Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 60
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 60

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

4764 từ · 22 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 60

Trước kia, Hành Ngọc vẫn luôn cho rằng đóa phù dung nơi khóe mắt Mật Nghi chỉ là một dấu ấn bình thường. Dẫu sao thì nó cũng rất đẹp, xuất hiện ở vị trí đó trái lại còn khiến dung mạo của Mật Nghi thêm vài phần rạng rỡ, động lòng người.

Nhìn biểu cảm của sư phụ lúc này, nàng nhận ra đây rất có thể là một loại bùa chú phong ấn. Càng tươi đẹp bao nhiêu, càng tiềm tàng nguy cơ bấy nhiêu.

Trong lúc Hành Ngọc còn đang mải suy nghĩ, Du Vân ngước mắt liếc nàng một cái, nhìn thấu tâm tư nàng đến mười phần mười: “Đồ đệ à, muốn gài bẫy để sư phụ con khai ra bí mật đâu có dễ dàng thế.”

Hành Ngọc giơ tay quẹt nhẹ chóp mũi, cung kính cầm ấm trà lên rót đầy chén cho Du Vân: “Con sao dám gài bẫy người chứ, con là đang thành tâm thành ý thỉnh giáo sư phụ mà. Thân là sư phụ, giải đáp thắc mắc cho đồ đệ chẳng phải là lẽ đương nhiên sao? Nào, sư phụ dùng trà.”

Dáng vẻ ân cần này của nàng khiến Du Vân vô cùng thỏa mãn. Ông thầm nghĩ đồ đệ mình cuối cùng cũng thông suốt, biết hiếu kính sư phụ rồi. Ông ho khẽ hai tiếng, chậm rãi nâng chén trà, ngón tay thon dài vê lấy nắp chén, nhẹ nhàng gạt lớp lá trà trên mặt nước: “Trong thư trước đây con có nhắc tới việc gặp Mật Nghi ở Bình Thành. Có phải nàng ta đã nói gì với con không?”

Hành Ngọc suy nghĩ một chút, không phủ nhận mà thuận theo lời ông: “Mật Nghi nói, chỉ cần con không bài xích chuyện song tu, thì mọi sự sắp xếp của tông môn đối với con đều chỉ có lợi.”

Du Vân gật đầu: “Lời này cũng không sai. Có điều lúc Mật Nghi rời bỏ tông môn, tu vi nàng ta chưa đủ, đối với những bí mật thực sự vẫn chưa biết được hoàn toàn.”

Vừa nghe thấy hai chữ bí mật, Hành Ngọc biết ngay là có chuyện hay, nàng vội vàng ngồi thẳng lưng: “Sư phụ, là bí mật gì thế?”

“Thực ra ngày trước, đệ tử Hợp Hoan Tông có thể tự chọn có dùng điểm khuynh mộ để đột phá hay không. Mượn sức mạnh từ điểm khuynh mộ có thể giúp giai đoạn đầu vượt cấp dễ dàng hơn, nhưng từ bậc Nguyên Anh lên bậc Hóa Thần sẽ trở nên vô cùng khó khăn.”

“Cho nên khi đó, những đệ tử thiên phú xuất chúng đều bị cấm dùng điểm khuynh mộ để đột phá. Chỉ có những kẻ vốn dĩ vô vọng trên con đường đại đạo trường sinh mới chọn cách này.”

Những đệ tử tư chất tầm thường dựa vào điểm khuynh mộ để hạ thấp độ khó của việc tăng tiến cảnh giới. Có kẻ vốn chỉ đạt tới Trúc Cơ là cùng, nhờ vậy mà lên được Kết Đan. Có kẻ kịch kim ở tầng Kết Đan sơ kỳ, nhờ điểm khuynh mộ mà đột phá tới hậu kỳ, thậm chí nếu cơ duyên tới, đạt đến Nguyên Anh cũng không phải chuyện không thể. Chính vì thế, thời gian đó thế lực Hợp Hoan Tông tăng vọt, nhanh chóng nổi bật trong mười ba tông môn, đứng hàng đầu trong các tông môn lớn.

“Nhưng sau đó đã xảy ra chuyện, đúng không?” Hành Ngọc chớp mắt, nối tiếp lời của Du Vân.

