Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 44
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 44

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3498 từ · 16 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 44

Thất bại 52 lần.

Thất bại 63 lần.

Thất bại 78 lần.

Trên bàn, trên giường, đâu đâu cũng thấy những bản vẽ trận đồ nằm la liệt. Đây đều là tâm huyết mà Hành Ngọc tự tay phác họa để tìm kiếm chân lý cho trận pháp mới.

Trong 78 lần thử nghiệm ấy, Hành Ngọc đã kinh qua năm cách bố trí trận nhãn thông thường nhưng đều chưa ưng ý. Cuối cùng, nàng quyết định chốt lại một phương thức tương đối hiếm gặp: Nghịch Bát Quái. Cách sắp xếp này có thể phát huy tối đa đặc tính cứng cỏi và khả năng dẫn linh của Kim thạch cùng Hạc thạch.

Dĩ nhiên, ngoài năm cách cơ bản này còn hàng tá biến thể phức tạp khác. Nhưng Hành Ngọc tự biết mình vẫn là người mới trong giới trận pháp, nàng không muốn tự làm khó mình quá mức khi thời gian đang dần cạn kiệt.

“Đây chắc chắn là nhiệt độ luyện hóa Xà thảo tốt nhất rồi.” Sau một lần thất bại nữa, Hành Ngọc cầm bút ghi lại một thông số quan trọng vào tờ danh sách.

“Khi Kim thạch đạt tới trạng thái này mới bắt đầu dùng Hạc thạch bày trận thì hiệu quả sẽ tối ưu hơn…”

Nàng vừa viết xong đã lặng lẽ gạch đi, rồi cẩn thận sửa đổi dựa trên những quan sát thực tế mới nhất.

Chớp mắt một cái, thời hạn hai tháng chỉ còn lại hơn nửa tháng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Chùa Hàn Sơn sau chuỗi ngày tĩnh mịch dài đằng đẵng nay đã nhộn nhịp trở lại. Mỗi ngày đều có thợ thủ công bận rộn tu bổ điện thờ, những phụ nhân xách giỏ đựng hương nến tự tay làm lên cúng dường, và từng nhóm thiếu niên vừa cười nói rôm rả vừa rủ nhau đến thư viện nghe giảng bài.

Đại Hùng Bảo Điện vốn quạnh quẽ nay hương khói nghi ngút, pho tượng Phật tọa trên đài sen cũng như được khoác lên mình lớp hào quang mới.

Liễu Ngộ đứng trong điện, ngước nhìn tượng Phật Hư Nhạc trước mặt. Đây chính là pho tượng từng bị đập vỡ ngày ấy. Nhờ sự chung sức của người dân dưới chân núi và các tăng nhân trong chùa, đến nay tượng đã khôi phục nguyên trạng. Nếu không ghé mắt nhìn thật kỹ, chẳng ai nhận ra nó từng phải chịu qua một trận tàn phá kinh hoàng.

Vì tượng vừa sửa xong nên vẫn còn vương bụi bặm. Liễu Ngộ không dùng Thanh Trần Quyết* mà tự mình xách thùng ra ngoài gánh nước. Chàng quay vào, nhúng chiếc khăn tay sạch vào nước, vắt khô rồi lặng lẽ lau đi từng chút bụi trên thân tượng.

(*) Thanh Trần Quyết: Phép tẩy bụi

Về phần Hành Ngọc, sau hơn trăm lần thất bại, cấu trúc trận pháp mà nàng muốn sáng tạo đã dần hiện rõ trong tâm trí. Nàng không vội vàng dốc sức hoàn thành ngay, mà quyết định ra ngoài dạo chơi để thả lỏng tinh thần, đưa trạng thái của bản thân về mức tốt nhất trước khi thực hiện bước cuối cùng.

“Liễu Ngộ đâu rồi?” Vừa ra khỏi phòng, thấy một tiểu hòa thượng đi ngang qua, Hành Ngọc liền ngăn lại hỏi.

“A Di Đà Phật, Liễu Ngộ đại sư chắc đang ở thiên điện ạ.” Tiểu hòa thượng vừa từ hướng đó đi tới.

