Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 55
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 55

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2554 từ · 12 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 55

Gian nhà gỗ tương đối rộng rãi và mộc mạc, bên trong chỉ bày biện vài món đồ dùng cơ bản. Hành Ngọc đi đến bên cửa sổ, dùng sức đẩy cánh cửa ra, ngay lập tức một biển hoa diên vĩ tím ngắt đã hiện ra trước mắt.

Nàng lấy chậu hoa quân tử lan vốn được mang theo từ trên phi thuyền trong nhẫn trữ vật ra, đặt nó vững chãi trên bậu cửa sổ. Xong xuôi, nàng tự pha cho mình một chén trà nhỏ, vừa nhấp từng ngụm vừa lật xem những cuốn sách cổ về trận pháp, dốc sức bù đắp lượng kiến thức cơ bản còn thiếu sót.

Sự tập trung của nàng kéo dài từ lúc sáng sớm cho đến tận khi trời lặn, chỉ bị cắt ngang bởi một tiếng gõ cửa. Hành Ngọc đứng dậy mở cửa, khi nhìn thấy người đứng bên ngoài, nàng chẳng hề ngạc nhiên: “Ta cứ tưởng ngươi phải đến sớm hơn cơ đấy.”

Ngoài cửa, Vũ Mị giơ tay vén lọn tóc mai ra sau tai. Nàng mặc một chiếc váy tím thướt tha, xương quai xanh nửa kín nửa hở, sắc tím của tà váy hòa quyện nhịp nhàng với biển hoa diên vĩ, đẹp đến mức sống động, thoát tục.

“Đến lúc nào vậy?”

Hành Ngọc mời nàng vào phòng, rót cho nàng chén trà: “Đến từ sáng. Ngươi ở Kiếm Tông bao lâu rồi?”

Vũ Mị lười biếng quấn lọn tóc quanh ngón tay: “Nhắc đến chuyện này ta lại thấy bực mình. Ngươi không biết đâu, cả năm qua Du Hạ gần như chỉ ru rú trong tông môn. Để trà trộn được vào đây tìm hắn, ta đã phải chịu biết bao nhiêu cay đắng khổ cực cơ đấy.”

Độ chân thực trong lời nói của Vũ Mị luôn bị Hành Ngọc đặt dấu chấm hỏi lớn. Hồi sáng ở cổng núi, chỉ cần nhắc đến tên Vũ Mị là mấy đệ tử nội môn đã đổi sắc mặt giận dữ, rõ ràng là cô nương này đã gây ra không ít sóng gió ở nơi đây.

Hành Ngọc hỏi: “Vậy ngươi đã làm chuyện gì trái với đạo trời để thuận lợi vào được đây?”

Vũ Mị khẽ hất cằm, thần thái vừa kiêu ngạo vừa quyến rũ: “Chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm cả, ta chỉ dùng sức hút của mình để khiến Du Hạ đích thân mời ta vào thôi.”

Hành Ngọc nhịn không được bật cười. Bất chấp lời kể có bao nhiêu phần là diễn kịch, thì chắn chắn Vũ Mị cũng đã ở Kiếm Tông được một thời gian dài rồi.

Nàng nghĩ ngợi rồi hỏi tiếp: “Đa số đệ tử đủ tư cách tham gia pháp hội đều đang bận làm việc của tông môn, liệu tông môn chúng ta có phái tu sĩ Nguyên Anh nào đến dự không?”

“Đương nhiên là có, tông môn phải đưa mấy tiểu đệ tử Luyện Khí kỳ đến mở mang tầm mắt chứ.” Vũ Mị dừng lại một chút, nhìn Hành Ngọc: “Hai ngày trước ta nhận được tin của sư phụ, ngươi đoán xem tu sĩ Nguyên Anh dẫn đoàn lần này là ai?”

Cách Vũ Mị hỏi cho thấy vị tu sĩ này có mối giao tình rất lớn với Hành Ngọc. Mà ở Hợp Hoan Tông, người có quan hệ sâu đậm nhất với nàng chỉ có một.

Hành Ngọc mỉm cười: “Không ngờ sư phụ lại đích thân dẫn đội.”

Sư phụ nàng là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, thường thì những người ở cấp bậc này sẽ đóng cửa tu luyện để đột phá lên tầng Hóa Thần. Nhưng nghĩ lại tính cách tùy hứng, không câu nệ tiểu tiết của lão già ấy, Hành Ngọc thấy cũng hợp lý. Chắc ở tông môn lâu quá thấy chán nên ông lại chạy ra ngoài chơi bời, nhân tiện tìm kiếm mỹ nhân luôn.

