Tiếng trống đồng vang vọng khắp không gian.
Lại đến giờ tụng kinh tối mỗi ngày của Vô Định Tông.
Lúc này sắc trời cũng đã tối sầm lại, Liễu Ngộ thấy không tiện ở lại lâu liền đứng dậy cáo từ rời đi.
Sau khi chàng đi khỏi, Hành Ngọc khoanh chân ngồi trên giường tập trung tu luyện. Những ngày qua dù mải mê nghiên cứu trận pháp nhưng nàng cũng không hề lơ là việc tu hành. Hiện tại sức mạnh và tu vi của nàng đang tăng trưởng rất vững chắc, tuy nhiên so với Kết Đan kỳ thì vẫn còn một khoảng cách nhất định.
Về phương diện này, Hành Ngọc vốn chẳng hề nôn nóng, nàng chỉ chờ đợi mọi thứ thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông. Điều nàng lo lắng hơn lại là một chuyện khác – điểm khuynh mộ!
Nếu không có đủ điểm khuynh mộ, cho dù linh lực trong cơ thể nàng đã tích lũy đủ để bước vào Kết Đan, nàng cũng sẽ bị chặn đứng ngoài cửa, không cách nào đặt chân lên tầm cao mới.
Nghĩ đoạn, Hành Ngọc lật tay lấy từ trong nhẫn trữ vật ra chiếc ngọc bài danh phận kia.
Vuốt ve hoa văn chạm nổi hình hoa hợp hoan ở mặt sau tấm thẻ, Hành Ngọc tùy ý rót linh lực vào trong, không chút để ý liếc mắt nhìn qua, muốn xem thử dân chúng thành Hoài có đóng góp thêm được chút lòng ngưỡng mộ nào cho nàng không.
Dù con số đó có ít đến mức chẳng bõ dính răng, nhưng một người đang sở hữu điểm khuynh mộ chưa quá một ngàn như nàng thì không có tư cách để kén chọn đâu.
3652.
Hành Ngọc: “?”
Nàng có chút ngơ ngác. Chờ đến khi ngọc bài tối dần đi, Hành Ngọc lại một lần nữa rót linh lực vào.
3652.
Con số không hề thay đổi, nghĩa là trận pháp trên ngọc bài không hề bị lỗi.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà tăng vọt hơn ba ngàn điểm khuynh mộ.
Trước đây các vị tu sĩ ở chùa Hàn Sơn cảm kích nàng đến thế cũng chỉ đóng góp được 150 điểm, vậy nên con số khổng lồ này tuyệt đối không thể nào là do dân chúng thành Hoài mang lại.
Vậy thì…
Chỉ có thể là từ Liễu Ngộ.
Chàng vì nàng mà loạn tâm sao?
Theo việc đi sâu vào nghiên cứu các trận pháp, Hành Ngọc cũng đoán được đại khái nguyên lý đo lường của ngọc bài. Khi đối phương vì nàng mà trở nên lúng túng, tâm tình nảy sinh những dao động kịch liệt, trận pháp trên thẻ sẽ cảm ứng được điều đó và chuyển hóa thành điểm khuynh mộ.
“Nói như vậy, kiếm điểm từ trên người Liễu Ngộ còn nhanh hơn nhiều so với việc khổ cực nghiên cứu trận pháp.”
Hành Ngọc khẽ vuốt tấm ngọc bài, nhìn nó dần tối lại vì không còn được rót linh lực liên tục.
Nàng chậm rãi rủ mắt, giọng nói có chút phức tạp, không hẳn là hoàn toàn vui mừng, mà ngược lại giống như… đang khẽ buông một tiếng thở dài.
Mỗi khi lòng không yên, Hành Ngọc đều có thói quen luyện chữ.
Nàng đứng dậy đi đến bên bàn, trải giấy Tuyên Thành, cầm bút thấm đượm mực. Rất nhanh, trên mặt giấy đã để lại hai hàng chữ viết có phần hỗn loạn:
Vì yêu mà ưu sầu, vì yêu mà sợ hãi.
Người đã chẳng còn yêu, không ưu cũng chẳng sợ.
Hành Ngọc buông bút lông trong tay xuống, chờ cho mực trên giấy khô hẳn, nàng mới cầm tờ giấy Tuyên Thành lên mở rộng ra.
