Trong trận tỷ thí này, Liễu Ngộ gần như không hề thay đổi cách tấn công. Từ đầu đến cuối, chàng chỉ đơn giản là kết ấn rồi đưa chưởng ra, ngay cả bước chân cũng chẳng buồn di chuyển là bao.
Thế nhưng, chính cái sự giản đơn đến mức bình thường, chẳng mang theo chút sát khí ấy lại hoàn toàn áp đảo Lệ Không Phong suốt cả trận đấu. Mặc cho đối thủ có vùng vẫy, chống trả thế nào cũng không thoát khỏi những tầng lớp trói buộc vô hình, cuối cùng đành bất lực nhận lấy thất bại. Chiến thắng ấy diễn ra một cách dứt khoát và mượt mà đến ngỡ ngàng.
“Vô Định Tông, Liễu Ngộ thắng.” Khi tuyên bố kết quả, vị trọng tài cũng không kìm được mà nhìn Liễu Ngộ thêm vài lần. Ông thực sự không ngờ trận đấu lại có thể diễn ra theo thế trận một chiều như vậy.
Dưới lôi đài, đám đông vẫn chưa thôi bàn tán. Đợi Liễu Ngộ bước xuống, trở lại bên cạnh mình, Hành Ngọc mới cười trêu chọc: “Huynh đúng là không biết đánh nhau thật đấy.”
Vừa rồi trên lôi đài, những đòn tấn công của chàng vô cùng đơn điệu, thiếu hẳn sự biến hóa linh hoạt cần có của một người dày dạn thực chiến. Thậm chí dùng từ thiếu biến hóa còn là khách khí quá, phải nói là chàng hoàn toàn chẳng dùng đến chiêu số gì phức tạp. Chỉ đơn giản là vì thực lực của chàng quá mạnh, vượt xa những gì người ta có thể đong đếm, nên mới có thể dùng sức mạnh tuyệt đối để trấn áp một kẻ lăn lộn trong máu lửa như Lệ Không Phong.
Liễu Ngộ gật đầu thừa nhận: “Đúng là không thạo lắm.”
“Nhưng đã rất mạnh rồi.” Hành Ngọc vươn tay gỡ phiến lá trúc trên tóc xuống, đưa lên môi che đi khóe miệng đang khẽ cong lên, nàng nói một cách vô cùng tự nhiên: “Sau này nếu gặp nguy hiểm, huynh nhớ phải đứng chắn trước mặt ta đấy.”
Liễu Ngộ không một chút chần chừ: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Hành Ngọc vươn vai một cái: “Tiếp theo cũng chẳng còn việc gì của chúng ta nữa, đi xem lịch thi đấu trận tới thế nào thôi.”
Liễu Ngộ gật đầu tán thành. Trước khi cất bước, chàng khẽ hỏi: “Có muốn cài lại lá trúc lên tóc không?”
Lúc này Hành Ngọc mới nhớ ra phiến lá tội nghiệp đang bị mình vân vê trong tay. Nàng cúi đầu nhìn, rồi giơ nó ra trước mặt Liễu Ngộ: “Nó hơi héo rồi.”
Liễu Ngộ đón lấy phiến lá. Chàng nhẹ nhàng thúc giục luồng sức mạnh hệ mộc ôn hòa trong cơ thể bao lấy phiến lá đã mất đi vẻ xanh mướt ban đầu. Chỉ trong chốc lát, dưới sự nuôi dưỡng của luồng sức mạnh ấy, phiến lá trúc lại khôi phục sức sống dạt dào, xanh ngắt như mới hái. Thu lại sức mạnh, chàng dịu dàng cài nó lên mái tóc nàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi xem bảng thông báo, cả hai đều biết trận tiếp theo của mình sẽ diễn ra vào hai ngày tới. Không còn lý do gì để ở lại Thử Kiếm Đài, Hành Ngọc theo Liễu Ngộ trở về căn nhà trúc của chàng. Nàng ngồi trên ghế, hai tay chống cằm, chăm chú quan sát người đối diện.
Dưới cái nhìn của nàng, Liễu Ngộ lấy dao khắc đặt lên bàn. Chàng suy nghĩ một chút, rồi lấy ra một nhánh cây bồ đề vạn năm từ trong nhẫn trữ vật. Cây bồ đề vạn năm ở Vô Định Tông quanh năm được bao phủ trong làn khói hương, lại thường xuyên nghe các bậc cao tăng tụng kinh niệm Phật, từ lâu đã trở thành một linh vật linh thiêng. Vật phẩm làm từ nhánh cây này không chỉ là món đồ trang sức mà còn có tác dụng hộ thân, giúp người đeo không dễ rơi vào ma đạo hay bị tà khí xâm nhiễm.
