Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 49
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 49

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2613 từ · 12 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 49

Một người đứng dưới bậc thềm, một người đứng trên ngưỡng cửa.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không một ai né tránh. Gương mặt Liễu Duyên chẳng chút mất tự nhiên, ngược lại còn lộ vẻ ung dung tự tại. Một tay hắn nắm lấy mép cửa, che chắn mất một nửa lối vào phòng, đứng từ trên cao mỉm cười đầy ẩn ý:

“Sư huynh, sao huynh lại rảnh rỗi ghé qua đây?”

Liễu Ngộ bình thản đáp: “Lạc chủ là khách quý ta mời về tông môn, ta vừa xong việc nên ghé qua thăm hỏi là lẽ đương nhiên.”

Từ thần thái đến giọng điệu, Liễu Ngộ vẫn luôn ôn hòa, điềm tĩnh như xưa, thoạt nhìn chẳng có lấy một nét gì gọi là luống cuống hay mất bình tĩnh. Thế nhưng, Liễu Duyên lại quá hiểu vị sư huynh này của mình.

Đứng từ vị trí cao hơn, hắn quan sát kỹ lưỡng và nhận ra sống lưng Liễu Ngộ đang căng cứng một cách vô thức, khóe môi cũng mím chặt lại.

Rõ ràng là đang để tâm đến phát điên rồi đây. Liễu Duyên thầm nghĩ. Xem ra vị sư huynh này coi trọng Lạc chủ hơn cả những gì hắn từng dự đoán.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bên trong căn phòng, Hành Ngọc đang mải mê lật xem sách trận pháp, tâm trí hoàn toàn tập trung vào trang sách chứ không hề để tâm đến động tĩnh bên ngoài. Nghe tiếng đối thoại ngoài cửa, nàng mới biết Liễu Ngộ đã tới. Nàng tùy ý đặt cuốn sách sang một bên, đứng dậy bước ra cửa.

Cánh cửa phòng vốn khép hờ, lại bị dáng người cao lớn của Liễu Duyên che khuất hoàn toàn, khiến nàng chẳng thể nhìn thấy Liễu Ngộ đang đứng bên ngoài.

Hành Ngọc liếc Liễu Duyên một cái, giọng điệu có phần lạnh nhạt: “Sao huynh còn chưa đi?”

Lời đuổi khéo này đã quá rõ ràng.

Ánh mắt Liễu Duyên vẫn dán chặt vào Liễu Ngộ. Hắn tinh ý nhận ra, ngay khi Hành Ngọc vừa lên tiếng, đôi môi đang mím chặt của Liễu Ngộ khẽ giãn ra đôi chút.

Liễu Duyên quay đầu lại, hắn buông tay khỏi mép cửa, khẽ nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách với Hành Ngọc. Gương mặt lẫn giọng nói của hắn đột ngột trở nên uất ức: “Lạc chủ quả là người cạn tàu ráo máng, thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ này dùng thật quá thuần thục. Phải biết rằng từ lúc quen biết tới nay, ta luôn tận tâm tận lực nghĩ cho Lạc chủ mà.”

Hành Ngọc cười khẽ: “Ta không có ý trách móc, chẳng qua vừa nãy chính huynh nói là muốn rời đi đó thôi.” Nàng dừng một chút rồi bổ sung: “Vả lại, huynh cũng không phải người đầu tiên khen ta như vậy đâu.”

Liễu Duyên đưa tay quẹt nhẹ đầu mũi, nụ cười trên môi càng thêm sâu: “Vậy sao? Xem ra thời gian ở chung tuy ngắn ngủi, nhưng ta cũng đã hiểu khá rõ con người Lạc chủ rồi.”

Câu nói này mang theo vài phần thân mật mập mờ.

Hành Ngọc ngước mắt nhìn hắn, rồi qua khe hở khi Liễu Duyên xoay người, nàng bắt gặp gương mặt không chút cảm xúc của Liễu Ngộ phía sau. Đuôi lông mày nàng khẽ nhếch lên đầy suy tư.

Vị Phật tử đi theo lối tu Hoan Hỉ Phật này, suốt hai ngày nay cứ liên tục lởn vởn trước mặt nàng, hết lời ngon tiếng ngọt lại đến đấu trí so sai… mục đích cuối cùng của hắn là gì? Có phải thực chất là nhắm vào Liễu Ngộ không?

Nghĩ đến đây, mắt nàng khẽ nheo lại.

