Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 64
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 64

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

4819 từ · 22 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 64

Sau khi trọng tài tuyên bố kết quả, Hành Ngọc liền lấy đan dược trị thương từ trong nhẫn trữ vật ra nuốt xuống.

Thuốc vừa vào đến cổ họng đã hóa thành một dòng linh lực mát lành, nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu những đường kinh mạch đang đau nhức âm ỉ. Hành Ngọc nhảy xuống lôi đài, vẫy tay về phía Liễu Ngộ: “Tỷ thí xong rồi, chúng ta về thôi.”

Liễu Ngộ lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, gom linh khí trong trời đất hóa thành những giọt nước thấm ướt khăn, sau đó đưa tới bên môi nàng: “Vết máu ở đây vẫn chưa lau sạch kìa.”

Cử chỉ này có phần thân mật. Xung quanh có không ít người đang đứng xem, vài tu sĩ thuộc tông môn khác đưa mắt nhìn hai người với vẻ kinh ngạc, dường như đang thầm đoán định về mối quan hệ giữa họ.

Hành Ngọc đón lấy khăn tay, tùy ý lau khóe môi. Quả nhiên, trên chiếc khăn trắng tinh lập tức loang một vết đỏ tươi. Nàng lau thêm vài lượt, thấy đã sạch hết máu bầm mới cất khăn đi, rảo bước ra khỏi đám đông.

Liễu Ngộ lẳng lặng theo sau, lúc đang bước đi, chàng đột nhiên vươn tay, khẽ khàng nắm lấy cổ tay Hành Ngọc.

“Bị thương nhẹ thôi mà.” Hành Ngọc biết chàng muốn làm gì.

“Vẫn nên kiểm tra một chút mới yên tâm.” Liễu Ngộ cảm nhận thương thế trong người nàng, sau khi chắc chắn viên đan dược nàng vừa dùng có chất lượng không hề thấp, mới lặng lẽ thu lại lọ Bồ Đề Đan lục phẩm đang giấu trong ống tay áo.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trở về nơi ở, Hành Ngọc mở kết giới để đảm bảo không ai quấy rầy lúc mình dưỡng thương. Nàng khoanh chân ngồi xuống, tập trung tinh thần để hấp thu trọn vẹn dược lực của viên đan dược trước đó.

Khoảng hai tiếng sau, Hành Ngọc tự kiểm tra kinh mạch, thấy nội thương đã bình phục hoàn toàn mới bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu kiếm trận. Kiếm trận vốn là cách tấn công hỗ trợ, kiếm trận càng mạnh mẽ bao nhiêu thì thực lực của nàng càng được tăng tiến bấy nhiêu.

Tại đại hội lần này, những tu sĩ trụ lại được đến giờ đều có tu vi Trúc Cơ đỉnh phong. Thực lực đôi bên vốn chẳng chênh lệch là bao, muốn phân cao thấp thì phải xem át chủ bài của ai thâm sâu hơn.

Mà Hành Ngọc lại không có nhiều chiêu phòng thân như vậy. Nàng đến thế giới này mới hơn một năm, một nửa thời gian dùng để thích nghi với cơ thể mới, thời gian còn lại đều dồn cả vào trận pháp. Nếu nàng có thể thuận lợi sáng tạo ra một tòa kiếm trận mạnh mẽ, đó sẽ trở thành đòn đánh hiểm hóc của nàng, giúp nàng thêm phần tự tin nắm chắc vị trí đứng đầu trong cuộc tỷ thí của các đệ tử Trúc Cơ kỳ.

“Tư duy sáng tạo kiếm trận của Tần Bệnh Kinh Phong tuy chưa hẳn là hoàn thiện, nhưng có thể dùng để kiểm chứng những phỏng đoán của mình.” Hành Ngọc gạt bỏ mọi tạp niệm, hoàn toàn đắm chìm vào suy tư.

Đợi đến khi bên ngoài mặt trời đã lặn, trăng treo đầu cành, Hành Ngọc vốn đang ngồi bất động mới đứng dậy khỏi đệm cỏ, lấy ra một tờ truyền âm phù gửi cho vị sư phụ hờ của mình là Du Vân.

