Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 47
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 47

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2439 từ · 11 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 47

Vô Định Tông vốn là thánh địa của Phật môn, bên trong Tàng Kinh Các lưu trữ hơn mười vạn cuốn sách. Các loại sách về trận pháp được xếp ngay ngắn trên kệ, phân loại vô cùng đầy đủ và đa dạng.

Hành Ngọc dạo bước giữa các kệ sách, tìm kiếm một lúc liền chọn được vài cuốn đúng ý. Nàng ôm chúng đến một góc cạnh cửa sổ rồi khoanh chân ngồi xuống. Ánh sáng từ những viên dạ minh châu hòa quyện cùng ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa, giúp nàng nhìn rõ từng nét chữ cổ xưa.

Nàng đặt sách lên gối, mỗi khi bắt gặp một trận pháp thú vị, nàng lại dùng ngón trỏ làm bút, vẽ lại pháp trận đó giữa khoảng không với vẻ mặt vô cùng chuyên chú.

Khi hoàng hôn buông xuống, tiếng trống của Vô Định Tông vang lên trầm hùng, vọng khắp tông môn và lan tận vào trong Tàng Kinh Các. Đây là thời điểm các đệ tử bắt đầu giờ tụng kinh buổi tối, và Tàng Kinh Các cũng chuẩn bị đóng cửa. Hành Ngọc mải mê trong góc khuất nên không hề nhận ra mọi người đang lục tục rời đi.

Cho đến khi người trong các đã vơi đi quá nửa, một chuỗi tiếng bước chân vang lên đều đặn. Một bóng người cao lớn đổ dài dưới ánh sáng dạ minh châu, bao trùm lấy Hành Ngọc.

Khi nàng vừa kịp ngẩng đầu vì nhận thấy điều bất thường, người tới đã đứng ngay trước mặt. Người đó hơi cúi người, bàn tay thon dài nắm lấy gáy cuốn sách trên đầu gối nàng, khẽ dùng lực muốn rút nó ra. Hành Ngọc thả lỏng tay, để mặc người đó lấy sách đi.

Liễu Ngộ khép cuốn sách lại, giọng nói trầm ấm: “Đã đến giờ Tàng Kinh Các đóng cửa, chúng ta nên rời đi thôi.”

Hành Ngọc tò mò hỏi: “Sao huynh biết ta ở chỗ này?”

Đối với câu hỏi này, Liễu Ngộ dường như không nghe thấy, chàng lẳng lặng tránh né không đáp. Chàng đưa bàn tay phải ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng kéo đứng dậy: “Mau ra ngoài thôi, nếu chưa xem xong thì ngày mai lại tới.”

Hành Ngọc cũng chỉ thuận miệng hỏi nên không để ý việc chàng đánh trống lảng. Nàng cúi người thu dọn những cuốn sách dưới đất, mang về kệ và xếp chúng lại đúng vị trí trong trí nhớ. Liễu Ngộ đứng im ở hành lang, lặng lẽ chờ đợi nàng.

Sau khi trả hết sách, Hành Ngọc khẽ hất cằm ra hiệu cho Liễu Ngộ rằng có thể đi được rồi.

Ánh tà dương phủ lên nghìn bậc thang đá trước Tàng Kinh Các, kéo dài bóng dáng của Hành Ngọc. Nàng rảo bước xuống thang, đi được vài bước thì thấy Liễu Ngộ vẫn lững thững theo sau với tốc độ không nhanh không chậm. Nàng đứng dưới bậc thềm vẫy tay với chàng, mỉm cười rạng rỡ: “Sao không đi nhanh chút?”

Hoàng hôn loang lổ trên gương mặt nàng, khiến nụ cười ấy trong thoáng chốc trở nên hư ảo như hoa trong gương, trăng dưới nước, nhìn thì động lòng người, nhưng dường như chẳng cách nào chạm tới.

Liễu Ngộ bất giác đứng sững tại chỗ, trong lòng dâng lên một nỗi buồn bã mất mát khó tả. Cảm giác này đối với chàng sao mà lạ lẫm quá. Chàng không biết làm sao để xoa dịu tâm tình, chỉ biết vô thức lần chuỗi hạt đen nhánh trong tay, đôi môi khẽ mím lại.

