Trận pháp này có một cái tên cực kỳ giản đơn – Trắc Ma Trận.
Kể từ khi được sáng tạo ra cho đến nay đã trải qua mấy ngàn năm đằng đẵng, nhưng nó rất ít khi được đem ra sử dụng. Phần lớn thời gian, nó chỉ xuất hiện như lúc này: được triệu hồi để phục vụ cho việc nghiên cứu sâu sắc.
Hành Ngọc đứng dưới Trắc Ma Trận, thân hình hoàn toàn bị bao phủ bởi hào quang rực rỡ của nó. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt dán chặt vào những đường nét trận pháp đan xen phía trên. Vòng trận pháp này vô cùng rườm rà, cấp bậc lại cực cao. Hành Ngọc chỉ mới tập trung quan sát vài lần đã cảm thấy đầu váng mắt hoa. Nàng khẽ chớp mắt, cố nén sự khó chịu dâng lên để tiếp tục xem xét.
Từ tâm điểm của trận pháp nhìn ra các nhánh, có những đoạn Hành Ngọc có thể bắt kịp ý tưởng của người sáng lập, nhưng cũng có những chỗ quá mức thâm sâu, vượt xa trình độ hiện tại của nàng. Nàng nhìn hồi lâu, mãi đến khi cảm thấy thần thức của mình sắp chạm đến giới hạn chịu đựng mới dời tầm mắt, nhìn về phía rừng hoa băng xa xa để thư giãn.
Liễu Duyên vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh nãy giờ. Đợi thần thức của nàng bình phục lại, hắn mới mỉm cười hỏi: “Lạc chủ thấy vòng trận pháp này thế nào?”
“Quá mức huyền diệu, không phải thứ mà ta có thể ghi nhớ hết trong vài ngày ngắn ngủi.”
Hành Ngọc vốn định sẽ sao chép vòng đại trận này vào ngọc giản để từ từ nghiên cứu, sớm muộn gì cũng có ngày hiểu thấu. Đúng vậy, nàng đang có ý định tinh giản trận pháp này. Nếu Trắc Ma Trận được tối ưu hóa, nó sẽ được phổ biến khắp đại lục Thương Lan. Hơn nữa, đối tượng của trận pháp này chủ yếu là người tu chân. Có thể tưởng tượng, nếu nàng thực sự làm được, danh vọng của nàng sẽ thăng cấp vượt bậc, việc thu thập điểm khuynh mộ khi đó sẽ dễ như trở bàn tay.
Nhưng hiện tại xem ra, nàng có chút ngây thơ rồi. Đại lục Thương Lan có hàng tỷ sinh linh, hàng triệu kẻ cầu đạo. Những thiên tài kinh tài tuyệt diễm tuy không nhiều, nhưng mỗi trăm năm, ngàn năm vẫn luôn xuất hiện vài người. Ngay cả họ cũng không thể dễ dàng đơn giản hóa nó, dĩ nhiên nàng cũng không thể một sớm một chiều mà hoàn thành.
Nghe Hành Ngọc nói xong, Liễu Duyên hơi mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi hắn lại rủ mắt cười khẽ, kìm nén lời nói của mình xuống.
“Liễu Duyên sư huynh dường như có điều muốn nói?” Hành Ngọc đứng ngay bên cạnh nên không bỏ lỡ khoảnh khắc hắn muốn nói lại thôi ấy.
Liễu Duyên lắc đầu, trực tiếp chuyển chủ đề: “Lạc chủ còn muốn xem tiếp không?”
Ấn tượng của Hành Ngọc về Liễu Duyên lúc này không tệ, thấy hắn cố ý né tránh, nàng cũng không ép hỏi: “Trời không còn sớm, tạm thời không xem nữa.”
“Vậy ta đưa Lạc chủ về.” Liễu Duyên nói, “Từ lúc tự học trận pháp đến nay, ta thường xuyên qua đây nghiên cứu đại trận này, cũng có một vài tâm đắc, vừa hay có thể cùng Lạc chủ trao đổi, kiểm chứng lẫn nhau.”
