Hành Ngọc đổi lại dáng ngồi nghiêm chỉnh, nàng lấy giấy bút từ nhẫn trữ vật ra trải sẵn lên bàn, bắt đầu phác thảo những ý tưởng của mình về Hoài Thành.
Hoài Thành vốn dĩ khó lòng phát triển nông nghiệp, vậy thì chỉ còn cách tập trung vào giao thương. Nhưng trước mắt, nàng cần phải hiểu rõ xem mảnh đất này thực sự có sản vật đặc thù gì để làm vốn liếng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“… Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Trong Phật điện trống trải, Hành Ngọc đứng đối diện với Đắc Hạc, chăm chú nhìn vài thứ đang bày trên bàn. Đó là hai loại khoáng thạch mà Đắc Hạc vừa giới thiệu, một loại có màu vàng kim rực rỡ được gọi là Kim thạch, loại còn lại màu trắng xen lẫn vân xám gọi là Hạc thạch. Vì chúng có độ cứng cao và chứa một lượng linh khí hỗn tạp ít ỏi, nên thường được dân địa phương dùng để xây nhà.
Ngoài ra còn có một loại cỏ tên là Xà thảo, cũng chứa linh khí loãng, có tác dụng trị nọc rắn nên các hiệu thuốc thường thu mua. Đây chính là ba sản vật đặc trưng nhất của Hoài Thành.
Hành Ngọc cúi người, nhặt một viên Kim thạch kích thước bằng nắm tay, rót linh lực vào trong để cảm nhận quỹ đạo lưu động của nó. Một lát sau, nàng đặt xuống và lặp lại hành động tương tự với Hạc thạch.
“Cảm nhận được gì không?” Liễu Ngộ đứng bên cạnh bấy giờ mới lên tiếng hỏi.
“Quỹ đạo linh lực của Kim thạch và Hạc thạch có điểm tương đồng. Ta đang suy tính xem liệu có thể dùng hai loại đá này làm vật liệu chính, rồi dùng dịch chiết từ Xà thảo làm linh dịch để nghiên cứu ra một loại trận pháp kiểu mới hay không.”
Nghiên cứu… một loại trận pháp kiểu mới?
Ý tưởng này khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ. Đặc biệt là Liễu Ngộ, chàng biết rõ nàng chỉ mới tiếp xúc với trận pháp hơn một tháng nay. Dù thiên tư nàng cao, đã thông thạo những kiến thức cơ bản, nhưng nói đến việc tự sáng tạo ra một trận pháp hoàn toàn mới ngay lập tức thì nghe có vẻ hơi… hoang đường.
“Nhưng sáng tạo trận pháp mới khó lắm, vật liệu bày trận lại còn bị cố định như vậy nữa.” Đắc Hạc gãi đầu, cách nói có phần ái ngại.
Liễu Niệm thì trực tiếp hơn: “Lạc chủ học trận pháp chưa bao lâu, việc này rất tốn thời gian và công sức. Chúng ta còn phải về tông môn, không thể trì hoãn ở Hoài Thành quá lâu được.”
Mặc cho hai người kia phản đối, ánh mắt Liễu Ngộ vẫn luôn đặt trên gương mặt Hành Ngọc. Nàng lúc này mày ngài rạng rỡ, thần thái phấn chấn, dường như chẳng hề thấy ý định của mình là quá ngông cuồng. Nhìn thấy dáng vẻ ấy, Liễu Ngộ lặng lẽ nuốt ngược mọi nghi ngại vào lòng.
Chàng ôn tồn nói: “Nếu Lạc chủ đã có ý tưởng, vậy cứ thử xem sao. Lạc chủ đã nắm vững tinh túy của trận pháp cơ bản, biết đâu thực sự có thể đột phá. Việc của Hoài Thành vốn không phải là việc của riêng ai, bần tăng cũng sẽ nghĩ cách khác để cùng giải vây. Chúng ta cứ tiến hành song song cả hai hướng là được.”
Lời nói này vừa là sự cổ vũ, vừa khéo léo gỡ bỏ áp lực cho nàng.
Hành Ngọc nở nụ cười: “Được, vậy ta không lãng phí thời gian nữa, về phòng bận rộn đây.”
Nàng phất ống tay áo, thu gọn mọi thứ vào nhẫn trữ vật. Liễu Ngộ bước theo nàng ra khỏi điện: “Lời của Đắc Hạc và Liễu Niệm vừa rồi không có ý mạo phạm, Lạc chủ đừng để bụng.”