“Làm sao vậy?” Hành Ngọc hỏi lại lần nữa.

Thấy Liễu Ngộ vẫn chưa phản ứng, nàng bước nhanh lên bậc thang, đi đến trước mặt chàng. Nàng kiễng chân, đưa tay huơ huơ trước mắt chàng, rồi lại dùng bàn tay chạm nhẹ lên trán chàng.

“Đang thẫn thờ chuyện gì vậy? Gặp chuyện gì khó khăn sao?”

Tay nàng rất lạnh. Cảm giác lành lạnh lan tỏa từ trán khiến Liễu Ngộ bừng tỉnh. Chàng rủ mắt nhìn xuống Hành Ngọc. Đóa hoa trong gương này hiện đang đứng ngay trước mắt chàng, ở nơi mà chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới. Cảm giác mất mát lúc nãy bỗng dưng tan biến đi đôi chút.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng sớm hôm sau, Hành Ngọc lại đến Tàng Kinh Các. Lần này nàng đã thuộc đường nên đi thẳng vào tầng một, đưa lệnh bài của Liễu Ngộ cho đệ tử canh cửa rồi thuận lợi bước vào.

Khi bóng nàng vừa khuất, một đệ tử hơi mập gãi đầu nói với người bên cạnh: “Này, vị đạo hữu vừa rồi cầm lệnh bài của Liễu Ngộ sư huynh đúng không? Vật quan trọng thế mà sư huynh lại đưa cho nàng, không biết là đạo hữu theo kiểu nào nhỉ?”

Đừng tưởng người tu hành thì không biết hóng hớt. Một đệ tử khác gầy hơn liền làm vẻ mặt bí hiểm: “Ta nghe nói, vị đó là người của Hợp Hoan Tông đấy.”

“Hợp Hoan Tông!” Đệ tử mập kêu lên, rồi vội che miệng hạ giọng, “Sao sư huynh lại liên quan đến người của Hợp Hoan Tông được? Chẳng lẽ lời đồn là thật?”

“Lời đồn gì cơ?” Một giọng nói pha lẫn ý cười đột ngột vang lên từ phía cửa.

Liễu Duyên tay cầm quạt xếp, thong thả bước vào Tàng Kinh Các.

“Liễu Duyên sư huynh!” Hai đệ tử vội vàng chỉnh đốn trang phục, chắp tay hành lễ. Đệ tử mập gãi đầu cười gượng: “Sư huynh, chúng đệ chỉ nói chuyện phiếm thôi ạ.”

Khóe môi Liễu Duyên nhếch lên một nụ cười, nhưng giọng điệu lại vô cùng lạnh lẽo: “Đang trong giờ canh gác mà không nghiêm túc, lại còn tự tiện bàn tán chuyện riêng tư của sư huynh. Lát nữa xong việc, hai người tự đến Giới Luật Viện nhận phạt đi.”

Hai đệ tử ủ rũ cúi đầu vâng lệnh. Sau khi trách phạt họ, Liễu Duyên xoay nhẹ chiếc quạt, đi thẳng lên tầng hai của Tàng Kinh Các.

Liễu Duyên đi thẳng vào góc sâu của gác mái, quả nhiên thấy người hắn muốn tìm đang ở bên kệ sách trận pháp. Hắn tùy tay rút ra một cuốn sách trận pháp thâm sâu, tiến đến bên cạnh Hành Ngọc rồi khoanh chân ngồi xuống.

Lúc hắn mới tới, Hành Ngọc không mấy để tâm, chỉ nghĩ là một đệ tử Vô Định Tông bình thường cũng đi tìm sách. Mãi đến khi Liễu Duyên ngồi xuống ngay sát bên cạnh, nàng mới nghiêng đầu nhìn hắn, nhướng mày hỏi: “Không biết hôm nay Liễu Duyên sư huynh có gì chỉ giáo?”

“Rảnh rỗi không có việc gì, định nghiên cứu chút trận pháp thôi.” Liễu Duyên lắc lắc cuốn sách trong tay như để chứng minh mình không nói dối.