Nếu tính toán của Liễu Duyên thực sự là dùng nàng để tác động đến Liễu Ngộ, thì hắn đã nhầm to rồi. Nàng không ngại việc hắn mưu đồ gì đó từ mình, nhưng nàng tuyệt đối không thích kẻ khác lấy mình ra làm quân cờ để tính kế Liễu Ngộ.

Thấy Liễu Duyên vẫn chưa có ý định nhường đường, Hành Ngọc dứt khoát đưa tay nắm lấy mép cửa, dùng sức đẩy rộng cánh cửa phòng ra. Nàng bước qua ngưỡng cửa, tiến thẳng ba bước đến trước mặt Liễu Ngộ, rồi giơ tay kéo nhẹ lấy ống tay áo rộng thùng thình của chàng.

Ngay khoảnh khắc nàng chạm vào, dù Liễu Ngộ vẫn đứng thẳng tắp như cây tùng giữa trời đông, nhưng sống lưng chàng đã không còn căng cứng như lúc đầu nữa.

“Huynh đến đúng lúc lắm, ta có chuyện muốn nói với huynh.” Hành Ngọc nhẹ giọng.

Nhìn thấy hành động này, nụ cười trên mặt Liễu Duyên bỗng chốc đông cứng lại, rồi dần dần nhạt đi.

Liễu Ngộ đứng đối diện với Hành Ngọc, chàng không thèm liếc nhìn Liễu Duyên thêm một lần nào nữa. Ánh mắt chàng giờ đây chỉ còn đọng lại hình bóng nàng, giọng nói pha chút ý cười ấm áp: “Chuyện gì vậy?”

“Chúng ta vào trong nói đi.” Hành Ngọc xoay người, thấy Liễu Duyên vẫn còn đứng ngây ra trong phòng, nàng mới lên tiếng nhắc nhở: “Liễu Duyên sư huynh?”

Liễu Duyên giật mình tỉnh lại. Hắn rủ mắt, vẻ mặt lộ rõ sự cô đơn lạc lõng: “Xem ra hôm nay ta thành khách không mời mà đến rồi. Cáo từ.”

Khi Liễu Duyên bước lướt qua người Hành Ngọc, nàng buông tay áo của Liễu Ngộ ra, chắp tay làm một lễ cảm ơn: “Chuyện hôm nay, đa tạ huynh.”

Lời cảm ơn đột ngột này khiến bước chân Liễu Duyên khựng lại. Theo bản năng, hắn ngước mắt nhìn Liễu Ngộ, thấy vị sư huynh này vẫn bình thản không chút phản ứng, hắn chỉ biết thầm bĩu môi trong lòng.

Xem ra việc Lạc Hành Ngọc vừa rồi kiên định bước về phía chàng, lựa chọn chàng, đã giúp tâm trí chàng thêm vững vàng, chẳng còn kẽ hở cho tà ma hay sự ghen tị nào xen vào nữa.

“Nhưng mà…”

Một từ chuyển ngoặt của Hành Ngọc đã thành công kéo ánh mắt của Liễu Duyên một lần nữa quay trở lại trên người nàng.

“Ta hy vọng sau này khi ở cạnh Liễu Duyên sư huynh, ta có thể không cảm thấy mệt mỏi như vậy nữa.”

Đuôi lông mày của Liễu Duyên khẽ nhếch lên, đôi mắt đào hoa vốn dĩ đong đưa tình tứ nay lại thoáng hiện nét cười lạnh nhạt, khiến cả người hắn càng thêm phần diễm lệ, hút hồn.

Đây là đang ám chỉ hắn sau này đừng có dùng quá nhiều tâm cơ, tính toán sao?

“Lạc chủ nói vậy thật khiến ta đau lòng quá. Ta cứ ngỡ chúng ta ở cạnh nhau rất hòa hợp và vui vẻ, hơn nữa giữa hai người còn có rất nhiều chuyện để tâm sự.”

Hành Ngọc chỉ mỉm cười không đáp.

Nhưng chính sự im lặng phớt lờ này lại mang theo sức sát thương lớn hơn cả việc đáp trả trực tiếp.

Liễu Ngộ đứng bên cạnh không nhịn được mà quay mặt đi, đưa nắm tay lên che môi để nén lại nụ cười của chính mình.

Liễu Duyên khẽ ho khan hai tiếng để bớt sượng sùng, rồi trừng mắt nhìn Hành Ngọc đầy vẻ uất ức.

Bị hắn lườm một cái, Hành Ngọc liền ngửa mặt nhìn trời, giả vờ như mình không thấy gì hết.

