Khi Liễu Ngộ nhận xong hồn bài và quay trở lại, mọi dao động trong suy nghĩ của Hành Ngọc đều đã bình lặng. Ánh mắt nàng lướt qua chàng, dừng lại trên bóng dáng Mộ Hoan đang nhắm mắt bám đuôi phía sau, thần sắc có chút cạn lời: “Sao ngươi cũng đi theo tới đây?”
Mộ Hoan khẽ nâng cằm, giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ: “Ta đâu có tới tìm ngươi, ta thích đi theo thì đi theo thôi, không được sao?”
Hành Ngọc thật sự bái phục nữ nhân này. Ở Hợp Hoan Tông đã nuôi một ao đầy cá, ra ngoài dạo một vòng, nói là mấy con cá kia chưa hoàn toàn cắn câu, giờ lại muốn vì biển rộng bao la của mình mà nuôi thêm một con cá mang tên Phật tử Liễu Ngộ.
“Thôi được rồi, ngươi thích theo thì cứ theo.”
Liễu Ngộ đứng bên cạnh mỉm cười nhìn Hành Ngọc, thấy nàng không thèm để ý đến Mộ Hoan nữa mới đưa khối hồn bài trong tay qua. Hồn bài trông rất bình thường, là một miếng gỗ nhỏ vuông vức, mặt sau chạm khắc hoa văn đơn giản, mặt chính diện thì để trống.
Hành Ngọc đưa tay đón lấy, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía: “Trực tiếp rót thần thức vào bên trong sao?”
Liễu Ngộ gật đầu giải thích: “Sau khi rót thần thức vào, để lại ấn ký của phần hồn và hơi thở lệnh bài tông môn là được.”
Hành Ngọc làm theo lời chàng. Khi thần thức rút ra, trên mặt gỗ vốn trống không từ từ hiện lên ba hàng chữ đen: Hợp Hoan Tông, Lạc Hành Ngọc, Linh. Ba hàng chữ này lần lượt đại diện cho tông môn, tên tuổi và điểm tích lũy của nàng.
“Trận pháp hội này thu hoạch điểm tích lũy như thế nào?” Hành Ngọc tò mò hỏi.
Câu hỏi này do Mộ Hoan trả lời. Nàng ta đến Thử Kiếm Đài trước cả hai người nên đã sớm hỏi thăm rõ ràng mọi chuyện. Hơn nữa, một thời cơ tốt để thể hiện mình như vậy, nàng ta chắc chắn không bỏ qua.
Rõ ràng là đang giải đáp cho Hành Ngọc, nhưng mắt Mộ Hoan cứ nhìn chằm chằm vào Liễu Ngộ. Giọng nàng ta quyến rũ đến mức như có thể chảy ra nước: “Trận pháp hội này tổng cộng có mười hai loại cách thức đọ sức. Đơn giản nhất là đấu pháp, kẻ mạnh sẽ thắng. Ngoài ra còn có đấu trận pháp, bàn luận về luyện khí, luyện đan, hay cả đọ sức tâm cảnh, thi thố sự thấu hiểu về ba ngàn đại đạo… Tóm lại là bao la vạn tượng, dùng mọi phương diện để lớp trẻ tranh cao thấp.”
Nghe xong, Hành Ngọc nhướng mày: “Cách so tài này đúng là mới mẻ thật.”
Điều này giống như một bài kiểm tra tổng hợp để đánh giá toàn diện năng lực của thế hệ trẻ. Sự đánh giá đa chiều này thực sự khách quan và công bằng hơn là chỉ đơn thuần đánh đấm trên sàn đấu, và thứ hạng cuối cùng chắc chắn sẽ mang tính quyền uy hơn.
Lúc này, Mộ Hoan mới chịu dời tầm mắt khỏi Liễu Ngộ, lười biếng nhìn sang Hành Ngọc: “Pháp hội lần trước ta đã chơi chán rồi, nhưng lần này Lạc chủ mới tham gia lần đầu, có chút mong đợi cũng là lẽ tự nhiên thôi.”
Hành Ngọc cười giả lả hai tiếng. Nàng thong dong bước lên, áp sát vào người Liễu Ngộ: “Đương nhiên là ta mong chờ rồi, vì Liễu Ngộ đã hứa sẽ đồng hành cùng ta suốt cả kỳ pháp hội mà.”
Nói xong, Hành Ngọc nghiêng đầu, nháy mắt trái với Liễu Ngộ một cái tinh quái. Cổ tay nàng khẽ nhúc nhích, đầu ngón tay lười biếng vẽ một vòng tròn nhỏ trên mu bàn tay chàng. Dung nhan nàng thoáng hiện nét quyến rũ, bắt chước y hệt cái vẻ lẳng lơ của Mộ Hoan vừa rồi.