Hành Ngọc gật đầu cảm ơn, tay vân vê nhành cỏ đuôi ngựa vừa ngắt được, thong thả đi về phía thiên điện.

Chỉ lát sau, nàng đã đứng ở cửa điện. Từ góc độ này, nàng vừa vặn nhìn thấy nửa bên sườn mặt của Liễu Ngộ. Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa, đậu lên gương mặt chàng, khắc họa rõ nét vẻ nghiêm túc và thành kính trong từng cử chỉ. Chàng lau tượng chăm chú đến mức chẳng hay biết Hành Ngọc đã đứng đó từ bao giờ.

Hành Ngọc thầm nghĩ, một người như chàng, dù cả đời có ở trong chùa chắc cũng chẳng bao giờ thấy buồn chán. Nhưng chính sự thuần khiết ấy lại thiếu đi chút lửa của hồng trần để rèn luyện. Nếu Phật không nhập thế, không tự mình nếm trải thất tình lục dục và khổ đau nhân thế, thì làm sao có thể thực sự siêu thoát?

Chàng muốn độ tình kiếp, thực chất chính là để vào đời, để thấu hiểu nhân gian.

Hành Ngọc bước qua ngưỡng cửa cao, tiến đến bên thùng nước. Nàng lấy một chiếc khăn sạch nhúng ướt, vắt khô rồi đứng cạnh Liễu Ngộ, bắt đầu lau dọn giá nến phía trước.

Thấy nàng xuất hiện, gương mặt thoát tục của Liễu Ngộ như thêm vài phần ấm áp: “Đói rồi sao?”

Tu sĩ Trúc Cơ thì sao mà đói cho được. Hành Ngọc đáp: “Ta thèm thôi, muốn ăn kẹo hồ lô.”

Liễu Ngộ khẽ cười, bấy giờ mới hỏi vào chuyện chính: “Trận pháp tiến triển thế nào rồi?”

Hành Ngọc vừa lau giá nến xong lại chuyển sang lau bàn: “Rất tốt, ta đã loại trừ được nhiều phương án sai và tìm ra vài hướng khả thi, giờ chỉ cần thử nghiệm tiếp trên nền tảng đó là xong.”

Lau dọn xong xuôi, Hành Ngọc vừa định mở lời cáo từ để quay về phòng bế quan tiếp, thì Liễu Ngộ đã nhanh hơn một bước:

“Bần tăng đưa Lạc chủ xuống núi dạo một vòng nhé, bần tăng cũng muốn thả lỏng một chút.”

Hành Ngọc suy nghĩ một chút, không muốn từ chối ý tốt của chàng nên mỉm cười gật đầu đồng ý.

Nắng buổi xế chiều có chút gắt, treo cao trên nền trời xanh thẳm. Vừa bước ra khỏi thiên điện, Liễu Ngộ đã nhận ra ánh mặt trời có phần chói mắt. Chàng cố ý chọn con đường nhỏ rợp bóng cây bồ đề hai bên để dẫn nàng xuống núi.

Đi vào lối nhỏ ấy, những tán lá tươi tốt đã che chắn gần hết cái nắng oi nồng. Những vệt nắng lẻ loi rớt xuống người Hành Ngọc chỉ còn là những đốm sáng lười biếng. Nàng hơi cúi đầu, thích thú dẫm chân lên từng quầng sáng dưới đất mà tiến bước.

Liễu Ngộ lặng lẽ đi bên cạnh, mỉm cười nhìn nàng tự tìm niềm vui nhỏ bé cho mình. Cả hai xuyên qua con đường xanh mát, xuống đến cổng chùa rồi rảo bước trên những bậc thang dẫn tới khu chợ dưới chân núi.

Liễu Ngộ ôn tồn nói: “Chúng ta đi mua kẹo hồ lô trước nhé.”

Hành Ngọc ngẩn người, sực nhớ ra câu trả lời bâng quơ của mình khi nãy ở thiên điện, trên mặt nàng bất giác rạng rỡ thêm vài phần ý cười.

