Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 56
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 56

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2537 từ · 12 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 56

Ước chừng chờ đợi một ngày trời, Hành Ngọc cũng chỉ đợi được một lá bùa truyền âm.

Dùng linh lực bóp nát bùa truyền âm, giọng nói quen thuộc của sư phụ nàng vang lên trong phòng, nhẹ nhàng và đầy vẻ sung sướng: “Đồ đệ, sư phụ ở điện bàn việc gặp được một người quen cũ, hai ngày này chắc không quay về gặp con được đâu, thầy trò ta cứ hẹn đến ngày pháp hội chính thức bắt đầu rồi gặp nhau nhé.”

Nếu nàng tai thính không nghe lầm, thì khi sư phụ nàng nói chuyện, loáng thoáng phía sau còn có tiếng cười duyên của nữ tử làm nền.

Hành Ngọc: “……”

Cho nên sư phụ nàng là đang đắm chìm trong chốn hương thơm cỏ lạ, rồi vứt luôn đứa đồ đệ hờ này sang một bên đúng không?

Vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật sư phụ tặng, Hành Ngọc bình tĩnh lại. Không sao cả, trong lòng nàng thì Du Vân cũng chỉ là sư phụ hờ thôi, hai bên coi như huề nhau. Hơn nữa, đâu chỉ có sư phụ mới biết hưởng thụ niềm vui, nàng cũng biết vậy!

Hành Ngọc thu dọn những cuốn sách cổ về trận pháp đang trải đầy trên bàn. Sau khi xếp chúng thành chồng gọn gàng, nàng soi mình vào gương đồng, dùng trâm gỗ búi lại mái tóc đen. Xong xuôi, nàng cầm lấy thanh trường kiếm đặt bên cạnh bàn, dứt khoát bước ra cửa.

Giữa biển hoa diên vĩ, không ít đệ tử Luyện Khí kỳ đang vui đùa náo nhiệt. Đệ tử Hợp Hoan Tông vốn đa tài đa nghệ, người thì gảy đàn, kẻ thì múa lượn, lại có những người đang liếc mắt đưa tình đầy mập mờ. Dù đang ở địa bàn của Kiếm Tông, họ cũng chẳng có ý định kìm nén bản sắc của mình.

Hành Ngọc đi chậm lại, thưởng thức khung cảnh này một chút. Thấy bóng dáng nàng, không ít đệ tử vội vàng chỉnh đốn trang phục, kính cẩn hành lễ. Nàng xua tay ra hiệu đừng bận tâm, rồi rảo bước băng qua biển hoa.

Khoảng nửa khắc sau, nàng đã đứng trước khu nhà trúc của Vô Định Tông. Nàng chọn một góc khuất nắng, khoanh chân ngồi xuống bìa rừng trúc. Bên cạnh nàng có rất nhiều cỏ dại thon dài, Hành Ngọc vơ lấy một nắm cỏ xanh, ngón tay linh hoạt nhảy múa, chẳng mấy chốc đã tết xong một con chuồn chuồn cỏ sống động như thật.

Ngắm nghía con chuồn chuồn một hồi, Hành Ngọc nhắm mắt, tập trung tinh thần dùng thần thức điều khiển, để nó bay lảo đảo đến bên cửa sổ phòng Liễu Ngộ, rồi cho nó đâm sầm vào cánh cửa.

Động tĩnh không nhỏ này khiến Liễu Ngộ chú ý. Khi chàng mở cửa sổ, ánh mắt đầu tiên rơi vào con chuồn chuồn, sau đó chậm rãi nhìn ra xa, dừng lại ở bìa rừng trúc. Thấp thoáng sau những rặng trúc xanh, chàng liền thấy một tà váy đỏ rực rỡ.

Liễu Ngộ suy nghĩ một chút, rồi đưa ngón trỏ tay phải ra. Con chuồn chuồn cỏ này được Hành Ngọc dồn toàn bộ thần thức vào điều khiển nên linh hoạt hơn hẳn chú mèo giấy hôm qua. Dưới sự điều khiển của nàng, nó bay vút lên rồi đậu nhẹ nhàng trên đốt ngón tay của chàng.

Liễu Ngộ giơ tay, đưa con chuồn chuồn lên ngang tầm mắt: “Sao đột ngột lại qua đây?”