Nhánh cây nhìn qua có vẻ tầm thường, Hành Ngọc cũng không nhận ra điểm kỳ lạ của nó. Nàng cứ thế ngồi im lặng, ngắm nhìn chàng một tay giữ gỗ, một tay cầm dao.
Trước khi bắt đầu, Liễu Ngộ hỏi: “Lạc chủ thích hoa văn gì?”
“Hoa quân tử lan được không?” Hành Ngọc sực nhớ đến chậu quân tử lan đặt trên bàn mình.
Liễu Ngộ chấm mực, vẽ lên giấy một đóa quân tử lan đang nở rộ một nửa. Đoạn, chàng lại vẽ thêm vài kiểu dáng khác để nàng tùy ý chọn lựa. Hành Ngọc chỉ tay vào mẫu đầu tiên: “Kiểu này vẫn là đẹp nhất.”
Liễu Ngộ trầm ngâm một lát để hình dung bố cục trên thân trâm, rồi bắt đầu hạ dao. Đao pháp của chàng uyển chuyển, những mẩu gỗ nhỏ li ti rơi lả tả xuống mặt bàn. Hành Ngọc quan sát một lúc lâu, cơn buồn ngủ bỗng chốc kéo đến, nàng lười biếng ngáp một cái.
Dù đang tập trung cao độ, Liễu Ngộ vẫn nhận ra nàng đang buồn ngủ. Chàng tạm dừng tay: “Hay là Lạc chủ về phòng ngủ một lát đi, khi nào xong ta sẽ qua tìm?”
Hành Ngọc lắc đầu: “Không cần đâu.” Nàng vươn vai: “Ta nằm xuống bàn chợp mắt một lát là được.”
Nói xong, nàng gối đầu lên cánh tay, nhắm mắt ngủ ngay tại chỗ. Liễu Ngộ ngừng hẳn mọi động tác. Đợi đến khi cảm nhận được nhịp thở đều đặn của nàng, chàng mới nhẹ nhàng đứng dậy khép bớt cửa sổ. Những tia nắng tinh nghịch bị ngăn lại quá nửa, chỉ còn một vệt sáng nhạt nhòa lười biếng đậu trên tấm lưng thanh mảnh của nàng.
Liễu Ngộ ngồi xuống, khẽ thi triển Bế Nhĩ Quyết ngăn tiếng ồn cho nàng, rồi mới một lần nữa cầm dao khắc lên tiếp tục công việc của mình.
Chiếc trâm gỗ trong tay Liễu Ngộ dần hiện rõ hình dáng.
Đúng lúc chàng định mài giũa thêm đôi chút cho thật tinh xảo, thì phía ngoài nhà trúc bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã. Tiếng gõ cửa dồn dập cùng giọng nói hớn hở của tiểu hòa thượng Liễu Niệm vọng vào: “Sư huynh, sư huynh, mau mở cửa cho đệ!”
Liễu Ngộ theo bản năng đưa mắt nhìn về phía Hành Ngọc.
Thấy nàng vẫn đang chìm trong giấc nồng, không hề hay biết gì, chàng mới yên tâm. Có vẻ thuật cách âm đã phát huy tác dụng, giúp nàng không bị đánh thức bởi những tiếng động ồn ào từ Liễu Niệm.
Liễu Ngộ đặt vật dụng xuống, đứng dậy ra mở cửa.
Cánh cửa vừa hé mở, Liễu Niệm đã phấn khích định xông thẳng vào nhà.
Liễu Ngộ kịp thời ngăn lại, thấp giọng bảo: “Ra ngoài nói chuyện, Lạc chủ đang nghỉ ngơi bên trong.”
Liễu Niệm theo thói quen ngó nghiêng vào trong nhà, nhưng tầm mắt đã bị Liễu Ngộ che khuất gần hết nên chẳng thấy được gì. Cậu gãi gãi đầu, khẽ vâng dạ một tiếng rồi lùi ra ngoài sân.
Trong lúc hai sư huynh đệ trò chuyện ngoài sân, Hành Ngọc cũng bắt đầu tỉnh giấc.
Nàng đưa tay chạm nhẹ lên tai, làm phép hóa giải bùa chú cách âm. Ngay lập tức, tiếng bàn luận của Liễu Ngộ và Liễu Niệm ngoài cửa sổ lọt vào tai nàng rõ mồn một.
