Sau khi mắng mỏ một trận, Du Vân bưng chén rượu định nhấp thêm vài ngụm cho bõ tức.
Thế nhưng khi vành chén lạnh lẽo vừa chạm đến môi, ông mới phát hiện rượu bên trong đã cạn sạch tự bao giờ. Du Vân có chút bực dọc, thẳng tay ném mạnh chén rượu xuống mặt bàn đá.
Bàn đá trong viện vốn được làm từ chất liệu cứng rắn, đáy chén va chạm với mặt bàn phát ra những tiếng “keng keng” nặng nề.
Hành Ngọc khẽ khom người, chu đáo rót đầy rượu cho sư phụ.
Du Vân cứ ngồi đó đợi mãi, đợi hồi lâu vẫn chẳng thấy Hành Ngọc mở lời. Ông bèn giơ tay, dùng ngón trỏ thon dài nhẹ nhàng xoa xoa thái dương: “Nói gì đi chứ, ta chẳng biết mình đã thu nhận một kẻ câm làm học trò từ bao giờ đấy.”
Hành Ngọc bật cười, thản nhiên hỏi ngược lại: “Sư phụ muốn nghe con nói điều gì?”
Nhìn dáng vẻ m ấy của nàng, Du Vân lại thấy phiền lòng: “Cái ghế kia đặt đó là để cho người ta ngồi, con cứ đứng đó làm gì cho vướng mắt ta, mau ngồi xuống đi.”
Hành Ngọc ngoan ngoãn ngồi xuống.
Du Vân bất đắc dĩ lắc đầu, chủ động vào thẳng vấn đề: “Hiện tại con đối với vị Phật tử kia có tính toán gì?”
“Chẳng có ý định gì cả.” Hành Ngọc bình thản đáp.
Nàng vốn là một người vô cùng lý trí. Tuy nàng hiểu rõ tình cảm là chuyện không phải cứ thích là nhất định phải ở bên nhau trọn đời, nhưng một khi đã động lòng, con người ta thường nảy sinh lòng tham, muốn có được nhiều hơn thế. Chính vì vậy, dù Liễu Ngộ đúng là kiểu người mà nàng vô cùng ngưỡng mộ và cảm mến, nàng vẫn buộc bản thân phải dừng lại đúng mực. Nàng luôn dùng lý trí đè nén những rung động trong lòng, không để sự yêu thích ấy tiến thêm một bước thành tình cảm nam nữ sâu đậm.
Du Vân suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Như vậy cũng tốt. Con muốn món đồ đó, chứng tỏ con đã nắm chắc phần thắng trong việc hoàn thành thử thách nội môn. Vậy sau khi xong việc, con tính thế nào?”
Hành Ngọc rũ mắt xuống.
Ánh mắt nàng vô tình chạm phải chuỗi vòng lục lạc bên tay trái và chiếc vòng gỗ bên tay phải. Cả hai món đồ này đều do chính tay Liễu Ngộ tỉ mẩn làm cho nàng.
Khẽ vuốt ve chiếc vòng gỗ bên tay phải, Hành Ngọc cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Bởi vì muốn độ tình kiếp, nàng phải làm cho Liễu Ngộ động tình với mình. Thế nên nàng mới chủ động trêu chọc, gần gũi, mê hoặc rồi lại đùa giỡn chàng… Từ đầu đến cuối, việc trở thành người ứng kiếp để giúp chàng vượt qua tình kiếp đều là do nàng tự nguyện, vậy nên nàng chưa từng thấy bản thân chịu thiệt thòi gì.
Thế nhưng, Liễu Ngộ lại luôn cảm thấy nàng đang phải chịu cảnh tủi thân.
Hành Ngọc vốn dự tính sau khi hoàn thành nhiệm vụ của tông môn sẽ trở về Hợp Hoan Tông chuyên tâm tu luyện, một lòng theo đuổi con đường Tiêu Dao đại đạo, từ đây về sau không còn vương vấn gì với Liễu Ngộ nữa. Nhưng qua vài lần thăm dò gần đây, nàng nhận ra tính tình Liễu Ngộ còn bướng bỉnh hơn nàng tưởng. Chàng vừa không muốn phụ Phật, lại càng không muốn phụ nàng. Cách vẹn cả đôi đường duy nhất mà chàng nghĩ ra, có lẽ là dùng cả đời này để âm thầm che chở cho nàng.
Thế nhưng điều đó thực sự không cần thiết.