“Phải, đã xảy ra chuyện.”

“Chuyện gì thế ạ?” Hành Ngọc vội vàng hỏi.

Du Vân lấy ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Đã nói là bí mật tông môn, sao có thể tùy tiện nói cho con biết được? Hơn nữa hiện tại con mới chỉ ở Trúc Cơ đỉnh phong, lo nghĩ vẩn vơ cái gì?”

Hành Ngọc: “… Sư phụ, người coi thường đồ đệ quá đấy.”

Đúng là sư phụ hờ, lại còn đi chê bai tu vi của đồ đệ mình nữa chứ! Ở độ tuổi của nàng mà có sức mạnh thế này, ném ra ngoài kia ai mà chẳng phải khen một câu tài hoa kiệt xuất cơ chứ!

Du Vân cười hì hì, không nói gì thêm. Nhưng trầm ngâm một lát, ông vẫn ôn tồn trấn an nàng: “Đừng nghĩ ngợi lung tung quá nhiều kẻo tâm cảnh xuất hiện sơ hở. Con nhìn sư phụ đây này, chẳng phải vẫn thuận lợi tu luyện tới Nguyên Anh hậu kỳ đó sao?”

Chẳng qua là… ở Nguyên Anh hậu kỳ suốt bao năm qua, nửa bước cũng không tiến thêm được mà thôi.

Những năm gần đây, Hợp Hoan Tông từ vị thế đứng đầu các tông môn lớn đã tụt xuống hạng cuối, nguyên nhân chính là vì đây là tông môn duy nhất trong tám đại phái chính đạo và năm đại tà đạo không có tu sĩ Hóa Thần kỳ trấn giữ! Sức mạnh đỉnh cao không bằng người, quyền phát ngôn dĩ nhiên ít đi, địa vị theo đó mà sụt giảm.

Hành Ngọc giơ tay day day giữa chân mày. Nàng khăng khăng muốn biết bí mật của tông môn một phần cũng vì ký ức của nguyên chủ về đoạn thời gian gặp chuyện dường như bị ai đó xóa sạch, nàng không tài nào nhớ nổi. Điều này khiến nàng cảm thấy Hợp Hoan Tông chứa đựng những hiểm họa khôn lường. Nguy hiểm đến mức dù là Du Vân đang ngồi đối diện, nàng cũng không dám hoàn toàn tin tưởng để nói hết mọi chuyện.

Trầm ngâm một lát, Hành Ngọc đành từ bỏ việc gặng hỏi. Ít nhất Du Vân nói đúng một điều, nàng mới ở Trúc Cơ đỉnh phong, biết rõ chân tướng cũng chẳng làm gì được. Quả nhiên vẫn phải tập trung tu luyện để nâng cao thực lực.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng sớm hôm sau, Hành Ngọc kết thúc buổi ngồi thiền. Sau khi sửa soạn xong xuôi, nàng thay một bộ váy dài màu xanh thanh nhã rồi bước chân ra cửa tìm Liễu Ngộ.

Đến rừng trúc, nàng thấy Liễu Ngộ đang đứng dưới hiên nhà, tay bưng sách cổ đang giải đáp thắc mắc cho một tiểu sư đệ. Trông chàng cực kỳ chuyên chú, thỉnh thoảng lại chỉ vào chữ trong sách để giảng giải cho lời nói của mình. Tiểu sư đệ kia kia tu vi mới ở Luyện Khí đỉnh phong, vừa nghe vừa gật đầu lia lịa.

Hành Ngọc mỉm cười, kiễng chân hái một phiến lá trúc trước mặt, nắm trong đầu ngón tay xoay vần rồi nhẹ nhàng tiến lại gần. Khi đi đến gần, nàng nghe thấy tiểu sư đệ nói: “Đa tạ sư huynh, đệ đã hiểu rõ rồi.” Sau đó cậu ta nhận lấy cuốn sách từ tay Liễu Ngộ, vui vẻ rời đi.