“Cứ nghe theo huynh vậy.”

Tìm thấy gánh hàng rong bán kẹo hồ lô, Liễu Ngộ vươn tay rút lấy hai xiên với hai hương vị khác nhau đưa cả cho Hành Ngọc. Sau khi trả tiền xong, chàng thong thả bước lên phía trước dẫn đường.

Lúc đi ngang qua tiệm hạt dẻ, Liễu Ngộ cân hai cân hạt dẻ rang, mua thêm một bát tào phớ, và còn đặc biệt chọn một cành hoa đào vừa chớm nở của đầu xuân.

“Còn muốn ăn gì nữa không?” Hai tay Liễu Ngộ đều đã xách đầy đồ, chàng quay sang hỏi Hành Ngọc.

Hành Ngọc lúc này mỗi tay cầm một xiên kẹo. Miệng nàng đang bận nhai một viên kẹo ngọt lịm nên không tiện lên tiếng, đành lắc đầu ra hiệu là đã đủ rồi.

Liễu Ngộ cúi đầu nhìn lướt qua đống đồ trên tay, cảm thấy mua như vậy cũng hòm hòm. Chàng nói: “Vậy chúng ta về thôi, đã làm mất của Lạc chủ không ít thời gian rồi.”

Suốt quãng đường tiễn Hành Ngọc về tận cửa phòng, chờ nàng đẩy cửa bước vào, Liễu Ngộ cũng đi theo vào trong.

Tầm mắt chàng chạm đâu cũng thấy các bản vẽ trận pháp. Chúng nằm dày đặc trên bàn, trên giường, thậm chí dưới sàn nhà cũng rơi vãi không ít những tờ giấy nháp đã bị loại bỏ. Hành Ngọc nhìn theo ánh mắt chàng, khẽ ho nhẹ hai tiếng chữa thẹn: “Đừng để ý nhé, ta chưa kịp dọn dẹp.”

Liễu Ngộ mỉm cười lắc đầu. Chàng đem đống đồ ăn vặt đặt lên chiếc tủ trống, rồi cắm cành hoa đào vừa mua vào chiếc bình sứ bên cửa sổ. Xong xuôi đâu đấy, Liễu Ngộ lặng lẽ ngồi xuống, giúp nàng nhặt những bản vẽ vương vãi dưới đất: “Lạc chủ có việc cần làm thì cứ làm đi, bần tăng giúp Lạc chủ sắp xếp lại một chút.”

Hành Ngọc cũng chẳng khách sáo với chàng, nàng ngồi ngay vào chiếc ghế gỗ, nối tiếp tiến độ nghiên cứu từ buổi sáng.

Liễu Ngộ nhặt xong những bản vẽ dưới sàn thì đứng dậy, đi tới bên giường xem xét những bản thảo được đánh số thứ tự.

Là một Phật tử được bồi dưỡng để trở thành chưởng giáo tương lai của Vô Định Tông, gần như lĩnh vực nào Liễu Ngộ cũng có hiểu biết, chỉ là không phải lĩnh vực nào chàng cũng đào sâu nghiên cứu. Chàng vốn có nền tảng trận pháp nhất định nên mấy bản vẽ đầu vẫn xem hiểu được, nhưng càng về sau, chàng càng thấy chật vật trước những tính toán mới lạ của nàng.

Đến bản vẽ thứ mười, Liễu Ngộ không nhịn được quay đầu lại nhìn Hành Ngọc.

Mái tóc dài của nàng được buộc lỏng bằng một sợi dây màu xanh lam, nàng hơi cúi đầu chăm chú lật xem sách, bàn tay kia thì không ngừng vạch vẽ hư không, hoàn toàn đắm mình vào việc nghiên cứu. Liễu Ngộ nhẹ nhàng đặt bản vẽ trong tay xuống, đi tới bên bàn pha lại cho nàng một ấm trà mới.

Chờ khi trà đã ngấm, chàng lặng lẽ rời khỏi phòng, để lại cho nàng không gian yên tĩnh tuyệt đối.

Lại ba ngày nữa trôi qua.