Hành Ngọc gật đầu đồng ý. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, trao đổi những suy nghĩ về trận pháp. Thỉnh thoảng đề tài lại mở rộng ra các loại trận pháp khác. Thời gian qua Hành Ngọc chủ yếu là tự học, tuy nàng có tài năng bẩm sinh cực cao nhưng kiến thức không được hệ thống như Liễu Duyên. Sau đó, Liễu Duyên đã giới thiệu cho nàng vài cuốn sách trận pháp nền tảng để giúp nàng lấp đầy những lỗ hổng kiến thức.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tại tầng bốn của Tàng Kinh Các.
Cách bài trí ở đây hoàn toàn khác biệt so với ba tầng dưới. Không gian vô cùng trống trải, chỉ có ba kệ sách lớn đặt ở góc phòng. Ở giữa là một khoảng trống rộng lớn, nơi một tòa đại trận đang tọa lạc. Lúc này, đại trận đang tỏa ánh sáng nhạt, rõ ràng là đang trong trạng thái vận hành.
Tòa đại trận này được lập ra là để trấn giữ chuỗi hạt đen trong tay Liễu Ngộ. Chuỗi hạt mà chàng thường quấn quanh cổ tay được luyện hóa từ xương cốt của một vị tà ma Hóa Thần kỳ.
Bởi vì thực lực của tà ma Hóa Thần quá mạnh mẽ, dù là Vô Định Tông cũng rất ít người tu hành có thể tinh lọc hoàn toàn. Không thể tinh lọc, nhưng lại cần phải xử lý bộ xương tà ma đó, nên Vô Định Tông đã luyện hóa nó thành chuỗi hạt Phật châu, coi như thánh vật và giao cho vị Phật tử có Phật tâm trong sáng nhất là Liễu Ngộ. Mục đích là để chàng dùng Phật pháp dần dần cảm hóa tà khí, đồng thời cũng là một cách để chàng rèn luyện tâm tính.
Hơn nữa, chính công pháp Liễu Ngộ đang tu luyện cũng cần sự hỗ trợ từ chuỗi hạt này.
Bên ngoài tòa đại trận, Đắc Hạc vẫn đang khoanh chân lặng lẽ tụng kinh, đồng thời canh chừng bảo vệ cho Liễu Ngộ. Bên trong trận, Liễu Ngộ ngồi đó, chàng đã giải trừ một nửa phong ấn trên chuỗi hạt. Vô vàn lệ khí và oán khí đen ngòm quấn chặt lấy thân thể chàng, mồ hôi trên trán Liễu Ngộ bắt đầu rịn ra từng hạt lớn.
Những luồng oán khí và lệ khí dữ dội ấy không ngừng siết chặt lấy thân mình chàng, lăm le rình rập để xuyên thấu qua bất kỳ kẽ hở nào trong tâm khảm.
“Thật đáng tiếc, sao huynh lại không cần trải qua tình kiếp nhỉ? Ta thực sự tò mò, rốt cuộc là đạo song tu của Hợp Hoan Tông lợi hại, hay Hoan Hỉ Phật của huynh mạnh hơn.”
“Liễu Ngộ sư huynh không hiểu chuyện nam nữ, e là Lạc chủ khó lòng lay động được trái tim huynh ấy. Dẫu huynh ấy có rung động thì cũng chỉ như một khúc gỗ, không cách nào thấu cảm được nét duyên dáng, phong tình vạn người mê của Lạc chủ đâu.”
Từng lời đối thoại sắc lẹm ấy cứ thế cuộn xoáy trong lòng Liễu Ngộ.
Dù ý thức đã chìm sâu vào ảo cảnh do tà ma dệt nên, chàng vẫn vô thức mím chặt môi. Chàng vốn nên giữ cho tâm mình bất biến, vạn vật chẳng thể lung lạc. Thế nhưng, những lời nói vô tình truyền tới từ tấm lệnh bài ấy, chung quy vẫn khiến tâm trí chàng xao động, rồi nổi lên một trận giông bão ngầm.