Chưa đầy mười phút sau, một khe nứt không gian đen ngỏm đột ngột xuất hiện trước mặt nàng. Hành Ngọc bước tới một bước, thuận lợi đi xuyên qua đó. Tầm mắt tối sầm lại, đến khi xung quanh sáng bừng lên, nàng đã có mặt tại nơi ở của Du Vân.

Du Vân đang lười biếng dựa vào giường nệm, mái tóc đen dài xõa tung sau lưng. Dưới ánh nến, trông ông vừa ma mị lại vừa diễm lệ.

“Đêm hôm khuya khoắt, có việc gì gấp mà tìm vi sư?”

Hành Ngọc trực tiếp ngồi xuống đối diện Du Vân: “Sư phụ, con vừa lập ra một tòa kiếm trận, muốn nhờ người thử nghiệm uy lực của nó giúp con.”

“Chỉ có thế thôi sao?”

“Tòa kiếm trận này của con là dạng tổ hợp, bên trong có thể lồng ghép ảo trận. Con biết sư phụ vốn am hiểu sâu sắc về ảo trận nên mới tới đây muốn cùng người bàn luận một phen.”

Du Vân uể oải ngồi dậy. Ông tùy ý phất ống tay áo, xung quanh lập tức hiện ra một khoảng đất rộng: “Bày trận đi.”

Hành Ngọc kết ấn hành lễ, lúc này mới rút trường kiếm ra khỏi vỏ, dồn linh lực vào mũi kiếm. Nàng dùng mũi kiếm làm bút, vẽ kiếm trận ngay giữa hư không. Ban đầu, tốc độ di chuyển của mũi kiếm khá chậm chạp, nhưng chẳng bao lâu sau, cảm giác khựng rít biến mất, từng đường kiếm trận được nàng phác họa ngày một thanh thoát, trơn tru.

Khi trận pháp hoàn thành được quá nửa, Du Vân hơi nheo mắt lại. Tòa kiếm trận này tuy chưa thành hình hoàn toàn nhưng đã không che giấu nổi sát khí sắc bén bên trong. Loại sát khí này đương nhiên không đe dọa được ông, nhưng nếu là một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong bình thường đối mặt thì tuyệt đối khó lòng chống đỡ.

Đợi Hành Ngọc xây dựng xong toàn bộ kiếm trận, Du Vân hướng về phía trận pháp giữa không trung giơ tay ra, khẽ khép năm ngón tay lại. Kiếm trận chịu áp lực, phát ra những tiếng leng keng không dứt, luồng kiếm khí dày đặc bên trong lao thẳng về phía Du Vân tấn công.

Du Vân khép tay chặt hơn một chút. Những luồng kiếm khí đó khựng lại ngay trước mắt ông, rồi từng chút một tan biến thành tro bụi. Khi Du Vân nắm chặt bàn tay thành quyền, tòa kiếm trận giữa hư không hoàn toàn bị áp chế, không cách nào phóng ra thêm bất kỳ đòn tấn công nào nữa.

“Sư phụ, uy lực thế nào ạ?” Hành Ngọc hỏi.

“Nếu ta dùng thực lực Trúc Cơ đỉnh phong thì không cách nào ngăn được luồng kiếm khí này. Thực lực Kết Đan sơ kỳ có thể ngăn chặn hoàn toàn, còn Kết Đan hậu kỳ thì có thể đánh tan kiếm trận của con.”

Hành Ngọc gật đầu, không hẳn là thất vọng nhưng cũng chẳng lấy làm vui mừng, kết quả này vốn nằm trong dự tính của nàng. Đối thủ hiện tại của nàng đều ở Trúc Cơ đỉnh phong, uy lực kiếm trận này trong ngắn hạn đã đủ dùng. Dù đối thủ thực sự mạnh đến mức phá được trận thì sao? Phá trận cũng chỉ có nghĩa là họ vừa hóa giải xong một đòn tấn công của nàng, còn bản thân nàng vẫn vẹn toàn vô sự.