Thực ra ngay từ lúc Hành Ngọc đến rừng trúc, Liễu Ngộ đã nhận ra hơi thở của nàng. Chàng nhìn theo sư đệ mình đi khuất mới xoay người nhìn về phía nàng, đôi mắt không tự chủ được mà ngập tràn ý cười: “Sao lại tới sớm thế này? Giờ này đến Thử Kiếm Đài thì chắc trận tỉ thí vẫn chưa bắt đầu đâu.”

“Ở trong phòng một mình thấy chán quá nên tới tìm huynh.” Hành Ngọc đưa phiến lá trúc trong tay cho chàng.

Liễu Ngộ nhận lấy, vân vê một lát, không rõ nàng định làm gì. Hành Ngọc chỉ tay vào mái tóc mình: “Hôm nay ta dùng trâm gỗ hơi đơn giản, huynh giúp ta cài phiến lá này lên làm trang sức đi.”

Liễu Ngộ lúc này mới hiểu ra. Chàng cao hơn Hành Ngọc nửa cái đầu, liền bước tới bên cạnh, ngắm nghía một hồi rồi tìm vị trí thích hợp nhất để cài lá trúc lên tóc nàng. Hành Ngọc giơ tay sờ lại mái tóc, hài lòng gật đầu.

“Trong nhẫn trữ vật của bần tăng có không ít vật liệu, đợi trận tỉ thí hôm nay kết thúc, bần tăng sẽ khắc cho Lạc chủ một chiếc trâm gỗ mới.”

Hành Ngọc cười tùy ý: “Huynh không thấy phiền phức là được.”

“Không phiền.”

“Hai người các người thật là…” Từ căn nhà trúc bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng thở dài. Liễu Duyên đang tựa lưng vào khung cửa, không biết đã đứng đó nghe và xem bao lâu rồi. Đuôi lông mày hắn nhướng lên đầy vẻ tinh quái: “Lạc chủ thừa biết tấm lòng của ta đối với nàng mà, lúc thân mật với Liễu Ngộ sư huynh cũng nên nể mặt kẻ đang ở ngay sát vách là ta đây chút chứ.”

Hành Ngọc buông tay, cười hỏi: “Liễu Duyên sư huynh đối với ta thật sự không bình thường sao?”

“Đó là đương nhiên, chẳng lẽ ta thể hiện chưa đủ rõ ràng sao?” Liễu Duyên tỏ vẻ kinh ngạc.

“Vậy nếu ta đưa ra yêu cầu gì, huynh cũng đều sẽ đáp ứng phải không?”

Liễu Duyên nhướng mày, không biết nàng vòng vo một hồi rốt cuộc là định nói cái gì: “Chỉ cần trong khả năng cho phép, đương nhiên ta sẽ đáp ứng.”

Khóe môi Hành Ngọc khẽ nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp, nàng cười giả lả: “Vậy sư huynh làm ơn ngậm miệng lại, sau đó về phòng mình mà đợi đi.”

Liễu Duyên: “……”

Hắn khẽ thở dài đầy vẻ cô độc: “Ta hiểu rồi, nữ thần đương thời tính khí thật chẳng tốt chút nào, lại dám công khai đuổi kẻ ái mộ mình ra ngoài cửa, thật khiến ta buồn bã đau lòng mà.”

Nghe cuộc đối đáp của hai người bọn họ, Liễu Ngộ chỉ bật cười lắc đầu. Vì vị trí địa lý của Kiếm Tông nên nơi này thường xuyên có gió dữ dội gào thét, thấy mái tóc Hành Ngọc bị gió thổi có chút rối loạn, Liễu Ngộ không để họ tiếp tục đấu khẩu nữa, trực tiếp lên tiếng: “Lạc chủ, bên ngoài gió lớn, Lạc chủ vào nhà trước đi.” Chàng cũng khẽ gật đầu với Liễu Duyên xem như chào hỏi.

Sau đó, chàng dẫn Hành Ngọc vào phòng mình.

Phòng của Liễu Ngộ vẫn đơn giản như mọi khi. Vừa bước vào, Hành Ngọc đã thấy ngay con mèo giấy và con chuồn chuồn cỏ đặt trên đầu giường chàng. Nàng tiến lại gần, khẽ điểm lên trán rồi xoa xoa bụng con mèo giấy, lúc này mới thong thả ngồi xuống cạnh bàn.