Cả đời này, trước khi gặp nàng, thế giới của chàng chỉ có Phật pháp, có kinh văn và bốn bức tường thiền tịnh. Chàng chưa bao giờ là một người thú vị, cũng không biết cách dỗ dành hay khiến người khác vui lòng. Chàng thấy lòng mình trĩu nặng, một phần vì biết rõ những gì Liễu Duyên nói chẳng hề sai lệch so với sự thật là bao. Chàng quả thực… chỉ là một khúc gỗ khô cằn úa.
Khi những ý niệm tăm tối ấy mỗi lúc một lún sâu, tưởng như không còn lối thoát, kéo chàng xuống vực sâu của sự tự ti và nghi hoặc…
Liễu Ngộ chợt nhớ đến Viên Tĩnh. Và rồi, một cách tự nhiên, trong tâm trí chàng lại vang lên giọng nói trong trẻo, mang theo hơi thở ấm áp của Hành Ngọc ngày hôm đó:
“Thời gian và trải nghiệm sẽ khiến họ trở thành núi non hùng vĩ, trở thành biển cả mênh mông.”
“Phật tử tu hành nơi cửa Phật, ngày ngày gõ mõ tụng kinh, tâm thế thông tuệ và dịu dàng hơn người bình thường rất nhiều. Huynh vốn dĩ đã là núi non, là biển cả từ lâu rồi.”
Những âm thanh hỗn loạn trong đầu bỗng chốc tan biến, nhạt nhòa dần rồi lặng im hẳn. Làn gió xuân dịu dàng từ câu nói ấy đã thổi tan đi chút tà khí lạnh lẽo cuối cùng xung quanh chàng.
Liễu Ngộ chậm rãi mở mắt. Chàng hơi mất bình tĩnh mà thở dốc vài nhịp, lấy khăn tay lau đi lớp mồ hôi lạnh trên trán. Nhìn ra ngoài trận pháp, chàng thấy Đắc Hạc vẫn đang lo lắng nhìn mình không chớp mắt. Thấy sư huynh đã tỉnh táo lại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sư huynh không sao là tốt rồi. Vừa rồi tà khí trong trận nồng đậm đến lạ thường, đệ suýt chút nữa đã định đi tìm Chưởng môn và các vị trưởng lão tới đây rồi đấy.”
Liễu Ngộ rủ mắt, tay kết ấn niệm chú, từng luồng sức mạnh từ lòng bàn tay đánh lên chuỗi hạt Phật châu, một lần nữa phong ấn chúng lại. Sau đó, chàng chậm rãi đứng dậy, khẽ phủi tà tăng bào màu trăng non thanh khiết của mình.
“Một lần phá bỏ tới nửa phong ấn quả thực vẫn quá mạo hiểm. Tà khí cứ nhắm vào những yếu điểm trong lòng ta mà tấn công, cũng may chưa xảy ra điều gì đáng tiếc.”
Nghe chàng nói vậy, Đắc Hạc khẽ thốt lên: “Tâm cảnh của sư huynh mà cũng có sơ hở sao?”
Liễu Ngộ bước ra khỏi trận pháp, tà áo tung bay theo từng bước chân. Chàng ôn tồn đáp: “Nếu tâm cảnh của ta đã thật sự viên mãn, thì giờ này hẳn đã đắc đạo thành Phật rồi.”
Trước đây, vì trải đời chưa đủ sâu nên tâm tư chàng mới thông thấu, khiến tà ma không có cơ hội lợi dụng. Nhưng đó không gọi là viên mãn. Viên mãn thực sự là khi đã đi qua đủ mọi thăng trầm, nếm trải đủ sự đời mà tà ma vẫn chẳng thể tìm thấy một kẽ hở nào để chen chân.
“Sư huynh nói rất phải.” Đắc Hạc chắp tay thành kính.
“Vậy ta xin cáo từ trước.” Liễu Ngộ chắp tay đáp lễ rồi hướng về phía lối ra.