Đồng thời, nàng thầm cảm thán trong lòng, vị Phật tử đi theo lối tu Hoan Hỉ Phật này đúng là có phong thái của một yêu tăng. Cũng may mà ý chí nàng kiên định, không hề bị lung lạc.

Liễu Duyên gần như bị phản ứng của nàng làm cho tức cười, hắn dứt khoát xoay người, dậm chân rời đi.

Nhìn theo bóng dáng Liễu Duyên biến mất sau rặng trúc tím u tịch, Hành Ngọc nhún vai, quay sang nhìn Liễu Ngộ: “Kẻ quấy rầy chúng ta đi rồi, nào, vào trong phòng ta đi.”

Liễu Ngộ vừa mới bước lên một bước, nghe thấy lời nói mang đầy ý vị trêu đùa của nàng thì chỉ biết bật cười lắc đầu, rồi trực tiếp bước vào trong phòng.

Thấy Liễu Ngộ không hề bị mình trêu tới mức bối rối hay đỏ mặt như trước, Hành Ngọc thầm cảm thán thói đời đổi thay.

Vị Phật tử ngây thơ ngày nào hóa ra đã luyện được bản lĩnh miễn nhiễm với trò đùa của nàng rồi sao!?

Trong phòng, Hành Ngọc rót cho Liễu Ngộ một chén trà.

Trà vừa mới pha xong, Liễu Ngộ bưng chén trà lên, có thể cảm nhận được hơi nóng rực truyền qua lớp sứ mỏng.

“Lạc chủ nói có chuyện muốn bảo với bần tăng, không biết là chuyện gì?”

Hành Ngọc ngồi xuống đối diện chàng, lười biếng xoay xoay chén trà trong tay, đem toàn bộ chuyện về Trắc Ma Trận kể lại cho Liễu Ngộ nghe.

“Trận pháp này, bần tăng cũng đã sớm nghe danh.”

Sau khi đáp lời, chàng hơi rủ mắt xuống.

Hóa ra cả ngày hôm nay, Liễu Duyên đã luôn ở bên cạnh nàng.

Tuy nhiên, chàng cũng đoán được lý do Liễu Duyên xuất hiện ở phòng của nàng.

Liễu Duyên có hiểu biết về trận pháp cực cao, hắn lại hiểu rõ tính tình Lạc chủ, biết rằng sau khi nghe về một trận pháp như vậy chắc chắn nàng sẽ sinh ra hứng thú. Hai người hẳn là đã ở trong phòng cùng nhau thảo luận về nó.

Dự đoán của Liễu Ngộ không hề sai lệch.

Hành Ngọc lên tiếng, giọng điệu có chút tiếc nuối: “Ta vốn định nghiên cứu kỹ trận pháp này, nếu có cơ hội tinh giản nó thì chắc chắn sẽ thu về một lượng lớn điểm khuynh mộ của thế gian. Tiếc là trận pháp kia quá phức tạp, trong thời gian ngắn vài ngày ta không thể nào ghi nhớ, cũng không cách nào sao chép lại được.”

“Lạc chủ muốn sao chép Trắc Ma Trận?” Liễu Ngộ như sực nhớ ra điều gì, đôi mày khẽ chau lại: “Nếu bần tăng nhớ không lầm, ở tầng bốn Tàng Kinh Các có lưu giữ ngọc giản sao chép của Trắc Ma Trận.”

Mắt Hành Ngọc sáng rực lên như sao sa.

Nhưng sau cơn vui mừng thoáng qua, nàng liền bất lực lắc đầu.

Tầng bốn Tàng Kinh Các của Vô Định Tông không mở cửa cho người ngoài, tương truyền nơi đó chỉ dành riêng cho các bậc trưởng lão và vài vị Phật tử xuất sắc nhất. Có thể hình dung những thứ cất giữ bên trong quan trọng đến nhường nào.

Nơi cốt lõi của tông môn như vậy, ngay cả đệ tử nội môn bình thường cũng không có tư cách bước vào, huống chi nàng là một người từ phương xa tới.

“Trắc Ma đại trận vốn nằm ngay trên hồ sen băng của Vô Định Tông, bản sao chép trên ngọc giản đó đối với tông môn cũng không có quá nhiều tác dụng. Bần tăng sẽ xin phép sư phụ, ngày mai mang tới cho Lạc chủ.”

Hành Ngọc trực tiếp từ chối: “Thôi đi, ta không muốn làm huynh phải khó xử.”

“Nhưng Lạc chủ đang cần nó.”

