Trong khi Liễu Ngộ đang thỉnh an Chưởng giáo, Hành Ngọc đã chọn xong căn phòng nghỉ cho mình. Sau khi cảm ơn vị đệ tử dẫn đường, nàng đẩy cửa bước vào trong.
Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng lại toát lên vẻ thanh cao thoát tục. Toàn bộ gian phòng đều được dựng bằng trúc, mang lại cảm giác tươi mới và trang nhã vô cùng. Trên tường treo một bức tranh thủy mặc vẽ rừng trúc; bên cửa sổ đặt chiếc bàn gỗ nhỏ với hai chậu linh lan được chăm chút rất khéo léo.
Hành Ngọc đi tới đẩy cửa sổ ra, phát hiện phía sau phòng chính là một rừng trúc tím bạt ngàn. Một cơn gió nhẹ lướt qua, rừng trúc xào xạc tạo nên những âm thanh thanh thoát, nghe hệt như tiếng tiêu thổi vi vu giữa đại ngàn.
Nàng ngồi xuống, tự pha cho mình một ấm trà ngon. Sau khi nhâm nhi chén trà nóng, Hành Ngọc trải giấy bút, bắt đầu đúc kết lại những kinh nghiệm quý giá trong quá trình nghiên cứu trận pháp vừa qua. Việc tự mình sáng tạo ra một trận pháp tuy vô cùng gian nan, nhưng một khi thành công lại mang về không ít chiêm nghiệm quý giá, rất có ích cho con đường tu tập sau này của nàng.
Mãi đến khi nàng vừa hệ thống lại xong xuôi, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ. Hành Ngọc đứng dậy mở cửa, người đứng bên ngoài quả nhiên là Liễu Ngộ.
Chàng đã thay một bộ tăng y mới màu trăng non thanh khiết, đứng dưới hiên nhà với phông nền là rừng trúc tím phía sau, phong thái thoát tục khó lòng diễn tả bằng lời.
“Để Lạc chủ phải đợi lâu rồi.” Liễu Ngộ lên tiếng, ánh mắt thoáng chút áy náy, “Bần tăng đột nhiên có việc gấp cần xử lý, e là sắp tới không thể cùng Lạc chủ dạo xem tông môn được rồi.”
Hành Ngọc bật cười: “Hóa ra huynh đích thân tới đây chỉ để nói chuyện này sao? Gửi một tờ truyền âm phù là được rồi, cần gì phải chạy một chuyến cho nhọc công.”
“Bần tăng đã hứa sau khi thỉnh an xong sẽ tới tìm Lạc chủ, đương nhiên không thể thất hứa.” Liễu Ngộ nói, “Hơn nữa, bần tăng qua đây là muốn đưa cho Lạc chủ một thứ.”
Chàng chìa tay ra, đưa một tấm lệnh bài cho Hành Ngọc.
“Tấm lệnh bài này là tín vật. Lạc chủ có thể dùng nó để vào Tàng Kinh Các, mượn đọc các bí tịch công pháp từ tầng một đến tầng ba. Nếu thấy rảnh rỗi, Lạc chủ có thể tới đó tìm xem có sách về trận pháp nào cần thiết không.”
Sách về trận pháp! Đây đúng là thứ Hành Ngọc đang khao khát nhất lúc này. Nàng đón lấy tấm lệnh bài, xoay nhẹ trong lòng bàn tay: “Đa tạ huynh.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hành Ngọc thay một bộ váy dài màu vàng nhạt, dùng chiếc trâm gỗ đơn giản vấn gọn phần tóc mái, rồi cầm theo lệnh bài ra cửa. Nàng không thuộc đường, nhưng đã hỏi thăm qua, chỉ cần gọi tiên hạc và báo điểm đến, chúng sẽ chở nàng tới tận nơi.
Tiên hạc bay rất nhanh, lướt qua những tầng mây mù vắt ngang trời. Hành Ngọc ngồi trên lưng hạc nhìn xuống, có thể thấy thấp thoáng gần nửa dáng hình hùng vĩ của Vô Định Tông.