Vũ Mị tự rót thêm trà, nghịch vòng tay lười biếng hỏi: “Tiến độ nhiệm vụ nội môn của ngươi thế nào rồi? Có chiếm được chút lợi lộc nào không?”

Hành Ngọc nâng chén trà nhấp một ngụm, chỉ cười không nói.

Vũ Mị lườm nàng một cái: “Nói đi mà, để ta còn giúp ngươi tính toán xem nên ra đòn tiếp theo thế nào.”

“Nhiệt tình thế cơ à? Xem ra nhiệm vụ của ngươi chắc cũng sắp hoàn thành rồi nhỉ?” Hành Ngọc thản nhiên đáp trả.

Nhắc đến nhiệm vụ của mình, Vũ Mị lập tức sa sầm mặt. Nàng uống cạn chén trà rồi đứng dậy bỏ đi, không muốn ở lại để Hành Ngọc có cơ hội cười nhạo ngược lại mình.

Tiễn Vũ Mị xong, Hành Ngọc lại quay về với chồng sách trận pháp. Khi ánh hoàng hôn hoàn toàn tắt lịm, nhường chỗ cho ánh trăng lan tỏa khắp không gian, nàng vừa định đổi cuốn sách khác thì tiếng đập cửa lại vang lên. Lần này, lẫn trong tiếng gõ là âm thanh lanh lảnh của tiếng chuông nhạc.

Hành Ngọc day nhẹ giữa mày: “Lần này chẳng lẽ là Mộ Hoan? Thật đúng là náo nhiệt mà.”

Trên bộ váy xẻ cao đầy táo bạo của Mộ Hoan treo đầy những chiếc chuông nhỏ vang vọng. Chỉ cần nàng khẽ cử động, tiếng chuông lại vang lên trong trẻo. Không biết có phải do nàng tu tập trận pháp hay không mà tiếng chuông ấy nghe rất có nhịp điệu, dễ nghe vô cùng.

Cánh cửa mở ra, nhìn thấy vẻ mặt không nói nên lời của Hành Ngọc, Mộ Hoan khẽ nhếch môi: “Xem ra ngươi không ngạc nhiên khi thấy ta gõ cửa nhỉ?”

“Dùng cái phép loại trừ đơn giản là ra ngay thôi mà.”

Mộ Hoan trợn tròn mắt, giậm chân tại chỗ một cái: “Ta vừa đến Kiếm Tông là tới chào hỏi ngươi ngay, ngươi không thể biểu lộ sắc mặt nhiệt tình hơn một chút sao?”

Hành Ngọc nhún vai, tỏ vẻ mình cũng lực bất tòng tâm. Ánh mắt dừng trên người Mộ Hoan, nàng bất đắc dĩ giơ tay xoa xoa chân mày. Từng ấy con người mỗi kẻ một tâm tư tụ lại một chỗ, lại thêm lão sư phụ chỉ sợ thiên hạ không loạn của nàng nữa, ngày tháng tiếp theo chắc sẽ thú vị lắm đây.

“Ngươi đi theo phi thuyền của Đạo Tông tới đây à?” Hành Ngọc trực tiếp chuyển chủ đề.

Mộ Hoan bĩu môi, xuôi theo câu hỏi của nàng mà trả lời: “Đúng vậy.”

Trên mặt Hành Ngọc hiện lên nụ cười nhạt, giọng nói cũng chậm lại đôi chút: “Về nghỉ ngơi cho tốt đi.” Xét thấy Mộ Hoan vừa đến Kiếm Tông đã chạy tới chào hỏi mình đầu tiên, nàng không ngại nới lỏng thái độ một chút.

“Được thôi, ngày mai ngươi có rảnh không, đi cùng ta tới gặp Liễu Ngộ sư huynh đi, lòng ta nhớ nhung huynh ấy lâu lắm rồi.” Mộ Hoan nhanh chóng được đằng chân lân đằng đầu.

Nụ cười trên mặt Hành Ngọc tan biến trong nháy mắt: “Ngươi nhớ nhung Liễu Ngộ thì liên quan gì đến ta? Cáo từ.”

Nói đoạn nàng trực tiếp lùi lại một bước, dùng sức đóng sầm cửa lại.

Mộ Hoan: “……” Nàng quả nhiên không nên ôm bất kỳ mong đợi nào vào Lạc Hành Ngọc mà!