Liễu Ngộ ngồi đối diện, đưa cho nàng một miếng ngọc giản.

“Đây là gì vậy?” Hành Ngọc vừa hỏi vừa đón lấy, áp ngọc giản lên trán.

Thần thức quét qua, nàng phát hiện bên trong là tư liệu về các đệ tử ưu tú của các tông môn tham gia pháp hội lần này. Đối thủ tiếp theo của nàng – Thường Tịch Nhất, cũng nằm trong số đó.

Thường Tịch Nhất: Đệ tử Kiếm Tông, Trúc Cơ đỉnh phong, sử dụng kiếm tay trái, đòn đánh hiểm hóc nhất là kiếm trận Bích Hải Triều Sinh.

Dù thông tin chỉ vỏn vẹn một dòng, nhưng việc điều tra ra được hắn dùng tay trái và cả đòn đánh bí mật cho thấy sự chuẩn bị này vô cùng tinh tế. Bởi lẽ, Thường Tịch Nhất vốn không phải là kẻ quá nổi bật ở Kiếm Tông.

“Cái này là do Vô Định Tông thu thập sao?” Hành Ngọc buông ngọc giản xuống hỏi.

Liễu Ngộ đang tỉ mẩn pha một tách trà hoa cho nàng. Chàng đẩy chén trà về phía nàng, thuận miệng đáp: “Chắc Hợp Hoan Tông cũng đang thu thập, nhưng e là phải một hai ngày nữa mới xong, nên Lạc chủ cứ xem bản này của bần tăng trước đi.”

Chàng thừa biết đối thủ này không đủ sức đe dọa nàng, nhưng vì đã có thông tin trong tay, chàng đương nhiên muốn mang đến cho nàng xem.

“Đã lâu rồi ta không đọ chiêu với đối thủ cùng cảnh giới, vừa hay mượn hắn để thử thanh kiếm này xem sao.” Hành Ngọc nâng chén trà lài, nhấp một ngụm thanh tao.

Từ khi đi bên cạnh Liễu Ngộ, nàng hầu như chẳng có cơ hội ra tay, thanh trường kiếm trong tay cũng đã lâu chưa nếm mùi máu. Khi nàng đặt chén trà xuống, Liễu Ngộ lại rót đầy cho nàng, rồi nói thêm: “Đám đệ tử đang làm cơm lam và bánh lá trúc, Lạc chủ có muốn dùng chút không?”

Hành Ngọc nhướng mày trêu chọc: “Đầu bếp Vô Định Tông thật biết tận dụng vật liệu tại chỗ, huynh cũng chẳng quản họ chút nào sao?”

Hết bánh lá trúc lại đến cơm lam, xem ra rừng trúc quanh đây sắp bị đám đệ tử kia tàn phá không nhẹ rồi.

Liễu Ngộ lắc đầu cười: “Luật lệ Vô Định Tông chỉ cấm họ làm loạn rừng trúc trong tông môn. Còn ra ngoài rồi, luật lệ này không còn áp dụng được nữa, bần tăng cũng khó mà ràng buộc họ.”

Hành Ngọc không nhịn được mà bật cười. Ý tứ của chàng rõ ràng quá rồi, không phải của nhà mình thì không thấy xót, nhà người ta thì cứ mặc sức mà phá thôi. Nàng nháy mắt với Liễu Ngộ, dáng vẻ nghịch ngợm như thể đã nhìn thấu tâm tư của chàng. Liễu Ngộ cụp mắt cười khẽ.

Dùng xong bữa sáng, hai người cưỡi tiên hạc hướng về Thử Kiếm Đài.

Lúc này, Thử Kiếm Đài đã rộn rã tiếng người. 108 lôi đài đều đã hoạt động hết công suất. Các tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan được phân chia khu vực so tài riêng biệt. Tiếng binh khí va chạm, chiêu thức tung ra rợp trời khiến bầu không khí vô cùng nóng bỏng. Xung quanh lôi đài, các tu sĩ đứng xem rất đông, kẻ thì quan sát đối thủ, kẻ thì đơn thuần tìm chút thú vui.