Chẳng mấy chốc, tiên hạc đã đáp xuống đích đến. Hành Ngọc lấy ra một viên Bổ Khí Đan tam phẩm đưa tới bên mỏ hạc. Con hạc tiên kêu dài một tiếng đầy vui sướng, cúi đầu ngậm lấy viên đan dược rồi còn thân mật cọ cọ vào má Hành Ngọc. Cảm giác ngứa ngáy khiến nàng bật cười, bèn thưởng thêm cho nó một viên nữa trước khi vẫy tay chào.
Tiên hạc vỗ cánh bay đi, Hành Ngọc xoay người lại, liền nhìn thấy Tàng Kinh Các sừng sững trên đỉnh nghìn bậc thang đá. Nơi này khá nhộn nhịp, rất nhiều đệ tử Vô Định Tông đang lầm lũi leo thang để vào trong. Không có ai ngự kiếm bay thẳng lên, Hành Ngọc dĩ nhiên cũng không muốn phạm phải quy tắc cơ bản này. Nàng vén lại vài lọn tóc mai, bắt đầu bước lên những bậc thềm.
Giữa một rừng phật tu mặc tăng y nhạt màu, đầu cạo sạch bóng, Hành Ngọc với chiếc váy vàng nhạt nổi bật vô cùng. Trong lúc nàng leo thang, không ít đệ tử đi ngang qua đều tò mò nhìn nàng. Nếu lỡ chạm mắt, họ sẽ mỉm cười ái ngại rồi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Khi Hành Ngọc sắp đi hết nghìn bậc thang, nàng bỗng bắt gặp một vị hòa thượng đứng ở cuối đoạn đường ấy.
Ở Vô Định Tông gặp hòa thượng thì chẳng có gì lạ, nhưng vị này lại vô cùng đặc biệt. Nếu tăng y của Liễu Ngộ luôn được mặc chỉnh tề, ngay ngắn, toát lên vẻ từ bi thanh tịnh, thì vị hòa thượng này lại khoác áo lỏng lẻo, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy tà mị và phóng khoáng.
Hành Ngọc đánh giá đối phương hơi lâu, vị hòa thượng trẻ tuổi đứng đó dĩ nhiên cũng chú ý tới nàng.
“Lạc chủ.” Hắn chắp tay trước ngực chào hỏi, cứ như thể đã quen biết nàng từ lâu, trên mặt treo nụ cười nhu hòa thân thuộc, “Bần tăng pháp hiệu Liễu Duyên.”
Vừa nghe thấy pháp hiệu này, Hành Ngọc lập tức nhận ra ngay danh tính đối phương. Vô Định Tông trong suốt một nghìn năm cũng chỉ có vỏn vẹn bốn vị Phật tử, ngoài Liễu Ngộ ra còn có một vị Phật tử tu tập theo nhánh Hoan Hỉ Phật, chính là Liễu Duyên.
Hành Ngọc đáp: “Hóa ra là Liễu Duyên sư huynh.”
Dù đều tu Phật, nhưng các nhánh Phật pháp vốn rất đa dạng. Liễu Ngộ tu tập theo chính đạo, lòng thanh thản như nước, đó là đạo đại từ đại bi. Ngược lại, Phật môn còn có Sát Lục đạo và Hoan Hỉ đạo. Hành Ngọc nhớ rõ Liễu Duyên chính vì vị Phật tử này đi theo một con đường không hề tầm thường.
Hoan Hỉ Phật lấy hồng trần làm nơi tu hành. Những hỉ, nộ, ái, ố đối với người tu nhánh này lại chính là dưỡng chất để ngộ đạo. Tuy nhiên, nếu tâm thế không vững sẽ rất dễ sa ngã, khiến Phật pháp bị hoang phế, bởi vậy người đi theo nhánh này cực kỳ hiếm hoi. Có lời đồn rằng người sáng lập nhánh Hoan Hỉ Phật năm xưa từng có vợ con, sau khi vợ và con gái qua đời mới hoàn toàn giác ngộ, đắc đạo thành Phật.