Nhốt Mộ Hoan ở ngoài cửa, Hành Ngọc phủi phủi tay như xua đi lớp bụi bẩn không hề tồn tại, rồi thong thả đi về phía cửa sổ ngồi xuống. Ánh trăng từ ngoài tràn vào bao phủ lấy nàng. Dưới ánh trăng dịu dàng này, Hành Ngọc đột nhiên không còn tâm trí đâu mà lật xem những cuốn sách cổ về trận pháp nữa.

Nàng lấy một tờ giấy trắng sạch sẽ, cổ tay linh hoạt xoay chuyển, chẳng mấy chốc đã gấp ra một chú mèo giấy sống động như thật. Nàng lấy một chút linh khí dùng để vẽ trận pháp, điểm lên đôi mắt của chú mèo, một luồng thần thức dễ dàng bám vào đó.

Khép mắt lại, Hành Ngọc dùng thần thức điều khiển, để chú mèo giấy bay ra ngoài cửa sổ, thuận lợi bay từ chỗ ở của Hợp Hoan Tông sang Vô Định Tông, cuối cùng nhào lộn một cái, nhảy lên bậu cửa sổ phòng Liễu Ngộ.

Bên trong ngôi nhà trúc, Liễu Ngộ vừa tắm gội xong. Trên người chàng vẫn còn vương chút hơi nước ấm áp nhàn nhạt. Chàng đang khoanh chân ngồi trên giường, lật xem những mẩu chuyện nhỏ về Phật lý mà Hành Ngọc đã chép cho trước đây.

Đột nhiên, Liễu Ngộ nhận thấy ngoài cửa sổ có tiếng động nhỏ. Chàng đặt bút xuống, đẩy cửa sổ ra, vốn dĩ chỉ muốn xem xét tình hình bên ngoài, ai ngờ lại thấy một chú mèo giấy nhẹ tênh đang đứng thẳng ở đó nhìn chằm chằm mình. Hình ảnh này trông có chút kỳ lạ nhưng cũng rất đáng yêu.

Liễu Ngộ nhìn chú mèo giấy vài giây, cảm nhận được dao động thần hồn quen thuộc: “Lạc chủ?”

Chàng dùng hai tay nâng chú mèo lên, đưa vào trong phòng rồi đặt nó lên trên một xấp kinh Phật.

“Lạc chủ nghe được ta nói chuyện không?”

Chú mèo giấy khẽ lắc lư coi như đáp lại, hiển nhiên là nghe được. Liễu Ngộ thấy thú vị, nâng tay phải, ngón cái khẽ điểm nhẹ lên trán chú mèo. Lực tay rất nhẹ, nhưng chú mèo vẫn theo đà lùi lại hai bước. Giọng chàng thêm vài phần ý cười: “Vậy có cảm nhận được động tác của ta không?”

Chú mèo giấy lại tiến lên phía trước, nhẹ nhàng chạm vào ngón tay chàng.

“Có phải Lạc chủ ngủ không được không? À không đúng, hai ngày nay chắc Lạc chủ đều bận nghiên cứu trận pháp. Bần tăng đang xem lại mấy mẩu chuyện về Phật lý mà Lạc chủ viết, vừa rồi cũng nghĩ ra thêm vài cái mới, Lạc chủ có muốn nghe không?”

Thần thức bám trên đó giúp Hành Ngọc nghe rõ giọng của Liễu Ngộ. Nàng vừa nghe chàng nói, vừa nằm bò ra bàn lật xem sách trận pháp. Vốn dĩ đã bắt đầu thấy chán, giờ lại ngoài dự tính có thể tĩnh tâm lại được.

Dần dần, Liễu Ngộ kể hết những mẩu chuyện về Phật lý. Chàng im lặng, bắt đầu thu dọn kinh Phật trên tay. Sau khi dọn dẹp xong, đêm đã về khuya, chàng nâng chú mèo nhỏ lên, lại dùng đầu ngón tay điểm điểm vào trán nó: “Ta tắt đèn đây, Lạc chủ có định nghỉ ngơi một chút không?”

Luồng thần thức bám trên thân mèo giấy dần rút đi, rời khỏi nhanh chóng. Cảm nhận được nó đã trở lại thành một con mèo giấy bình thường, Liễu Ngộ khom người thổi tắt nến. Nương theo ánh trăng, chàng đi đến bên giường ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt chú mèo giấy lên chiếc tủ đầu giường.