Sáng sớm hôm nay, Đắc Hạc cầm một tờ truyền tin phù đến tìm Liễu Ngộ.

“Sư huynh, phía tông môn đã gửi tin thúc giục hai ta rồi. Họ yêu cầu chúng ta sớm rời khỏi Hoài Thành để trở về hội quân cùng mọi người, để kịp khởi hành đi Kiếm Tông.”

Lúc nói chuyện, mắt Đắc Hạc cứ không ngừng nhìn về phía phòng của Hành Ngọc. Hẳn là hắn cũng biết suốt thời gian qua, nàng vẫn luôn dốc sức nghiên cứu loại trận pháp mới kia.

Liễu Ngộ tiếp lấy tờ truyền tin. Chàng cúi đầu lướt qua hai lượt rồi gật đầu: “Đệ phản hồi với tông môn đi, nói muộn nhất là năm ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành.”

Có được câu trả lời chắc chắn, Đắc Hạc chắp tay hành lễ rồi lui xuống.

Đợi sau khi sư đệ rời đi, Liễu Ngộ quay đầu nhìn về phía căn phòng vẫn đang đóng cửa im lìm của Hành Ngọc. Chàng cầm gậy trúc, khoác áo xanh thong thả đi xuống núi.

Mười lăm phút sau, chàng bưng một túi hạt dẻ vừa mới ra lò còn nóng hổi đứng trước cửa phòng Hành Ngọc. Ngay khi chàng vừa định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa đã bị người bên trong đẩy ra trước một bước.

Hành Ngọc với mái tóc búi cao gọn gàng, nhìn thấy Liễu Ngộ, ánh mắt nàng lập tức dời xuống lòng bàn tay chàng, khóe môi không kìm được mà cong lên. Nàng vươn tay lấy một viên hạt dẻ rồi thoăn thoắt lột vỏ: “Sao huynh biết ta muốn ăn hạt dẻ?”

“Lạc chủ thích là tốt rồi.” Liễu Ngộ lấy ra một nắm, ung dung giúp nàng bóc vỏ, rồi lần lượt đặt từng nhân hạt dẻ vàng óng vào lòng bàn tay nàng.

Hành Ngọc ăn vài viên cho đỡ thèm, bấy giờ mới lùi lại hai bước nhường lối: “Vào đi, cho huynh xem thứ này.”

Liễu Ngộ đại khái đã đoán được đó là gì. Chàng bước vào phòng, đập vào mắt ngay lập tức là chiếc trận bàn đang đè lên vô số bản vẽ bị loại bỏ. Trận bàn được bày biện theo thế Nghịch Bát Quái, bên trên khảm Kim thạch và Hạc thạch đã được mài giũa kỹ lưỡng cùng một số vật liệu phụ trợ; cuối cùng là những đường mạch trận được vẽ bằng linh dịch chiết xuất từ Xà thảo.

Liễu Ngộ cúi người nhấc trận bàn lên, nghiêm túc đánh giá.

Hành Ngọc giải thích: “Trận bàn dễ sử dụng hơn trận đồ nhiều. Chỉ cần là người có chút nghiên cứu về trận pháp, nhìn qua trận bàn này là có thể bố trí được ngay. Đến lúc đó, đem trận pháp này khắc lên vòng tay, vòng cổ hay các loại trang sức thì có thể tạo thành pháp bảo phòng ngự. Ta đã thêm vào một cơ chế tự hủy, nếu sau này có kẻ muốn cưỡng ép xem xét lõi trận, pháp bảo sẽ lập tức nổ vỡ để tránh rò rỉ bí mật.”

Dĩ nhiên, nàng chỉ làm vậy để đề phòng bất trắc. Kim thạch và Hạc thạch là khoáng sản đặc hữu của Hoài Thành, nếu không có nguyên vật liệu thì dù có biết trận pháp cũng chẳng làm được gì.

“Đã thử qua hiệu quả chưa?”

“Ngăn được một đòn toàn lực của tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong. Tuy nhiên đây là loại trận pháp tiêu hao, tối đa chỉ chịu được ba lần công kích thôi.” Với trình độ hiện tại, nàng mới chỉ làm được đến mức này. Đợi sau này quay lại, nàng tin mình có thể nâng cấp nó thành trận pháp vĩnh cửu.

