Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 54
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 54

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3932 từ · 18 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 54

Thu hồi ngọc bài, Hành Ngọc trở lại phòng của mình.

Khi ngồi xuống, nàng ngửi thấy trên người mình vương chút mùi đàn hương thanh khiết, dịu nhẹ. Có lẽ là lúc ở trong phòng Liễu Ngộ, mùi hương ấy đã thầm nhuốm vào tà áo. Chiếc trâm gỗ được chế tác tinh xảo bị nàng tùy ý đặt trên bàn. Hành Ngọc cầm lấy trâm, nhìn vào bóng mình phản chiếu trong gương đồng, đôi tay khéo léo nhanh chóng vấn gọn mái tóc đen mượt như mực lên.

Nàng ngồi xếp bằng trên giường, bàn tay phải khẽ nắm lại, cảm nhận luồng linh lực mênh mông đang cuộn trào cuồn cuộn trong kinh mạch.

“Với tốc độ luyện hóa này, chỉ cần tu luyện thêm bốn năm ngày nữa là có thể hoàn toàn hấp thu hết linh lực trong cơ thể.”

“Mấy ngày tới mình sẽ không ra ngoài nữa, thành thành thật thật ở trong phòng tu luyện và nghiên cứu trận pháp, chuẩn bị thật tốt cho pháp hội sắp tới.”

Tự nhủ xong, Hành Ngọc chậm rãi khép mi mắt, một lần nữa tiến vào trạng thái thiền định sâu.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Thời gian tựa như nước chảy qua kẽ tay, lặng lẽ và không để lại dấu vết. Vào đêm cuối cùng trước khi phi thuyền cập bến Kiếm Tông, Hành Ngọc rốt cuộc cũng thuận lợi luyện hóa xong toàn bộ linh lực, rèn luyện căn cơ trở nên cực kỳ vững chắc và thâm dày.

Trong căn phòng yên tĩnh, Hành Ngọc từ từ mở mắt. Lúc này trời đã về khuya, bóng tối bao trùm khắp nơi. Nàng khẽ búng tay, ngọn nến trên bàn lập tức bùng cháy, ánh lửa bập bùng xua tan màn đêm u tối trong phòng.

Nàng thử siết chặt nắm tay, cảm nhận độ đậm đặc của linh lực trong đan điền: “Hiện tại, khoảng cách đến Kết Đan kỳ chỉ mỏng manh như một tờ giấy mà thôi.”

“Đợi tham gia xong pháp hội, mình sẽ tìm một nơi bế quan, tranh thủ đột phá Kết Đan càng sớm càng tốt. Lúc trước ở Vô Định Tông, Trúc Cơ đỉnh phong còn đủ dùng, nhưng tiến vào đại lục Trung Bộ – nơi anh tài hội tụ thế này, phải có tu vi Kết Đan thì hành tẩu mới thực sự có cảm giác an toàn.”

Hành Ngọc trầm tư, đã định sẵn kế hoạch cho hành trình tiếp theo. Đương nhiên, khi đưa ra quyết định này nàng không hề đắn đo về Liễu Ngộ, bởi nàng biết chàng chắc chắn sẽ đồng hành cùng mình. Đột phá Kết Đan là một việc rất nguy hiểm, lại còn phải đối mặt với tâm ma. Khi nàng ở bên ngoài không có sư môn hộ pháp, Liễu Ngộ chắc chắn sẽ không để nàng tự mình mạo hiểm.

Tuy nhiên, điều khiến Hành Ngọc đau đầu hơn lại là một chuyện khác: “Không biết từ Trúc Cơ đột phá lên Kết Đan sẽ cần bao nhiêu giá trị khuynh mộ đây?”

Từ Trúc Cơ hậu kỳ lên đỉnh phong, nàng đã tiêu tốn hơn một ngàn điểm. Từ Trúc Cơ đỉnh phong lên Kết Đan, nói gì thì nói cũng phải mất vài ngàn, thậm chí là vạn điểm. Con số 4000 hiện tại e là không đủ.

Nghĩ đến đây, nàng khẽ mím môi: “Xem ra tại pháp hội lần này, mình phải dốc toàn lực rồi.”

Pháp hội Kiếm Tông là thịnh hội lớn nhất dành cho thế hệ trẻ ở Thương Lan đại lục. Những thiên tài kiệt xuất nhất của các tông môn sẽ cùng nhau tranh phong, luận bàn. Nội dung thi đấu không chỉ giới hạn ở võ đài đối kháng mà còn có vô số hình thức thử thách khác. Những kẻ tài trí vẹn toàn sẽ nhân cơ hội này mà vang danh thiên hạ.