Khi chàng thực sự đắc đạo thành Phật, tình ái thế gian cũng theo đó mà tan biến. Lúc bấy giờ, nàng cũng giống như muôn vàn chúng sinh ngoài kia, trong mắt chàng sẽ chẳng còn gì khác biệt. Món đồ nàng xin sư phụ có thể giúp chàng nhanh chóng đoạn tuyệt tơ lòng, giúp chàng thuận lợi hơn trên con đường đắc đạo.
Đợi một lúc lâu không thấy đồ đệ lên tiếng, Du Vân không khỏi thúc giục: “Sao lại im lặng thế?”
Hành Ngọc bừng tỉnh, tùy ý mỉm cười: “Chẳng phải sư phụ hỏi ý nghĩ của con sao, con đang bận suy nghĩ trong lòng thôi.”
Du Vân đổi sang một tư thế ngồi thoải mái hơn. Vì động tác hơi mạnh, cổ áo ông thoáng trễ xuống, để lộ xương quai xanh tinh tế. Ông tùy tiện chỉnh lại áo, rồi dùng tay chống cằm, bày ra dáng vẻ của một người từng trải: “Nói ta nghe xem, rốt cuộc con đang nghĩ gì?”
Hành Ngọc nhướng mày, cũng chẳng buồn giấu giếm ông điều gì.
Sau khi nghe nàng giãi bày tâm can, Du Vân không đáp lời ngay. Ông thong thả nâng chén rượu lên uống cạn, rồi tùy ý ném chén ra phía sau. Chén rượu rơi trên thảm cỏ, Du Vân đứng dậy đi đến bên cạnh Hành Ngọc, lười biếng đặt một tay lên vai nàng.
“Đồ đệ à, con xin ta món đồ đó, rốt cuộc là muốn giúp hắn thuận lợi tu thành chính quả, hay là… muốn dùng nó để ngày đêm nhắc nhở chính mình, tuyệt đối không được động tình với hắn?”
Hành Ngọc khẽ động đậy, định quay đầu lại nhìn Du Vân.
Nhưng Du Vân đã dùng lực ở tay đè vai nàng lại. Ông khẽ cười, tiếng cười trầm thấp còn say đắm lòng người hơn cả chén rượu ủ lâu năm: “Không cần phải nói cho ta biết đáp án đâu, đáp án nằm ở đâu trong lòng con, chính con là người rõ nhất.”
“Yên tâm đi, hiếm khi con mới cầu xin sư phụ một lần, lẽ nào ta lại không tác thành cho con? Chút nữa ta sẽ gửi tin về tông môn, bảo người mang hạt giống sang đây cho con.”
Nói đoạn, Du Vân vỗ vỗ vai nàng, rồi ghé sát tai nói nhỏ một câu: “Con hãy tự lo cho tốt đi”, sau đó liền ung dung bước thẳng vào trong phòng.
Sân viện rộng thênh thang lại trở về vẻ tĩnh mịch vốn có. Chỉ còn tiếng gió thoảng qua kẽ lá ngô đồng, phát ra những âm thanh rào rạt.
Ngồi lặng hồi lâu, Hành Ngọc đưa tay phải lên đỡ trán, rồi dần dần bật cười thành tiếng.
Sau khi cười đủ, nàng mới đứng dậy, đưa tay vuốt lại những nếp nhăn trên vạt áo, rồi hướng về phía căn phòng mà hành lễ: “Sư phụ quả không hổ danh là người có điểm khuynh mộ cao nhất tông môn. Trước đó đúng là con có chút lừa mình dối người rồi.”
“Con tự nhận mình là kẻ lý trí, nhưng tình cảm đôi khi lại là thứ cực đoan và không có lý trí nhất. Con thừa nhận, con thực sự muốn mượn việc chăm sóc món đồ kia để từng giây từng phút nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được động lòng với chàng.”
Chỉ dựa vào lý trí của riêng nàng, dường như đã không còn đủ sức chống chọi nữa rồi. Nàng cần một vật ngoài thân để đốc thúc và cảnh tỉnh chính mình.
“Việc này xin làm phiền sư phụ.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong căn nhà trúc, Liễu Ngộ ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ mài giũa chiếc trâm gỗ.
Chàng làm việc vô cùng cẩn trọng, sau khi mài nhẵn bề mặt gỗ mới cầm con dao chạm khắc nhỏ nhất lên để chỉnh sửa từng chi tiết. Chàng bận rộn cho đến khi mặt trời khuất bóng, ánh chiều tà từ cửa sổ hắt vào phủ lên thân hình mình, Liễu Ngộ mới đặt dụng cụ xuống. Chàng phủi đi những vụn gỗ vương trên gối, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc hộp gỗ khắc hoa văn nhã nhặn, cẩn thận đặt chiếc trâm vào trong.