“Như vậy là đủ rồi. Hoài Thành đa số là người phàm, trận pháp quá mạnh đôi khi không phải chuyện tốt.” Liễu Ngộ nhận xét.

Thương Lan lục địa tuy thái bình nhưng chuyện giết người đoạt bảo vẫn luôn tồn tại. Có trận pháp này, Hoài Thành có thể danh chính ngôn thuận khai thác khoáng thạch, tạo công ăn việc làm cho dân chúng. Nhu cầu về Xà thảo cũng sẽ tăng mạnh. Nếu loại pháp bảo này thực sự hữu dụng, thương nhân và tu sĩ sẽ đổ xô về đây, kéo theo sự phát triển của cả một vùng.

Liễu Ngộ đặt trận bàn xuống, ngước nhìn Hành Ngọc. Chàng nhận ra vẻ mệt mỏi không giấu nổi trên gương mặt nàng, bèn ôn tồn: “Lạc chủ đã thức trắng nhiều đêm rồi, đi nghỉ ngơi đi. Những việc còn lại cứ để bần tăng giải quyết.”

Hành Ngọc thực sự đã thấm mệt. Việc nghiên cứu và bày trận tốn rất nhiều tâm sức, cũng may cảnh giới nàng cao nên linh lực mới trụ vững được đến giờ. “Vậy giao lại cho huynh đấy.”

Liễu Ngộ gật đầu, chàng nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay vào chiếc ghế ở góc phòng: “Ngồi đó đợi một lát.”

Hành Ngọc không hiểu ý đồ của chàng nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Liễu Ngộ đi tới bên giường, bắt đầu thu dọn đống bản vẽ vứt bừa bãi theo đúng thứ tự. Chờ khi mặt giường đã sạch sẽ, chàng mới ngoắc tay gọi nàng.

Hành Ngọc đi tới bên giường, tựa vào gối nằm nửa người, lặng lẽ nhìn chàng thu dọn nốt đống giấy tờ trên bàn và dưới sàn. Chỉ một loáng sau, căn phòng đã ngăn nắp trở lại. Chàng dùng nghiên mực đè lên xấp giấy cho khỏi bay, rồi đi đến lư hương đốt một nén hương an thần. Khói hương thanh khiết lượn lờ tỏa ra, dịu dàng lan tỏa khắp phòng.

Làm xong mọi việc, chàng quay người lại, vừa vặn chạm vào ánh mắt của Hành Ngọc.

“Ngủ đi.” Giọng chàng trầm ấm như làn gió xuân.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi Hành Ngọc tỉnh dậy thì đã là sáng sớm ngày hôm sau. Nàng rửa mặt xong bèn bước ra ngoài, cảm nhận khí tức của Liễu Ngộ. Định vị được phương hướng, nàng men theo con đường nhỏ dẫn sâu vào rừng trúc và nhanh chóng tìm thấy người cần tìm.

Bước chân nàng nhẹ tênh, né qua những mầm măng vừa nhú, đi tới ngồi khoanh chân cạnh Liễu Ngộ. Nàng tựa lưng vào thân trúc, lắng nghe tiếng chàng tụng kinh. Nghe một lúc, nàng thầm cảm thán, tiếng tụng kinh của chàng quả thực có tác dụng an thần, gây buồn ngủ y như cũ.

Đến lúc Hành Ngọc mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, Liễu Ngộ lặng lẽ khép lại kinh thư, kết thúc buổi khóa lễ sớm.

Hành Ngọc dụi mắt: “Huynh canh thời gian chuẩn thật đấy.”

“Hửm?”

“Vừa đúng lúc ta định ngủ thì huynh ngừng.”

Liễu Ngộ nghẹn lời: “Vậy giờ Lạc chủ còn muốn ngủ không?” Chàng làm bộ định mở kinh thư ra lần nữa.

Hành Ngọc vội xua tay: “Thôi khỏi, chúng ta bàn chính sự đi. Việc phổ biến trận pháp thế nào rồi?”