Con chuồn chuồn cỏ im lìm không động đậy. Liễu Ngộ đoán: “Ở trong phòng thấy buồn chán sao?”

Chàng khẽ nghiêng đầu sang trái, như đang suy ngẫm điều gì đó: “Vừa vặn bần tăng cũng xong việc rồi, để bần tăng dẫn Lạc chủ đi dạo Kiếm Tông nhé.”

Nói đoạn, chàng nhẹ nhàng kẹp lấy một bên cánh chuồn chuồn, đặt nó lên vai trái của mình. Sau đó chàng xoay người thu dọn những cuốn sách cổ trên bàn, quấn chuỗi hạt đen vào cổ tay rồi bước ra khỏi nhà trúc, tiến thẳng về phía bìa rừng.

Khi Liễu Ngộ đứng trước mặt Hành Ngọc, nàng vừa vặn rút thần thức ra khỏi con chuồn chuồn cỏ, chậm rãi mở mắt.

Công cụ di chuyển ở Kiếm Tông cũng là tiên hạc. Hành Ngọc và Liễu Ngộ mỗi người cưỡi một con, bay về phía Thử Kiếm Đài. Tiên hạc băng qua những tầng mây mù, Hành Ngọc cúi xuống có thể thu trọn một góc Kiếm Tông vào tầm mắt.

Trước khi tới đây, nàng đã tìm hiểu qua tình hình. Kiếm Tông có mười tám ngọn núi chính và bảy mươi hai ngọn núi phụ, mỗi ngọn núi chính đều có một vị tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ trấn giữ. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy nền tảng của Kiếm Tông thâm hậu đến mức nào.

Liễu Ngộ đột ngột cất tiếng hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Tiếng gió rít bên tai quá lớn khiến giọng chàng nghe có chút mông lung. Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn chàng. Hôm nay chàng mặc một bộ tăng y màu xanh lơ, trông có vẻ hòa lẫn vào đám đông Phật tu, nhưng khí chất thoát tục kia lại tách biệt chàng ra hẳn. Chàng thanh khiết như vầng trăng cô độc nơi chân trời.

Hành Ngọc hơi nheo mắt: “Đang thưởng thức cảnh đẹp của Kiếm Tông. Nhưng nói thật, ta vẫn thích cảnh trí ở Vô Định Tông hơn.”

Nàng vừa xuyên qua đã nhận nhiệm vụ nội môn, ở Hợp Hoan Tông hơn một tháng thì phần lớn thời gian là để chữa thương trong viện. Lúc đó nàng chưa có cảm giác thuộc về thế giới này, nên cũng chẳng tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh đẹp của tông môn mình.

Cho nên những ấn tượng của nàng về Hợp Hoan Tông chủ yếu đều đến từ ký ức của thân xác này.

So với một Hợp Hoan Tông đầy rẫy dục vọng hay một Kiếm Tông quá đỗi sắc bén, nàng lại cảm thấy Vô Định Tông không nhiễm bụi trần kia mới là nơi khiến nàng tự tại nhất.

“Chờ chuyện ở đây xong xuôi, Lạc chủ có thể đến Vô Định Tông đóng cửa tu luyện để đột phá lên tầng Kết Đan.” Liễu Ngộ cất tiếng mời.

Hiển nhiên, chàng biết rõ sau khi pháp hội này kết thúc Hành Ngọc định làm gì.

Hành Ngọc cười cười, hỏi ngược lại chàng: “Ta thân là Thiếu chủ Hợp Hoan Tông, không về tông môn mình đột phá tu vi mà lại chạy tới Vô Định Tông. Đến lúc đó, người Vô Định Tông sẽ nghĩ thế nào, tin tức truyền ra, người đời lại nghĩ ra sao? Quan trọng nhất là, lúc đó huynh định dùng lý do gì để đưa ta về Vô Định Tông?”

Ánh mắt nàng dừng trên người chàng, chạm thẳng vào ánh mắt của chàng.

Vô Định Tông là nơi linh thiêng của Phật môn, không cho phép người ngoài tùy tiện lui tới. Trước đó nàng vào được là vì mượn cớ đi phi thuyền đến Kiếm Tông tham gia pháp hội, danh chính ngôn thuận, lại có Liễu Ngộ đứng ra bảo đảm nên mới không gặp khó khăn.

