Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 51
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 51

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3045 từ · 14 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 51

Cảm nhận được hàng lông mi dài run rẩy khẽ lướt qua lòng bàn tay mình, Liễu Ngộ biết nàng đã nghe lời mà nhắm mắt lại.

Nhưng chàng vẫn không rút tay về ngay lập tức.

Tư thế này, dù mục đích ban đầu chỉ là để che chắn tầm mắt cho nàng, nhưng dưới cái nhìn của người ngoài, dù thế nào cũng thấy có phần quá mức thân mật.

Sáng sớm, đại đa số người tu hành đều đang làm buổi tụng kinh sáng. Thế nhưng trên các đài sen giữa Linh Hải vẫn có không ít đệ tử đang khoanh chân thiền định.

Một vài người vốn đã bị đánh động bởi những hành động trước đó của Liễu Duyên, giờ đây tận mắt chứng kiến cảnh này, gương mặt không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc nghi hoặc.

Nếu người làm ra cử chỉ này là Liễu Duyên sư huynh, họ đại khái chỉ cười cho qua chuyện, vì ai cũng biết con đường Liễu Duyên đi vốn rất đặc thù, mọi hành động nhìn có vẻ phá vỡ giới luật của hắn thực chất đều là để tu hành; nhưng nếu người này đổi thành Liễu Ngộ…… thì ý nghĩa hoàn toàn khác hẳn.

Chỉ là e ngại thân phận của Liễu Ngộ nên hiện tại không ai dám mở miệng bàn tán.

Liễu Duyên đưa tay lên, tùy ý lau đi những giọt nước linh lực vương trên mặt, một động tác đơn giản cũng được hắn thực hiện một cách đầy lả lơi và quyến rũ.

Hắn chớp chớp mắt, dáng vẻ trông vô tội đến cực điểm: “Dáng vẻ này của ta hiện giờ, trong tông môn cũng chỉ có Lạc chủ đây là vị khách duy nhất được thưởng thức. Sư huynh che mắt nàng lại như vậy, hình như có phần quá mức độc đoán rồi. Một người có dung mạo thoát tục như Lạc chủ, chẳng lẽ thực sự không muốn chiêm ngưỡng những điều tốt đẹp hay sao?”

Liễu Ngộ hiểu rõ, lời này của Liễu Duyên là đang cố ý thăm dò.

Mà hành động theo bản năng vừa rồi của chàng đúng thật là đã đường đột, quá giới hạn.

Liễu Ngộ khẽ thở dài, chậm rãi thu tay về, lùi lại một bước để nới rộng khoảng cách giữa mình và Hành Ngọc, sau đó chắp tay trước ngực niệm một câu Phật hiệu: “A Di Đà Phật, là bần tăng đã quá phận.”

Hành Ngọc chậm rãi mở mắt ra.

Nàng không nhìn Liễu Duyên ở phía xa, mà hơi nghiêng người, đặt ánh mắt lên gương mặt của Liễu Ngộ.

“Ta quả thực rất thích thưởng thức những điều tốt đẹp.” Nàng lên tiếng, khẳng định lại lời nói vừa rồi của Liễu Duyên.

Vẻ mặt của Liễu Duyên thoáng nghiêm nghị lại đôi chút.

Ngay sau đó, hắn trực tiếp lướt tới trước mặt Hành Ngọc, khoảng cách giữa hai người chưa đầy một bước chân.

Khoảng cách này gần đến mức Hành Ngọc có thể cảm nhận được luồng sức mạnh nồng đậm còn sót lại đang ập vào mặt.

Liễu Ngộ nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, lộ rõ vẻ không tán thành: “Linh khí ở Linh Hải cực kỳ nồng đặc, vượt xa cảnh giới hiện tại của đệ. Việc đệ tùy tiện thoát khỏi trạng thái tu luyện là một điều vô cùng nguy hiểm.”

Liễu Duyên tùy ý phẩy tay, dường như cảm thấy Liễu Ngộ thật phiền phức. Một tay hắn gối sau đầu, từ giọng điệu đến phong thái đều toát lên vẻ lười biếng.