Thấy dáng vẻ không kiêu ngạo, không nóng nảy của Hành Ngọc, chân mày Du Vân khẽ nhướng lên. Ông và đồ đệ này ở chung không nhiều, nhưng dù sao nàng cũng lớn lên dưới sự quan sát của ông, Du Vân phần nào vẫn hiểu rõ tính cách nàng. Trước kia nàng vốn thanh cao ngạo mạn, nay lại trở nên lạnh lùng trầm ổn, hành xử có chừng mực. Đây quả thực là một sự chuyển biến tốt.

“Kiếm trận này của con có hai chỗ có thể cải thiện thêm đôi chút.” Du Vân lên tiếng.

Hành Ngọc nghiêm nét mặt: “Xin sư phụ chỉ dạy.” Đây chính là mục đích nàng tìm đến ông. Sư phụ nàng tuy không chuyên tu trận pháp, nhưng dù sao cũng là tu sĩ Nguyên Anh với tuổi thọ hơn ngàn năm, kiến thức sâu rộng, nhãn quang cực cao. Du Vân vốn am tường nhất định về trận pháp, với tầm nhìn của ông, chắc chắn sẽ chỉ ra được những điểm thiếu sót. Biết được chỗ sơ hở, nàng mới có thể tìm hướng khắc phục.

Thầy trò hai người kẻ nói người nghe, cùng nhau bàn luận và kiểm chứng. Đợi đến khi trời hửng sáng bên khung cửa, tòa kiếm trận cuối cùng cũng đã hoàn thiện.

Du Vân bị đứa đồ đệ nghịch ngợm lôi kéo bàn luận suốt cả đêm, lúc này thần sắc có chút phờ phạc.

Ông day day thái dương, giọng uể oải: “Đại hội tỷ thí chỉ còn hai vòng cuối cùng nữa thôi đúng không? Nếu không giành được thắng lợi sau cùng, con đừng hòng mong vòi vĩnh thêm được món đồ nào từ tay ta nữa.”

Hành Ngọc vỗ vỗ vai Du Vân, chân thành nói: “Sư phụ, tình nghĩa thầy trò ta sâu nặng như thế, mấy thứ đó đều là người thương con mà ban tặng, sao có thể bảo là con vòi vĩnh của người được chứ?”

Du Vân liếc xéo bàn tay đang đặt trên vai mình. Cái điệu bộ này, cái giọng điệu này, rốt cuộc ai mới là đồ đệ, ai mới là sư phụ đây!

“Đi mau đi.” Du Vân bắt đầu đuổi người.

Đã đạt được mục đích, Hành Ngọc liền nhanh chân chuồn lẹ.

Sau khi tắm gội sạch sẽ, Hành Ngọc thay một bộ váy dài màu đen, ra khỏi cửa tiến về phía rừng trúc bên cạnh để tìm Liễu Ngộ.

Vừa đến gần rừng trúc, nàng đã cảm nhận được linh khí giữa trời đất có sự biến động. Luồng linh lực vốn dĩ hỗn loạn không theo quy luật bỗng tụ lại thành đoàn, điên cuồng tràn về phía một gian nhà trúc.

Hành Ngọc ngẩng đầu nhìn về phía gian nhà đó. Khi nhận ra chủ nhân của căn nhà, khóe môi nàng vô thức hiện lên nét cười, nàng rảo bước nhanh hơn. Ngay khi nàng vừa đến gần, cánh cửa trúc vốn đang đóng chặt đột ngột mở ra từ bên trong. Liễu Ngộ vận bộ tăng bào màu lam sạch sẽ, đứng tựa bên cửa. Ánh mắt chàng chạm phải nàng, ôn tồn nói: “Ta đã đột phá lên Kết Đan trung kỳ rồi.”

“Chúc mừng huynh.” Hành Ngọc kết ấn hành lễ.

Khóe môi Liễu Ngộ khẽ nhếch, nụ cười trên mặt càng thêm rõ nét.

Tối qua, chàng cảm thấy thời cơ đột phá đã đến nên đã khoanh chân nhập định, dốc sức phá vỡ rào cản Kết Đan trung kỳ. Mới sáng sớm hôm nay, chàng đã chính thức bước chân vào cảnh giới này.