Liễu Ngộ khẽ mở miệng định nói gì đó. Nhưng trước khi chàng kịp lên tiếng, Hành Ngọc đã đi trước một bước, lắc đầu: “Cuộc đời này, ta chỉ tới Vô Định Tông một lần thôi là đủ rồi. Đến lúc đó, huynh đi cùng ta về Hoa Thành đóng cửa tu luyện đi.”

Bàn tay Liễu Ngộ buông thõng bên sườn khẽ run lên. Chàng nhìn nàng, thần sắc nghiêm nghị và chân thành, mang theo chút cố chấp muốn hỏi cho ra lẽ: “Vì sao cuộc đời này chỉ tới Vô Định Tông một lần? Ngày sau Lạc chủ du ngoạn đại lục, đi ngang qua Vô Định Tông, không muốn ghé qua tìm ta uống chén trà, đánh ván cờ sao?”

Hành Ngọc không ngờ chàng lại gặng hỏi đến cùng như vậy. Nàng lập tức đổi ý: “Được thôi, ta sẵn lòng.”

Chàng vẫn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt nặng nề.

Hành Ngọc cười khẽ như không có chuyện gì: “Ta đã nói là sẵn lòng rồi, huynh còn nhìn ta như vậy làm gì?”

“Sau khi Lạc chủ hoàn thành nhiệm vụ nội môn trở về Hợp Hoan Tông, nếu gặp phải phiền toái gì, có thể gửi tin cho ta không?” Liễu Ngộ lại hỏi.

“Có chứ. Chẳng phải huynh đã đồng ý làm mối ràng buộc của ta sao? Gặp rắc rối không tìm huynh thì biết tìm ai. Chẳng lẽ lại trông cậy vào ông sư phụ hờ không đáng tin kia của ta chắc.” Hành Ngọc không nhịn được mà châm chọc Du Vân một câu, ý định làm dịu bầu không khí.

“…”

Liễu Ngộ khẽ mấp máy môi, từ biểu cảm đến giọng nói đều rất bình tĩnh. Không, không đúng. Không nên dùng từ bình tĩnh để hình dung, mà phải là kìm nén.

“… Đến lúc đó, Lạc chủ sẽ không đi ngang qua phạm vi thế lực của Vô Định Tông, khi gặp phiền toái cũng tuyệt đối sẽ không gửi tin cho ta, đúng không?”

Hành Ngọc: “…”

Nàng rốt cuộc không trả lời. Thực chất nàng muốn nói rằng, đợi nàng hoàn thành nhiệm vụ, đợi chàng vượt qua tình kiếp, chẳng phải hai người nên đường ai nấy đi, một đời không gặp lại sao? Khi đó nàng đã thích ứng với đại lục Thương Lan, có thể thực sự truy cầu con đường tiêu dao tự tại, còn chàng cũng tu thành Phật đạo, dần gánh vác trọng trách của một vị mang Phật cốt.

Như vậy chẳng phải rất tốt sao?

Nhưng thoáng nhìn thấy sự cố chấp trong đáy mắt chàng, mọi lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng giơ tay gãi đầu, hiếm khi cảm thấy bối rối: “Chúng ta bỏ qua chuyện này được không? Giờ bàn chuyện này còn sớm lắm. Thời hạn nhiệm vụ của ta tận mười năm cơ mà.”

“… Được.” Nhìn vẻ bối rối hiếm hoi của nàng, chàng vẫn không nỡ tiếp tục gặng hỏi làm khó nàng.

Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên im lặng. Nhưng rất nhanh, hai con tiên hạc lướt qua mây mù, cất tiếng kêu cao vút báo hiệu đã gần đến đích.

Khi tiên hạc đáp xuống, Hành Ngọc tay cầm trường kiếm, trực tiếp nhảy xuống từ lưng hạc. Chuỗi vòng tay gắn chuông trên cổ tay trái theo động tác của nàng mà phát ra tiếng “đinh linh” giòn giã, vô cùng êm tai.

Thử Kiếm Đài kiếm vô cùng rộng lớn, trong điều kiện bình thường có thể chứa hơn mười vạn người. Đứng vững lại, Hành Ngọc nhìn quanh quất, phóng tầm mắt ra xa chỉ toàn thấy những tu sĩ mặc y phục của đủ loại môn phái khác nhau.

“Thật là náo nhiệt.” Hành Ngọc khen ngợi.