Hành Ngọc liếc qua tiêu đề “Kỳ Môn Độn Giáp Trận”. Ngày hôm qua khi lật xem, nàng cũng đã thấy cuốn này. Kỳ môn độn giáp vốn là một nhánh vô cùng hóc búa và ít người theo đuổi, hôm qua nàng mới xem vài trang đã thấy đầu óc mờ mịt. Thấy hắn cầm cuốn sách này, nàng không khỏi nảy sinh chút hứng thú: “Huynh cũng có nghiên cứu về trận pháp sao?”

Liễu Duyên nghiêng đầu, khí chất trên người hắn lúc này vừa mang vẻ thánh khiết của Phật môn, lại vừa có nét tà mị khó lường. Sự mâu thuẫn ấy vô tình tạo nên một sức hút kỳ lạ.

“Tuy chưa đạt đến bậc bậc thầy, nhưng ở Vô Định Tông này, trừ vài vị tổ sư thuộc Hóa Thần kỳ ra, hiểu biết và năng lực về trận pháp của ta chắc là cao nhất. Nếu Lạc chủ có gì thắc mắc, chúng ta có thể cùng trao đổi.”

Hành Ngọc hơi ngạc nhiên, xem ra tài năng bẩm sinh của hắn trong mảng này không hề tầm thường. Nàng thuận miệng đáp một câu “Vậy đa tạ sư huynh”, rồi lập tức cúi đầu tiếp tục đọc sách của mình, coi người bên cạnh như không tồn tại.

Nụ cười trên mặt Liễu Duyên hơi khựng lại. Hắn xoay xoay chiếc quạt xếp, dường như nghĩ ra điều gì đó bèn đứng dậy đi về phía kệ sách. Tiếng động hắn cố ý tạo ra khá lớn, nhưng Hành Ngọc từ đầu đến cuối không hề rời mắt khỏi trang sách. Một lát sau, hắn quay lại với một cuốn sách cổ bìa đen trên tay.

Hắn hơi cúi người, đưa cuốn sách chắn ngay trước tầm mắt Hành Ngọc, buộc nàng phải nhìn vào nó và nhìn cả hắn.

“Sư huynh còn việc gì nữa sao?” Hành Ngọc nhìn thẳng vào mắt hắn.

Liễu Duyên khẽ cười: “Ta không biết làm sao mới đả động được Lạc chủ, nghĩ đi nghĩ lại, chắc chỉ có cách gãi đúng chỗ ngứa mà thôi.”

Hành Ngọc khẽ mím môi, suy đoán xem mục đích thật sự của những lần tiếp cận này là gì. Nhưng vì chưa biết rõ về con người hắn, nàng vẫn chưa đưa ra được kết luận. Nàng vươn tay nhận lấy cuốn sách: “Sư huynh nói vậy làm ta tò mò về nội dung bên trong rồi đấy.”

Thấy nàng nhận sách, Liễu Duyên ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ quan sát biểu cảm của nàng. Hành Ngọc mở trang đầu tiên, chỉ mới đọc vài dòng, nàng đã ngẩn người, quay sang nhìn hắn: “Cái này…”

Đôi mắt đào hoa của Liễu Duyên tràn đầy ý cười: “Ta đã bảo mà, Lạc chủ chắc chắn sẽ thích nó.”

Hành Ngọc bật cười, không phủ nhận. Nàng đắm mình vào cuốn sách suốt bốn tiếng đồng hồ. Đến khi lười biếng vươn vai khép sách lại, nàng thấy Liễu Duyên vẫn ngồi đó, tựa lưng vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Sư huynh vẫn chưa đi sao?” Nàng ngạc nhiên.

Liễu Duyên chậm rãi mở mắt, vẻ mặt có chút uất ức: “Có một vị Phật tử tuấn tú ngồi cạnh thế này mà Lạc chủ cứ ngó lơ mãi, thật sự đành lòng sao?”

Hành Ngọc thành khẩn đáp: “Bộ dạng này của huynh trông thuận mắt hơn lúc tự cao tự đại nhiều đấy.”

Liễu Duyên: “…”

Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lịch lãm: “Xem xong rồi, Lạc chủ thấy thế nào?”

Cuốn sách cổ kia chỉ giảng giải về một trận pháp duy nhất: Trận pháp dò xét tà ma. Hiện nay việc nhận diện tà ma rất phức tạp và tốn sức. Dù nhiều tiền bối đã cố gắng nghiên cứu một trận pháp có thể tích hợp vào trận bàn để tự động nhận diện, nhưng tất cả đều thiếu đi một chút yếu tố cuối cùng để thành công.