Đối với chàng, việc thăng cấp tuy không phải chuyện xảy ra như cơm bữa nhưng cũng chẳng có gì quá đặc biệt để vui mừng. Chỉ là khi vừa mở mắt ra, trong lòng chàng bỗng nảy sinh một mong muốn mãnh liệt là được chia sẻ tin vui này với Hành Ngọc. Để rồi khi vừa đẩy cửa bước ra, bóng hình nàng đã vừa vặn hiện lên trong tầm mắt.

Chính vì vậy, Liễu Ngộ bỗng cảm thấy một niềm vui sướng trào dâng từ tận đáy lòng.

Chàng ngày càng quen với việc chia sẻ mọi chuyện với nàng đầu tiên. Ngay cả những việc mà trước kia chàng vốn xem là nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng chỉ vì người đối diện là nàng, chàng bỗng muốn kể cho nàng nghe.

Sau vòng tỷ thí thứ năm, Vũ Mị đã bị loại. Ở cảnh giới Trúc Cơ này, Hợp Hoan Tông chỉ còn lại Hành Ngọc và Mặc. Các môn phái khác cũng tương tự, đông nhất là Kiếm Tông và Vô Định Tông khi mỗi bên vẫn còn bốn đệ tử, ít nhất là Âm Tông chỉ còn lại duy nhất một người. Tổng cộng tất cả các đại môn phái còn lại hai mươi tư người. Nhìn vào số lượng đệ tử còn trụ lại, người ta có thể phần nào đoán định được thực lực và nền tảng của từng tông môn.

Ở vòng thứ sáu, đối thủ mà Hành Ngọc gặp phải là Tiêu Mặc – người đứng đầu trong số các đệ tử Trúc Cơ của U Minh Tông. Hai bên kịch chiến suốt ba mươi phút, cuối cùng vì lối đánh của Tiêu Mặc quá tốn sức, linh lực trong người không kịp hồi phục nên đã thua nửa chiêu. Hành Ngọc thuận lợi giành chiến thắng vòng này mà chưa cần để lộ quân bài tẩy của mình.

Bước xuống khỏi lôi đài, Hành Ngọc ngước nhìn về phía cột đá ở đằng xa. Hiện tại kết quả ở các đài khác cũng đã gần đủ, Mặc không may đã bại trận, Hợp Hoan Tông giờ chỉ còn mình nàng.

Mà quy định của vòng thi tiếp theo là đấu hỗn loạn. Mười hai đối thủ cùng bước lên một lôi đài, tất cả tự do tấn công lẫn nhau, người cuối cùng còn trụ lại chính là kẻ thắng cuộc.

“Đấu hỗn loạn sao…” Hành Ngọc thầm cân nhắc, “Với kiểu đấu này, tốt nhất là nên liên thủ để loại bỏ những kẻ đáng gờm nhất trước, sau đó mới phân định thắng thua giữa đôi bên. Xem ra mình phải tìm một đồng minh rồi.”

Nàng đâu có ngốc. Với thể thức này, nếu không tìm người hợp tác thì sẽ bị cô lập và phải một mình chống lại tất cả. Thế nên tìm đồng minh là điều hiển nhiên.

Hành Ngọc lướt nhìn tên của mười một đối thủ còn lại, ánh mắt nàng dừng lại ở cái tên “Liễu Duyên”.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại nhà trúc, nghe lời đề nghị hợp tác của Hành Ngọc, Liễu Duyên khẽ nháy mắt trái với nàng: “Lạc chủ có thể nghĩ đến việc hợp tác với ta đầu tiên, xem ra trong lòng Lạc chủ quả thực có vị trí của ta rồi.”

Nói đến đoạn sau, giọng hắn dần nhỏ lại, vành tai cũng hơi ửng hồng, trông có vẻ khá thẹn thùng. Nhưng hắn vẫn cố kìm nén sự ngại ngùng đó, ngước mắt nhìn Hành Ngọc đầy chăm chú, dường như đang mong đợi một câu trả lời như ý từ nàng.