Hành Ngọc vốn chẳng quan tâm, điều nàng để ý là chuyện khác: “Thực ra phản ứng của họ là bình thường, còn huynh không khuyên ngăn ta đừng lãng phí tâm sức mới là điều không bình thường. Nhưng phải nói thật, ta rất thích phản ứng này của huynh.”
Sự bao dung và tin tưởng tuyệt đối ấy, có ai mà không rung động?
Liễu Ngộ khẽ lần chuỗi tràng hạt đen nhánh trên tay. Chàng đã quen với cách nói chuyện bộc trực của nàng, nhưng nghe vậy vẫn không nhịn được cười: “Lạc chủ là người tự tin và kiêu ngạo, nên sẽ không tùy tiện đưa ra yêu cầu mà mình không làm được. Nếu ngay cả bần tăng cũng nghi ngờ Lạc chủ, chắc hẳn Lạc chủ sẽ thất vọng lắm.”
Hành Ngọc lặng đi một chút, rồi khóe môi nàng từ từ cong lên.
“Ta không thất vọng. Chính vì ta chưa từng nghĩ mọi người sẽ ủng hộ mình, nên hiện tại ta cảm thấy rất vui mừng.”
Từ tận đáy lòng, một niềm vui đang len lỏi dâng lên. Hành Ngọc ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt thanh tú, nho nhã của Liễu Ngộ. Nàng cảm thấy trái tim mình khẽ run lên một nhịp, nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã đè nén sự xao động ấy xuống, bình ổn lại tâm trí.
Một người tốt đẹp như thế này, hoàn toàn xứng danh ánh sáng của Phật môn, làm sao nàng nỡ lòng hủy hoại Phật đạo của chàng. Vì không nỡ, nên ngay cả việc nảy sinh tình cảm với chàng cũng cảm thấy như một lỗi lầm.
Hành Ngọc dời tầm mắt xuống chuỗi tràng hạt trong tay chàng, khẽ ngâm:
“Hết thảy ân ái hội, vô thường khó được lâu; sinh thế đa sở cụ, mệnh nguy ư lộ thù…”
Mọi sự yêu thương gặp gỡ rồi cũng tan, vô thường chẳng thể bền lâu; kiếp người nhiều sợ hãi, sinh mạng mỏng manh như giọt sương mai…
Hành Ngọc đột nhiên ngâm nga những câu kệ trong “Diệu Sắc Vương Cầu Pháp Kệ”.
Liễu Ngộ ngoái đầu nhìn lại nàng. Trong mắt chàng thoáng chốc ngổn ngang tâm sự, chỉ tiếc Hành Ngọc đang cúi đầu nên không chú ý thấy. Nàng chỉ có thể nghe thấy tiếng chàng trầm thấp vang lên, giúp nàng nối tiếp những câu kệ còn dở dang:
“Do ái cố sinh ưu, do ái cố sinh bố; nhược ly ư ái giả, vô ưu diệc vô bố.”
“Vì yêu mà ưu sầu, vì yêu mà sợ hãi; người đã lìa bỏ ái tình rồi thì không còn ưu sầu, cũng chẳng còn sợ hãi.”
Ở ĐOẠN NÀY THANH XIN GIẢI NGHĨA MỘT CHÚT:
Hai khổ kệ này mượn ý từ kinh điển Phật giáo để nói về quy luật của tình cảm. Ý rằng, trên đời này, hễ có gặp gỡ thì sẽ có chia ly, mạng sống con người lại vốn mong manh như giọt sương đầu cỏ. Khi ta bắt đầu dành tình cảm cho ai đó, trái tim ta sẽ không còn tĩnh lặng mà nảy sinh nỗi lo âu và sợ hãi. Chỉ khi không còn vướng bận vào tình ái, lòng người mới thực sự đạt được trạng thái không lo, không sợ.
“Hợp tan tình ái vốn không bền,
Vô thường một kiếp tựa sương sên.
Bởi thương nên mới sinh lo sợ,
Dứt nợ yêu đương, lòng mới yên.”
Bước vào phòng nghỉ, Hành Ngọc đi đến bên bàn tự rót cho mình một chén trà. Nước trà pha từ trước khi ra cửa giờ đã lạnh ngắt, nàng uống cạn một hơi, cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn không ít. Nàng không để tâm trí vẩn vơ về Liễu Ngộ nữa, mà lấy tất cả sách về trận pháp trong nhẫn trữ vật ra, lần lượt mở sẵn trên bàn.