Nếu nàng có thể tỏa sáng rực rỡ tại pháp hội, chắc chắn sẽ thu về một lượng giá trị khuynh mộ khổng lồ. Với một “hộ nghèo” đang thiếu điểm như nàng, đây là cơ hội ngàn năm có một!

Vừa dứt dòng suy nghĩ, Hành Ngọc nhận thấy ngoài cửa sổ đã bắt đầu ửng sáng. Tốc độ phi thuyền chậm lại đáng kể, có vẻ như đã tiến vào phạm vi thế lực của Kiếm Tông.

Hành Ngọc vươn vai, đứng dậy thay y phục. Nàng lựa chọn trong nhẫn trữ vật một hồi, cuối cùng chọn một bộ váy dài màu đỏ rực rỡ, dưới tà váy thêu những đóa hoa hợp hoan sống động như thật. Bộ váy này tuy không quá hở hang nhưng hoa văn hợp hoan lại mang đậm đặc trưng của Hợp Hoan Tông. Nàng là Thiếu chủ, đại diện cho tông môn đi tham gia pháp hội, đương nhiên không thể ăn mặc xuề xòa.

Thay xong váy dài, nàng đứng trước gương đồng, ngón tay linh hoạt tết cho mình một kiểu tóc không quá cầu kỳ nhưng cực kỳ tôn lên khí chất thanh cao, quyến rũ.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Phi thuyền không chỉ đi chậm lại mà bắt đầu hạ độ cao.

Liễu Ngộ bừng tỉnh khỏi trạng thái tu luyện, chàng thu dọn phòng ốc đơn giản rồi đẩy cửa bước ra ngoài, định bụng lên boong tàu chờ thuyền cập bến. Khi đi qua phòng Hành Ngọc, chàng theo thói quen dừng lại, năm ngón tay khép nhẹ, gõ khẽ lên cánh cửa gỗ.

Không phải đợi lâu, cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.

Liễu Ngộ vốn đã quen thấy nàng mặc đạo bào giản dị hay những bộ váy thanh khiết, giờ đây khi nàng khoác lên mình bộ váy đỏ lộng lẫy và diễm lệ này, phong thái của nàng càng thêm rực rỡ, lấn át cả nắng sớm mùa hạ.

Trước khi nàng kịp mở lời, chàng đã mỉm cười khen ngợi: “Bộ váy này rất hợp với Lạc chủ.”

Hành Ngọc nhướng mày cười nhạt, tặng cho chàng một ánh mắt tán thưởng. Nàng còn chưa cần gợi ý mà vị Phật tử này đã chủ động khen ngợi, đúng là tiến bộ vượt bậc!

“Chúng ta lên boong tàu tập hợp thôi.” Hành Ngọc nói.

Liễu Ngộ lùi lại một bước nhường đường cho nàng, rồi giữ khoảng cách vừa phải, cùng nàng sóng vai đi dọc theo hành lang lối đi vốn không quá rộng rãi. Chẳng mấy chốc, cả hai đã bước ra ngoài boong tàu lộng gió.

Trên boong tàu đã tập trung rất đông đệ tử. Các đệ tử Trúc Cơ và Kết Đan vẫn giữ được phong thái trầm ổn, còn nhóm người ở Luyện Khí kỳ – dẫn đầu là tiểu hòa thượng Liễu Niệm – thì đang háo hức bám vào mạn thuyền để nhìn ngắm sự hùng vĩ của Kiếm Tông phía dưới.

Liễu Duyên đang tựa lưng vào mạn thuyền với vẻ lười biếng. Khi hắn tình cờ liếc mắt về phía cửa khoang, bóng dáng của Hành Ngọc lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của hắn. Trong ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ thưởng thức thuần túy trước vẻ đẹp rực rỡ, kiêu sa ấy.

Hành Ngọc nhận ra ánh mắt của hắn, khẽ liếc nhìn lại. Hai ánh mắt đan xen trong chốc lát rồi ai nấy đều tự nhiên dời đi, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Chúng ta cũng qua đó xem cảnh sắc xung quanh của Kiếm Tông đi.” Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ.

Hai người cùng đi đến một góc vắng vẻ trên boong tàu, phóng tầm mắt nhìn về phía Kiếm Tông ở tít tận xa xa.