Nhìn chữ biết tâm, nàng không cảm xúc mà chăm chú nhìn vào hai hàng chữ rồng bay phượng múa có phần quá mức cẩu thả kia, tùy tay kết một Hoả Quyết, khiến quầng lửa bùng cháy ngay giữa không trung.
Tay phải khẽ dùng lực, tờ giấy vừa viết xong liền bị quầng lửa nuốt chửng hoàn toàn.
Ngọn lửa liếm nhanh lên phía trên, chỉ qua vài nhịp thở, trang giấy đã bị thiêu sạch không còn dấu vết.
Hành Ngọc tùy ý giơ tay trái lên, cánh cửa sổ đang đóng chặt lập tức bị một luồng gió mạnh đẩy mở tung ra.
Bên ngoài vừa lúc gió đang thổi mạnh.
Gió lùa vào căn phòng, cuốn theo những mảnh tro tàn nhỏ vụn của trang giấy. Trong nháy mắt, tất cả tro bụi đều bị cuốn đi mất, không còn để lại một chút dấu vết nào.
Một lúc lâu sau, Hành Ngọc mới quay trở lại giường, khoanh chân ngồi vào trạng thái thiền định tu luyện.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tiếng chuông báo buổi sớm vang vọng khắp Vô Định Tông.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cánh cửa sổ vốn chưa hề khép lại suốt đêm qua, chiếu thẳng lên gương mặt Hành Ngọc.
Nàng vừa kết thúc một đêm thiền định, chậm rãi mở mắt ra.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, Hành Ngọc định thay một bộ y phục khác, nàng đứng dậy đi đến bên cửa sổ để đóng lại.
Đầu ngón tay thon dài vừa mới đặt lên bậu cửa, định kéo cánh cửa vào thì khóe mắt nàng chợt thoáng thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng bên ngoài.
Hôm nay Liễu Ngộ mặc một bộ tăng bào màu xanh lam, chân đi tất dài màu trắng được quấn chặt bằng những dải vải xanh. Giữa hai chân mày chàng điểm một nốt chu sa đỏ thắm, tay trái đặt trước ngực, tay phải khẽ lùa qua chuỗi tràng hạt màu đen.
Chàng đứng bên rặng trúc tím u tịch, dáng đứng thẳng tắp như tùng như trúc, gương mặt không chút buồn vui, mang theo nét thanh tịnh, thoát tục thường thấy của bậc tu hành khi quan sát thế gian ồn ào.
Dáng vẻ này của chàng hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh lần đầu tiên Hành Ngọc nhìn thấy chàng.
Nhưng lúc mới gặp nàng chẳng có cảm xúc gì nhiều. Còn hiện tại, càng nhìn cái dáng vẻ thanh cao xa cách ấy nàng lại càng thấy phiền lòng.
Hành Ngọc dùng sức đẩy cửa sổ mở ra hết cỡ, khuỷu tay chống lên bệ cửa, lười biếng đỡ lấy cằm.
Động tác này có biên độ khá lớn, khiến chiếc lắc tay gắn lục lạc trên cổ tay trái của nàng kêu “đinh linh” giòn giã, xua tan đi vẻ quạnh quẽ của buổi sớm mai bằng chút náo nhiệt và rực rỡ.
“Đến đây sao không gõ cửa nói với ta một tiếng?”
Liễu Ngộ còn chưa kịp lên tiếng, nơi đáy mắt đã nhuốm vài phần ý cười.
Chút ý cười lấp lánh ấy giống như trên một tờ giấy trắng tinh khôi đột ngột được điểm lên những vết chu sa rực lửa, không chỉ khiến vẻ lạnh lùng trên người chàng tan biến sạch sành sanh, mà còn khiến chàng trở nên… chân thực đến mức tưởng như chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới.
“Bần tăng không vội, cho nên mới đứng ở bên ngoài yên lặng chờ Lạc chủ tỉnh giấc.”
Hành Ngọc không nói gì, chỉ từ trong cửa sổ vươn bàn tay ra.
Liễu Ngộ không rõ nguyên do, nhưng vẫn bước lên phía trước, đứng cách nàng chừng một mét.
“Lại gần một chút nữa.” Hành Ngọc nhắc nhở.
Liễu Ngộ lại tiến lên hai bước.