Hành Ngọc nhảy xuống từ lưng tiên hạc, phủi tay rồi nhìn quanh một lượt: “Huynh muốn xem ở đâu trước?”

Liễu Ngộ đáp: “Đi xem khu vực Trúc Cơ đi.”

Hành Ngọc gật đầu: “Cũng được.”

Trong ba cảnh giới lớn, khu vực Trúc Cơ có nhiều lôi đài nhất, khoảng 66 cái. Số lượng đệ tử Luyện Khí tuy đông nhất nhưng đệ tử nội môn tham gia pháp hội chủ yếu vẫn là Trúc Cơ và Kết Đan. Vì Kết Đan rất khó thăng tiến nên quân số tầng Trúc Cơ chiếm phần lớn, đây cũng là khu vực náo nhiệt nhất.

Vừa bước vào khu vực này, Hành Ngọc đã thấy Vũ Mị đang thi đấu. Nàng chỉ tay về phía đó: “Chúng ta qua đằng kia xem đi.”

“Được.” Liễu Ngộ chiều theo ý nàng.

Len qua dòng người, họ nhanh chóng tiến sát lôi đài của Vũ Mị. Thoáng thấy một nam tử trẻ tuổi khoác áo đệ tử nội môn Kiếm Tông, lưng đeo thanh trọng kiếm đang chăm chú dõi theo trận đấu, Hành Ngọc mỉm cười chào hỏi: “Hóa ra là Du đạo hữu.”

Ánh mắt Du Hạ nãy giờ vẫn không rời khỏi bóng dáng Vũ Mị trên đài.

Nghe thấy tiếng gọi của Hành Ngọc, Du Hạ mới giật mình nghiêng đầu. Nhận ra nàng và Liễu Ngộ, hắn vội vàng chắp tay hành lễ theo đúng phép tắc và luật lệ của tông môn.

Hành Ngọc đáp lễ, thuận miệng hỏi: “Du đạo hữu lại đây xem Vũ Mị tỉ thí sao?”

Du Hạ lúng túng giải thích: “Vừa đúng lúc đi ngang qua thôi.”

Hoá ra là có sự trùng hợp “vừa khéo” đến thế cơ đấy. Tuy nhiên vì đôi bên không quá thân thiết, Hành Ngọc cũng không tiện trêu chọc thêm, nàng chỉ gật đầu lướt qua chủ đề này rồi ngước lên nhìn Vũ Mị trên đài.

Trận đấu trên lôi đài đã bước vào giai đoạn quyết định. Trong lúc di chuyển chớp nhoáng, Vũ Mị kết ấn triệu hồi một cột nước. Cột nước ấy nhìn qua có vẻ bình thường, nhưng khi đổ xuống tan thành muôn vàn bọt nước, chúng lập tức hóa thành vô số lưỡi băng sắc lạnh, dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu ra những tia sáng chói mắt. Đám lưỡi băng lao vun vút về phía đối thủ, bao vây kín kẽ không một kẽ hở.

Đối thủ của nàng phản ứng cũng rất nhanh, lập tức tung ra một loạt bảo vật phòng hộ hòng hóa giải đòn tấn công. Nhưng bảo vật vừa xuất hiện, Vũ Mị đã áp sát. Dải lụa đỏ quấn trên tay nàng nhìn thì mềm mại, nhưng thực tế lại sắc bén hơn cả bảo kiếm. Để chiếm lợi thế trước, Vũ Mị tung dải lụa đỏ ra, dải lụa đỏ phóng to giữa không trung, vây hãm đối thủ từ mọi phía, khiến hắn kẹt giữa rừng lưỡi băng không còn đường thoát.

Khi dải lụa đỏ thu lại, đối thủ của nàng đã bị lưỡi băng đánh trúng, rơi vào hôn mê và ngã gục xuống đất.

“Hợp Hoan Tông, Vũ Mị thắng!” Trọng tài dứt khoát tuyên bố kết quả.

Vũ Mị cúi xuống nhìn hồn bài, thấy điểm tích lũy đã tăng thêm mười điểm, khóe môi khẽ nhếch. Nàng tùy ý kéo lại cổ áo, để lộ một mảng lớn làn da trắng ngần, cười nói một câu “Đa tạ” rồi bay thẳng từ lôi đài xuống chỗ Du Hạ.