Hành Ngọc ngồi xuống, bắt đầu hệ thống lại các quy luật của trận pháp. Trận pháp có khó không? Khó. Hiện giờ ở Thương Lan đại lục, số tu sĩ được tôn xưng là đại sư trận pháp tính ra chẳng quá trăm người. Thế nhưng, trận pháp không phải là không có quy luật. Với nàng, chúng giống như những dòng mã code, nhìn thì có vẻ hỗn loạn không có trật tự, nhưng càng đi sâu nghiên cứu sẽ càng thấy cách vận hành của chúng luôn tuân theo một logic cố định.
Việc tìm ra quy luật từ trong đống hỗn độn vốn là nghề cũ của Hành Ngọc. Nàng không tin thứ trận pháp này lại có thể làm khó mình hơn việc nghiên cứu hệ thống xuyên không năm xưa – thứ mà chính đôi tay nàng đã nhào nặn nên từ không thành có.
Mấy ngày kế tiếp, Hành Ngọc đều giam mình trong phòng nghiên cứu trận pháp.
Trong khi đó, sau khi sa thải đám thợ từ thành Bắc, các phật tu chùa Hàn Sơn đã chiêu mộ được nhóm thợ mới từ dưới chân núi. Tiến độ xây dựng Phật điện vốn bị đình trệ nay lại được đẩy nhanh chóng mặt; pho tượng Phật bị đập phá cũng dần được khôi phục nguyên trạng dưới bàn tay tỉ mỉ, thành kính của các tiểu hoà thượng.
Ngoài những việc này, Liễu Ngộ còn triển khai thêm nhiều kế hoạch khác nhằm tạo sinh kế cho bá tánh Hoài Thành. Chàng đề nghị phương trượng Vô Nhạc lấy danh nghĩa chùa Hàn Sơn để mở một thư viện. Ở đó không dạy Tứ Thư Ngũ Kinh hay sách vở khoa cử cao siêu, mà dạy về nông học, y học, toán học… thậm chí cả nghề mộc và thêu thùa. Chàng hiểu rằng, với người dân, học chữ là chuyện xa vời, vậy nên phải bắt đầu từ những thứ thực tế nhất để phổ cập con chữ trước, rồi mới dần điều chỉnh sau.
Thư viện hoàn toàn miễn phí. Để khuyến khích dân chúng, Liễu Ngộ còn đưa ra một quy định: thư viện bao cơm trưa, và mỗi tháng những học sinh ưu tú sẽ được nhận một túi gạo cũ mang về. Người xưa có câu “trai đang lớn ăn sập nhà”, những thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn chỉ riêng việc được bao cơm trưa đã đủ để các gia đình nô nức đưa con tới trường. Chỉ trong vòng hai ngày, thư viện đã thu nhận đủ số học sinh dự kiến.
Trong khi Liễu Ngộ tiến triển thuận lợi thì Hành Ngọc lại lâm vào khốn cảnh. Trận pháp cơ bản có thể quy nạp thành ba loại chính, nàng đã tổng kết xong quy luật, nhưng làm sao để vận dụng chúng nhằm sáng tạo ra một trận pháp hoàn toàn mới lại là một bài toán nan giải. Thất bại liên tiếp hơn hai mươi lần, cuối cùng Hành Ngọc cũng hiểu tại sao Hạc đại sư và Liễu Niệm lại thiếu tin tưởng mình đến thế.
Nhưng nàng chẳng nản lòng.
“Thất bại 26 lần, nghĩa là mình đã loại trừ được 26 trường hợp lỗi. Vẫn còn thời gian, mình không tin thử nghiệm đến một hai trăm lần mà vẫn không ra kết quả.”
Kim thạch và Hạc thạch đều rất cứng, tu sĩ Luyện Khí tầng năm bình thường không thể phá vỡ, cực kỳ thích hợp làm vật liệu cho trận pháp phòng ngự. Hành Ngọc dự tính đây sẽ là sản phẩm đầu tay, yêu cầu không cần quá cao, chỉ cần ngăn được một đòn toàn lực của tu sĩ Luyện Khí tầng mười là đủ. Dù sao, đối tượng khách hàng mục tiêu của nàng chủ yếu là tu sĩ cấp thấp.