Hành Ngọc khẽ chậc lưỡi. Vị Phật tử này diễn xuất cũng chẳng kém gì Mặc đâu.

“Đúng vậy, ta rất để tâm đến huynh.” Hành Ngọc vén lọn tóc mai ra sau tai, cười nhẹ nhàng: “Ai bảo trong mười hai cái tên trên cột đá kia, ngoài tên của mình ra, ta chỉ thấy mỗi tên huynh là quen thuộc nhất chứ.”

Ý tứ rõ ràng, đừng hiểu lầm, đám người kia ta chẳng quen ai ngoài huynh cả.

Dường như Liễu Duyên không nghe ra (hoặc cố tình không hiểu) ẩn ý trong lời nói của nàng, vành tai đỏ rực như sắp bốc cháy. Hắn có chút ngượng ngùng, khẽ nắm tay che miệng ho nhẹ hai tiếng: “Chỉ cần nhận được lời này của Lạc chủ, đừng nói là hợp tác, dù có phải làm bệ đỡ giúp nàng giành chiến thắng sau cùng, ta cũng cam tâm tình nguyện.”

Hành Ngọc lấy tĩnh chế động, bình tĩnh nói: “Vậy chuyện hợp tác xem như quyết định xong.” Nói đoạn, nàng dứt khoát xoay người rời đi.

Liễu Duyên vươn tay định nắm lấy tay nàng, nhưng chỉ bắt hụt vào hư không.

Nhìn bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng giờ đây trống rỗng, Liễu Duyên bật cười tự giễu, tùy ý phất phất ống tay áo tăng bào. Tấm chân tình lại đi trao cho người vô tình, ôi chao, xem ra Phật Tổ quả nhiên thiên vị kẻ có Phật cốt bẩm sinh. Vì người có Phật cốt bẩm sinh ấy mà định ra tình kiếp gian nan nhất, nhưng cũng vì người đó mà chọn một người ứng kiếp kiên định nhất. Thật đúng là khiến người ta có chút ghen tị.

Vừa bước ra khỏi chỗ ở của Liễu Duyên, Hành Ngọc cảm thấy tấm ngọc bài bên hông hơi nóng lên. Bước chân nàng khựng lại, theo bản năng quay đầu nhìn về căn nhà phía sau, nhưng đáng tiếc mắt thường chẳng thể nhìn xuyên qua cánh cửa đóng chặt để thấy được bóng dáng của Liễu Duyên.

Ngọc bài nóng lên, chỉ có thể là có người vừa dành cho nàng một lượng giá trị khuynh mộ không nhỏ. Giá trị này, hẳn là… đại khái là… do Liễu Duyên mang lại chăng? Hành Ngọc lấy ngọc bài ra, truyền linh lực vào trong, điểm ái mộ đã từ 7.200 tăng lên thành 7.400. Nhìn chằm chằm ngọc bài hai giây, Hành Ngọc mới lại cất nó vào trong người.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Các tu sĩ Kết Đan kỳ không đông như Trúc Cơ kỳ, chiều nay là có thể phân định được người thắng cuối cùng. Liễu Ngộ hiện đang ở Thử Kiếm Đài đợi trận chung kết bắt đầu. Hành Ngọc ngước nhìn sắc trời, tính toán thời gian thấy lúc này đã qua giữa trưa, sắp đến giờ Mùi. Nàng qua đó lúc này là vừa khéo.

Nghĩ vậy, Hành Ngọc trực tiếp đi tìm tiên hạc, cưỡi hạc bay thẳng đến Thử Kiếm Đài. Tiên hạc vừa đáp xuống đất, Hành Ngọc đã thấy Liễu Ngộ đang đứng đợi cách đó không xa. Nàng hơi ngẩn người, lập tức xoay người nhảy xuống lưng hạc, vừa đi về phía Liễu Ngộ vừa hỏi: “Sao huynh không đợi ở gần lôi đài?”

Liễu Ngộ cũng bước về phía nàng: “Bần tăng tính thời gian thấy Lạc chủ sắp đến nơi. Đứng đó cũng không có việc gì làm, chi bằng đi đón Lạc chủ.”