Trong lúc Hành Ngọc còn đang mải suy nghĩ, Liễu Duyên liếc qua tấm lệnh bài trong tay nàng, chủ động mời: “Lạc chủ cũng muốn vào Tàng Kinh Các sao? Không bằng chúng ta cùng đi đi.”
Hành Ngọc không từ chối, nàng bước tới cuối bậc thang, sóng vai cùng Liễu Duyên tiến vào trong. Biết được ý định của nàng, Liễu Duyên đưa nàng lên tầng hai, dừng lại trước một kệ sách nằm sâu phía trong: “Kệ sách này hầu hết đều là những ghi chép liên quan đến trận pháp.”
“Làm phiền Liễu Duyên sư huynh rồi.”
Hành Ngọc nói lời cảm ơn, tùy tay rút ra một cuốn sách định lật xem. Thế nhưng khi nàng xoay người lại, thấy Liễu Duyên vẫn đứng đó. Nàng nhướng mày: “Sư huynh còn việc gì sao?”
“Coi như thù lao dẫn đường, không biết Lạc chủ có thể giải đáp một chút thắc mắc cho bần tăng không?”
“Sư huynh cứ nói trước thắc mắc của mình đi.” Hành Ngọc không nhận lời ngay, nàng muốn nghe xem đó là chuyện gì. Tuy nhiên, trong lòng nàng đã có chút suy đoán, hẳn là liên quan đến Liễu Ngộ.
Liễu Ngộ trong giới tu hành có tiếng tăm quá lớn, khiến một Liễu Duyên dù tài hoa xuất chúng cũng hoàn toàn bị lu mờ dưới cái bóng của chàng.
Liễu Duyên cười, đôi mắt đào hoa của hắn bỗng trở nên lấp lánh, đong đưa tình tứ. Một người tu Phật mà lại sở hữu đôi mắt như thế, quả thực khiến người ta cảm thấy có chút ngược đời. Hắn tiến lại gần Hành Ngọc, vờ như định thì thầm điều gì đó, rồi đột ngột giơ tay vén lọn tóc mai cho nàng trước khi nàng kịp né tránh. Động tác vô cùng thân mật, giọng nói lại dịu dàng như nước: “Vừa rồi chỉ là đùa với Lạc chủ thôi. Lạc chủ tưởng bần tăng muốn thám thính chuyện về Liễu Ngộ sư huynh sao?”
Hành Ngọc không hề bối rối, nàng trở tay, rút chiếc trâm gỗ đang búi tóc ra. Mái tóc dài mềm mại lập tức đổ xuống như suối, vài sợi tóc lướt qua mu bàn tay Liễu Duyên khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy. Hành Ngọc không lùi lại, trái lại còn bước lên một bước.
Dưới cái nhìn chăm chú của Liễu Duyên, nàng dùng mũi trâm gỗ khẽ nâng cằm hắn lên, thong dong đánh giá dung mạo hắn từ trên xuống dưới: “Nghe nói Phật tử tu tập theo nhánh Hoan Hỉ Phật. Thật đáng tiếc, sao huynh lại không cần trải qua tình kiếp nhỉ? Ta thực sự tò mò, rốt cuộc là đạo song tu của Hợp Hoan Tông lợi hại, hay Hoan Hỉ Phật của huynh mạnh hơn.”
Nàng thầm nghĩ, kiểu Phật tử như Liễu Duyên mà đụng phải những cô nương ma mị như Mộ Hoan hay Vũ Mị chắc chắn sẽ rất thú vị. Còn nàng? Nàng chẳng có hứng thú với hắn, hơn nữa con đường nàng đang đi cũng không phải là song tu.