Hành Ngọc vốn định thức trắng đêm đọc sách trận pháp, dù sao với tu vi của nàng, một đêm không ngủ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đầu óc. Nhưng sau khi rút thần thức về, nàng cầm cuốn sách trận pháp mà đột nhiên không tài nào tiếp thu vào đầu được nữa.

Nếu đã không tĩnh tâm được, Hành Ngọc cũng không gượng ép. Nàng khép sách, tắt nến, nằm lên chiếc giường mềm mại và chìm vào giấc ngủ sâu. Một đêm ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, Hành Ngọc tiếp tục vùi đầu vào sách vở. Mãi đến buổi chiều, nàng mới hoàn thành việc lật xem toàn bộ số sách trận pháp mà Liễu Ngộ mượn từ Tàng Kinh Các của Vô Định Tông giúp nàng. Thu dọn mọi thứ vào nhẫn trữ vật, nàng tự nhủ: “Không biết khi nào sư phụ mới tới.”

Hiện tại cách ngày khai mạc pháp hội còn bốn ngày, tính ra chắc cũng chỉ trong một hai ngày tới thôi. Hành Ngọc quyết định sẽ đón sư phụ trước rồi mới đi dạo Kiếm Tông sau. Dù sao thầy trò đã lâu không gặp, về tình về lý nàng cũng nên nghênh đón ông cho chu đáo.

Không để Hành Ngọc đợi lâu, gần đến lúc chiều tà, một chiếc phi thuyền khổng lồ bay vào phạm vi Kiếm Tông. Một nam tử mặc y phục màu tím tuyệt mỹ đứng trên boong tàu, mỗi cử chỉ tùy ý đều toát ra vẻ phong tình hút hồn người đến cực điểm. Ông mân mê miếng ngọc bội bên hông: “Chẳng biết nhiệm vụ nội môn của Hành Ngọc tiến triển đến đâu rồi. Ôi, sư môn vô phúc, sao ta lại dạy ra một đứa đồ đệ chẳng biết nói lời ngọt ngào với ta, lại còn ba ngày hai bữa mới thèm gửi tin nhắn về thế này.”

Miệng thì lẩm bẩm oán trách, thần sắc Du Vân có chút hờn dỗi. Cả năm qua, dù cách xa vạn dặm nhưng Hành Ngọc vẫn có gửi tin về, chẳng qua mỗi tháng nàng chỉ hỏi thăm vài câu đơn giản. Thực ra các đệ tử khác như Vũ Mị hay Mộ Hoan cũng vậy, nhưng Du Vân vẫn không vui. Một vị sư phụ hào phóng lại đẹp đẽ nhất đại lục Thương Lan như ông, chẳng lẽ không xứng đáng được đồ đệ đối xử đặc biệt hơn sao?

Tuy nhiên, vẻ mặt hờn dỗi đó không giữ được lâu. Khi phi thuyền dừng lại, một vị tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ của Kiếm Tông bay tới chào hỏi. Thần sắc Du Vân lập tức thay đổi trong chớp mắt, trở nên bình lặng như nước, tràn đầy phong thái của một bậc cao nhân.

Sau khi chào hỏi, vị tu sĩ Kiếm Tông mời Du Vân đến điện bàn việc. Du Vân khẽ gật đầu đồng ý. Nhưng trước khi đi, ông gọi một đệ tử tới, tháo chiếc nhẫn trữ vật trên tay xuống: “Ngươi đem cái này giao cho Lạc Hành Ngọc.”

Hành Ngọc nhận được nhẫn trữ vật của sư phụ từ tay vị đệ tử kia. Nàng quan sát chiếc nhẫn được chạm khắc hoa văn tinh xảo, nhận ra nó chưa được nhỏ máu nhận chủ nên thần thức có thể dễ dàng thăm dò bên trong.

Không gian bên trong nhẫn không quá lớn, nhưng chứa một đống linh thạch, một xấp sách cổ về trận pháp và rất nhiều vật liệu bày trận quý hiếm. Nhìn thấy đống đồ đó, Hành Ngọc ngẩn người một chút rồi bật cười: “Mình chỉ thuận miệng nhắc trong tin là dạo này đang học trận pháp, không ngờ sư phụ chưa lộ diện đã tặng cho món quà lớn thế này.”

Đây chính là niềm vui khi có chỗ dựa vững chắc đây mà. Hành Ngọc mỉm cười thu nhẫn lại, định bụng lúc gặp sư phụ sẽ đích thân cảm ơn sau.