Chàng đứng dậy thu dọn bàn ghế và sàn nhà sạch sẽ, đóng cửa sổ rồi thay một bộ tăng y mới, bấy giờ mới nâng hộp gỗ ra cửa.
Chưa đầy nửa tuần trà, Liễu Ngộ băng qua biển hoa diên vĩ, đi tới trước gian nhà gỗ nơi Hành Ngọc đang ở.
Cửa sổ nhà gỗ mở rộng, từ góc độ này, Liễu Ngộ vừa vặn nhìn thấy Hành Ngọc đang ngồi bên bàn lật xem cuốn Vô Tướng Trận Pháp. Dường như nàng đã hơi mỏi mệt, đầu khẽ nghiêng gối lên cánh tay, thi thoảng mới lười biếng lật qua một trang sách.
Chậu quân tử lan chàng chuẩn bị cho nàng đặt ngay bên bục cửa, đang thong thả xòe những cánh hoa mềm mại.
Liễu Ngộ khẽ nện bước chân nặng hơn một chút.
Hành Ngọc đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy chàng, nàng khẽ xoay người, nghiêng tựa vào bệ cửa, từ trong nhà vẫy vẫy tay trái về phía chàng.
Động tác hơi lớn khiến chuỗi lục lạc trên cổ tay nàng vang lên những tiếng “leng keng” giòn giã.
“Lại đây đi.” Hành Ngọc gọi.
Liễu Ngộ theo bản năng bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đứng trước mặt nàng, cách một ô cửa sổ đối diện nhau.
“Trâm đã khắc xong rồi, Lạc chủ xem có thích không? Nếu có chỗ nào chưa hài lòng cứ nói thẳng, ta sẽ mang về sửa lại.” Liễu Ngộ hơi khom lưng, đưa hộp gỗ tới trước mặt nàng.
Thấy dáng ngồi của nàng không tiện đón lấy, chàng chủ động mở nắp hộp để nàng có thể nhìn rõ chiếc trâm gỗ nằm bên trong.
Chiếc trâm sau khi mài giũa mang một sắc màu huyền ảo giữa đen và tím. Độ dài vừa vặn, thân trâm khắc hoa văn tinh xảo, phía đuôi trâm là một đóa hoa đang nở rộ một nửa, dáng vẻ vô cùng thanh tao.
Sau khi ngắm nghía kỹ càng, Hành Ngọc ngồi thẳng dậy, vươn tay nhận lấy hộp gỗ.
Nàng tùy ý đặt chiếc hộp lên bàn, nhưng trước khi Liễu Ngộ kịp thu tay về, nàng đã nhanh tay nắm lấy bàn tay phải của chàng, ra hiệu cho chàng mở lòng bàn tay ra.
Da thịt đôi bên chạm vào nhau.
Lòng bàn tay Liễu Ngộ ấm áp, còn tay Hành Ngọc lại mang chút lành lạnh thanh khiết.
Khi chạm vào, Hành Ngọc phát hiện trên đầu ngón tay chàng có một lớp chai mỏng, hẳn là dấu vết do quanh năm suốt tháng lần chuỗi hạt mà thành. Tuy nhiên lúc này, ngoài lớp chai ấy, đầu ngón tay chàng còn có những vết xước mờ và những mẩu vụn gỗ găm vào kẽ móng tay vốn được cắt tỉa rất ngắn.
“Nghề mộc của Liễu Ngộ sư huynh xem ra cũng không thạo lắm nhỉ.”
Hành Ngọc nhìn thấu lòng bàn tay chàng rồi ngẩng đầu cười với chàng một tiếng.
Ánh hoàng hôn bị bóng dáng chàng che khuất, Liễu Ngộ cúi đầu, có chút nhìn không rõ dung mạo của nàng. Chàng nói: “Lúc rảnh rỗi ta thường làm nghề mộc để giết thời gian, mấy vết xước này là do không cẩn thận chạm phải thôi.”
Phật tu của Vô Định Tông vốn theo lối khổ tu, nhiều vật dụng nhỏ trong tông môn đều do họ tự tay làm lấy. Vì vậy, Liễu Ngộ đã học điêu khắc từ khi còn rất nhỏ. Chàng vốn đã sử dụng dao chạm khắc thuần thục, nhưng chẳng hiểu sao sau khi Hành Ngọc rời đi không lâu, chàng lại có chút mất tập trung, sơ ý để dao quẹt trúng mình. May mà chàng mang thân Kim Phật, con dao sắc bén kia chạm vào đầu ngón tay cũng chỉ để lại vết lằn nhạt, không bao lâu sau sẽ tự tan biến.