Khác với Mộ Hoan vốn tu luyện cách thức vận hành sức mạnh riêng nên vẻ quyến rũ toát ra từ trong xương cốt như một hồ ly tinh chính hiệu, vẻ quyến rũ của Hành Ngọc chỉ là một lớp diễn bên ngoài. Thế nhưng, nếu lúc xem Mộ Hoan diễn trò lòng Liễu Ngộ chẳng chút gợn sóng, thì giờ đây, chàng lại không tự chủ được mà lùi về sau nửa bước, nhẹ nhàng rủ mắt, chắp tay niệm một câu: “A Di Đà Phật.”
Miếng ngọc bài bên hông Hành Ngọc bỗng chốc có dấu hiệu nóng lên. Nàng cúi đầu liếc nhìn, sau đó mới thu hồi tầm mắt, chủ động đổi chủ đề: “Chúng ta qua khu vực mua bán dạo một chút đi.”
Dứt lời, Hành Ngọc sải bước đi trước. Liễu Ngộ lẳng lặng theo sau. Mộ Hoan đứng tại chỗ ngẩn ra một lát, rồi giậm chân đầy hậm hực, vội vàng đuổi theo cho kịp.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Góc phía Đông Bắc của Thử Kiếm Đài được bố trí một khu mua bán nhỏ.
Nơi này náo nhiệt lạ thường, ngoài đệ tử Kiếm Tông bày sạp bán đồ, đệ tử các tông môn khác cũng tụ tập hóng hớt. Đồ đạc được bán đủ loại tốt xấu lẫn lộn, Hành Ngọc thậm chí còn thấy có đệ tử Hợp Hoan Tông đang rao bán một đống mị dược hỗ trợ xúc tiến hiệu quả song tu. Nhưng mà không ngờ tới, món này thực sự lại rất được săn đón.
Ba người Hành Ngọc tiến vào sâu hơn một chút.
Nhìn thấy một cửa hàng bán các loại sách cổ về cách thức vận hành sức mạnh, Hành Ngọc đang định bước tới xem thử thì đột nhiên cảm nhận được một luồng kiếm khí sắc bén từ phía góc nghiêng chém thẳng tới. Trước khi nàng kịp giơ tay ngăn cản, Liễu Ngộ vốn vẫn luôn im lặng đi sau đã nhanh như chớp lướt lên, chắn trước mặt bảo vệ nàng.
Tùy tay hóa giải luồng kiếm khí đó, Liễu Ngộ quay lại nhìn Hành Ngọc, giọng nói ấm áp: “Lạc chủ không sao chứ?”
Hành Ngọc lắc đầu: “Luồng kiếm khí này không phải nhắm trực tiếp vào ta, chắc chỉ là vô ý bị văng trúng thôi.”
Hành Ngọc từ sau lưng chàng ló đầu nhìn về phía trước, muốn xem kẻ nào to gan dám ngang nhiên đấu pháp giữa khu chợ người qua kẻ lại thế này. Cách đó không xa, có hai bên đang giằng co.
Nói là hai bên giằng co cũng không hẳn, chính xác là sáu nam đệ tử nội môn Kiếm Tông đang vây quanh một nữ nhân ở giữa. Dung mạo nữ nhân kia đối với Hành Ngọc chẳng hề xa lạ, chính là Vũ Mị.
“Ái chà, Vũ Mị đây là gặp phải rắc rối gì vậy ta?” Giọng nói đầy hả hê của Mộ Hoan vang lên, diễn tròn vai một nữ phụ độc ác.
Hợp Hoan Tông có mười vị Thiếu chủ, chỉ có ba người bọn họ là nữ. Trước đây Hành Ngọc sống khép kín, chỉ ở trong viện tu luyện để hồi phục tu vi nên không có hiềm khích gì, nhưng Mộ Hoan và Vũ Mị thì địa vị tương đương, vốn chẳng ai phục ai, đọ chiêu không biết bao nhiêu lần nên mâu thuẫn rất sâu sắc. Lúc này Mộ Hoan đương nhiên không ngại đứng xem Vũ Mị bẽ mặt.
Tiếng của Mộ Hoan không hề nhỏ, khiến đám đệ tử Kiếm Tông đang vây quanh Vũ Mị đồng loạt quay lại nhìn. Thấy cách ăn mặc của hai nàng, bọn họ lập tức đoán ra thân phận.
Vị đệ tử Kiếm Tông cầm đầu chắp tay hành lễ: “Hai vị đạo hữu, đây là ân oán riêng giữa chúng ta và Vũ Mị, mong hai vị đừng can thiệp vào.”
