Đối thủ đã nhận thua, trọng tài phụ trách liền trực tiếp tuyên bố kết quả trận đấu.
Nghe lời tuyên bố, Hành Ngọc xoay nhẹ cổ tay, thu trường kiếm vào vỏ. Nàng chủ động đưa tay ra, đỡ Kỷ Tử Nhàn đứng dậy.
Kỷ Tử Nhàn đứng vững lại, mỉm cười nói lời cảm tạ rồi tiến tới nhặt chiếc đàn đang nằm trên mặt đất, thu vào nhẫn trữ vật, lúc này mới cùng Hành Ngọc sánh vai bước xuống lôi đài.
“Thần hồn của Lạc đạo hữu quả thực rất mạnh mẽ.” Kỷ Tử Nhàn cảm thán, “Khúc Trấn Hồn kia chủ yếu đánh vào thần hồn, cho dù là sư tỷ của ta nếu đối mặt cũng rất khó thoát khỏi sự khống chế chỉ trong vài nhịp thở. Không ngờ Lạc đạo hữu lại hồi phục nhanh đến vậy, trận này là do ta đã quá khinh địch.”
Với thực lực của Kỷ Tử Nhàn, bình thường nàng ta sẽ không thua nhanh đến thế. Chỉ là nàng ta đã đánh giá sai thực lực của đối phương, khi gảy khúc Trấn Hồn phát động sóng âm, nàng ta đã không chuẩn bị sẵn các chiêu thức nối tiếp theo sau. Đến lúc Hành Ngọc chỉ trong chớp mắt đã áp sát ngay trước mặt, thế công của Kỷ Tử Nhàn lập tức xuất hiện sơ hở lớn, nghiễm nhiên bị nàng khống chế dễ dàng.
Hành Ngọc gật đầu, hiểu rõ sự kinh ngạc trong lời nói của Kỷ Tử Nhàn.
Bởi lẽ, vị sư tỷ mà Kỷ Tử Nhàn nhắc tới chính là thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ của Âm Tông, hiện nay tu vi đã đạt tới Kết Đan trung kỳ. Hơn nữa, người đó vốn chuyên tu thần hồn, sức mạnh thần hồn vượt xa những người cùng cảnh giới. Đến ngay cả vị sư tỷ ấy cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của khúc Trấn Hồn nhanh đến vậy, Kỷ Tử Nhàn đương nhiên chẳng thể ngờ đối thủ của mình lại còn lợi hại hơn cả một cao thủ Kết Đan trung kỳ.
“Tình huống của ta có chút đặc biệt.” Hành Ngọc thản nhiên đáp.
Kỷ Tử Nhàn khẽ cười, tinh nghịch nói: “Sau này có cơ hội, nhất định phải cùng Lạc đạo hữu luận bàn thêm một phen. Chưa kịp trổ hết thực lực thực sự đã phải nhận thua, lòng ta quả thực có chút không cam tâm.”
Hành Ngọc cười đáp: “Không vấn đề gì, đến lúc Tự Do Lôi Đài mở ra, Kỷ đạo hữu cứ việc tìm ta bất cứ lúc nào.”
Hai người đã đi xuống dưới lôi đài. Trông thấy Liễu Ngộ lướt qua đám đông tiến về phía mình, Hành Ngọc khẽ gật đầu chào Kỷ Tử Nhàn rồi xoay người bước nhanh về phía chàng.
Trận tỷ thí tiếp sau đó của Liễu Ngộ cũng được giải quyết nhanh chóng không kém. Đòn tấn công của chàng trước sau như một vẫn luôn đơn giản như thế, nhưng một sức mạnh phá muôn phép, chỉ cần thực lực đủ mạnh thì chẳng có đối thủ nào là không thể hạ gục.
Sau hai vòng thi đấu, ba phần tư tu sĩ đã bị loại. Những người còn trụ lại được cơ bản đều không phải hạng tầm thường.
Từ vòng thứ ba trở đi, đối thủ ngày một đáng gờm hơn. Trong vòng này, Hạ Nhữ Mặc – vị Thiếu chủ xếp cuối trong Hợp Hoan Tông – đã gặp phải kình địch và bị đánh bại, lẳng lặng rời khỏi cuộc tranh tài.