Nếu Hợp Hoan Tông nằm ở nơi non nước hữu tình nhất vùng Trung Bộ, mượn đạo song tu để tìm cầu trường sinh; nếu Vô Định Tông nằm giữa hoang mạc vô tận ở Tây Bắc, nương theo cửa Phật để tu hành; thì Kiếm Tông lúc này hiện ra trước mắt lại là một cảnh tượng bề thế đến nghẹt thở với những bậc thềm đá ngọc trắng dài vô tận. Phía trên muôn vàn nấc thang mây ấy, Kiếm Tông đứng sừng sững, kiếm khí ngút trời, đâm toạc cả tầng mây.

Kiếm Tông danh tiếng lẫy lừng khắp đại lục Thương Lan suốt vạn năm qua, lịch sử tông môn gắn liền với biết bao câu chuyện truyền kỳ, nuôi dưỡng không biết bao nhiêu nhân tài kiệt xuất. Chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn, nhiều người đã bất giác nảy sinh lòng kính sợ sâu sắc. Hành Ngọc tuy lòng không sợ sệt, nhưng cũng phải thầm tán thưởng cảnh tượng thu trọn tinh hoa của đất trời này.

Đúng lúc này, kết giới bên ngoài phi thuyền gợn lên một trận sóng nước, dường như có sức mạnh cản lại. Phía Kiếm Tông lập tức nhận ra động tĩnh, một vị trưởng lão lưng đeo trường kiếm, lướt đi trong gió mà đến. Khi nhìn thấy phi thuyền, ánh mắt ông nhanh chóng khóa chặt vào người dẫn đoàn là Viên Tân, bèn bấm tay chào hỏi: “Hóa ra là Viên Tân đạo hữu của Vô Định Tông, đường xa đến đây, thứ lỗi cho ta không thể đón tiếp từ sớm.”

“Trần đạo hữu, lâu ngày không gặp.” Viên Tân chắp tay trước ngực đáp lễ. Hai người họ vốn đã quen biết nhau từ trước.

Sau vài câu khách sáo, vị trưởng lão lấy lệnh bài từ trong tay áo ra, mở trận pháp bảo vệ để phi thuyền của Vô Định Tông thuận lợi tiến vào. Vào đến bên trong, phi thuyền hạ cánh xuống một quảng trường khổng lồ ngay trước cổng lớn. Nơi này rộng lớn vô cùng, được xây dựng riêng để đặt phi thuyền của các tông môn. Ngoài chiếc của Vô Định Tông, xung quanh đã đậu đủ loại thuyền bay lớn nhỏ khác. Chỉ nhìn số lượng dày đặc này cũng đủ thấy quy mô to lớn của pháp hội lần này.

Vị trưởng lão lúc nãy bay đến trước mặt Viên Tân, cười mời ông đi cùng: “Người của các tông môn khác cũng đã đến đông đủ và đang bàn luận trong điện chính, ta đưa Viên Tân đạo hữu qua đó nhé.”

Viên Tân ôn tồn gật đầu. Ông đưa mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng lại ở Liễu Ngộ và Liễu Duyên: “Đám đệ tử này giao cho hai người các ngươi trông nom. Nếu xảy ra chuyện gì, hai ngươi phải chịu trách nhiệm đấy.”

Đối mặt với lời dặn dò của trưởng lão, Liễu Duyên xưa nay vốn lả lơi cũng trở nên nghiêm túc, chắp tay đáp: “Cẩn tuân lệnh trưởng lão.”

Liễu Ngộ cũng cung kính không kém: “Cẩn tuân lệnh trưởng lão.”

Viên Tân hài lòng gật đầu. Pháp hội vốn là nơi để thế hệ trẻ tranh tài, ông là bậc tiền bối đương nhiên không tiện can thiệp quá sâu. Sau khi quan sát các đệ tử thêm một vòng, ông mới cùng trưởng lão Kiếm Tông rời đi.

Đợi khi hai vị tiền bối đã đi xa, các đệ tử Vô Định Tông mới bắt đầu xôn xao bàn tán, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng kích động. Đại đa số họ đều là lần đầu đến Kiếm Tông, thậm chí là lần đầu đi xa, nên sự phấn khích là điều khó tránh khỏi. Lúc nãy có hai vị cao nhân đứng đó nên không ai dám thở mạnh, giờ thì tất cả đều đã thả lỏng hơn nhiều.