“Đệ chỉ là muốn tới gần một chút để Lạc chủ được thưởng thức… thưởng thức dung mạo của đệ thôi mà.”

“Cảnh đẹp trên đời đâu chỉ có một loại, tại sao không thể cùng lúc có đủ cả hai chứ? Lạc chủ, nàng thấy ta nói có đúng không?”

Nói xong, hắn chớp mắt trái với Hành Ngọc, khóe môi nở một nụ cười đầy mong đợi.

Khi cười, mày mắt hắn rạng rỡ, toát lên vẻ kiêu ngạo bất cần đời.

Hắn giống như nhành hồng mai nở rộ trên vách đá cheo leo giữa mùa đông giá rét, dù biết tiến tới hái sẽ bị vách đá dồn ép, bị băng giá nuốt chửng, nhưng vẫn khiến vô số người mê muội mà tiến lại gần.

Ánh mắt Hành Ngọc lướt qua một lượt trên gương mặt Liễu Duyên, mang theo chút tâm tư dò xét.

Liễu Duyên hơi nghiêng đầu, ý cười nơi khóe môi càng đậm, như thể đang hỏi nàng muốn tìm tòi điều gì ở hắn.

Hành Ngọc thu hồi ánh mắt, lười biếng vỗ tay: “Huynh nói không sai chút nào, ta đã thưởng thức xong rồi, nhưng một vẻ đẹp nguy hiểm thì thực sự khiến ta có chút chùn bước.”

“Lạc chủ không định nhìn kỹ hơn một chút sao? Ồ, là do ta đứng quá gần làm cản trở tầm nhìn của nàng sao? Vậy để ta tạm lui về sau bốn bước.”

Vừa nói, Liễu Duyên vừa sải đôi chân dài lùi thẳng về phía sau đúng bốn bước.

Nước vẫn còn nhỏ giọt tí tách từ trên người hắn xuống, đọng lại thành những vũng nước nhỏ ngay nơi hắn vừa đứng.

Hành Ngọc khẽ cười một tiếng, chẳng thèm để tâm đến kẻ có tâm tư khó đoán như Liễu Duyên nữa, nàng nghiêng đầu nói với Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, Linh Hải này ta đã ngắm đủ rồi, chúng ta đổi sang nơi khác đi.”

Lúc chuẩn bị lướt qua người Liễu Duyên, hắn đột nhiên vươn tay ra định níu kéo. Hành Ngọc nhanh như chớp kết một pháp quyết, thân mình khẽ lướt đi đầy linh hoạt để né tránh.

Bàn tay thon dài của Liễu Duyên vồ hụt vào khoảng không, khựng lại giữa không trung. Hắn rủ hàng mi xuống, bóng tối hắt lên khuôn mặt khiến cả người hắn thêm vài phần nhợt nhạt, mỏng manh như thể dễ vỡ: “Lạc chủ định bỏ rơi ta mà đi như vậy sao?”

“Lời này nói ra nghe không được thích hợp cho lắm. Ta và huynh vốn chẳng thân thiết, ta chỉ là muốn đổi chỗ khác để dạo quanh Vô Định Tông thôi.” Hành Ngọc đáp lời xong liền quay sang nhìn Liễu Ngộ bằng ánh mắt dò hỏi.

Liễu Ngộ nhìn nàng, giọng nói ôn hòa: “Vậy chúng ta rời khỏi đây thôi.”

“Được, vừa rồi đã lãng phí không ít thời gian, cũng nên nhanh chân một chút.”

Liễu Duyên nghe xong câu này thì suýt chút nữa đã tức đến bật cười.

Hóa ra nãy giờ bao nhiêu vốn liếng quyến rũ, phong tình mà hắn dày công trưng ra đều như ném đá ao bèo, chẳng thể lưu lại một chút gợn sóng nào trong mắt nàng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Băng qua Linh Hải, hai người đi tới một vườn dược thảo rộng lớn.

Sâu trong vườn dược là cấm địa của Vô Định Tông, người ngoài không thể đặt chân vào, hai người chỉ đi dạo ở khu vực bên ngoài.