Hành Ngọc thở dài trong lòng, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười: “Vậy chúng ta qua đó thôi, tỷ thí sắp bắt đầu rồi.”

Trận cuối cùng của tu sĩ Kết Đan kỳ cũng áp dụng thể thức đấu hỗn chiến. Các lôi đài nhỏ xung quanh đều đã được dọn sạch, chỉ còn lại một chiếc lôi đài khổng lồ duy nhất ở chính giữa. Đệ tử các tông môn đứng kín dưới lôi đài xem náo nhiệt. Khi Hành Ngọc đến nơi, nàng thấy tiểu hòa thượng Liễu Niệm và nhóm của Đắc Hạc cũng có mặt, xem ra là đến cổ vũ cho Liễu Ngộ.

“Lạc chủ.” Tiểu hòa thượng Liễu Niệm thấy nàng liền chắp tay cung kính hành lễ.

Hành Ngọc xoa xoa đầu tiểu hòa thượng, thấy cậu nhóc hậm hực lườm mình mới cười rộ lên buông tay, kết ấn đáp lễ.

“Tỷ thí bắt đầu rồi.” Đắc Hạc bên cạnh lên tiếng.

Theo tầm mắt của Đắc Hạc, trên chiếc lôi đài vốn đang trống trải bỗng xuất hiện một vị tu sĩ ở cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ. Đó hẳn chính là trọng tài của trận chung kết này. Quả nhiên, vị tiền bối Nguyên Anh lạnh lùng cất lời, giọng nói có linh lực gia trì vang vọng khắp bốn phương tám hướng: “Mời các vị thí sinh lên đài!”

Trước khi Liễu Ngộ lên đài, Hành Ngọc hỏi chàng: “Huynh có liên thủ với ai không?”

Liễu Ngộ lắc đầu: “Sẽ không ai liên thủ với bần tăng đâu, ngược lại bọn họ còn liên minh để đá ta xuống đài trước ấy chứ.”

Hành Ngọc sững người một chút, rồi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Câu nói này chứa đựng một sự tự tin và sức mạnh đáng sợ. Thân là người ở Kết Đan trung kỳ mà lại bị chín đối thủ ở Kết Đan hậu kỳ coi là kình địch, buộc họ phải hợp sức loại bỏ ngay từ đầu, Hành Ngọc cảm thấy thực lực của Liễu Ngộ có lẽ còn cao hơn nàng tưởng tượng rất nhiều. Tu vi thể hiện bên ngoài căn bản không phản ánh đúng trình độ thật sự của chàng.

Nên biết rằng, chín vị tu sĩ Kết Đan hậu kỳ kia không phải hạng tầm thường. Họ đều là những kẻ kiệt xuất nhất của các tông môn, là những thiên tài áp đảo bạn đồng lứa. Vậy mà khi đối mặt với áp lực từ Liễu Ngộ, họ sẵn sàng gạt bỏ lòng kiêu hãnh để bắt tay diệt địch!

“Huynh nhất định phải giành vị trí thứ nhất đấy.” Hành Ngọc nói một cách đầy lý lẽ, “Vì ta cũng sẽ trở thành người đứng đầu ở Trúc Cơ kỳ.”

Sắc mặt Liễu Ngộ nghiêm nghị hơn đôi chút. Người xưa nay vốn khiêm nhường, hiếm hoi lắm mới thốt ra một câu khẳng định: “Nhất định.” Nếu không thể vô địch trong cùng cảnh giới, sao chàng dám nói sau này có thể bảo bọc cho nàng.

“Bần tăng đi đây.” Trên lôi đài, chín đối thủ khác đã dàn hàng sẵn, Liễu Ngộ khẽ nói.

“Đi mau, đi mau.” Hành Ngọc phất tay hối thúc.

Ngay sau đó, bóng dáng Liễu Ngộ đã xuất hiện trên lôi đài. Không để mọi người chờ lâu, sau khi kiểm tra danh tính mười người, trọng tài tuyên bố trận đấu bắt đầu.