Sắc mặt Vũ Mị lạnh tanh. Nàng âm thầm cởi dải lụa quấn quanh cổ tay, bày ra tư thế phòng thủ. Nghe Mộ Hoan tuyên bố việc này không liên quan đến mình, nàng khẽ cười nhạt, cũng không thấy lạ. Điều khiến nàng bất ngờ lại là câu trả lời của Hành Ngọc.
Hành Ngọc hỏi: “Các vị là đệ tử Kiếm Tông mà lại công khai đấu pháp ở khu chợ đông đúc này, liệu có phạm vào luật lệ của tông môn không? Vừa rồi kiếm khí của đạo hữu suýt nữa đã làm ta bị thương, món nợ này tính sao đây?”
Mấy đệ tử Kiếm Tông đưa mắt nhìn nhau. Khó khăn lắm mới vây được Vũ Mị, nếu cứ thế thả đi thì quá hời cho nàng ta. Bọn họ thừa biết Hành Ngọc đang muốn giải vây cho người cùng môn phái, nhưng ai bảo bọn họ sai rành rành, còn lý lẽ của Hành Ngọc thì lại chẳng thể bắt bẻ vào đâu được cơ chứ?
Cách đó không xa, Vũ Mị nhìn về phía Hành Ngọc gửi một nụ hôn gió. Sau đó nàng vươn vai một cái, vòng eo thon gọn trắng ngần lộ ra dưới vạt áo hơi ngắn.
“Muốn đánh thì đánh, không đánh thì tránh đường ra. Chậm chút nữa là đội chấp pháp của Kiếm Tông tới đấy. Mà nhắc mới nhớ, đội chấp pháp tới hơi chậm nhỉ? Không lẽ các người đã chào hỏi trước để họ lộ diện muộn một chút sao? Chậc chậc, gây sự ngay tại môn phái mình đúng là tự do thật.”
Mưu đồ ngầm bị vạch trần trực tiếp, vị đệ tử cầm đầu có chút bực dọc, hậm hực nói: “Được rồi, hôm nay tạm tha cho ngươi, chúng ta đi!”
Mấy người bọn họ xoay người, nhanh chóng biến mất vào đám đông. Những người xung quanh thấy không còn kịch hay để xem cũng lẳng lặng tản ra. Lúc này Hành Ngọc mới tiến lên trước mặt Vũ Mị: “Sao bọn họ lại vây đánh ngươi?”
Trông Vũ Mị có chút chật vật. Trước khi đám người Hành Ngọc tới, nàng đã đọ chiêu với bọn họ vài hiệp. Tu vi đôi bên ngang ngửa, nhưng bị sáu người vây đánh, đương nhiên nàng chẳng chiếm được chút ưu thế nào.
Nghe được Hành Ngọc hỏi, Vũ Mị khẽ thở dài, có chút mệt mỏi mà xua xua tay: “Chuyện này nói ra thì rất dài.”
“Vậy nói ngắn gọn.” Mộ Hoan không bỏ lỡ cơ hội, lập tức hùa vào.
Vũ Mị trừng mắt liếc nàng một cái, nữ nhân Mộ Hoan này rõ ràng chỉ muốn xem nàng bẽ mặt. Ngược lại, Vũ Mị cảm thấy Lạc chủ thật sự là người tốt hiếm có trong tông môn, vừa rồi vậy mà còn ra tay bênh vực lẽ phải.
Cũng may Hành Ngọc không biết ý nghĩ của Vũ Mị, bằng không nàng nhất định sẽ thầm phỉ nhổ cái danh người tốt này. Hợp Hoan Tông quả nhiên là phái tà môn, tình nghĩa đồng môn mỏng manh tựa tờ giấy, nàng chỉ tùy tiện nói vài câu mà đã trở thành người tốt hiếm có, cái thước đo này cũng thật là quá thấp đi.
Vũ Mị nghĩ nghĩ, cũng không có ý định giấu giếm bọn họ: “Để trà trộn vào Kiếm Tông, ta đã làm một vài chuyện.”
“Chuyện gì?” Hành Ngọc ngạc nhiên hỏi.
“… Ta đâm thủng chuyện vụng trộm của một vị trưởng lão Kiếm Tông với nữ đệ tử, sau đó bị vị trưởng lão thẹn quá hóa giận kia bắt vào tông. Ban đầu sau khi biết thân phận của ta, Kiếm Tông định thả ta đi, nhưng để được gần quan ban lộc, ta đã cưỡng ép tham gia một cuộc tỷ thí của bọn họ. Cuộc tỷ thí đó nói trắng ra là để tuyển chọn mười đại mỹ nhân của Kiếm Tông…” Vũ Mị buông tay, cười khổ nói, “Ai ngờ, nhan sắc của ta đẹp nhất trong đám, nổi bật đến mức đè bẹp hết đám nữ đệ tử Kiếm Tông xuống. Sau trận đó, ta một hơi kiếm được gần vạn giá trị khuynh mộ. Nhưng hào quang của ta là cướp từ người khác, bởi vậy mới bị một đám người lòng dạ hẹp hòi ghi hận.”