“Sư huynh, cuốn Vô Tướng Trận Pháp mà huynh nhờ tông môn mượn hộ đã gửi đến nơi rồi… Còn có cả quả Hợp Hoan Tử nữa…”
Hành Ngọc chỉ kịp nghe loáng thoáng được bấy nhiêu.
Nàng vươn tay đẩy cửa sổ nhìn ra xa. Liễu Ngộ đang chăm chú nghe Liễu Niệm nói, nhận ra động tĩnh phía sau, chàng xoay người khẽ mỉm cười với nàng.
Rất nhanh sau đó, Liễu Niệm bàn giao đồ vật cho sư huynh rồi vội vã rời đi. Liễu Ngộ cầm mấy món đồ ấy quay lại phòng.
“Liễu Niệm mang gì qua cho huynh vậy?” Hành Ngọc thuận miệng hỏi, tiện tay rót một chén nước cho chàng.
Cái nắng gắt bên ngoài có chút chói mắt, tiết trời này quả thực dễ làm người ta thấy khát.
Liễu Ngộ ngồi xuống đối diện nàng, nhấp một ngụm trà rồi đẩy hết đồ vật sang: “Những thứ này là ta chuẩn bị cho Lạc chủ.”
Hành Ngọc cúi đầu nhìn món quà trước mặt mình.
Vô Tướng Trận Pháp là cuốn bí tịch danh giá của Hắc Bạch Học Cung, tuy không hẳn là bảo vật vô giá nhưng xưa nay hiếm khi cho người ngoài mượn. Vậy mà lúc này, bản sao chép lại đang nằm yên vị trước mắt nàng.
Còn linh quả trong hộp gỗ đen kia chính là Hợp Hoan Tử – thứ vô cùng quý hiếm đối với Hợp Hoan Tông. Hiếm đến mức ngay cả bản môn hiện nay cũng chỉ còn sót lại đúng hai quả. Nó có thể thay thế cho điểm khuynh mộ, giúp đệ tử Hợp Hoan Tông vượt qua ranh giới đột phá cảnh giới một cách thuận lợi. Có thể nói, nếu mang quả này đến trước mặt Chưởng giáo, bà ấy chắc chắn sẽ sẵn lòng mang vô số bảo vật ra để trao đổi.
“Chuẩn bị cho ta sao?” Hành Ngọc lặp lại, lòng đầy ngạc nhiên.
“Chẳng phải mấy ngày trước Lạc chủ vẫn lo lắng về điểm khuynh mộ đó sao? Nay có Hợp Hoan Tử, khi đột phá lên Kết Đan kỳ, Lạc chủ sẽ không còn phải lo bị thiếu hụt nữa.”
Liễu Ngộ ôn tồn giải thích. Sợ nàng không nhận, chàng nói thêm: “Hợp Hoan Tử này là quà của tổ sư Hợp Hoan Tông tặng cho Vô Định Tông từ thuở trước, bấy lâu nay vẫn luôn bị phong ấn. Hai món đồ này đều do ta dùng điểm công đức của mình để đổi lấy, chỉ là chuyện nhỏ trong tầm tay, không ảnh hưởng gì đến ta cả.”
Hành Ngọc đưa tay vuốt ve cạnh hộp gỗ.
Nhìn hạt bồ đề nằm lặng lẽ bên trong, nàng khẽ mỉm cười, vờ như vô tình hỏi: “Hợp Hoan Tử chỉ có một quả, sau này nếu ta từ Kết Đan đột phá lên Nguyên Anh thì tính sao? Huynh không sợ ta sẽ ăn vạ huynh suốt đời đấy chứ?”
Liễu Ngộ khựng lại, đầu ngón tay khẽ chạm vào cạnh hộp: “Lạc chủ… dường như Lạc chủ không vui?”
Chàng vốn mang trọng trách bảo hộ chúng sinh, nhưng trong mắt chàng, chúng sinh muôn hình vạn trạng vốn chẳng phân sang hèn, ai nấy đều mờ ảo như nhau. Đối với chàng, chúng sinh chỉ là một khái niệm chung chung. Còn nàng, có lẽ là chấp niệm duy nhất mà chàng có. Chàng chỉ muốn đối xử tốt với nàng một chút, nhưng lẽ nào chàng đã làm sai cách rồi sao?