“Hôm qua bần tăng đã cùng phương trượng Vô Nhạc tới gặp Thành chủ Hoài Thành. Thành chủ vốn cũng có nghiên cứu về trận pháp, sau khi xem qua đã quyết định tổ chức nhân công khai thác khoáng thạch.” Liễu Ngộ dừng một chút rồi bổ sung: “Ta đã báo danh tính của Lạc chủ cho Thành chủ. Sau này khi trận pháp truyền rộng, bá tánh Hoài Thành sẽ luôn ghi nhớ công đức của Lạc chủ.”

Chàng biết nàng không màng danh lợi ảo, nhưng việc này sẽ giúp nàng thu thập thêm điểm giá trị khuynh mộ.

Hành Ngọc nhướng mày, gối hai tay sau đầu. Nàng cảm thấy ở cạnh Liễu Ngộ thực sự vô cùng thoải mái. Nàng chưa kịp nhắc thì chàng đã lo liệu chu toàn mọi thứ rồi.

“Việc mở rộng trận pháp không thể làm trong một sớm một chiều. Khi nào chúng ta khởi hành về Vô Định Tông?” Hành Ngọc hỏi.

“Lạc chủ muốn tham quan Vô Định Tông không?”

“Sao huynh lại hỏi vậy?”

“Nếu Lạc chủ lo lắng ở Vô Định Tông sẽ thấy không tự nhiên, chúng ta có thể ở lại Hoài Thành thêm vài ngày nữa, rồi từ đây đi thẳng tới Kiếm Tông luôn. Còn nếu Lạc chủ muốn xem qua Vô Định Tông một chút, thì ngày mai chúng ta sẽ khởi hành.”

Hành Ngọc cười nói: “Ta rất hứng thú.”

“Vậy sáng mai chúng ta đi.”

Liễu Ngộ thu kinh thư vào nhẫn trữ vật, chàng đứng dậy rồi chìa tay phải về phía Hành Ngọc, kéo nàng đứng lên. Chờ khi nàng đã đứng vững, chàng mới tự nhiên buông tay ra.

Ngày hôm sau, bốn người Hành Ngọc, Liễu Ngộ, Liễu Niệm và Đắc Hạc rời chùa Hàn Sơn trên một chiếc thảm bay để trở về Vô Định Tông. Phương trượng Vô Nhạc dẫn theo chúng sa di ra tận cổng chùa tiễn chân. Sau khi chào hỏi Liễu Ngộ, ông nhìn Hành Ngọc với ánh mắt từ bi: “Thời gian qua đã làm phiền Lạc đạo hữu và Phật tử nhiều rồi.” Phía sau ông, các tiểu hòa thượng cũng đồng loạt chắp tay cúi người bày tỏ lòng cảm kích sâu sắc.

Hành Ngọc bấm tay đáp lễ: “Phương trượng khách sáo quá.”

Khi thảm bay đã cất cánh, Hành Ngọc cảm nhận được ngọc bài trong nhẫn trữ vật hơi ấm lên. Nàng lấy ra kiểm tra, phát hiện điểm giá trị khuynh mộ đã tăng từ 350 lên 500.

150 điểm này chắc chắn là do các phật tu ở chùa Hàn Sơn đóng góp. Hành động của nàng đã hóa giải mâu thuẫn giữa nhà chùa và dân chúng, giúp họ thoát khỏi cảnh bế tắc, nên việc họ sinh lòng cảm kích là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, Hành Ngọc lại cảm thấy có chút đau răng. Nàng vất vả bận rộn bao nhiêu ngày, vận dụng cả kiến thức từ thế giới cũ để nghiên cứu trận pháp, làm bao nhiêu việc đại sự như thế, vậy mà chỉ nhận được vỏn vẹn 150 điểm! Phải biết rằng các phật tu ở đây đều có tu vi, phương trượng còn là Trúc Cơ hậu kỳ. Kiếm điểm kiểu này đúng là kiểu làm vì đam mê chứ thu nhập chẳng đáng là bao!