Đến vòng thi đấu thứ tư, lại thêm bốn vị Thiếu chủ nữa lần lượt bị loại, trong đó có cả Mộ Hoan. Kết quả này khiến nàng ta tức đến dậm chân:
“Xong rồi, xong rồi! Không chỉ tiến độ nhiệm vụ nội môn bị Vũ Mị và Hành Ngọc bỏ xa, mà ngay cả biểu hiện tại Pháp hội lần này cũng chẳng bằng bọn họ.”
Điều duy nhất khiến tâm trạng Mộ Hoan dễ chịu hơn đôi chút cái tên ngốc Ngôn Trác ấy còn biết cách dỗ dâng nàng ta, mua cho nàng không ít trang sức nhỏ xinh để lấy lòng.
Hành Ngọc tiêu sái thắng trận trở về, thấy Mộ Hoan vì mấy thứ đó mà vui vẻ thì khẽ “chậc” một tiếng: “Chỉ là vài món đồ trang sức nhỏ mà cũng khiến ngươi mừng rỡ đến thế, ngươi định sa đọa rồi à?”
Vừa lúc đó, Vũ Mị cũng trở về chỗ ở, cười nheo mắt: “Lạc chủ, đây là ngươi không đúng rồi, phải thông cảm cho Mộ chủ gánh lấy nhiệm vụ gian nan chứ.”
Chỗ ở của Mặc nằm ngay bên cạnh nên hắn ngồi bên cửa sổ nghe thấy rất rõ. Nghe vậy, hắn khẽ ho hai tiếng, khách quan bình phẩm: “Hai người các người đúng là biết cách trêu chọc thật đấy.” Nhưng sự khách quan ấy chỉ duy trì được vài giây, Mặc – người nắm giữ nhiệm vụ cấp S – bồi thêm một câu: “Có điều, nhiệm vụ cấp A quả thực rất khó, có thể thấu hiểu được.”
Mộ Hoan: “…”
Nàng ta nghiến răng kèn kẹt: “Ba người các người im hết đi cho ta!”
“Đây là thẹn quá hóa giận sao?” Hành Ngọc cười, “Thôi được rồi, gần đây ta đang nghiên cứu kiếm trận, không rảnh để tán gẫu an ủi ngươi nữa đâu.”
Mộ Hoan tức quá hóa cười: “Ngươi gọi đó là đang an ủi ta đấy à?”
Hành Ngọc lý sự: “Ta đây là đang đốc thúc ngươi, để ngươi không vì chút thất bại nhỏ hay chút ngọt ngào cỏn con mà đánh mất chính mình.”
Vũ Mị bày ra vẻ mặt cảm động đến thái quá: “Không ngờ Hợp Hoan Tông ta lại có thể xuất hiện tình đồng môn cảm động lòng người đến nhường này.”
Mặc ở trong phòng bị chọc cười đến run rẩy, nhìn bộ dạng tức muốn hộc máu của Mộ Hoan, hắn cũng có lòng không đổ thêm dầu vào lửa nữa.
Dẫu vậy, phải nói thật lòng rằng việc Mộ Hoan bị loại ở vòng thứ tư không phải do nàng yếu kém, mà thực sự bởi đối thủ quá đỗi hùng mạnh. Kẻ có thể trụ lại đến vòng này tuyệt đối không phải hạng tầm thường, nhưng đáng tiếc, cuộc đấu nào cũng phải có người thắng kẻ thua.
Sau một hồi trêu chọc, Hành Ngọc không tiếp tục kích động Mộ Hoan nữa. Nàng xoay người trở về phòng, bắt đầu đắm mình vào việc nghiên cứu kiếm trận.
Kiếm trận là một phương thức tấn công vô cùng hiệu nghiệm. Hành Ngọc lấy kiếm làm vũ khí, lại vốn am tường trận pháp, nên từ khi chứng kiến kiếm trận Thanh Hải Sóng Trào của Thường Tịch ở vòng đầu tiên, nàng đã luôn nung nấu ý định tự sáng tạo ra vài bộ cho riêng mình. Thế nhưng đáng tiếc thay, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng vẫn chưa tìm ra được manh mối nào khả quan.
Ngay lúc Hành Ngọc đang rơi vào cảnh bế tắc, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa. Nàng đứng dậy ra mở, phát hiện người tới là một sư muội Luyện Khí kỳ. Vị sư muội này diện bộ váy dài màu tím mang đậm phong cách Hợp Hoan Tông, hớn hở hành lễ với Hành Ngọc rồi trao ngọc bài tới: “Lạc chủ, muội phụng mệnh mang tới tư liệu về đối thủ vòng tiếp theo cho tỷ.”