Dẫu vậy, ngay cả những linh dược được trồng ở phía ngoài này cũng đều có phẩm cấp không hề thấp, chủng loại vô cùng quý hiếm. Chỉ cần nhìn vào vườn dược này, Hành Ngọc cũng có thể đại khái đoán được nền tảng của Vô Định Tông thâm sâu đến nhường nào.

Xem ra dù tám đại môn phái và năm đại tà tông cùng được coi là những thế lực đứng đầu đại lục Thương Lan, nhưng giữa họ vẫn có sự phân cấp cao thấp rõ rệt.

Mà Vô Định Tông hiển nhiên thuộc về nhóm đứng đầu kia.

Bất quá ngẫm lại cũng không có gì kỳ lạ, nếu không có chút nội tình thâm hậu, Vô Định Tông thật sự không cách nào trấn thủ tà ma ở nơi Tây Bắc này suốt bao năm qua.

Mảnh ruộng dược thảo thực sự tĩnh lặng, tĩnh đến mức Hành Ngọc có thể nghe rõ tiếng cành lá lay động trong gió, nghe rõ cả tiếng bước chân của nàng và Liễu Ngộ đang dần dần trùng khớp lại với nhau.

Nàng nhàn rỗi đến mức thấy buồn chán, dứt khoát tụt lại phía sau Liễu Ngộ hai bước chân, cứ thế dẫm lên những dấu chân chàng để lại mà bước tới.

Liễu Ngộ không hiểu vì sao nàng đột nhiên đi chậm lại, ngoái đầu nhìn một cái, suýt chút nữa đã khiến nàng đâm sầm vào lồng ngực mình. Chàng vội đưa tay đỡ lấy bả vai nàng, giúp nàng giữ vững thân hình.

Chờ nàng đứng vững, Liễu Ngộ mới khẽ buông tay ra: “Những lời kia của Liễu Duyên nếu có chỗ nào mạo phạm, Lạc chủ chớ để trong lòng.”

Hành Ngọc cúi người rút một cọng cỏ nhìn giống như cỏ đuôi chó, trực tiếp ngậm lấy phần cuống trong miệng, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng: “Kỳ thật ta đang nghĩ, vì sao hắn lại cứ nhắm vào ta, là vì có chuyện liên quan đến huynh sao?”

Liễu Ngộ sóng vai cùng nàng bước đi, từ góc độ này rủ mắt xuống, vừa vặn có thể nhìn thấy cọng cỏ đuôi chó nơi khóe miệng nàng đang khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.

Chàng nhìn về phía mặt trời đang dần nhô cao ở đằng xa: “Đệ ấy đại khái là muốn thử Lạc chủ, muốn hiểu rõ vì sao người lại được chọn để trở thành……”

Nói đến đây, Liễu Ngộ rõ ràng khựng lại một chút, tựa hồ đang cân nhắc chọn lựa câu chữ sao cho phải phép, “Trở thành người ứng kiếp của bần tăng. Còn có một lý do nữa là vì buồn chán, tính tình Liễu Duyên vốn biến hóa khôn lường, lại có lòng hiếu thắng rất cao.”

Biến hóa khôn lường?

Nghĩ đến cảnh Liễu Duyên lúc thì tỏ ra vô tội, lúc thì mị hoặc quyến rũ, lúc lại mang dáng vẻ chính khí ngời ngời một lòng hướng Phật, Hành Ngọc cảm thấy lời đánh giá này của Liễu Ngộ không hề sai một chút nào.

“Có khi nào hắn muốn mượn ta để tính kế huynh không?”

Hành Ngọc chỉ thuận miệng hỏi một câu, nhưng khóe môi Liễu Ngộ lại khẽ mím chặt lại.

Mãi không thấy câu trả lời, nàng nghiêng đầu nhìn về phía chàng, chớp mắt cười rộ lên: “Sao lại không nói lời nào rồi?”

“…… Đệ ấy đại khái, vẫn là vì buồn chán mà thôi.”

Hắn muốn thấy chàng mất đi vẻ tự tại, muốn thấy chàng kinh hoàng hỗn loạn đến mức không biết phải làm sao.

