Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 45
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 45

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

1995 từ · 9 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 45

Nhìn chằm chằm vào ngọc bài rồi rối rắm một lát, Hành Ngọc cũng nhanh chóng nghĩ thông suốt.

Nàng ở Hoài Thành đã làm rất nhiều chuyện, nhưng hiện tại mới chỉ có nhóm phật tu ở chùa Hàn Sơn biết rõ. Chờ sau này khi trận pháp được phổ biến rộng rãi, bá tánh Hoài Thành đều hiểu được sự đóng góp của nàng, đến lúc đó điểm khuynh mộ tự khắc sẽ đổ về như nước chảy mà thôi.

Tuy rằng… tốc độ kiếm điểm này vẫn còn hơi chậm, nhưng ít ra đây là một nguồn tài nguyên có thể phát triển bền vững.

Thu hồi ngọc bài, Hành Ngọc điều khiển thảm bay hướng về phía Tây Bắc. Sau một ngày dài ròng rã, phía dưới đã không còn thấy bóng dáng thành trì nào nữa, thi thoảng mới bắt gặp vài quán trà đơn sơ ven đường.

Hành Ngọc tò mò nhìn xuống, thấy rất nhiều người đầu đội nón lá, vai đeo hành trang, tay cầm gậy trúc đang lầm lũi đi về phía Tây Bắc.

“Họ là…”

Liễu Ngộ đang ngồi xếp bằng, tay khẽ lần chuỗi hạt. Nghe vậy, chàng mở mắt, nhìn theo hướng tay nàng chỉ rồi đoán ngay được điều nàng định hỏi.

“Đó đều là những tín đồ đang trên đường đến vô tận hoang mạc để triều bái.”

Tiểu hòa thượng Liễu Niệm hào hứng chen vào: “Lạc chủ có biết không, vùng này trong phạm vi mười vạn dặm vốn dĩ đều là hoang mạc, cát vàng mịt mù, gió cuốn không ngừng. Dân bản địa gọi nơi đây là ‘Vô Tận Hoang Mạc’.”

“Năm xưa, vị Tổ sư sáng lập tông môn đã chọn nơi này làm sơn môn. Ngài dùng thần thông dời non lấp biển vĩ đại để đưa các linh mạch, linh sơn về đây, biến một góc hoang mạc thành vùng đất phúc lành. Suốt vạn năm sau đó, vì tín đồ Phật môn đông đảo, mỗi người khi đến hành hương đều tùy tay gieo xuống một mầm cây. Trải qua vạn năm đằng đẵng, vùng cát cháy mênh mông đã hóa thành khu rừng rậm vô tận như Lạc chủ thấy bây giờ đấy.”

Hành Ngọc hơi ngẩn ngơ. Trong tầm mắt nàng giờ chỉ toàn là đại ngàn xanh thẳm, nếu không có Liễu Niệm giải thích, chắc chắn nàng sẽ lầm tưởng đây là một cánh rừng nguyên sinh hoàn toàn tự nhiên.

“Thật là một cảnh tượng khiến người ta phải trầm trồ.” Hành Ngọc không tiếc lời khen ngợi.

Bay thêm nửa ngày nữa, thông thường càng vào sâu trong rừng thì dân cư phải càng thưa thớt, nhưng nơi này lại hoàn toàn ngược lại. Càng tiến gần trung tâm, Hành Ngọc lại thấy làng mạc, trấn nhỏ xuất hiện ngày càng nhiều.

Liễu Ngộ giải thích: “Tín đồ định cư sinh sống tại đây lâu dần hình thành thôn xóm. Ngay dưới chân núi Vô Định Tông còn có một tòa thành trì rất lớn.”

Một canh giờ sau, đoàn người cuối cùng cũng đến được bìa rừng, nhìn thấy tòa thành sầm uất phía trước. Sừng sững trên không trung, ẩn hiện sau lớp sương mù bảng lảng chính là sơn môn của Vô Định Tông.

Hành Ngọc khoanh chân trên thảm bay ngước nhìn lên, nàng hoàn toàn không thấy rõ toàn cảnh sơn môn. Cảnh tượng ấy mang vẻ đẹp kỳ vĩ của tạo hoá, khiến tâm hồn bỗng chốc bình lặng, bên tai thoang thoảng như có tiếng tụng kinh vang vọng từ cõi hư vô.

Rất nhanh sau đó, cả nhóm đáp xuống đất.

Liễu Ngộ dẫn Hành Ngọc đi về phía trước, vừa đi chàng vừa tháo chuỗi hạt màu đen quấn quanh cổ tay phải ra, đưa tới trước mặt nàng.

“Làm sao vậy?” Hành Ngọc hơi ngơ ngác.