Giữa bầu không khí ồn ào ấy, mấy đệ tử Kiếm Tông mặc đồng phục nội môn bước thẳng về phía Liễu Ngộ. Người dẫn đầu là một nam tử mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn tú. Bộ đồng phục màu trắng viền đen mặc trên người hắn trông vô cùng vừa vặn, toát lên một khí chất sắc bén khó tả. Sau lưng hắn đeo một thanh trọng kiếm, to và nặng hơn hẳn kiếm thông thường.

Nhìn thanh trọng kiếm lớn đó, Hành Ngọc đại khái đã đoán được thân phận đối phương. Và lời tự giới thiệu của hắn đã xác minh suy đoán của nàng.

“Kiếm Tông Du Hạ, bái kiến các vị đạo hữu.” Du Hạ ôm quyền chào hỏi, trên mặt nở nụ cười sảng khoái khiến người đối diện cảm thấy gần gũi.

Ở Kiếm Tông, đệ tử nội môn am hiểu sử dụng trọng kiếm chỉ có một người duy nhất: Thủ tịch đệ tử Du Hạ. Hành Ngọc biết rõ điều này là bởi vì Du Hạ chính là mục tiêu nhiệm vụ của Vũ Mị.

Liễu Ngộ và Liễu Duyên chắp tay đáp lễ, lần lượt giới thiệu bản thân. Hành Ngọc cũng thi lễ: “Hợp Hoan Tông Lạc Hành Ngọc, chào Du đạo hữu.”

Nghe thấy tên nàng, Du Hạ tỏ ra rất bình tĩnh, không hề ngạc nhiên: “Sớm đã nghe danh Lạc chủ.”

Hành Ngọc khẽ cười: “Du đạo hữu nghe Vũ Mị nhắc đến ta sao?”

Khi nàng vừa thốt ra cái tên “Vũ Mị”, Hành Ngọc chú ý thấy sắc mặt của mấy đệ tử đứng sau lưng Du Hạ bỗng trở nên ngượng ngập. Trong ánh mắt họ… dường như thấp thoáng sự tức giận và kìm nén.

Hành Ngọc tâm tư xoay chuyển, thầm đoán không biết Vũ Mị đã gây ra chuyện động trời gì ở Kiếm Tông, nhưng ngoài mặt nàng vẫn thản nhiên như không, chẳng để lộ chút manh mối nào.

So với nàng, Du Hạ lại tỏ ra rất tự nhiên. Hắn xua tay cười nói: “Cái đó thì không phải, nhưng đúng là ta có nghe Mị chủ nhắc rằng Lạc chủ hiện đang đi cùng những người bên Vô Định Tông.”

Dứt lời, Du Hạ nghiêng đầu nhìn sang Liễu Ngộ, đưa tay làm một cử chỉ mời. “Chỗ ở của Vô Định Tông đã được chuẩn bị chu toàn, giờ ta sẽ dẫn mọi người qua đó. Chỗ của Hợp Hoan Tông cũng nằm ngay gần Vô Định Tông thôi, mời Lạc chủ cùng đi một thể.”

Đây là địa bàn của Kiếm Tông, sắp xếp như vậy cũng hợp lý nên Liễu Ngộ không có ý kiến gì. Du Hạ đích thân dẫn đường phía trước, Liễu Ngộ đi bên cạnh hắn. Vừa đi, Du Hạ vừa giới thiệu sơ lược về cảnh trí nội môn của Kiếm Tông cho chàng nghe.

Đến gần một khu nhà trúc rộng lớn, Du Hạ cười nói với Liễu Ngộ: “Chính là nơi này, cả khu nhà trúc này đều thuộc về Vô Định Tông. Việc chia phòng ốc cụ thể thế nào thì tùy Phật tử tự sắp xếp, Kiếm Tông chúng ta không tiện can thiệp sâu.”

Thấy Liễu Ngộ gật đầu đồng ý, Du Hạ chắp tay chào: “Việc tiếp đón khách khứa lần này chưởng giáo giao toàn quyền cho ta, hiện giờ ta còn chút việc bận nên xin phép đi trước. Nếu Phật tử Liễu Ngộ gặp chuyện gì gấp, cứ việc truyền tin trực tiếp cho ta, chỉ cần không phải lúc đang bế quan, ta sẽ lập tức có mặt.”

“Làm phiền đạo hữu rồi.” Liễu Ngộ chắp tay đáp lễ, ôn tồn tiễn khách.

Sau khi nhóm người Du Hạ rời đi, Liễu Ngộ khẽ lướt mắt kiểm tra số lượng nhà trúc rồi bắt đầu xếp chỗ cho các đệ tử vào ở. Với danh tiếng cực cao trong tông môn, lời chàng nói ra không ai mảy may bàn cãi, phần vì sự sắp xếp của chàng vốn dĩ đã rất công bằng và hợp lý.