Nếu không phải vì Phật cốt bẩm sinh của Liễu Ngộ đột ngột xuất hiện giữa thế gian, thì vị Phật tử tu Hoan Hỉ Phật như Liễu Duyên đáng lẽ phải là nhân vật kiệt xuất, được chú ý nhất trong giới Phật tu trẻ tuổi.

Cho nên bao năm qua, Liễu Duyên bề ngoài thì nể phục, nhưng thâm tâm lúc nào cũng muốn đả kích chàng, muốn vượt mặt chàng một phen.

Nhưng đáng tiếc là, suốt bấy nhiêu năm, Liễu Duyên chưa bao giờ thành công…… mãi cho đến ngày hôm qua, Liễu Duyên hẳn là đã toại nguyện khi nhìn thấy dáng vẻ thất thố, bối rối hiếm có của chàng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vòng qua ruộng dược thảo, đi thêm một quãng nữa là đến Tàng Kinh Các.

Hai người không dạo chơi thêm nữa mà trực tiếp đi vào bên trong. Một người ở lại tầng hai tiếp tục lật xem các cuốn sách cổ về trận pháp, một người thẳng lên tầng bốn để tiếp tục nghiên cứu, tu tập Phật pháp.

Đến lúc chạng vạng, tiếng trống truyền khắp Vô Định Tông, Liễu Ngộ từ tầng bốn đi xuống, trực tiếp tới góc tầng hai tìm Hành Ngọc.

Nàng đang ngồi bên cửa sổ, lưng tựa vào tường. Dáng ngồi có phần hơi nghiêng, tay phải cầm một cuốn sách cổ tùy ý lật xem. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ vắt vẻo trên Tàng Kinh Các, nhưng nàng lại vừa vặn thu mình ngay dưới bậu cửa, hai tay ôm gối, từ đầu đến chân đều không được ánh mặt trời chạm tới, nhìn qua có chút cô độc, đáng thương.

Liễu Ngộ theo bản năng bước đi nhẹ nhàng hơn. Bất quá Hành Ngọc vẫn nghe thấy. Nàng nghiêng đầu nhìn qua, người tới quả nhiên không ngoài dự tính chính là Liễu Ngộ.

Nàng phát hiện khi ở cùng một người đủ lâu, ngay cả tiếng bước chân của họ cũng trở nên vô cùng quen thuộc.

“Bần tăng đưa Lạc chủ về.” Liễu Ngộ đi đến trước mặt nàng, ôn tồn nói.

Chàng cúi người tiếp lấy cuốn sách trên tay nàng, nhìn qua ký hiệu ghi chép rồi đi tới kệ sách giúp nàng trả về chỗ cũ.

“Có phải sáng sớm ngày kia chúng ta sẽ khởi hành đến Kiếm Tông không?” Khi ra khỏi Tàng Kinh Các, Hành Ngọc lên tiếng hỏi.

Liễu Ngộ gật đầu.

Hiện tại cách thời điểm đại pháp hội mở ra chỉ còn nửa tháng, cũng may Vô Định Tông và Kiếm Tông khá gần nhau, cưỡi phi thuyền đặc chế của tông môn với tốc độ nhanh nhất thì chỉ cần khoảng mười ngày là có thể đến nơi.

Đưa Hành Ngọc về đến phòng nghỉ, Liễu Ngộ dịu dàng dặn dò: “Ngày mai bần tăng có chút việc không qua đây được, nếu Lạc chủ gặp phải chuyện gì khó khăn, nhớ gửi mật tin cho bần tăng.”

“Được.” Hành Ngọc gật đầu.

Ở Vô Định Tông, vị Phật tử này ngoài việc tu hành còn rất nhiều công việc tông môn cần xử lý. Có thể rút ra chừng ấy thời gian để bầu bạn với nàng đã rất đáng quý rồi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sau khi Liễu Ngộ rời đi, Hành Ngọc cũng vào phòng khoanh chân tu luyện.

Tu luyện suốt đêm, khi nàng mở mắt ra lần nữa, bên ngoài trời vẫn còn xám xịt. Nàng đứng dậy đẩy cửa sổ, phát hiện bên ngoài đang rơi những hạt mưa phùn kéo dài.