Hành Ngọc buông tay chàng ra, mỉm cười khen ngợi: “Ta rất thích chiếc trâm này, làm phiền huynh rồi.”
Liễu Ngộ lắc đầu, không nói gì thêm. Chàng đứng lặng tại chỗ một lát, định hỏi nàng có muốn cùng dùng bữa tối không, nhưng nhìn thấy cuốn Vô Tướng Trận Pháp đang mở dở trên bàn, chàng lại lặng lẽ nuốt câu hỏi vào trong. Thôi vậy, với bản lĩnh của nàng dù không ăn tối cũng chẳng sao, chắc là nàng đã quên mất lời hẹn cùng đi dùng bữa lúc trước rồi.
“Vậy ta xin phép đi trước, Lạc chủ cứ tiếp tục bận việc đi, xong xuôi thì hãy nghỉ ngơi sớm.”
Giọng nói của Liễu Ngộ rất nhẹ, tựa như tiếng suối chảy róc rách chạm vào ngọc thạch, vừa thanh nhã lại vừa ôn hòa. Dặn dò xong, chàng xoay người rời đi, tà tăng bào khẽ đong đưa theo từng bước chân.
Hành Ngọc nhìn theo bóng lưng chàng, bất đắc dĩ đưa tay day day giữa mày, định nói lại thôi, cuối cùng vẫn cất tiếng gọi: “Liễu Ngộ sư huynh!”
Liễu Ngộ dừng bước, xoay người nhìn nàng, đôi mắt nhuốm chút ý cười nhàn nhạt như đang hỏi nàng có chuyện gì.
“Ta đi dùng bữa tối cùng huynh.”
Hành Ngọc gấp cuốn Vô Tướng Trận Pháp lại. Trước khi ra khỏi phòng, nàng không quên lấy chiếc trâm gỗ ra khỏi hộp. Đi đến bên cạnh chàng, nàng đưa chiếc trâm cho Liễu Ngộ: “Giúp ta cài chiếc trâm này đi.”
“Được.”
Đệ tử Luyện Khí kỳ vẫn chưa thể tích cốc, vì vậy tông môn có tổ chức bếp ăn tập thể. Hành Ngọc và Liễu Ngộ không đi đâu xa mà dùng bữa ngay tại khu vực của Hợp Hoan Tông.
Hai người ngồi trong góc ăn cơm, xung quanh là đám đệ tử Luyện Khí kỳ Hợp Hoan Tông đang xì xào xem náo nhiệt. Thế nhưng cả hai đều không phải hạng người dễ bị ngoại cảnh tác động, họ bình thản dùng xong bữa tối rồi rời khỏi nhà ăn.
Trở lại biển hoa diên vĩ, Hành Ngọc dừng chân trước căn nhà gỗ của mình. Nàng vẫy vẫy tay với Liễu Ngộ: “Huynh mau về đi, chẳng phải còn phải làm lễ buổi tối sao?”
Liễu Ngộ đứng dưới ánh trăng, tựa như thu hết sương hoa của thế gian vào mình. Chàng gật đầu với nàng rồi sải bước rời đi. Hành Ngọc vươn vai một cái, lẩm bẩm: “Xong rồi, hai ngày tới phải dốc sức nghiên cứu cuốn trận pháp kia mới được.”
Suốt hai ngày sau đó, Hành Ngọc giam mình trong phòng nghiên cứu trận pháp. Mãi đến ngày diễn ra vòng thi đấu thứ hai, khi Liễu Ngộ tới tìm, nàng mới dừng lại và cùng chàng tiến về phía Thử Kiếm Đài.
Sau vòng đấu đầu tiên, không ít người có thực lực yếu đã bị loại. Những người tiến vào vòng này đều là những tay đáng gờm. Đối thủ lần này của Hành Ngọc là Kỷ Tử Nhàn, một người khá nổi danh trong hàng ngũ lớp trẻ của Âm Tông. Theo tư liệu thu thập được, Kỷ Tử Nhàn có tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, sở hữu kỹ năng tấn công bằng sóng âm vô cùng điêu luyện.
Vừa đến nơi không lâu, họ đã nghe thấy trọng tài trên võ đài gần đó hô vang: “Âm Tông Kỷ Tử Nhàn đối trận Hợp Hoan Tông Lạc Hành Ngọc, mời hai bên mau chóng lên đài!”
Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn Liễu Ngộ một cái rồi gật đầu với chàng, sau đó nhẹ nhàng tung mình hiện ra trên lôi đài. Kỷ Tử Nhàn cũng lập tức đáp xuống phía đối diện.
Nàng ta có dung mạo tú lệ, vận bộ váy lụa trắng thướt tha, ôm trong lòng một chiếc đàn tranh khá lớn, đó chính là vũ khí của nàng ta.
Cả hai nhìn nhau, khẽ gật đầu chào rồi tháo hồn bài bên hông giao cho trọng tài kiểm tra. Sau khi xác nhận xong, trọng tài lùi ra khỏi lôi đài.
Ngay khoảnh khắc ông ta vừa rời đi, Kỷ Tử Nhàn lập tức nâng bàn tay phải thanh mảnh, nhanh như chớp gảy lên dây đàn. Tiếng đàn hỗn loạn không thành điệu, nhưng Hành Ngọc cảm nhận được một luồng sóng âm cực mạnh đang ập thẳng về phía mình.
Hành Ngọc lập tức lùi nhanh ra sau, đồng thời rút trường kiếm ra khỏi vỏ. Sức mạnh trong cơ thể cuộn trào, tỏa ra áp lực mạnh mẽ, nàng dồn tất cả vào kiếm, đột ngột trụ vững thân hình rồi chém mạnh về phía trước. Liên tiếp vài đường kiếm, Hành Ngọc thi triển trọn vẹn một bộ kiếm chiêu.
Kỷ Tử Nhàn gảy đàn càng nhanh, tay di chuyển tạo thành tàn ảnh. Kiếm chiêu khi thi triển trọn vẹn tuy uy lực lớn nhất nhưng lại thiếu đi sự biến hóa. Hành Ngọc không cưỡng cầu hoàn thành chiêu cuối, nàng mạnh mẽ cắt đứt thế kiếm, lách người sang bên cạnh rồi nhanh chóng áp sát phía sau Kỷ Tử Nhàn. Nàng tung một kiếm bức lui đối phương, tiếp đó bồi thêm hai kiếm nữa cắt đứt đường lui của Kỷ Tử Nhàn.
Bị ba đường kiếm cản trở, Kỷ Tử Nhàn buộc phải đón nhận đòn tấn công, nàng ta hừ nhẹ một tiếng, khóe môi rỉ ra vệt máu. Tuy vậy, nàng ta không hề phân tâm, nhịp gảy đàn dần chậm lại, tiếng nhạc bỗng trở nên du dương, kết thành một khúc nhạc êm đềm.
Người xem bên dưới cứ ngỡ đó là tiên nhạc từ trên trời rơi xuống, vô cùng êm tai. Nhưng khúc nhạc ấy lọt vào tai Hành Ngọc lại chẳng khác nào một sự tra tấn. Sóng âm trực tiếp công kích vào tâm thức khiến bóng hình nàng trên không trung đột ngột khựng lại.
Tuy nhiên, nhờ trải nghiệm từ kiếp trước, sức mạnh tâm thức của Hành Ngọc cao hơn hẳn những người cùng tu vi. Đòn tấn công này chỉ khiến nàng mất tập trung trong thoáng chốc. Hành Ngọc lập tức thoát khỏi sự trói buộc của sóng âm, lao thẳng đến trước mặt Kỷ Tử Nhàn, trường kiếm vung lên hất ngược từ dưới lên.
Đòn tấn công tâm thức mạnh nhất của Kỷ Tử Nhàn lại chỉ khống chế được Hành Ngọc trong vài giây ngắn ngủi. Điều này khiến sắc mặt nàng ta biến đổi, không kịp tránh né đường kiếm của đối phương. Ngay lập tức, chiếc đàn trong tay nàng ta bị Hành Ngọc hất tung lên không trung, còn bản thân Kỷ Tử Nhàn bị va chạm mạnh, lảo đảo lùi lại.
Trong lúc Kỷ Tử Nhàn còn đang loạng choạng định làm phép ổn định thân hình, Hành Ngọc đã nhanh hơn một bước hoàn thành ấn thủ, áp sát vào người nàng ta.
Một Âm tu mất đi vũ khí mà bị một Kiếm tu có sở trường đánh cận chiến áp sát ở khoảng cách này, kết cục đã quá rõ ràng.
“Ta nhận thua!” Nhìn thanh trường kiếm đang tỏa ra hơi lạnh kề sát cổ, Kỷ Tử Nhàn khẽ cắn môi, cay đắng thốt ra lời đầu hàng.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 62](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)