“Sao chàng lại tới đây?” Vũ Mị vừa sửa lại mái tóc vừa hỏi, đồng thời liếc thấy Hành Ngọc ở đằng xa liền vẫy tay chào.

“Biết nàng có trận đấu nên ta tới xem.” Du Hạ nhìn nàng, vẻ mặt có chút muốn nói lại thôi.

Vũ Mị nhún vai. Do động tác này, vạt áo trên vai nàng hơi trễ xuống. Du Hạ vội vàng đưa tay giữ lại vạt áo cho nàng. Vũ Mị thản nhiên tự tay kéo cổ áo lên, rồi lại vẫy tay với Hành Ngọc đang đứng xem kịch: “Ta không còn việc gì ở đây nữa, đi trước nhé!”

Nói xong, nàng trực tiếp dắt tay Du Hạ rời khỏi nơi đó.

Hành Ngọc chú ý thấy, ngay khi Vũ Mị nắm tay Du Hạ, xung quanh có không ít ánh mắt sắc lẹm từ các đệ tử Kiếm Tông bắn về phía nàng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Du Hạ – người đang được Vũ Mị dắt đi – khẽ nâng thanh trường kiếm trong tay, thần sắc bỗng trở nên lạnh lùng thấu xương. Ngay lập tức, những ánh mắt dòm ngó xung quanh đều chùn bước rồi tản đi hết.

Cặp đôi này đúng là kỳ lạ thật.

Hành Ngọc dõi theo một lúc rồi thu hồi tầm mắt. Nàng giơ tay chạm nhẹ vào phiến lá trúc xanh biếc trên đầu, mỉm cười nhìn về phía tấm bia đá khổng lồ ghi danh sách thi đấu hôm nay.

“Sắp đến lượt ta rồi.” Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ.

Dứt lời, từ một lôi đài cách đó không xa, vị trọng tài áo đen lớn tiếng hô: “Hợp Hoan Tông Lạc Hành Ngọc, đối trận Kiếm Tông Thường Tịch Nhất, mời hai bên nhanh chóng lên đài!”

“Nhanh vậy sao.” Hành Ngọc xoa xoa chuôi kiếm, nói với Liễu Ngộ: “Ta lên đài trước đây.”

Liễu Ngộ gật đầu, định dặn dò thêm điều gì nhưng rồi lại thôi, chỉ cười nói: “Chờ Lạc chủ đắc thắng trở về.”

“Yên tâm đi.” Hành Ngọc mỉm cười đầy tự tin.

Ngay sau đó, bóng dáng nàng loáng một cái đã xuất hiện trên lôi đài, thuận tay gỡ hồn bài bên hông đưa cho trọng tài. Đứng đối diện nàng là một thanh niên diện mạo bình thường, cả người đứng thẳng tắp như một thanh kiếm lạnh chưa ra khỏi vỏ. Hắn cũng đưa hồn bài của mình cho trọng tài.

“Trong tâm lý Hành Ngọc xưa nay luôn tự tin áp chế đối thủ, nhưng khi hành sự lại vô cùng cẩn trọng. Vừa thấy khí thế này của Thường Tịch Nhất, mắt nàng khẽ nheo lại, đối thủ này quả nhiên không hề đơn giản như vẻ ngoài.

Sau khi xác nhận danh tính, trọng tài lùi lại nhường chỗ cho hai bên và tuyên bố bắt đầu.

Tiếng “keng” vang lên khô khốc, trường kiếm của Thường Tịch Nhất lập tức ra khỏi vỏ. Tư liệu không hề sai, hắn quả thực dùng kiếm tay trái. Mũi kiếm nhanh như chớp áp sát Hành Ngọc, thân kiếm ép xuống tạo ra áp lực cực lớn.

Hành Ngọc xoay người, tránh được đường kiếm hiểm hóc đó trong gang tấc. Lúc này nàng mới chính thức tuốt kiếm khỏi vỏ. Lưỡi kiếm của nàng sắc lẹm, lướt ngang qua cổ Thường Tịch Nhất chỉ trong đường tơ kẽ tóc. Thân kiếm lạnh lẽo mang theo sức mạnh linh lực cuồn cuộn băng giá.