Khoảng cách này là vừa đủ.
Hành Ngọc bất chợt túm lấy ống tay áo tăng bào của chàng, chớp chớp mắt với chàng đầy tinh quái: “Ngoan ngoãn ở bên ngoài chờ ta thay quần áo nhé.”
Cơ thể Liễu Ngộ hơi khựng lại.
Không đợi chàng kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, Hành Ngọc đã buông tay, “Rầm” một tiếng dứt khoát đóng sầm cửa sổ lại.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vô Định Tông vào sáng sớm vô cùng náo nhiệt.
Đều là người tu hành, Vô Định Tông chỉ quy định những đệ tử không bế quan thì mỗi ngày bắt buộc phải làm buổi tụng kinh sáng và tối để rèn lòng hướng Phật, nhưng lại không giới hạn địa điểm. Cho nên rất nhiều đệ tử không thích ngồi trong chánh điện gò bó, mà thường tìm đến đủ loại nơi kỳ lạ để đọc kinh.
Hành Ngọc đi dọc con đường này, thấy trên những mỏm đá, bụi cỏ, thậm chí là cả trên ngọn cây, đều thấp thoáng bóng dáng các đệ tử Vô Định Tông khoác tăng bào.
Hành Ngọc: “……”
Chưa bàn đến chuyện khác, nhưng riêng việc trèo lên cây để đọc kinh sách thì đám người tu hành này cũng thật là nghịch ngợm.
Liễu Ngộ dõi theo ánh mắt của nàng, khẽ lên tiếng giải thích: “Họ đa phần là những người vừa mới bước chân vào con đường tu hành, tâm tính chưa định, nên tính cách có phần hiếu động hơn.”
Hành Ngọc nhịn không được khẽ cười thành tiếng: “Liễu Ngộ sư huynh, thực ra thời gian huynh bước chân vào Phật môn cũng chưa chắc đã dài hơn họ đâu.”
Nàng từng lật xem qua các sách ghi chép liên quan, biết được ở Vô Định Tông, địa vị của Phật tử còn cao hơn cả chấp pháp trưởng lão, chỉ đứng sau Chưởng môn, Đại trưởng lão và hai vị tổ sư cấp Hóa Thần.
Nhưng địa vị cao không đồng nghĩa với việc thời gian tu hành dài.
“Vì gánh vác trọng trách trên vai, nên từ lâu ta đã mài giũa được tâm tính của mình.”
Hành Ngọc đã nghe Mật Nghi kể về ý nghĩa của việc sở hữu Phật cốt bẩm sinh, dĩ nhiên nàng hiểu rõ trọng trách mà chàng nhắc tới là gì.
Nàng thu lại nụ cười trên môi, chỉ tay về phía rừng thông cách đó không xa: “Chúng ta vòng vào bên trong xem một chút đi.”
Rừng thông này cực kỳ rộng lớn.
Bởi vì không được dọn dẹp thường xuyên nên trên những lối mòn trong rừng rụng đầy quả thông. Mỗi bước chân đạp lên đôi khi sẽ cảm thấy rất cộm.
Đi sâu vào bên trong, Hành Ngọc ngửa đầu nhìn lên trên. Tầm mắt của người tu chân rất tốt, nàng nhanh chóng bắt gặp những chú sóc nhỏ đang nhảy nhót qua lại trên cành thông.
“Hạt thông hôm qua là hái ở đây sao?” Hành Ngọc hỏi.
Liễu Ngộ gật đầu, rồi hỏi lại: “Lạc chủ còn muốn ăn không?”
Hành Ngọc xua tay: “Không đâu, ta chỉ là cảm thấy cảnh một Phật tử đi tranh ăn với sóc thật sự rất đáng yêu.”
Đó cũng là lý do nàng cố ý vòng vào rừng thông này.
Nàng vừa dứt lời, một con sóc đột nhiên nhảy xuống cành cây ngay trước mặt Hành Ngọc và Liễu Ngộ. Nó đứng khựng lại trên cây một lúc, rồi cứ thế ngây ngốc lao thẳng vào lòng Liễu Ngộ, cuối cùng đậu vững vàng trên tay chàng.
Ôm lấy chú sóc nhỏ, động tác của Liễu Ngộ theo bản năng trở nên nhẹ nhàng hơn vài phần.
