Đẩy cửa bước vào, Hành Ngọc dành chút thời gian quan sát kỹ lưỡng không gian bên trong.
Căn phòng này hẳn là đã được chuẩn bị riêng cho nàng. Không gian không hề chật chội hay gò bó, trái lại còn đủ rộng để đặt một chiếc giường êm ái cùng một chiếc bàn thư pháp nhỏ, ở giữa vẫn còn lối đi lại thoải mái. Trên bàn đặt một chậu quân tử lan đang xanh tốt. Hành Ngọc tiến lại gần, khẽ chạm vào phiến lá mảnh mai, thầm đoán chắc hẳn đây là tâm ý do chính tay Liễu Ngộ chuẩn bị.
Nàng tháo thanh trường kiếm đeo bên hông đặt lên bàn, tùy ý ngồi xuống giường, lấy ra khối ngọc giản mà Liễu Ngộ đã giao, sau đó đưa linh lực và thần thức vào bên trong. Một đạo trận pháp khổng lồ và rườm rà hiện ra, từng nét khắc đều hoàn chỉnh, trùng khớp hoàn toàn với những gì nàng đã thấy ở hồ Băng Liên hôm đó. Hành Ngọc tập trung cao độ, bắt đầu nghiên cứu trận nhãn.
Một lúc sau, nàng thu lại thần thức, chỉ cảm thấy đầu óc có chút choáng váng. Đó là vì trận pháp quá mức đồ sộ, nàng càng đào sâu nghiên cứu thì tinh thần và tâm lực hao tổn càng nhiều. Đứng dậy rót cho mình chén nước thanh mát, cảm giác nặng nề mới dịu đi đôi chút. Nàng quay lại giường khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục luyện hóa luồng linh lực cuộn trào trong cơ thể.
Năm ngày kế tiếp, Hành Ngọc gần như không rời khỏi căn phòng nhỏ. Nàng luân phiên giữa việc nghiên cứu trận pháp và luyện hóa linh lực, cuộc sống tu hành trôi qua vô cùng phong phú.
Hôm nay, sau khi kết thúc một chu kỳ vận chuyển linh lực, Hành Ngọc vươn vai đứng dậy: “Cứ ở mãi trong phòng cũng không tốt, nên ra ngoài hít thở không khí chút thôi.”
Nàng cầm lấy trường kiếm trên bàn, đẩy cửa bước ra ngoài. Khi đi ngang qua phòng của Liễu Ngộ, bước chân nàng khẽ khựng lại. Trầm ngâm một lát, nàng quyết định không gõ cửa làm phiền. Thời gian dành cho Liễu Ngộ không còn nhiều, tốt nhất nên để chàng yên tâm nghiên cứu Phật pháp.
Men theo hành lang dài, Hành Ngọc nhanh chóng bước ra boong tàu. Lúc này, không khí trên boong rất náo nhiệt. Cách khoảng hai thước lại có một đệ tử phật tu khoanh chân ngồi, người thì nghiêm túc tu luyện, người thì nhỏ to thảo luận Phật lý. Viên Tân đại sư ngồi chính giữa boong tàu, nhắm mắt định thần, dường như không mảy may để tâm đến thế giới xung quanh.
Phi thuyền đang lao đi với tốc độ xé gió. Dù là với nhãn lực của Hành Ngọc, nàng cũng không thể nhìn rõ cảnh vật phía dưới, chỉ thấy những vệt tàn ảnh lướt qua nhanh như chớp. Toàn bộ phi thuyền được bao phủ bởi một lớp kết giới linh lực cực lớn, chỉ có những cơn gió nhẹ nhàng, mát rượi có thể lọt qua.
Hành Ngọc ra ngoài một cách tùy ý, mái tóc dài không dùng trâm cài mà để xõa tự nhiên. Những cơn gió mơn man thổi tung những lọn tóc mai nghịch ngợm, khiến chúng bay loạn xạ che cả trán và mắt nàng. Tầm nhìn bị cản trở, Hành Ngọc đưa tay định vén tóc ra sau tai.