Ổn định xong các đệ tử thường, Liễu Ngộ mới nhìn sang Liễu Duyên, nói khẽ: “Liễu Duyên, hai gian nhà trúc ở hàng đầu tiên kia, đệ tùy ý chọn lấy một gian đi.”

Gian còn lại, đương nhiên là của chàng.

Liễu Duyên nhướng mày, tỏ vẻ không sao cả. Hắn gối hai tay sau đầu, biết thừa Liễu Ngộ còn muốn dặn dò riêng với Hành Ngọc nên cũng chẳng buồn ở lại làm kỳ đà cản mũi. Hắn cười lười biếng: “Vậy ta chọn gian bên trái nhé, dù sao cũng chẳng khác gì nhau.” Nói đoạn, hắn thong thả bước thẳng về phía gian nhà trúc bên trái.

Đợi khi xung quanh đã vắng người, Liễu Ngộ mới xoay người nhìn về phía Hành Ngọc đang đứng tựa gần đó. Chàng tiến lại gần, khẽ cúi người nói: “Chỗ ở của Hợp Hoan Tông nằm ngay sát vách, để bần tăng đưa Lạc chủ qua đó.”

Nàng đại diện cho tông môn tham gia pháp hội, đương nhiên phải ở cùng đồng môn. Hành Ngọc hiểu rõ điều này, nghe chàng nói vậy liền đứng phắt dậy, nhếch cằm ra hiệu, mặt mày rạng rỡ: “Đi thôi, dẫn đường cho ta nào.”

Liễu Ngộ mỉm cười, dẫn nàng đi về phía khu nhà gỗ trồng đầy hoa diên vĩ tím ngắt ở ngay bên cạnh. Gọi là sát vách, nhưng thực tế khoảng cách giữa hai khu cũng khá xa. Có lẽ Kiếm Tông lo ngại đệ tử các tông môn nảy sinh va chạm nên mới cố ý tách biệt không gian như vậy. Chuyện các môn phái ngấm ngầm so tài, đấu pháp lén lút vốn chẳng phải chuyện lạ ở mỗi kỳ pháp hội.

“Tham gia pháp hội thế này, chắc huynh sẽ bận lắm nhỉ?”

“Chắc chắn là vậy. Tuy bần tăng không có lòng cầu thắng bại, nhưng cũng phải vì tông môn mà giữ lấy thể diện, đồng thời che chở các sư đệ, tránh để họ xảy ra chuyện.”

“Vậy còn…” Hành Ngọc ngước mắt nhìn chàng.

“Hửm?”

“Ta cũng sẽ rất bận đấy.” Hành Ngọc cười tinh quái.

Liễu Ngộ bật cười. Chàng và nàng hoàn toàn trái ngược nhau. Hành Ngọc cực kỳ giỏi đọc vị lòng người, còn chàng thì không. Nhưng ở cạnh nhau lâu ngày, đôi khi chỉ cần một ánh mắt hay một cử chỉ nhỏ của nàng, chàng đã có thể đoán được nàng muốn nói gì mà chẳng cần lời lẽ rõ ràng.

“Nếu Lạc chủ không định hành động cùng đồng môn, hay là cứ đi cùng bần tăng đi? Như vậy hai bên cũng dễ bề hỗ trợ lẫn nhau.”

Hành Ngọc búng tay một cái chóc, nàng thích cái vẻ hiểu chuyện này của Liễu Ngộ: “Đương nhiên là ta không ngại rồi.”

Khu nhà gỗ đã hiện ra trước mắt, Liễu Ngộ dừng bước trước cánh đồng hoa diên vĩ. Chàng chắp tay trước ngực, nốt chu sa giữa mày đỏ thắm làm đuôi mắt chàng như vương chút ánh hồng. Một người vốn thoát tục đến cực điểm, nhưng lúc này trông lại mang theo một vẻ quyến rũ kỳ lạ đến nao lòng.

“Đã tới nơi rồi, bần tăng xin cáo từ trước.”

Hành Ngọc lặng yên đứng đó nhìn theo bóng lưng chàng rời đi. Đợi khi bóng hình Liễu Ngộ hoàn toàn khuất hẳn, nàng mới chậm rãi xoay người định bước vào khu nhà gỗ nép mình trong đồng hoa diên vĩ. Ngay lúc đó, một tiếng xé gió sắc lạnh vang lên bên tai.