“Chuỗi hạt này là thánh vật của Vô Định Tông, Lạc chủ phải cầm nó mới có thể tiến vào tông môn.” Liễu Ngộ ôn tồn nói.

Chuỗi hạt đen nhánh vừa chạm vào tay, Hành Ngọc cảm nhận được một luồng hơi lạnh thấu xương. Khí tức ẩn chứa bên trong không hề ôn hòa, trái lại, nó tỏa ra một cảm giác đầy sát phạt và ác niệm. Sự tà ác ấy khiến Hành Ngọc phải kinh ngạc cúi đầu nhìn kỹ thêm lần nữa.

“Chuỗi hạt này được luyện hóa từ cốt tủy của một tà ma Hóa Thần kỳ. Bần tăng thường dùng nó để ma luyện Phật pháp.”

Hóa Thần Kỳ! Chỉ nghe đến ba chữ này, Hành Ngọc đã biết tà ma năm xưa khó đối phó đến nhường nào. Nàng nắm chặt chuỗi hạt, lặng lẽ theo sau Liễu Ngộ.

Đến gần cổng thành, Hành Ngọc thấy bên trên điêu khắc vài đóa hoa sen đang nở rộ. Không rõ chúng được làm từ chất liệu gì mà từng cánh hoa đều sống động như thật, ngay cả những giọt sương trên đó cũng long lanh, tinh khiết vô ngần.

Liễu Ngộ đi tới trước đóa sen đá, lấy ra ngọc bài thân phận của mình. Một giọt nước trên cánh hoa khẽ lăn xuống, thấm vào nhụy hoa, ngay lập tức một cánh cổng ẩn hiện giữa mây mù hiện ra trước mắt Hành Ngọc.

Liễu Ngộ dẫn đầu bước vào lớp sương mù. Liễu Niệm và Đắc Hạc bám sát theo sau. Hành Ngọc vội vàng bước tới, nhưng ngay khi chạm vào màn sương, nàng cảm thấy một sức đẩy vô hình đang bài xích mình mạnh mẽ. Ngay lúc lực đẩy ấy đạt đến đỉnh điểm, chuỗi hạt trong tay nàng chợt tỏa ra những tia kim quang nhàn nhạt, hóa giải hoàn toàn sự bài xích, giúp nàng thuận lợi bước vào trong.

Mây mù tiêu tán, trước mặt Hành Ngọc hiện ra một dải thềm đá dài dằng dặc, hai bên là những hàng cổ thụ chọc trời tỏa bóng mát rượi.

“Cuối thềm đá này chính là tông môn.”

Liễu Ngộ vừa nói vừa bước lên bậc đá. Đoạn đường này chỉ dài chừng trăm nấc thang, khi bước lên đài cao, chàng vươn tay đẩy nhẹ cánh cửa chùa đang đóng chặt. Ngay lập tức, một khung cảnh mờ ảo tựa tiên giới đập vào mắt Hành Ngọc, hoa sen hồng phủ kín mặt hồ, tiên hạc lướt nhẹ qua mặt nước để lại những vòng sóng lăn tăn. Trên những đài sen giữa hồ, các tăng nhân đang khoanh chân tĩnh tọa tụng kinh.

Hóa ra sơn môn của Vô Định Tông lại được xây dựng nối liền trên một vùng hồ nước mênh mông như thế.

Nhận thấy cửa môn rộng mở, hai vị tăng nhân trên đài sen chậm rãi mở mắt.

“Liễu Ngộ sư huynh.”

Cả hai vội vàng đứng dậy, chắp tay thành kính hành lễ. Liễu Ngộ gật đầu đáp lễ, rồi chỉ tay giới thiệu Hành Ngọc: “Vị này là đạo hữu đồng hành cùng bần tăng. Vài ngày tới nàng sẽ tạm trú tại tông môn, sau đó cùng bần tăng khởi hành đến Kiếm Tông.”

Vị tăng nhân bên trái có một vết sẹo mờ trên chân mày, gương mặt trông khá cương nghị. Hắn nhìn Hành Ngọc, cung kính nói: “Đã là đạo hữu của sư huynh mang về thì dĩ nhiên không thành vấn đề. Chỉ là theo quy định, vị đạo hữu này cần báo danh tính để chúng đệ tử làm chút ghi chép.”

Hành Ngọc mỉm cười, phong thái tự nhiên: “Đó là lẽ đương nhiên. Hợp Hoan Tông, Lạc Hành Ngọc, chào hai vị đạo hữu.”

… Hợp Hoan Tông?