Đúng lúc đó, một bàn tay thon dài đột nhiên vươn tới từ phía bên cạnh. Cổ tay người nọ quấn một chuỗi Phật châu bằng gỗ đàn hương. Chỉ cần nhìn chuỗi hạt ấy, Hành Ngọc đã đoán ngay được danh tính người tới. Nàng theo bản năng lùi lại một bước, né tránh bàn tay kia. Bàn tay nọ khựng lại giữa không trung, khẽ nắm lại nhưng cuối cùng chẳng bắt được gì.
Lặng lẽ thu tay về, Liễu Duyên khẽ xoa đầu ngón tay, cười khổ: “Huynh ấy không có ở đây, Lạc chủ không cần phải giữ khoảng cách đến mức này.”
Hành Ngọc nhấn mạnh: “Giữa chúng ta vốn dĩ cũng chẳng có gì cần phải tránh né cả.”
Nghe giọng điệu của Liễu Duyên, nếu ai không biết chắc hẳn sẽ tưởng nàng nợ nần gì hắn lắm. Nhưng vấn đề là nàng và hắn chỉ mới biết nhau chưa đầy nửa tháng, thực sự chẳng thân thiết đến mức đó.
Liễu Duyên lúc này mới nháy mắt trái với nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ phong tình, trêu chọc nhưng không hề mang ý hạ lưu: “Nói cũng phải. Nhưng ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, Lạc chủ đã dám dùng trâm gỗ gạt cổ áo tăng bào của ta, nhìn hết nửa thân người của ta rồi. Giờ ta chỉ muốn giúp Lạc chủ vén lọn tóc mà cũng không được, chẳng lẽ không phải vì e ngại Liễu Ngộ sư huynh sao?”
Lời này của Liễu Duyên không hề nhỏ tiếng chút nào.
Xung quanh hai người họ còn có không ít phật tu đang khoanh chân ngồi thiền. Vừa nghe thấy những lời giật gân như thế, không ít tiểu phật tu thuộc Luyện Khí kỳ đồng loạt mở bừng mắt, lén lút ra hiệu cho nhau. Ngay cả một số đệ tử Trúc Cơ kỳ và Kết Đan kỳ cũng không nhịn được mà vểnh tai nghe ngóng.
Hành Ngọc cũng tinh nghịch nháy mắt trái với hắn: “Vậy thì chỉ có thể nói là sắc đẹp của Liễu Duyên sư huynh chưa đủ để mê hoặc lòng người rồi.”
Không ít ánh mắt của các phật tu lập tức phóng về phía Liễu Duyên để đánh giá dung mạo của hắn.
Chân mày thanh tú, phong thái phóng khoáng, tự tại. Khi hắn yên lặng ngước mắt, ánh mắt ấy tràn ngập sự dịu dàng đa tình.
Dù họ là phật tu tuân thủ thanh quy giới luật, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không biết thế nào là đẹp! Liễu Duyên sư huynh như vậy mà còn gọi là chưa đủ mê hoặc sao?!
Nhận thấy ánh mắt của các đồng môn, Liễu Duyên thầm nghiến răng. Mấy cái gã xem náo nhiệt không chê chuyện lớn này, sớm muộn gì cũng có lúc phải cho họ biết tay.
Rất nhanh, Liễu Duyên đã điều chỉnh lại trạng thái, khẽ cười nói: “Không phải do sắc đẹp của ta không đủ, mà là do Lạc chủ quá mức thiên vị Liễu Ngộ sư huynh. Môn quy Hợp Hoan Tông lẽ nào từng quy định đệ tử không được một chân đạp hai thuyền? Một thần nữ đương thời như Lạc chủ, không nghĩ tới việc tận hưởng phúc phận có được cả hai người sao?”