Chàng giơ tay xoa đầu chú sóc, rồi từ nhẫn trữ vật lấy ra một viên đan dược bổ dưỡng đặt vào lòng bàn tay. Chú sóc vội vàng tiến tới, nhanh chóng dùng móng vuốt ôm lấy viên đan dược trắng tròn, sau đó chậm rãi gặm nhấm.
Loài sóc sống ở Vô Định Tông đương nhiên cũng chẳng phải loài tầm thường ở hạ giới.
Sức mạnh trong cơ thể nó cực kỳ nồng đậm, hiện đã đạt đến cấp bậc tương đương với tu vi Trúc Cơ kỳ.
Hành Ngọc giơ tay chạm nhẹ vào chú sóc.
Trong lúc cử động, ngón tay út của nàng chẳng biết vô tình hay cố ý khẽ ngoắc vào lòng bàn tay Liễu Ngộ.
Động tác ấy cực kỳ nhẹ, tựa như chuồn chuồn lướt nước.
Lòng bàn tay Liễu Ngộ bỗng thấy ngứa ngáy lạ thường. Chàng thậm chí không phân biệt nổi nàng là vô tình hay đang cố ý trêu đùa mình.
“Lạc chủ……”
“Hửm?”
“Không có gì.”
“Ừ.”
Giữa hai người không còn lời nào khác.
Mãi đến khi chú sóc gặm xong đan dược, đôi chân nhỏ đạp mạnh vào lòng bàn tay Liễu Ngộ, dễ dàng phóng vút lên cành cây. Sau vài cú nhảy nhót, nó biến mất khỏi tầm mắt của hai người.
“Vô Định Tông thật là xa xỉ, lại dùng cả đan dược để nuôi sóc.” Hành Ngọc cảm khái.
Liễu Ngộ bật cười: “Có vài chú sóc được Phật môn cảm hóa mà mở mang trí tuệ, cũng được coi là một thành viên của Vô Định Tông chúng ta. Cho chúng ăn đan dược là để hỗ trợ tu hành, không hề lãng phí.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ra khỏi rừng thông, đi hết một hành lang dài dằng dặc rồi rẽ thêm một khúc quanh, Hành Ngọc nhìn thấy một quần thể chùa chiền, chánh điện rộng lớn.
Những ngôi điện thờ này đều vô cùng uy nghiêm và trang trọng. Đứng từ bên ngoài nhìn vào, có thể thấy từng lớp từng lớp hào quang bao quanh.
Liễu Ngộ biết nàng không phải người có lòng tín ngưỡng Phật giáo, nên không dừng lại lâu mà chỉ đưa nàng đi dạo một vòng phía ngoài.
Băng qua các tòa điện, Hành Ngọc cảm nhận rõ rệt một luồng linh khí đậm đặc ập vào mặt.
“Phía trước là gì vậy?”
Liễu Ngộ đáp: “Là một vùng Linh Hải.”
Hành Ngọc thắc mắc: “Linh Hải sao?”
Tiến thêm một đoạn nữa, không cần Liễu Ngộ giải thích, Hành Ngọc cũng đã hiểu đó là cái gì.
Linh khí cuồn cuộn hóa thành chất lỏng, từ vách đá cao vút lao thẳng xuống, tạo thành một thác nước cực kỳ hùng vĩ, đổ vào một hồ chất lỏng ngập tràn linh lực rộng lớn.
Bên bờ hồ đặt đầy những đài sen, trên mỗi đài sen đều có một Phật tu đang khoanh chân tọa thiền, mượn dòng nước linh thiêng này để luyện công.
Thật không có cảnh tượng nào tráng lệ hơn thế.
Để ngưng tụ linh khí trời đất thành chất lỏng là việc cực kỳ khó khăn, vậy mà ở đây, Vô Định Tông trực tiếp biến linh khí thành cả một dòng thác, một hồ nước!
Hành Ngọc không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc.
Vô Định Tông vốn tôn sùng lối khổ tu để mài giũa tâm trí và thân thể.
Nhưng hóa ra…
Vô Định Tông mới chính là môn phái giàu có ẩn mình sâu nhất của thế gian! Chẳng qua là họ không tiêu tiền vào việc hưởng thụ xa hoa mà thôi!
Riêng khoản đầu tư này, e là môn phái Hợp Hoan Tông khó lòng mà làm được.