Mũi trâm gỗ khá sắc, nhưng Liễu Duyên có thân thể vàng ròng đã qua tôi luyện của Phật môn, vật tầm thường này không thể làm tổn thương hắn. Nghe lời nàng, Liễu Duyên lộ vẻ tiếc nuối: “Lạc chủ nói đúng tâm can ta rồi, ta cũng thấy rất đáng tiếc. Liễu Ngộ sư huynh không hiểu chuyện nam nữ, e là Lạc chủ khó lòng lay động được trái tim huynh ấy. Dẫu huynh ấy có rung động thì cũng chỉ như một khúc gỗ, không cách nào thấu cảm được nét duyên dáng, phong tình vạn người mê của Lạc chủ đâu.”
Hành Ngọc nhướng mày, có chút cảm khái. Cùng tu Phật pháp, nhưng Liễu Duyên và Liễu Ngộ đi hai con đường hoàn toàn trái ngược. Nếu là Liễu Ngộ, tuyệt đối sẽ không bao giờ nói ra những lời cợt nhả như vậy. Trong lòng nàng dâng lên sự không hài lòng với thái độ của hắn. Vì không thân thiết, nàng cũng lười đôi co.
Nàng để mũi trâm trượt nhẹ từ yết hầu Liễu Duyên xuống cổ áo tăng bào, dừng lại một chút rồi đột ngột kéo mạnh, làm áo hắn xộc xệch lộ ra một mảng ngực: “Sư huynh, huynh làm phiền ta đọc sách rồi.”
Đây là lời đuổi khéo trực tiếp. Liễu Duyên cười trầm thấp vài tiếng. Mũi trâm vẫn dừng ở ngực hắn, Hành Ngọc thậm chí cảm nhận được lồng ngực hắn đang phập phồng rung động. Giọng hắn dịu xuống: “Vậy bần tăng không làm phiền Lạc chủ nữa.”
Nhìn theo bóng Liễu Duyên rời đi, Hành Ngọc cúi đầu mở sách trận pháp. Nhưng rất nhanh nàng nhận ra có gì đó không ổn. Tại sao hắn lại làm vậy? Tại sao lại nói những lời đó? Lẽ nào là cố ý diễn kịch cho Liễu Ngộ xem? Nàng nhìn quanh một vòng, góc này rất khuất, nếu có người đến nàng chắc chắn sẽ nhận ra ngay. Vậy thì không phải rồi.
Nghĩ mãi không thông, nàng đành nén sự nghi hoặc xuống để tập trung vào cuốn sách.
Cùng lúc đó, Liễu Ngộ đang ngồi khoanh chân trong trận pháp ở một nơi khác bỗng mở choàng mắt. Chàng nhắm mắt lại, đôi mày khẽ nhíu chặt đầy căng thẳng.
“Sư huynh, có chuyện gì vậy?” Đắc Hạc m đang canh chừng bên ngoài vội vàng hỏi.
Liễu Ngộ lắc đầu, vô thức lần chuỗi hạt trong tay, đồng thời mặc niệm kinh Phật trong lòng. Nhưng dù đã niệm hết cả bài kinh, chàng vẫn không thể xua tan những ý nghĩ hỗn loạn trong tâm trí. Chỉ cần nhắm mắt lại, bên tai chàng lại vang lên câu nói kia của Hành Ngọc: Thật đáng tiếc, sao huynh lại không cần trải qua tình kiếp nhỉ…”
“Sư huynh…”
Chân mày Liễu Ngộ càng siết chặt: “Đợi một lát nữa hãy khởi trận lại.”
Đắc Hạc đứng bên ngoài ngập ngừng gật đầu. Không biết có phải ảo giác không, hắn cảm thấy gương mặt sư huynh thoáng hiện nét đau thương nhàn nhạt, hơi thở cũng dồn dập hơn thường ngày. Giống như chàng đang dốc hết sức để giữ vẻ khắc chế và bình tĩnh, nhưng thần sắc vẫn vô tình bại lộ một nỗi niềm cay đắng thầm kín.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 46](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)