Hắn ghé sát mặt mình lại gần nàng, dường như muốn nàng nhìn thật kỹ dung mạo của mình lần nữa.
“Nếu Thiếu chủ Hợp Hoan Tông cùng lúc khiến hai vị Phật tử phải động lòng, tin tức này truyền ra chắc chắn sẽ giúp Lạc chủ vang danh khắp đại lục Thương Lan. Cả Hợp Hoan Tông cũng sẽ không thể quên được chiến tích lẫy lừng này của nàng đâu, Lạc chủ thấy thế nào?”
Chung quanh không ngừng vang lên những tiếng hít khí lạnh. Ngay cả Viên Tân đại sư đang ngồi tĩnh tọa giữa boong tàu cũng nhịn không được mà mở mắt ra.
Hành Ngọc nhìn thẳng vào Liễu Duyên. Nàng vốn rất giỏi nắm bắt lòng người, nhưng nói thật, đến giờ nàng vẫn chưa hoàn toàn nhìn thấu được ý đồ của hắn. Một người làm việc, trừ phi là kẻ sống hoàn toàn bằng bản năng, nếu không thì luôn phải có một mục đích nào đó. Vậy mục đích của Liễu Duyên là gì?
Trầm ngâm một lát, Hành Ngọc rủ mắt khẽ cười. Nàng vừa định mở miệng thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói thanh lãnh quen thuộc:
“Là muốn nàng hưởng phúc phận có cả hai người, hay là đệ muốn mượn nàng để rèn luyện tâm trí, khiến Phật tâm của mình tiến thêm một bước viên mãn?”
Những tâm tư thầm kín bị vạch trần ngay trước mắt bao người, nụ cười trên gương mặt Liễu Duyên nhạt đi vài phần. Hắn nhướng mày, xoay người nhìn Liễu Ngộ, dáng vẻ mang chút ngạo nghễ, bất cần. Nhưng ngay sau đó, hắn chọn cách truyền âm trực tiếp cho Liễu Ngộ với vẻ châm chọc:
“Sư huynh đang nói chính mình sao? Kẻ thực sự đang mượn Lạc chủ để rèn giũa tâm trí, để Phật đạo của mình được viên mãn thành công, rõ ràng chính là sư huynh mà.”
Bàn tay Liễu Ngộ buông thõng bên hông khẽ siết chặt. Chẳng mấy chốc, chàng tự giễu cười một tiếng, không nhìn Liễu Duyên nữa mà hướng mắt về phía Hành Ngọc, ôn tồn hỏi:
“Sao Lạc chủ lại ra đây?”
“Viên Thương đại sư nói Lạc chủ đang ở trên boong tàu đón gió. Ta vừa ghé qua nhà bếp, thấy họ đang làm bánh bao đường đỏ mới ra lò, liền lấy hai cái mang qua cho Lạc chủ. Đến phòng không thấy Lạc chủ đâu nên ta đoán Lạc chủ ở đây.”
“Bánh bao đâu rồi?”
“Đang để ở phòng ta.”
“Ta cũng hóng gió đủ rồi, chúng ta về ăn thôi.”
Nhìn theo bóng lưng Hành Ngọc và Liễu Ngộ dần khuất sau hành lang, Liễu Duyên nhướng mày, bên môi nở nụ cười hờ hững như không có chuyện gì xảy ra.
“Liễu Duyên.” Viên Tân đại sư đã đứng bên cạnh hắn từ lúc nào, lạnh lùng lên tiếng: “Dù ngươi tu tập theo lối Hoan Hỉ Phật, nhưng những lời vừa rồi vẫn là quá giới hạn và đường đột.”
Liễu Duyên chắp tay hành lễ: “Trưởng lão dạy chí phải.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Dẫn Hành Ngọc vào phòng mình, Liễu Ngộ mới nhận ra một điều, phòng của chàng cũng chẳng rộng hơn phòng nàng là mấy, hai người cùng ở trong phòng khiến không gian có chút chật chội. Hành Ngọc thì chẳng thấy phiền hà, nàng tùy ý ngồi xuống ghế. Thấy trên bàn Liễu Ngộ cũng đặt một chậu quân tử lan, nàng thầm cười. Quả nhiên chậu hoa trong phòng nàng là do chàng chuẩn bị.