Hành Ngọc nhanh như chớp đưa tay phải ra, tóm gọn lấy một vật đang lao tới, đó là một quả linh quả tứ phẩm. Nàng tùy tiện lau sơ qua rồi đưa lên miệng cắn một miếng thật mạnh. Linh quả này rất giòn và ngọt, ăn khá là đưa miệng.

Nuốt miếng linh quả xuống, Hành Ngọc mới ngước nhìn nam tử vừa ném nó cho mình. Người đứng trước hiên nhà gỗ có dung mạo thoát tục, khí chất thanh lãnh cao ngạo, tựa như sương hoa dưới ánh trăng. Nếu không biết rõ thân phận, khó ai ngờ được một nam tử trông thánh khiết như sứ giả của ánh sáng thế này lại là kẻ sở hữu giá trị khuynh mộ cao nhất trong thế hệ trẻ của Hợp Hoan Tông.

“Mặc chủ, đã lâu không gặp.” Hành Ngọc lên tiếng chào hỏi.

Trên gương mặt Mặc lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, tỏa sáng như có hào quang bao phủ: “Ta đã mong chờ Lạc chủ đến từ lâu rồi. Từ khi rời tông môn đã một năm không gặp, nhưng Lạc chủ vẫn cứ phong thái hơn người như xưa.”

Hành Ngọc sải bước băng qua biển hoa diên vĩ. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo vẻ thướt tha, làn váy đỏ lay động như đóa hoa hợp hoan đang nở rộ, tỏa hương thơm thoang thoảng khiến lòng người xao xuyến. Nàng biết Mặc chủ vốn luôn có hứng thú với nguyên thân, luôn tìm cách chiếm lấy trái tim nàng, nhưng nguyên thân trước nay vốn chẳng hề dao động. Hành Ngọc đương nhiên cũng chẳng thấy hứng thú gì với hắn.

Nàng đứng trước mặt Mặc, trao cho hắn một nụ cười rực rỡ. Một mỹ nhân vốn lạnh lùng đột ngột mỉm cười khiến ngay cả kẻ lão luyện trong bụi hoa như Mặc cũng phải ngẩn ngơ trong giây lát.

Thừa dịp hắn đang thẫn thờ, Hành Ngọc hỏi: “Không biết chỗ ở của ta được sắp xếp ở đâu nhỉ?”

Mặc cười dịu dàng: “Ngay cạnh phòng của ta thôi.”

Hành Ngọc chẳng thèm để ý đến cái bẫy ấy. Nàng nhìn quanh một lượt: “Người của tông môn chắc vẫn chưa đến đủ đâu nhỉ, ta cứ tùy ý tìm một gian nhà gỗ nào đó ở tạm là được.”

Đôi mắt sáng như sao của Mặc thoáng chốc tối sầm lại. Hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ nhìn nàng trân trân, vẻ mặt tươi tỉnh biến mất, thay vào đó là dáng vẻ tội nghiệp như một chú cún bị chủ bỏ rơi, yếu ớt và không chút sát thương, đáng thương vô cùng.

Hành Ngọc thầm chậc lưỡi trong lòng, cái Tu chân giới này đúng là toàn bậc thầy diễn xuất. Hết Liễu Duyên lại đến Mặc chủ, ai cũng diễn sâu như nhau.

Nàng trực tiếp bày ra bộ dạng người gỗ không hiểu phong tình, vẫy vẫy tay bước thẳng về phía gian nhà gỗ nằm sâu bên trong: “Nếu Mặc chủ không còn việc gì, ta xin phép đi trước nha.”

Đến trước cửa phòng, nàng quay đầu lại, thấy Mặc vẫn đứng đó nhìn theo mình với vẻ mặt đượm buồn. Nhãn lực nàng cực tốt, dù đứng xa vẫn thấy rõ nét mặt đau khổ diễn như thật của hắn. Đúng là chuyên nghiệp đến mức đáng sợ.

Nàng khẽ cười, đẩy cửa bước vào phòng. Đợi đến khi bóng dáng Hành Ngọc khuất hẳn, Mặc mới thu lại vẻ sầu thảm lúc nãy. Hắn đưa tay vuốt ve những đóa diên vĩ đang dập dềnh trong gió, ánh mắt hiện lên nét nghiền ngẫm:

“Nhìn cách Lạc chủ chung sống với vị Phật tử kia, xem ra tiến độ nhiệm vụ của nàng thuận lợi hơn mình tưởng nhiều. Có vẻ như trước đây mình đã đánh giá thấp nàng rồi.”