Liễu Ngộ cũng không muốn nàng phải bận tâm, chàng dịu dàng nói thêm: “Bần tăng biết Lạc chủ cực kỳ có tài năng bẩm sinh về trận pháp. Giao ngọc giản cho Lạc chủ, biết đâu Lạc chủ thực sự có thể tinh giản được trận pháp này. Nếu chỉ bỏ ra một chiếc ngọc giản mà đổi lại được thành tựu lớn lao cho cả thế gian, ta tin sư phụ cũng sẽ rất sẵn lòng.”

“Vậy nên, bần tăng có gì mà phải khó xử chứ?”

Chàng không biết thế nào là khéo léo đưa đẩy chuyện nam nữ, cũng chẳng biết cách làm sao để khiến một người vui lòng.

Nhưng nếu nàng thực lòng muốn một thứ gì đó, trong phạm vi không vi phạm giới luật và nguyên tắc của bản thân, chàng sẽ dốc hết sức để mang về cho nàng.

Ngay khoảnh khắc Liễu Ngộ nói ra những lời ấy, chiếc ngọc bài nằm yên lặng trong nhẫn trữ vật của Hành Ngọc bỗng khẽ lóe lên một tia sáng nhạt.

Nhưng tia sáng ấy quá nhỏ bé, lại bị che khuất bởi những vật phẩm khác, khiến Hành Ngọc hoàn toàn không phát hiện ra.

Vì lời nói của Liễu Ngộ mà Hành Ngọc hơi ngẩn người.

Đạo lý thì đúng là như vậy.

Nhưng lập luận này của chàng hoàn toàn dựa trên niềm tin tuyệt đối rằng nàng có thể tinh giản được trận pháp.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Hành Ngọc mỉm cười rạng rỡ: “Được thôi, vậy việc này phiền huynh giúp đỡ.”

Cứ đùn qua đẩy lại như vậy cũng chẳng để làm gì.

Nếu Liễu Ngộ đã nguyện vì nàng mà nỗ lực, nàng cũng có đủ tự tin rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ tinh giản trận pháp thành công!

Chỉ cần nàng thành công, thì hành động hôm nay của Liễu Ngộ sẽ là vô cùng sáng suốt, chàng sẽ không vì thế mà phải gánh chịu bất kỳ lời khiển trách nào, ngược lại còn nhận được thêm sự kính trọng.

Nước trong chén đã hơi nguội.

Liễu Ngộ nhấc ấm trà, giúp nàng rót đầy nước vào chén. Chàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một túi hạt thông nhỏ, đặt lên bàn rồi nhẹ nhàng đẩy về phía Hành Ngọc: “Đây là hạt thông tươi, Lạc chủ có muốn dùng thử một chút không?”

“Hạt thông sống sao?”

“Vô Định Tông có một rừng thông cổ thụ, sáng nay bần tăng đi ngang qua thấy mấy chú sóc ôm quả thông nhảy nhót trước mặt, nên đã nhặt một ít.”

Nghe chàng kể, Hành Ngọc có cảm giác túi hạt thông này là do chàng “cướp” từ miệng mấy con sóc nhỏ mà có.

Nàng không nhịn được mà bật cười, cúi đầu tách vỏ rồi bỏ hạt thông sống vào miệng.

Ăn được một lát, nàng ngước mắt hỏi Liễu Ngộ: “Thời gian qua huynh luôn bận rộn tu luyện phải không? Là để chuẩn bị cho đại hội pháp môn sắp tới sao?”

“Đúng vậy,” Liễu Ngộ đáp, “Tuy bần tăng không có tâm cầu thắng bại hay được mất, nhưng đại diện cho tông môn tham gia pháp hội, thứ hạng cũng không thể quá thấp được.”

Chàng không giống như Hành Ngọc vốn đã đứng ở tầng Trúc Cơ đỉnh phong.

Đối thủ sắp tới của chàng có tu vi thường cao hơn chàng một đến hai bậc, nên chàng không thể không chuẩn bị kỹ lưỡng.

“Vậy huynh hãy cố gắng tu luyện đi.”

Hành Ngọc mím môi, mỉm cười nói.

Xem ra chàng sẽ không có thời gian đưa mình đi dạo quanh Vô Định Tông rồi.

Ngay khi Hành Ngọc cảm thấy có chút hụt hẫng, Liễu Ngộ đột nhiên lên tiếng: “Sáng mai bần tăng sẽ không tham gia buổi tụng kinh sáng. Nếu Lạc chủ rảnh rỗi, bần tăng muốn đưa Lạc chủ đi dạo quanh tông môn. Vô Định Tông có không ít cảnh sắc tuyệt đẹp.”