Cái nụ cười khổ kia trên khóe miệng nàng, nhìn thế nào cũng giống như đang khoe khoang. Nghĩ đến số giá trị khuynh mộ đáng thương của mình, Hành Ngọc xác định Vũ Mị đúng là đang khoe khoang thật.
Ngay khi Hành Ngọc tưởng câu chuyện đến đây là kết thúc, Vũ Mị lại bồi thêm một cú sốc: “Tham gia xong cuộc thi, Kiếm Tông càng muốn đuổi ta đi, nhưng ta sao có thể đi dễ dàng thế được. Sau đó ta…” Vũ Mị ngước mắt nhìn trời, “Ta đã đem mị dược sư phụ tặng cho Du Hạ uống. Các ngươi cũng biết đấy, loại dược đó đến tu sĩ Nguyên Anh còn chịu không nổi mà, sau đó ta liền thuận lợi chiếm được hắn. Nói mới nhớ nha, thân hình của đệ tử đứng đầu Kiếm Tông đúng là cực phẩm mà.”
Mộ Hoan: “!” Nữ nhân Vũ Mị này tiến triển rõ ràng còn nhanh hơn cả nàng!
Hành Ngọc: “…” Tỷ muội, không hổ danh là ngươi.
Bên cạnh, Liễu Ngộ cũng có chút không kiềm chế được thần sắc, trong mắt hiện lên tia kinh ngạc rõ rệt.
Du Hạ là ai chứ? Hắn là thiên tài số một của thế hệ trẻ Kiếm Tông, đệ tử đứng đầu, chắc chắn sẽ là chưởng giáo trong tương lai. Hắn vốn là tấm gương sáng để đệ tử toàn tông học tập, kết quả là ngay trên địa bàn của mình, ánh sáng của Kiếm Tông lại bị một yêu nữ hạ thuốc rồi… ăn sạch!
Cái này không chỉ khiến nữ tu toàn tông hận nàng thấu xương, mà ngay cả nam tu cũng ngồi không yên. Mà người luyện kiếm vốn tính tình thẳng thắn, ngồi không yên thì chỉ có nước rút kiếm ra chiến, hèn chi dạo này Vũ Mị luôn bị một đám người vây đánh liên tục.
Hành Ngọc ho nhẹ hai tiếng phá vỡ sự im lặng: “Ta hối hận vì đã giải vây cho ngươi rồi.”
Vũ Mị giơ ngón tay thon dài mượt mà ấn mạnh vào vai Hành Ngọc: “Còn có chút tình nghĩa đồng môn nào không hả? Ta thấy ngươi chính là đang ghen tị vì ta ép buộc thành công. Ta nghĩ đại trưởng lão Du Vân chắc chắn cũng chuẩn bị cho ngươi không ít mị dược đâu, nếu ngươi hâm mộ thì hay là cứ…”
Nghiêng đầu nhìn về phía Liễu Ngộ, Vũ Mị khẽ nhướng cằm, cười đầy ý vị sâu xa.
Hành Ngọc theo ánh mắt nàng nhìn sang Liễu Ngộ. Đối diện với tầm mắt bình tĩnh của chàng, Hành Ngọc ngoan ngoãn nói: “Liễu Ngộ sư huynh, huynh yên tâm, ta sẽ không bị dạy hư đâu.”
Vũ Mị bĩu môi: “Chắc chắn là ngươi ngại Phật tử không có bản lĩnh chứ gì, thật ra không sao đâu, ngươi có là được rồi.”
Làm sao có thể chỉ để một mình nàng bị xem náo nhiệt được? Mọi người cùng nhau chịu trận đi thôi.
Lúc này, Mộ Hoan cũng chẳng ngại ngần gì mà đứng cùng chiến tuyến với Vũ Mị: “Phải đó, phải đó, Lạc chủ, mấy năm nay thuật song tu của ngươi chẳng lẽ đều đổ sông đổ biển hết rồi sao?
Hành Ngọc mỉm cười: “Đúng vậy, ta đã sớm quên sạch sành sanh rồi. Vả lại, ta cần phải dùng đến thủ đoạn ép buộc mới có thể dụ dỗ được Phật tử sao?”
Nàng lùi lại một bước, nương theo vạt áo rộng che chắn, nhẹ nhàng móc lấy ngón út của Liễu Ngộ. Động tác này giống như đang hỏi chàng: Nàng có cần không?
Chàng không nói gì, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ. Nhưng miếng ngọc bài bên hông Hành Ngọc dần hơi nóng lên, như đang thay chàng trả lời tất cả.
Xem kìa, ngọc bài còn thành thật hơn cả người ấy.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 57](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)