Ngay khi Hành Ngọc chuẩn bị thử nghiệm lần thứ 27, có tiếng gõ nhẹ vào khung cửa sổ. Vì đang ngồi ngay cạnh đó, nàng vươn tay đẩy cửa ra luôn. Người đứng bên ngoài giúp nàng chống hẳn cánh cửa lên, để nàng nhìn rõ gương mặt thanh tú của chàng.
“Sao thế?” Hành Ngọc chống cằm, mỉm cười hỏi Liễu Ngộ.
“Việc nghiên cứu có thuận lợi không?”
“Không thuận lợi lắm.”
Liễu Ngộ ôn tồn: “Ra ngoài đi dạo một chút đi, rồi về nghiên cứu tiếp.” Nàng đã bốn năm ngày nay chưa hề bước chân ra khỏi cửa rồi.
“Thôi bỏ đi.” Hành Ngọc lắc đầu. Khi đã chìm vào nghiên cứu, nàng không thích đi dạo vẩn vơ.
Liễu Ngộ nhẹ giọng: “Vậy bần tăng đứng ngoài này bầu bạn với Lạc chủ nhé.”
Hành Ngọc cười, cầm tập tài liệu nghiên cứu của mình đưa qua cửa sổ: “Muốn xem không?”
Liễu Ngộ thuận theo tiếp lấy, nghiêm túc lật xem từng trang. Càng xem, ánh mắt chàng càng hiện rõ sự kinh ngạc. Ở Tàng Kinh Các của Vô Định Tông không thiếu sách về trận pháp, nhưng hầu hết đều được viết bởi những tiền bối đã dành cả đời cho trận đạo, văn phong thường thâm sâu khó hiểu, chứ không rạch ròi, khoa học như thế này.
“Thiên phú trận pháp của Lạc chủ thực khiến người ta phải tán thưởng.” Xem xong, Liễu Ngộ chân thành khen ngợi.
“Khen thêm đi.” Hành Ngọc nháy mắt với chàng, “Ta thích nghe người khác khen mình lắm.”
Liễu Ngộ nghẹn lời, rồi bật cười: “Bần tăng đã khen xong rồi.” Tám chữ “thiên phú khiến người ta tán thưởng” đã là sự đánh giá cao nhất rồi còn gì.
Hành Ngọc gợi ý: “Huynh có thể đổi hướng khác mà khen, ví như khen dung mạo khí chất của ta, hoặc khen bộ váy ta đang mặc hôm nay, hay là khen chữ ta viết đẹp cũng được mà.”
“Đừng quấy nữa, nếu thấy chán thì ra ngoài tản bộ đi.” Liễu Ngộ chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu.
“Huynh nói chuyện kiểu này dễ làm người ta cụt hứng lắm đấy.” Hành Ngọc thở dài, cúi đầu tiếp tục công việc.
Liễu Ngộ không rời đi, chàng đứng bên ngoài cửa sổ, khẽ nhắm mắt mặc niệm kinh Phật để tĩnh tu. Trong hai canh giờ tiếp theo, Hành Ngọc thất bại thêm tám lần nữa. Nhưng sau mỗi lần, nàng lại có thêm thu hoạch, nàng dần nắm rõ đặc tính của Kim thạch và Hạc thạch, cũng tìm được nhiệt độ lý tưởng nhất để hòa tan Xà thảo.
Đến khi nàng lơ đãng nhìn ra ngoài thì không thấy Liễu Ngộ đâu nữa.
“Bảo bầu bạn với mình mà người đâu rồi?” Nàng đứng dậy, ghé sát cửa sổ nhìn xuống. Hóa ra Liễu Ngộ đang khoanh chân ngồi ngay dưới bệ cửa, nhắm mắt lần chuỗi hạt.
Nàng vươn cánh tay thanh mảnh ra, khẽ xoa đỉnh đầu trơn bóng của Liễu Ngộ một cái. Trước khi chàng kịp mở mắt, Hành Ngọc đã nhanh như cắt rụt tay lại, ngồi ngay ngắn vào vị trí cũ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong không gian tĩnh lặng, Liễu Ngộ chậm rãi mở mắt. Chàng đưa tay lên, khẽ chạm vào đỉnh đầu nơi vừa vương lại hơi ấm từ tay nàng. Chàng khẽ thở dài một tiếng không thành lời, rồi lại nhắm mắt, một lần nữa chìm vào tĩnh tu giữa nắng chiều.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 43](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)