Hai vị tăng nhân nhìn nhau, thần sắc lộ rõ vẻ kinh ngạc không giấu giếm. Nhưng rất nhanh, họ đã thu liễm cảm xúc, chắp tay hành lễ: “Hóa ra là Lạc thiếu chủ của Hợp Hoan Tông, vừa rồi chúng ta đã thất lễ.”

Hành Ngọc bấm tay niệm quyết đáp lễ, tỏ ý không hề phiền lòng. Cả nhóm dẫm lên những đài sen nhô cao trên mặt hồ để tiến vào bên trong. Một lát sau, khi đã lên bờ, Liễu Ngộ bảo hai vị sư đệ về trước, rồi quay sang Hành Ngọc: “Bần tăng đưa Lạc chủ đi tìm phòng nghỉ.”

Nếu Hợp Hoan Tông là lầu các tinh xảo, hoa lệ tựa chốn thơ mộng đầy mê đắm, thì Vô Định Tông lại mang vẻ uy nghi, trang nghiêm của một tiên gia thế ngoại, không vương chút bụi trần.

Đến Khúc Dương phong – ngọn núi chuyên tiếp đãi khách quý, Liễu Ngộ lấy đan dược cho tiên hạc ăn rồi vỗ về bộ lông trắng muốt của nó trước khi để nó tung cánh bay đi. Một tiểu hòa thượng phụ trách tiếp đón vội chạy lại chào hỏi. Sau khi dặn dò tiểu hòa thượng sắp xếp chỗ ở tốt nhất cho Hành Ngọc, Liễu Ngộ quay sang nhìn nàng.

Nàng nhướng mày, đôi mắt lấp lánh ý cười: “Huynh không vào cùng ta sao?”

Liễu Ngộ lắc đầu: “Bần tăng vừa về, cần phải đến thỉnh an sư phụ trước. Xong việc bần tăng sẽ lại đến tìm Lạc chủ.”

Đợi bóng dáng Hành Ngọc khuất dần sau hành lang, Liễu Ngộ mới quay người đi về phía hậu sơn.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Sư phụ.”

Trong Phật điện trống trải, Chưởng giáo Vô Định Tông đang quỳ trước pho tượng Phật uy nghiêm. Tay trái ông lần chuỗi hạt, tay phải gõ mõ đều đặn. Tiếng mõ vang vang hòa cùng giọng nói trầm mặc: “Nghe nói con mang theo một vị khách về, nàng là đệ tử Hợp Hoan Tông sao?”

“Thưa sư phụ, đúng là như vậy.”

Chưởng giáo mở mắt, dừng tay gõ mõ. Ông đứng dậy, chậm rãi xoay người nhìn Liễu Ngộ. Đôi mắt ông phủ một dải lụa trắng tinh khôi, tuy không thể nhìn bằng mắt thường nhưng tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đã giúp ông nhìn thấu mọi sự trên đời.

“Liễu Ngộ, con dường như đã thay đổi không ít.”

“Chuyến đi một năm qua, đệ tử đã thu hoạch được rất nhiều điều.”

Gương mặt vốn tĩnh lặng của Chưởng giáo hiện lên một nét cười nhạt. Ông không cố tình theo dõi hành tung của đồ đệ, nhưng qua thư từ của bằng hữu lâu năm là trụ trì chùa Thanh Vân, ông đã biết về sự hiện diện của vị đệ tử Hợp Hoan Tông kia. Chưa kể những chuyện náo động ở Cam Thành và Hoài Thành cũng đã sớm truyền tới tai ông.

“Như thế là tốt. Một vị Phật nếu muốn lánh đời thoát tục thì trước hết phải dấn thân vào chốn nhân gian để rèn luyện. Con vốn có trình độ Phật pháp cực cao, nhưng kinh nghiệm trải đời lại quá ít ỏi, bấy lâu nay vi sư luôn lo lắng cho con.”

Liễu Ngộ chắp tay vâng lệnh. Làn khói hương lờ lững làm nốt chu sa đỏ thắm giữa mày chàng lúc ẩn lúc hiện.

“Vị đệ tử Hợp Hoan Tông kia tên là Lạc Hành Ngọc đúng không…” Chưởng giáo ngẫm nghĩ một lát, “Nếu có duyên, vi sư cũng muốn gặp nàng một lần.”

Thực tế, Chưởng giáo và Viên Tĩnh là sư huynh đệ. Ông hiểu rõ những vướng mắc năm xưa giữa Viên Tĩnh và Mật Nghi. Từ những gì ông quan sát được, vị đệ tử Hợp Hoan Tông này dường như… thực sự đang toàn tâm toàn ý thành toàn cho Phật đạo của đồ đệ ông.

Tình kiếp vốn là thứ khó độ nhất thế gian, nhưng người ứng kiếp của đồ đệ ông lần này, quả thực có chút khác biệt so với dự liệu.