Vừa mới khai cuộc, Liễu Ngộ đã lùi lại mấy bước về phía mép lôi đài, đồng thời kết ấn triệu hồi Kim Phật Chi Thân. Ở phía đối diện, chín đối thủ tuy vẫn đề phòng lẫn nhau nhưng lại vô cùng ăn ý khi cùng chủ động tấn công Liễu Ngộ! Thủ đoạn của cảnh giới Kết Đan hậu kỳ rực rỡ và nguy hiểm hơn Trúc Cơ rất nhiều, vô số đòn tấn công đủ màu sắc rợp trời ập về phía Liễu Ngộ. Chàng đứng giữa tâm bão, bất động như núi.

“Lại thế nữa rồi!” Đắc Hạc đưa tay vò đầu bứt tai.

“Lại thế?” Hành Ngọc vẫn dán mắt vào lôi đài nhưng không giấu được sự tò mò.

“Pháp hội mười năm trước, Liễu Ngộ sư huynh cũng bị vây đánh y hệt như vậy.” Đắc Hạc kể lại. Mười năm trước hắn mới ở cảnh giới Luyện Khí kỳ, có theo tông môn đi dự pháp hội.

Ánh mắt Hành Ngọc dừng trên người Liễu Ngộ. Dù bị nhiều người vây đánh như vậy, chàng vẫn thong dong tự tại, tựa như vạn sự sụp đổ trước mắt cũng chẳng khiến sắc mặt thay đổi. Một người như thế, dù tính tình trầm mặc nội liễm thì vẫn tỏa sáng rạng ngời, định sẵn sẽ là tâm điểm của muôn người.

Inh lúc Hành Ngọc đang xuất thần, Liễu Ngộ trên đài đã kết ấn rồi ném về phía trước. Ấn ký tỏa ra ánh kim quang chói mắt, nhanh chóng phình to giữa không trung hóa thành một chữ “Trấn”, trực tiếp đè nén tu sĩ của Kiếm Tông. Chàng lại kết ấn lần nữa, ấn ký hóa thành chữ “Ma”, buộc tu sĩ của Uyên Tông phải lui khỏi vòng vây.

Sau đó, chàng chắp tay trước ngực, miệng lầm rầm tụng ra một bài Trấn Ma Chú hoàn chỉnh. Chú ngữ hóa thành ánh vàng rực rỡ, nuốt chửng những đòn tấn công đang lao tới, rồi với tốc độ sấm sét giáng mạnh xuống bảy đối thủ còn lại.

Khi các đối thủ còn đang bận rộn chống đỡ, Liễu Ngộ chậm rãi tháo chuỗi tràng hạt màu đen quấn quanh cổ tay. Chàng nhanh chóng kết ấn, hóa giải một nửa phong ấn trên chuỗi hạt. Ngay lập tức, một luồng khí tức nguy hiểm cuồn cuộn hòa vào ánh kim quang, khiến uy lực tấn công của Liễu Ngộ tăng vọt. Đòn đánh lúc nãy vốn đã khiến đối phương chật vật, nay sức mạnh lại càng kinh người, ép bọn họ vào thế vô cùng khốn đốn.

Những trận tỷ thí thông thường vốn chẳng thể làm các tu sĩ Nguyên Anh hứng thú. Nhưng vì đây là trận chung kết, các bậc đại thụ của các tông môn đều đang ngồi uy nghiêm trên chín tầng mây, lặng lẽ quan sát. Đến tầm này, những người có nhãn lực cao thâm như Du Vân đều biết rằng trận đấu dù có chút sóng gió nhưng kết cục đã sớm định đoạt.

Du Vân cầm một quả linh quả lục phẩm, cắn rộp rộp như ăn táo. Nuốt xong, Du Vân cảm thấy tâm trạng vẫn bực bội vô cùng. Nhìn sang Viên Tân đang ngồi cách đó không xa, ông cười như không cười nói với người đại diện của Vô Định Tông: “Quả không hổ là Phật cốt bẩm sinh của quý tông, đợi hắn đắc đạo, e rằng sẽ vô địch khắp đại lục Thương Lan này mất.”