Trên bàn đặt hai chiếc bánh bao đường đỏ xếp ngay ngắn trong đĩa. Vì nhân là đường đỏ ngọt lịm nên trong quá trình hấp, đường chảy ra thấm đẫm vào vỏ bánh, khiến chiếc bánh trắng nõn ban đầu vương chút sắc vàng nâu của mật đường. Bánh vẫn còn bốc hơi nóng hổi, tỏa hương thơm phức.
Hành Ngọc cầm một chiếc lên cắn một miếng. Vỏ bánh mềm xốp, nhân đường đỏ ngọt thanh, nóng hổi lan tỏa trong khoang miệng. Liễu Ngộ ngồi đối diện, lặng lẽ ngắm nhìn nàng. Chờ nàng ăn xong, chàng mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
“Những lời Liễu Duyên nói, Lạc chủ đừng để tâm.”
Hành Ngọc lắc đầu cười: “Có gì mà để tâm, hắn đang đùa cợt, ta cũng đang đùa cợt, dù sao ta cũng chẳng chịu thiệt chút nào.”
Nhìn nàng, Liễu Ngộ đột nhiên nói: “Bần tăng luôn cảm thấy, khi Lạc chủ ở cùng Liễu Duyên, tính cách có chút khác biệt so với thường ngày.”
Ở trước mặt Liễu Duyên, nàng sinh động và sắc sảo hơn. Nàng giống như đóa hoa hợp hoan đang nở rộ rực rỡ, đẹp đến không gì sánh được. Liễu Ngộ nghĩ, có lẽ đó là lý do mà dù bị nàng đáp trả gay gắt, Liễu Duyên vẫn cứ muốn sán lại gần. Nhưng dáng vẻ sống động đó của nàng lại hiếm khi xuất hiện trước mặt chàng.
Hành Ngọc chớp mắt, nhất thời chưa hiểu sâu ý của chàng. Nhưng ngay sau đó, nàng cảm thấy ngọc bài đeo bên hông hơi nóng lên, giá trị khuynh mộ đang dao động! Luồng hơi ấm lan tỏa giúp nàng nhận ra ẩn ý sâu xa trong lời nói ấy.
Nàng đứng phắt dậy, hơi cúi người, ghé sát mặt mình vào mặt chàng: “Vậy huynh nói xem, nếu ta và Mộ Hoan cùng đứng trước mặt huynh, huynh có đối xử với ta và nàng ta như nhau không?”
Hành Ngọc trợn tròn mắt, dáng vẻ như thể nếu chàng dám nói “có” thì nàng sẽ cho chàng biết tay. Vẻ tinh quái, có chút ngang bướng này là điều chàng cực kỳ hiếm thấy ở nàng.
Trong mắt Liễu Ngộ thoáng hiện ý cười dịu dàng: “Sẽ không.”
Lạc chủ và những nữ tử khác trên thế gian này, trong mắt chàng… chưa bao giờ giống nhau. Sự đặc biệt này không hẳn là tình ái thế tục, mà từ ngày chàng theo chỉ dẫn của Phật Tổ đi về phía Nam và gặp nàng, giữa hai người đã có một sợi dây ràng buộc kỳ lạ.
“Vậy bần tăng hiểu rồi.”
Hành Ngọc ngồi xuống, ăn nốt chiếc bánh bao còn lại. Ăn xong, nàng vỗ vỗ tay rồi đứng dậy, nói một câu “Đi đây” rồi rời khỏi phòng. Khi khép cửa phòng lại, nàng lấy ngọc bài ra, rót linh lực vào kiểm tra.
Giá trị khuynh mộ: 4000.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 53](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)