Nghĩ đến đó, đầu ngón tay Liễu Ngộ ghì chặt lấy cạnh hộp đến mức trắng bệch. Chàng thoáng cảm thấy bối rối và có chút buồn bã, vì thực tâm chàng chẳng biết thế nào mới thực sự là đối tốt với một người.
Hành Ngọc không rõ chàng đang nghĩ gì, nàng chỉ cảm nhận được khối ngọc bài bên hông đang nóng dần lên. Cái nóng ấy lan tỏa, khiến thâm tâm nàng cũng thấy ấm áp lạ kỳ.
Nàng ngước mắt nhìn chàng, chỉ thấy sắc mặt chàng vẫn bình thản, duy có đôi mắt vẫn luôn ôn hòa như gió mát trăng thanh, khiến người ta chỉ cần nhìn vào là không tự chủ được mà đắm chìm.
Hành Ngọc cười rộ lên: “Sao huynh lại nghĩ ta không vui? Ta chỉ là thấy ngại ngùng, vì món quà này thật sự quá quý giá mà thôi.”
Liễu Ngộ lúc này mới an lòng: “Nhưng thứ này có ích cho Lạc chủ.”
“Được rồi, ta không khách sáo với huynh nữa, tránh để huynh phải nghĩ ngợi thêm.” Hành Ngọc thu hết đồ vào nhẫn trữ vật rồi vươn vai đứng dậy: “Trâm gỗ chắc phải một hai canh giờ nữa mới xong, ta về phòng đọc qua cuốn trận pháp này trước, muộn chút lại tìm huynh dùng bữa tối nhé?”
Nụ cười nhạt trên môi nàng biến mất ngay khi vừa bước ra khỏi nhà trúc.
Chạm nhẹ vào ngọc bài, Hành Ngọc nhận ra điểm ái mộ đã chạm mức 7200.
Nàng ngồi lặng giữa biển hoa diên vĩ, trầm tư nhìn ngọc bài hồi lâu, rồi lấy bùa truyền âm hỏi thăm xem sư phụ mình đang ở nơi nào.
Mười lăm phút sau, nàng đã có mặt tại nơi ở của Du Vân. Thấy lá rụng đầy sân, nàng không khỏi càm ràm: “Sư phụ, người cũng nên làm phép dọn dẹp nơi này đi chứ.”
Du Vân vặn lại: “… Con không biết tự nhìn lại mình sao? Làm đồ đệ thì chẳng phải nên quét dọn sân vườn cho sư phụ à?”
“Thôi được rồi.” Hành Ngọc lảng sang chuyện khác: “Bàn chuyện nghiêm túc đi, con đến đây để xin người một món đồ. Con tin là Hợp Hoan Tông mình chắc chắn phải có.”
Nghe nàng nói xong, Du Vân lộ rõ vẻ khinh bỉ: “Có thì có đấy, nhưng sao? Con định dùng thứ đó lên vị Phật tử kia à? Trời ạ, sao ta lại dạy ra một đứa đồ đệ nghịch ngợm, suốt ngày chỉ chuyên tâm làm việc tốt như con chứ! Thật chẳng có chút phong cách nào của ta cả!”
Hành Ngọc thầm lườm nguýt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi roi rói: “Sư phụ à, các sư tỷ luôn bảo con thật may mắn khi bái người làm sư phụ đó, vì người hào phóng nhất trên đời, ai xin gì cũng cho.” Thấy Du Vân đắc ý ngồi thẳng lưng lên, nàng lại bồi thêm một câu: “Vậy mà con hỏi bí mật tông môn người không nói, nay xin món đồ người cũng tiếc rẻ… Sư phụ, có phải người có tên đồ đệ khác ở bên ngoài rồi không?”
Du Vân bị nghẹn họng, gõ mạnh quạt lên mặt bàn: “Con tưởng thứ này dễ kiếm lắm sao? Được rồi, ta thừa nhận là có hạt giống, nhưng con có biết muốn nó kết quả thì phải tưới bằng gì không? Phải dùng chính máu của ngươi đấy, đồ ngốc!”
Hơn một ngàn năm qua, Du Vân đã gặp qua bao nhiêu hạng người. Những kẻ khác sau khi hoàn thành nhiệm vụ đều muốn đối phương dâng hiến tất cả mọi thứ cho mình. Đây là lần đầu tiên ông thấy một đứa ngốc lại coi tình cảm của người khác là gánh nặng như nàng.
Mà đau lòng nhất, đứa ngốc ấy lại chính là đồ đệ của ông!
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 61](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)