Một lát sau, Hành Ngọc thay một bộ váy dài màu đỏ rực rỡ như lửa, che một chiếc dù giấy màu trắng bước ra khỏi cửa. Nàng định đi dạo nốt những nơi mình chưa từng tới, sau đó mới đến Tàng Kinh Các xem tiếp trận pháp.

Con đường nàng chọn có chút hẻo lánh. Xuyên qua một biển hoa rực rỡ, Hành Ngọc nhìn thấy cách đó không xa có một ngôi đình được xây dựng rất mộc mạc.

Trong đình có một vị phật tu mặc tăng bào màu xanh lam nhạt đang ngồi. Đôi mắt người nọ phủ một dải lụa trắng, rõ ràng không nhìn thấy gì, vậy mà vẫn đang tự mình đánh cờ, tay trái tay phải luân phiên đấu nhau.

Dường như nhận ra sự hiện diện của Hành Ngọc, vị ấy buông quân cờ trắng trong tay xuống, nghiêng đầu nhìn về phía nàng.

Khi vị ấy nghiêng đầu, Hành Ngọc mới hoàn toàn nhìn rõ dung mạo của người nọ.

Vị phật tu này khí chất có phần nhu hòa, mong manh, mắt phủ lụa trắng. Bộ tăng bào màu xanh lam nhạt kia vô cùng hợp với khí chất của người ấy, khiến cả người vị ấy như biển sâu bao dung, thâm trầm.

Đây là một hòa thượng mà ngay từ cái nhìn đầu tiên đã có thể khiến người ta buông bỏ lòng cảnh giác.

Nhưng ngay sau đó, tim Hành Ngọc lại thắt lại. Vì nàng phát hiện mình không nhìn thấu được tu vi của vị hòa thượng này.

Đối phương mang khí phái cao thâm này, tuyệt đối không thể là một phàm nhân không có chút sức mạnh, vậy chỉ có thể là tu vi cao hơn nàng rất nhiều.

Hành Ngọc vội vàng bấm tay làm lễ, cung kính lên tiếng: “Không biết tiền bối ở đây, vãn bối vô tình đường đột, mong tiền bối.”

Nói xong, nàng định xoay người đi đường vòng tránh đi.

Ai ngờ vị phật tu kia đột nhiên cười khẽ: “Ngươi và ta tương phùng là duyên, không biết tiểu hữu có sẵn lòng tiến lên bồi bần tăng một ván cờ không?”

Ngừng một chút, vị ấy bổ sung: “Nếu tiểu hữu không muốn cũng có thể trực tiếp từ chối. Chỉ là bần tăng cảm thấy ngày mưa buồn tẻ, nên mới ra ngoài đi dạo một chút thôi.”

Tâm tư Hành Ngọc xoay chuyển. Nàng cảm nhận được ý tốt của vị tiền bối này. Nếu đối phương đã không có ác ý, nàng lại đang rảnh rỗi, thì đánh một ván cờ cũng chẳng sao.

Nghĩ đoạn, Hành Ngọc chống chiếc dù giấy, bước chân uyển chuyển tiến lên. Rất nhanh, nàng đã tới dưới đình, nhẹ nhàng nâng làn váy đỏ rực bước lên ba bậc thềm gỗ. Thu dù tựa vào cột đình, Hành Ngọc đi tới đối diện vị phật tu, một lần nữa hành lễ: “Bái kiến tiền bối.”

“Không cần đa lễ, tiểu hữu cứ tự nhiên.”

Chờ Hành Ngọc ngồi xuống, vị ấy nâng cổ tay lên. Ống tay áo tăng bào hơi rộng, theo động tác của người ấy mà lay động trong không trung, càng làm tăng thêm khí chất thâm trầm bao dung.

“Tiểu hữu có ngại tiếp tục ván cờ dở dang này không?”

“Không ngại ạ, cũng mong tiền bối đừng chê vãn bối cờ nghệ tầm thường.”

Vị phật tu lắc đầu: “Cờ nghệ của bần tăng cũng chỉ thường thôi, vậy là ta và tiểu hữu có thể xem như kỳ phùng địch thủ rồi.”