“Cảnh tượng này thực sự quá hùng vĩ.” Hành Ngọc quay sang nhìn Liễu Ngộ, đôi mắt sáng rực, giọng nói không giấu nổi vẻ kích động.
Liễu Ngộ bật cười, chàng hiếm khi thấy Lạc chủ có dáng vẻ hào hứng như vậy.
Đang định lên tiếng trò chuyện, từ phía xa đột nhiên có giọng người lười biếng gọi: “Lạc chủ, sao nàng lại tới đây?”
(*) Mình để Liễu Duyên gọi Hành Ngọc là “nàng” vì Liễu Duyên có tình cảm với Hành Ngọc, cũng như Liễu Duyên đang có ý cà cưa với nàng ấy nhaaa
Hành Ngọc nhìn theo tiếng gọi.
Ở nơi sâu nhất của hồ nước, chỉ đặt vẻn vẹn hai chiếc đài sen.
Trên một chiếc đài sen, Liễu Duyên đang khoanh chân ngồi đó. Thác nước đổ xuống tạo ra lực xung kích cực mạnh, khiến dòng nước trong hồ bắn tung tóe. Không ít giọt nước vương trên mặt, trên cả tăng bào của hắn.
Hắn chắc hẳn đã ngồi luyện công trên đài sen từ rất lâu rồi, bộ tăng bào màu xám gần như ướt đẫm, dính sát vào cơ thể. Những giọt nước chảy từ trán xuống, đi qua cổ rồi lặn mất tăm sau cổ áo tăng bào.
Dù không nói lời nào, cũng chẳng làm hành động gì đặc biệt, nhưng kết hợp với đôi mắt đào hoa kia, cả người Liễu Duyên toát lên một sự mê hoặc đến tận cùng.
Nếu nói Liễu Ngộ là kiểu người dù động tình cũng sẽ chế ngự đến cực hạn, vĩnh viễn ẩn nhẫn và thanh khiết không vướng bụi trần; thì Liễu Duyên lại là ngọn lửa nồng nhiệt, không kiềm chế, không im lặng, hắn thản nhiên dẫm lên ranh giới của những điều cấm kỵ, vừa nguy hiểm lại vừa quyến rũ chết người.
Mặc dù ấn tượng của nàng về Liễu Duyên không mấy tốt đẹp, nhưng Hành Ngọc không phủ nhận rằng nàng luôn thích chiêm ngưỡng những điều đẹp đẽ trên đời.
Ví dụ như dáng vẻ hiện tại của Liễu Duyên, quả thực rất đáng để thưởng thức.
“Lạc chủ thích ngắm nhìn ta lúc này sao?”
Liễu Duyên khẽ cười hai tiếng, chậm rãi đứng dậy khỏi đài sen.
Tăng bào vốn mỏng, động tác này của hắn khiến cổ áo hơi trễ xuống. Hắn hào phóng để mặc nàng quan sát.
Hành Ngọc: “……”
Không thể nào, đường đường là một người tu hành mà lại phóng khoáng để nàng ngắm nhìn cơ thể mình như vậy, nếu không nhìn thì có vẻ hơi phí của. Dù sao Liễu Duyên dám cho nàng xem, chứng tỏ hắn chắc chắn có vốn liếng để tự tin.
Nhưng nếu cứ tiếp tục nhìn, e là vị bên cạnh nàng đây sẽ cần phải dỗ dành thật kỹ mới xong.
Chưa kịp để Hành Ngọc phải đắn đo lâu, Liễu Ngộ đứng sau lưng nàng đột nhiên bước lên phía trước.
Nàng có thể cảm nhận được lưng mình suýt chút nữa đã chạm sát vào lồng ngực chàng. Chóp mũi thoang thoảng mùi đàn hương thanh khiết, là mùi hương vương lại sau bao ngày đêm tụng kinh niệm Phật.
Sau đó, một bàn tay thon dài chậm rãi đưa lên, che kín mắt nàng, chắn hoàn toàn tầm nhìn.
Liễu Ngộ hơi cúi đầu, ghé sát tai nàng thì thầm: “Lạc chủ ngoan, nhắm mắt lại nào.”
Vành tai Hành Ngọc ngứa ngáy, nàng theo bản năng nhắm nghiền mắt lại.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 50](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)