Liễu Ngộ đi đến trước mặt nàng, thần sắc đã bình lặng trở lại: “Chúng ta đi nhận hồn bài trước đã.”

Nghe chàng nói vậy, Hành Ngọc thở phào nhẹ nhõm, biết chuyện lúc nãy coi như tạm thời gác lại. “Đó là cái gì vậy?” Nàng thuận miệng hỏi.

“Hồn bài dùng để ghi lại điểm tích lũy. Mỗi khi thắng một trận tỷ thí, thẻ bài sẽ dựa theo độ khó tương ứng mà cộng điểm.” Liễu Ngộ giơ tay chỉ vào ba cột trụ khổng lồ chống trời ở trung tâm Thử Kiếm Đài: “Ba cột trụ này lần lượt tương ứng với bảng xếp hạng điểm số của Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ và Kết Đan kỳ.”

Vừa giới thiệu, Liễu Ngộ vừa bước tới trước. Hành Ngọc sải bước đuổi kịp chàng.

Điểm nhận thẻ bài được đặt ngay phía trước Thử Kiếm Đài, nơi đó có rất nhiều người đang xếp hàng. Trong đám đông đó, nàng bắt gặp một người quen – Mộ Hoan. Mộ Hoan đứng giữa hàng, đang chán nản cúi đầu. Đột nhiên, nàng ta chú ý đến bóng dáng Hành Ngọc và Liễu Ngộ, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười quyến rũ đến tận xương tủy.

Nàng ta nâng tay phải, vẫy mạnh về phía Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, sao huynh cũng tới Thử Kiếm Đài vậy?”

Nghe thấy tiếng gọi hớn hở của Mộ Hoan, Hành Ngọc và Liễu Ngộ mới đồng loạt chú ý đến nàng ta. Hành Ngọc nhướng mày, nói với Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, đóa hoa đào nát của huynh lộ diện rồi kìa.”

Liễu Ngộ nhìn về phía Mộ Hoan, chắp tay hành lễ: “Thì ra Mộ chủ cũng ở đây.” Thái độ vô cùng ôn hòa, nhưng cũng mười phần xa cách. Không hề thất lễ, nhưng cũng chẳng có chút gì gọi là thân quen.

Liễu Ngộ quay đầu nhìn Hành Ngọc: “Lạc chủ cứ đứng đây đợi bần tăng là được.” Đối lập với thái độ với Mộ Hoan, cách chàng đối đãi với nàng hiện rõ sự thân cận. Nói xong, Liễu Ngộ trực tiếp tiến lên xếp hàng, không để Hành Ngọc phải chen chúc trong đám đông.

Hành Ngọc đứng tại chỗ, kiễng chân nhìn theo chàng. Chàng đứng giữa đám đông ồn ào náo nhiệt mà như gió mát trăng thanh, dù giữa biển người mênh mông cũng không hề bị lu mờ. Dường như nhận ra ánh nhìn của nàng, đôi mắt đang rủ xuống của chàng khẽ nâng lên, xuyên qua khoảng không rơi trên người nàng. Ánh mắt hai người chạm nhau, chàng khẽ mỉm cười, đôi mắt dịu dàng chứa chan ý cười như đang hỏi nàng đang nhìn gì thế.

Nàng có thể nhìn cái gì chứ? Thử Kiếm Đài này chứa được mười vạn người, xung quanh nàng người qua kẻ lại không đếm xuể. Nhưng tầm mắt nàng chỉ dừng lại trên người chàng.

Trong những câu chuyện dân gian xa xưa có một nàng tiên cá tên là Siren, nàng dùng giọng hát để mê hoặc những người đi biển ngang qua, khiến họ mất hồn mất vía đến mức để tàu đâm vào đá ngầm mà chìm xuống biển sâu. Vị Phật tử này của nàng cũng vậy, chàng hoàn toàn không tự biết rằng chính nụ cười, mỗi lời nói hành động và sự dịu dàng vô hạn của mình đang dệt thành một tấm lưới bủa vây lấy người khác.

Nhưng chàng không phải tiên cá, chàng là Phật tử ngồi trên đài sen dưới chân tượng Phật. Còn nàng cũng không phải người đi biển, nàng định sẵn sẽ không bị mê hoặc đến mức biết rõ là nguy hiểm mà vẫn đâm vào đá ngầm để rồi chìm đắm.