“Đa tạ muội.” Hành Ngọc đón lấy ngọc bài.
Chờ vị sư muội kia rời đi, Hành Ngọc quay vào phòng xem xét nội dung bên trong, đôi mắt nàng chợt bừng lên vẻ thích thú. Đối thủ trận tới của nàng là Tần Bệnh Kinh Phong đến từ Hắc Bạch Học Cung. Tư liệu ghi rõ hắn cực kỳ tinh thông kiếm trận, thủ đoạn dùng kiếm khí hóa thành trận pháp vô cùng cao minh.
Quả thực là buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Chẳng mấy chốc, vòng tỷ thí thứ năm chính thức bắt đầu.
Lúc này, tại một góc trên Thử Kiếm Đài, trận đấu đã diễn ra được chừng mười lăm phút, thu hút vô số người tới vây xem. Tỷ thí kéo dài mười lăm phút vốn không lạ, điểm kỳ lạ của trận này chính là ở chỗ suốt mười lăm phút qua, hai bên đối thủ chưa từng có một lần giao phong trực diện.
Người đang so tài trên lôi đài đương nhiên là Hành Ngọc và Tần Bệnh Kinh Phong.
Kể từ khi trọng tài hô vang hiệu lệnh bắt đầu, Tần Bệnh Kinh Phong đã nhanh chóng bày trận, hoàn toàn nắm giữ nhịp độ trận đấu. Kiếm trận bao phủ lấy Hành Ngọc, nhưng chưa đợi khán giả bên dưới kịp thót tim lo lắng, nàng đã phá trận ngay tức khắc.
Thế rồi mười lăm phút tiếp theo, tình hình cứ thế lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn kỳ lạ. Cứ sau một lần dùng kiếm phá tan trận pháp, Hành Ngọc lại tiến lên hai bước, thuận lợi dẫm vào một đạo kiếm trận khác. Nàng lại tiếp tục vung kiếm, thong thả ung dung phá trận. Ngay sau đó, chân nàng khẽ chuyển, hướng về phía bên trái bước đi ba bước, lại kích hoạt thêm một đạo kiếm trận mới.
Thời gian trôi qua lâu như vậy, Tần Bệnh Kinh Phong dù có ngốc đến đâu cũng phải nhận ra điều bất thường: “Lạc đạo hữu đang cố ý sao?”
Hành Ngọc đứng giữa kiếm trận, mặc cho từng luồng kiếm khí vây hãm tấn công. Nếu đã bị đối thủ nhìn thấu, nàng vừa ngăn cản những đường kiếm khí hiểm hóc, vừa trực tiếp thừa nhận: “Gần đây ta đang nghiên cứu kiếm trận, muốn tự sáng tạo ra vài bộ có uy lực lớn. Thấy Tần đạo hữu am hiểu kiếm trận như vậy, ta không kìm được lòng mà muốn học hỏi đôi chút, mong đạo hữu lượng thứ cho.”
Nàng muốn tìm kiếm linh cảm từ chỗ Tần Bệnh Kinh Phong nên đương nhiên không muốn kết thúc trận đấu quá sớm, mà cứ thong dong quan sát từng đường đi nước bước, nghiên cứu tư duy bày trận của đối phương.
“…” Im lặng trong giây lát, Tần Bệnh Kinh Phong nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh: “Lạc đạo hữu vốn giỏi trận pháp, những kiếm trận nhỏ này muốn vây hãm Lạc đạo hữu đúng là có phần quá sức.” Ngay sau đó, thần sắc hắn trở nên vô cùng nghiêm túc, một tay đưa trường kiếm lên ngang ngực.
“Nhưng trước khi tỷ thí bắt đầu, ta cũng đã điều tra kỹ về Lạc đạo hữu rồi.”
Khi giọng hắn vừa dứt, Hành Ngọc nhận thấy những kiếm trận mà nàng vừa hóa giải xong bỗng nhiên lại hiện ra lần nữa. Toàn bộ các kiếm trận nhanh chóng xoay tròn, hòa vào nhau, trong nháy mắt đã hợp thành một tòa đại trận khổng lồ bao trùm lấy lôi đài.