Các tu sĩ Nguyên Anh có mặt ở đó ai nấy đều là cáo già thế gia, đương nhiên nghe ra sự hậm hực trong lời nói của Du Vân. Họ đa phần đều biết rõ nội tình nên vừa thong thả làm việc riêng, vừa dỏng tai lên hóng chuyện.

Nhân vật chính còn lại là Viên Tân vẫn bình thản đáp: “Du Vân tôn giả quá khen, Phật đạo đâu có dễ thành như vậy.”

Du Vân thầm mắng một tiếng trong lòng. Phật đạo đương nhiên khó thành, nhưng đứa đồ đệ ngốc nghệch nhà ông lại muốn trồng Vong Ưu Quả để giúp Liễu Ngộ thành Phật. Nghĩ đến đây Du Vân càng giận. Làm đồ đệ của ông mà chẳng chịu học lấy cái tính lướt qua ngàn bụi hoa mà không vướng một sợi tơ tình của ông chút nào. Người ta yêu mình là chuyện của người ta, quan tâm làm gì cái chuyện đại đạo của đối phương có bị tổn hại hay không chứ.

Hừ, đúng là đồ đệ ngốc!

Chuyện náo nhiệt trên chín tầng mây, người dưới đài không một ai hay biết. Nhưng theo thời gian, có một điều mà hầu như ai cũng thấy rõ, người chiến thắng cuối cùng chắc chắn là Liễu Ngộ. Khi tất cả đối thủ đều bị Liễu Ngộ đánh bật khỏi lôi đài, trọng tài tuyên bố kết quả sau cùng, Liễu Ngộ chắp tay bình thản nói: “A Di Đà Phật, đa tạ các vị.”

Dưới đài, chín vị đối thủ sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Họ đã dẹp bỏ kiêu hãnh để liên thủ mà vẫn không thể thắng nổi. Có một kẻ cùng lứa thế này, hào quang của họ hoàn toàn bị che lấp. Nhưng ai nấy đều mang phong thái của bậc thiên tài, tuy thua vẫn giữ vững tâm thế để đáp lễ.

Vừa xuống đài, Liễu Ngộ đã bị đám tiểu hòa thượng vây kín, mắt người nào cũng sáng rực, miệng không ngớt lời “Sư huynh thật lợi hại”, “Sư huynh quá mạnh”… Liễu Ngộ kiên nhẫn đáp lời từng người. Giữa chừng, chàng liếc mắt sang bên cạnh, thấy Hành Ngọc vẫn đứng đó đợi mình, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười như viên đá rơi vào mặt hồ yên ả, dấy lên từng vòng sóng lượn lờ.

Đợi đám sư đệ tản ra hết, Liễu Ngộ mới bước đến trước mặt Hành Ngọc: “Để Lạc chủ chờ lâu rồi.”

Hành Ngọc lắc đầu: “Cũng không lâu lắm.” Nàng đưa tay chọc chọc vào cánh tay Liễu Ngộ, đầu ngón tay như thể vừa chạm vào một khối đá tảng cứng ngắc. “Đây chính là Kim Phật Chi Thân sao?”

Liễu Ngộ cúi xuống nhìn động tác của nàng: “Sau khi triệu hồi Kim Phật Chi Thân, phải mất bốn tiếng mới tan biến được.”

“Có Kim Phật Chi Thân, chẳng lẽ dưới cảnh giới Nguyên Anh, mọi đòn tấn công đều vô hiệu với huynh sao?” Thấy Liễu Ngộ gật đầu, Hành Ngọc thuận miệng cảm thán: “Thế này chẳng phải là mình đồng da sắt, không gì phá nổi sao?”

Chỉ là một câu hỏi bâng quơ, nhưng không ngờ Liễu Ngộ lại trả lời rất nhanh: “Không phải.”

Hành Ngọc không nghĩ nhiều, gật gù: “Cũng đúng, Kim Phật Chi Thân có thể miễn nhiễm pháp thuật, nhưng khi sức mạnh của pháp thuật đạt đến giới hạn nhất định thì vẫn có thể gây ảnh hưởng đến huynh.”

Liễu Ngộ im lặng, trực tiếp bỏ qua chủ đề này.