Cuộc giao phong diễn ra chỉ trong một nhịp thở, hai người lướt qua nhau rồi đứng vững tại chỗ. Vạt áo bên sườn Hành Ngọc bị rách một đường nhỏ, không chạm vào da, nhưng trên cổ Thường Tịch Nhất đã bắt đầu rỉ ra những giọt máu li ti.

Hắn tùy ý giơ tay lau vệt máu trên cổ, gương mặt lại trở về vẻ lạnh tanh không chút cảm xúc. Hắn giơ kiếm, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, bắt đầu dồn sức vào chiêu thức của mình rồi hung hãn áp sát, ép đánh Hành Ngọc. Hai thanh trường kiếm không ngừng va chạm, những tiếng “keng keng” nặng nề liên tục vang lên trên lôi đài. Thân hình hai người biến hóa cực nhanh, cho dù là những người có nhãn lực tốt cũng không cách nào nhìn rõ được tàn ảnh của họ.

Không bao lâu sau, Hành Ngọc là người chủ động lùi lại hai bước trước để giãn cách. Trận tấn công dồn dập này tuy lấy việc nàng chủ động lui lại làm điểm dừng, nhưng kẻ thực sự chật vật, đang há mồm thở dốc lúc này lại chính là Thường Tịch Nhất.

Tà áo Hành Ngọc tung bay, thần sắc thong dong tự tại. Tay phải nàng cầm kiếm, tay trái làm quyết kết ấn, một luồng sương lạnh bao phủ lấy thân kiếm, bên trong ẩn chứa tầng tầng lớp lớp sát khí.

“Về kỹ xảo dùng kiếm, ngươi còn thua ta xa.” Thường Tịch Nhất đột nhiên lên tiếng, giọng nói lạnh lùng.

Hành Ngọc mỉm cười, nàng nhìn ra Thường Tịch Nhất đang cố tình nói chuyện để kéo dài thời gian, nhưng nàng cũng đang có ý này: “Đáng tiếc thay, cùng ở Trúc Cơ đỉnh phong, nhưng thực lực của ngươi vẫn không bằng ta.”

Cùng một cảnh giới cũng có cao thấp. Hành Ngọc khổ luyện suốt một năm ròng, dù nền tảng kiếm đạo có lẽ không sâu bằng Thường Tịch Nhất, nhưng khả năng khống chế kiếm khí tinh vi của nàng vượt xa kiểu đánh phô trương, mạnh bạo của hắn.

Thường Tịch Nhất lạnh lùng nói: “Nếu đã vậy, để ngươi chứng kiến tuyệt kỹ mạnh nhất của ta. Nếu ngươi đỡ được chiêu này, trận này coi như ta thua.”

Dứt lời, Thường Tịch Nhất chậm rãi giơ cao trường kiếm. Chỉ trong nháy mắt, thanh kiếm ấy hóa một thành sáu, tạo thành một bộ kiếm trận cực kỳ phức tạp, công thủ toàn diện.

Khi Thường Tịch Nhất đang gọi kiếm trận ra, Hành Ngọc dĩ nhiên không đứng yên chờ đợi. Nàng thúc giục linh lực trong người, trường kiếm biến hóa khôn lường, liên tiếp chém ra mười nhát. Kiếm chiêu mang theo hơi lạnh thấu xương đánh tới, trực tiếp ép Thường Tịch Nhất phải liên tục lùi bước.

Ngay khoảnh khắc Thường Tịch Nhất tưởng như sắp bại trận, Hành Ngọc cũng bị kiếm trận Bích Hải Triều Sinh bao vây. Trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Thường Tịch Nhất xoay người, chật vật đứng vững trên đài. Nhưng không đợi hắn kịp thở phào, kiếm trận mà hắn đặt trọn kỳ vọng đã bị Hành Ngọc dùng ba nhát kiếm trực tiếp đánh tan tành.

Thân hình nàng nhanh như quỷ mị áp sát Thường Tịch Nhất, mũi kiếm nhẹ nhàng dừng lại ngay vị trí trái tim hắn. Thường Tịch Nhất định giãy giụa nhưng cơ thể đã kiệt sức, ngã thẳng ra phía sau.