“Lạc đạo hữu muốn mượn ta để nghiên cứu kiếm trận, thì vừa hay ta cũng mượn tâm lý này của Lạc đạo hữu để phô diễn thành tựu bấy lâu của mình.”
Đại trận này bao phủ phạm vi quá rộng, Hành Ngọc không còn đường né tránh. Nàng ngước mắt nhìn Tần Bệnh Kinh Phong, biết rõ mắt trận của tòa đại trận này nằm ngay trên người hắn. Gương mặt nàng không chút hoảng loạn, bình tĩnh nói: “Hóa ra đây mới là tuyệt chiêu của Tần đạo hữu.”
Cảm thán một câu, Hành Ngọc đột ngột nhảy lùi ra sau, né tránh luồng tấn công đã được đại trận gia tăng uy lực để tránh bị hạn chế hành động. Trong đại trận của đối phương, một khi bị khống chế bộ pháp thì coi như xong đời.
Kế tiếp, Hành Ngọc chủ yếu đều né tránh các đòn công kích, nhân tiện quan sát quỹ đạo vận hành của kiếm trận. Khi thực sự không tránh thoát được, nàng mới dùng kiếm đánh lui đòn đánh. Tuy vậy, nàng cũng không khỏi có chút chật vật, vai trái bị một luồng công kích đánh trúng, khiến nàng lảo đảo nôn ra một ngụm máu bầm.
Nàng còn chẳng kịp lau vết máu nơi khóe môi đã phải lăn vài vòng trên lôi đài để né tránh một luồng tấn công mang theo uy lực nặng nề. Chỉ là lần này, khi Hành Ngọc đứng dậy từ mặt đất, nàng thuận thế dùng trường kiếm vẽ ra một đường vòng cung trên sàn đấu.
Hành động này nhìn qua có vẻ tầm thường, nhưng Tần Bệnh Kinh Phong – người vốn đang ung dung kiểm soát thế trận – bỗng chốc biến sắc. Hắn lập tức kết ấn, đẩy nhanh thế công của đại trận hòng cưỡng ép khống chế bộ pháp của Hành Ngọc.
Hành Ngọc vẫn tiếp tục né tránh, nhưng cứ sau mỗi lần né, nàng lại thuận thế vung vài đường kiếm xuống mặt đất hoặc lên không trung. Khán giả bên dưới nhìn không ra manh mối, nhưng Tần Bệnh Kinh Phong là người sáng tạo ra trận pháp này nên hiểu rất rõ, đó chính là những mắt trận phụ của đại trận. Mỗi một lần Lạc Hành Ngọc vung kiếm là một lần phá hủy một mắt trận phụ.
Khi những mắt trận phụ bị phá hủy quá nhiều, mắt trận chính trên người hắn đương nhiên cũng bị ảnh hưởng.
Quả nhiên, uy lực của đại trận bắt đầu suy yếu rõ rệt. Tần Bệnh Kinh Phong nghiến răng, biết không thể trì hoãn thêm được nữa, hắn trực tiếp từ bỏ ưu thế trận pháp, lao thẳng về phía Hành Ngọc tấn công áp sát.
Sau gần ba mươi phút thi đấu, hai người cuối cùng cũng bước vào giai đoạn cận chiến kịch liệt. Trường kiếm không ngừng va chạm chát chúa. Ngay cả khi đang giao đấu, Hành Ngọc vẫn không quên tiêu diệt hoàn toàn đại trận kia. Khi nhát kiếm cuối cùng chém xuống, đại trận ầm ầm tan rã, Tần Bệnh Kinh Phong bị cắn trả, rên rỉ phun ra mấy ngụm máu.
Trong khoảnh khắc ấy, Hành Ngọc nhanh chóng áp sát, ra đòn liên tiếp như vũ bão. Vô số luồng công kích dày đặc giáng xuống người Tần Bệnh Kinh Phong, trực tiếp đánh văng hắn ra khỏi lôi đài. Hắn ngã rầm xuống đất, sắc mặt trắng bệch rồi hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ.
Nhìn thấy đối thủ đã văng ra ngoài, thần trí Hành Ngọc vừa buông lỏng thì cả người cũng đổ ập xuống vì kiệt sức. Nàng dùng mũi kiếm chống xuống đất làm điểm tựa, chật vật lắm mới giữ vững được thân mình.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 63](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)