Xuyên qua tầng màng bảo vệ ở cầu thang, chàng gặp vị trưởng lão đang canh giữ Tàng Kinh Các. Vị trưởng lão với đôi mày hoa râm, dáng vẻ già nua nhưng khí thế toát ra lại thâm sâu khó lường, ít nhất cũng đã đạt đến ngưỡng Nguyên Anh kỳ.
Nghe tiếng bước chân, trưởng lão chậm rãi mở mắt, nhìn Liễu Ngộ từ trên xuống dưới rồi trìu mến nói: “Tâm tính của con dường như vừa có bước đột phá.”
Liễu Ngộ gật đầu: “Thưa trưởng lão, đệ tử quả thực có chút thu hoạch.”
Trưởng lão lộ vẻ hài lòng: “Vậy thì tốt. Con về nghỉ đi, ngày mai lại tới. Hiện tại con đang ở cấp Kết Đan sơ kỳ, muốn áp đảo được các thiên tài cùng lứa trong đại hội pháp môn sắp tới, con cần đột phá công pháp lên tầng thứ sáu trong vài ngày tới. Có như vậy mới đủ sức vượt cấp để giao đấu với những kẻ ở Kết Đan hậu kỳ.”
“Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy.”
Nói về tốc độ tu luyện, Liễu Ngộ tiến bộ cực nhanh, chưa đầy bốn mươi năm đã thuận lợi bước vào Kết Đan kỳ. Tốc độ này dù chưa hẳn là xưa nay hiếm thấy, nhưng theo ghi chép trong “Đại Lục Điển Tịch”, chàng đã xác lập kỷ lục là người đạt đến Kết Đan kỳ trong thời gian ngắn nhất.
Những thiên tài cùng thời như Liễu Duyên, Hành Ngọc, Vũ Mị hay Mặc, Ngôn Trác hiện tại phần lớn vẫn đang dừng chân ở Trúc Cơ hậu kỳ hoặc đỉnh phong, còn một đoạn đường khá dài mới tới được Kết Đan. Vì vậy, đối thủ của chàng tại pháp hội sắp tới cơ bản đều là những tiền bối đã tu hành lâu hơn chàng hàng chục, hàng trăm năm.
Dặn dò xong xuôi, trưởng lão lại chậm rãi khép mắt. Liễu Ngộ chắp tay hành lễ thêm lần nữa rồi xuống lầu, rời khỏi Tàng Kinh Các.
Đứng dưới bầu trời xanh thẳm bên ngoài, chàng khẽ ngước nhìn, hồi tưởng lại những gì vừa trải qua trong đại trận. Tâm cảnh chàng xuất hiện vết nứt là vì một câu nói của Lạc chủ, mà tâm cảnh ấy được chữa lành, cũng chính nhờ một câu nói khác của nàng.
Hóa ra trong vô thức, nàng đã có sức ảnh hưởng đến chàng sâu đậm nhường này.
Nghĩ đến đó, khóe môi Liễu Ngộ khẽ cong lên. Nụ cười ấy thật phức tạp, đến mức chẳng ai phân định nổi đó là niềm vui hay nỗi sầu.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đứng lặng hồi lâu, Liễu Ngộ cất bước tìm đến căn phòng nghỉ của Hành Ngọc. Chàng không cưỡi hạc mà tự mình thi triển thuật dịch chuyển. Tới ngọn núi dành cho khách quý, chàng khẽ chỉnh lại vạt áo, băng qua rừng đào rồi tiến vào rặng trúc tím u tịch.
Căn phòng nơi Hành Ngọc ở nằm ngay phía sau rặng trúc ấy.
Khi chỉ còn cách cửa phòng vài bước chân, cánh cửa vốn đang đóng chặt bỗng nhiên đẩy mở từ bên trong. Một bóng hình trong bộ tăng y xanh thẳm, gương mặt thanh tú lộ vẻ đắc ý hiện ra.
Liễu Duyên thong thả bước ra từ chính căn phòng của nàng.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 48](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)