“Hợp Hoan Tông, Lạc Hành Ngọc thắng!” Trọng tài tuyên bố dứt khoát.

Đến lúc này, đám đông vây xem dưới đài mới bùng nổ tiếng reo hò kinh ngạc:

“Chuyện gì thế? Kiếm trận đang mạnh như vậy sao đột nhiên bị phá rồi?”

“Ba nhát kiếm đó quá ngầu! Vị kia là Lạc chủ của Hợp Hoan Tông sao?”

“Quả nhiên trong thời gian ngắn như vậy đã tìm ra sơ hở của kiếm trận. Trước giờ đâu có nghe nói Hợp Hoan Tông có người giỏi trận pháp đâu.”

Tiếng bàn tán xôn xao khắp nơi, rõ ràng màn thể hiện của Hành Ngọc đã gây ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ. Nàng không để tâm, chỉ cảm nhận thẻ bài bên hông hơi nóng lên, điểm tích lũy đã nhảy từ số 0 thành 10 điểm.

Hành Ngọc thu lại hồn bài, hành lễ với đối thủ đang nằm trên đất: “Trận này đa tạ.” Sau đó nàng nhảy xuống đài, đi thẳng đến bên Liễu Ngộ, khẽ hếch cằm như muốn nói: “Sao huynh không khen ta?”

“Lạc chủ đối với trận pháp ngày càng hiểu sâu sắc.” Liễu Ngộ nhẹ giọng khen ngợi. Điểm sáng lớn nhất của trận này chính là ba nhát kiếm phá trận kia. Đó là kiếm trận tự sáng tạo nên vẫn còn khuyết điểm, nhưng việc nàng nhìn ra ngay lập tức mới là điều đáng sợ.

“Huynh khen thật có lệ.” Hành Ngọc bình phẩm, “Mấy cái ưu điểm rõ rành rành đó khỏi cần nhắc lại, huynh cứ trực tiếp khen ta đánh đẹp là được rồi.”

“Người đẹp cảnh đẹp, vừa lòng đẹp ý.” Liễu Ngộ chiều theo ý nàng mà đổi cách nói.

Hành Ngọc bật cười: “Đi thôi, qua khu Kết Đan đi, sắp đến lượt huynh rồi.”

Vừa đến nơi, trọng tài đã hô lớn: “Vô Định Tông Liễu Ngộ đối trận U Minh Tông Lệ Không Phong, mời hai bên lên đài!”

Lệ Không Phong mang nửa chiếc mặt nạ đen lập tức xuất hiện giữa đài. Liễu Ngộ khẽ lần tràng hạt, liếc nhìn Hành Ngọc. Thấy phiến lá trúc trên đầu nàng hơi lệch, chàng đưa tay chỉnh lại cho ngay ngắn rồi mới thong dong bước lên lôi đài.

Chóp mũi vẫn còn vương vấn hương bồ đề chưa tan, Hành Ngọc đưa tay chạm nhẹ vào lá trúc, ngước nhìn Liễu Ngộ. Đối thủ của chàng cao hơn hai bậc nhỏ, nàng cứ ngỡ sẽ là một trận khổ chiến. Nhưng ngay khi hai bên vừa ra tay giao đấu, Hành Ngọc nhận ra mình đã quá xem thường thực lực của chàng.

Ánh sáng Phật môn không chỉ là danh xưng dành cho người có Phật cốt bẩm sinh. Liễu Ngộ một tay lần tràng hạt đen, một tay kết ấn, thần sắc không vui không buồn. Đòn tấn công không mang chút sát khí nhưng lại có tiếng tụng kinh văng vẳng bên tai, như thể có hàng tỷ tín đồ đang bái lạy xung quanh.

Mỗi chưởng chàng đánh ra đều mang theo uy thế lay động thần trí, giống như thần Phật bước ra từ cõi cực lạc để quở trách những kẻ hoài nghi. Dẫu Lệ Không Phong tu theo con đường chém giết, dẫu hắn đi lên từ máu và lửa, thì một kẻ phàm nhân lấy gì để đối kháng với sức mạnh từ bi vô lượng của thần Phật?