Cuốn sách cũng nhắc đến việc Vô Định Tông đang phong ấn một đại trận như thế ở hồ Băng Liên. Tuy nhiên, nó tiêu tốn quá nhiều linh thạch, của cải mỗi lần vận hành nên không thể phổ biến rộng rãi. Tiền bối để lại đại trận và cuốn sách này với hy vọng có ai đó đủ tài năng để tinh giản và tối ưu hóa nó.

Hành Ngọc hỏi: “Chắc huynh cũng xem qua rồi, huynh có suy nghĩ hay phát hiện gì không?”

Nhắc đến chuyện nghiêm túc, Liễu Duyên thu lại vẻ bất cần đời. Hắn chỉnh lại tăng bào, trầm ngâm: “Những năm qua ta luôn nghiên cứu nó, cũng có chút tâm đắc. Lạc chủ có muốn đến hồ Băng Liên xem thử đại trận đó không? Ta đưa Lạc chủ đi.”

Hành Ngọc gật đầu: “Làm phiền Liễu Duyên sư huynh.”

Hắn lại khôi phục vẻ trêu chọc: “Lúc nãy ta ân cần thì Lạc chủ lạnh nhạt, giờ nhắc đến trận pháp Lạc chủ lại lễ phép thế này. Muốn lấy lòng Lạc chủ thật khó hay thật dễ đây?” Hắn ghé sát lại: “Hay là Lạc chủ chỉ dành cơ hội cho Liễu Ngộ sư huynh thôi?”

Hành Ngọc tặc lưỡi, đúng là người đi theo lối tu của Hoan Hỉ Phật, thật biết cách trêu hoa ghẹo nguyệt. “Nếu sư huynh nói rõ mục đích muốn lấy lòng ta, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“Lạc chủ là thần nữ đương thời, ta ngưỡng mộ còn không hết. Thấy Liễu Ngộ sư huynh không hiểu lòng nữ nhi nên ta mới muốn lấy lòng Lạc chủ chút thôi, Lạc chủ hiểu lầm làm ta đau lòng quá.”

Hành Ngọc thản nhiên: “Người cùng một tông môn mà lại tùy ý bình phẩm sư huynh của mình như thế, quy định của Vô Định Tông có vẻ chưa đủ chặt chẽ nhỉ?”

Liễu Duyên hơi khựng lại. Hắn cúi đầu, tay khẽ quấn một lọn tóc mai của nàng vào ngón trỏ, động tác vô cùng quyến luyến: “Ta chỉ là… thấy tiếc cho Lạc chủ thôi. Đừng hiểu lầm ta nhé? Hửm?”

Cái đuôi câu của hắn kéo dài, đầy mị hoặc như một vị yêu tăng. Hành Ngọc đưa tay gạt tay hắn ra khỏi tai mình: “Nếu sư huynh không tiện, để lúc khác ta nhờ Liễu Ngộ dẫn đi cũng được.”

Liễu Duyên vội vàng đổi giọng: “Huynh ấy đang bận nghiền ngẫm kinh Phật để hoàn thiện cảnh giới và tâm tính, chúng ta đừng nên làm phiền. Để ta đưa Lạc chủ đi.”

Thì ra hai ngày nay Liễu Ngộ bận việc đó. Hành Ngọc thầm nghĩ khi cùng hắn rời khỏi Tàng Kinh Các.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hồ Băng Liên là một hồ nước phủ đầy những đóa hoa bằng băng tinh khiết, trông hệt như hoa sen đang nở rộ. Đại trận nằm ngay giữa lòng hồ. Liễu Duyên lướt đi trên không, nhẹ nhàng đạp lên những đóa sen băng, Hành Ngọc cũng nhanh chóng bám sát theo sau.

Đến giữa hồ, không gian trắng xóa một màu. Liễu Duyên không lãng phí thời gian, hắn lấy lệnh bài thân phận của mình ra, đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt bắt các quyết ấn phức tạp. Ngay lập tức, một vòng trận pháp khổng lồ, uy nghiêm hiện lên trên bầu trời, bao phủ lấy toàn bộ mặt hồ mênh mông.