Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 42
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 42

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2323 từ · 11 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 42

Hành Ngọc vào Hoài Thành đã nhiều ngày, từ miệng Hạc đại sư và mấy tiểu hòa thượng, nàng đã nghe được không ít chuyện.

Thành trấn này có chín cái giếng nước là do chùa Hàn Sơn bỏ tiền ra đào, sáu con đường lầy lội đầy bùn đất là do nhà chùa bỏ công ra sửa, ngay cả việc phát cháo phát áo mỗi nửa tháng cũng là tâm huyết của họ… Nàng, một người khách qua đường còn biết rõ những người tu hành nơi đây đã làm gì cho người dân Hoài Thành. Chẳng lẽ chính họ lại không rõ sao?

Chẳng qua là họ tự bịt mắt mình lại, giả vờ như không thấy mà thôi. Thế đạo này đôi khi nực cười đến vậy. Họ chỉ biết tính toán chi li những gì mình mất đi, mà quên mất rằng nếu không có sự hy sinh của Phật môn, thì ngay cả những gì họ đang có hiện tại cũng khó lòng giữ vững.

Hành Ngọc liếc nhìn Liễu Ngộ ở bên cạnh, im lặng thu kiếm vào vỏ, tiện tay làm phép cầm máu vết thương trên cổ gã thanh niên: “Nhìn đi, giờ ta không giết ngươi, còn chữa thương cho ngươi, đó là vì nơi Phật điện không nên nhuốm máu. Phật môn hiện giờ coi như đã trực tiếp cứu ngươi một mạng đấy!”

Dứt lời, Hành Ngọc bồi thêm một cú đá vào khoeo chân làm gã lảo đảo ngã quỵ, chiếc búa sắt trong tay cũng rơi ra ngoài. Nàng cúi xuống nhặt cây búa lên, nhìn về phía mấy tiểu hòa thượng bị thương:

“Có giận không?”

Mấy tiểu hòa thượng nhìn nhau, môi mấp máy nhưng không ai dám thừa nhận. Họ giận chứ, phẫn nộ chứ, nhưng nếu nói ra những cảm xúc đó thì lại trái ngược với những gì phương trượng Vô Nhạc và trụ trì đời trước từng răn dạy.

Hành Ngọc cười khẽ: “Các đệ còn nhỏ như vậy, đừng học theo cái ông hòa thượng nào đó mà cứ lầm lì, chỉ biết một mực giữ vẻ bình thản.”

Nàng không chỉ đích danh, nhưng từ Liễu Niệm đến đám tiểu hòa thượng đều lén lút đưa mắt nhìn về phía Liễu Ngộ. Liễu Ngộ nhận ra những ánh nhìn đó, không nhịn được mà bật cười.

Hành Ngọc tiếp tục: “Chẳng lẽ Phật Tổ lại không biết thất vọng về người đời sao? Huống hồ những hạng người này đến cả tín đồ cũng chẳng phải, chỉ là một lũ dân đen ngu muội, ngang ngược!”

Sau một hồi im lặng, tiểu hòa thượng bị thương nặng nhất nghiến răng nói: “Ta… ta thấy rất khó chịu.”

“Tốt lắm! Họ đập tượng Phật, vậy đệ hãy cùng ta cầm cây búa lớn này xuống núi, đập nát nhà họ ra cho ta.”

“Hả…” Tiểu hòa thượng ngẩn người.

“Ngươi dám!” Đám thanh niên tham gia đập tượng đồng loạt thốt lên kinh hãi.

“Sao lại không dám? Trước khi các ngươi đập tượng chẳng lẽ không cân nhắc đến hậu quả à?” Khóe môi Hành Ngọc khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: “Xét về giá trị, một pho tượng Phật chế tác vô cùng tinh xảo và đắt đỏ. Chỉ dỡ nhà của các ngươi mà không bắt đền tiền, coi như đã là quá hời cho các ngươi rồi.”

Đám thanh niên nhìn nhau, bắt đầu hiện rõ vẻ chột dạ.

Gã cầm đầu tên là Đoạn Tần, mặt gã thoáng hiện nét bối rối nhưng rất nhanh đã bị sự bực dọc thay thế. Lúc đập tượng, trong đầu họ chỉ toàn là lửa giận, làm gì nghĩ đến hậu quả. Trước đây gã từng đánh tiểu hòa thượng, chùa Hàn Sơn cũng có bắt đền tiền thuốc men đâu. Nhà chùa giàu thế, xây được cả điện thờ thì một pho tượng có đáng là bao. Nhưng nhà gã thì khác, dỡ nhà rồi thì cha mẹ già của gã biết chui vào đâu?

Đoạn Tần chỉ dám hậm hực trong lòng chứ không dám nói ra. Hành Ngọc nhìn thần sắc là biết ngay gã đang nghĩ gì. Nàng nghiêng đầu nhìn Liễu Ngộ, thấy chàng cũng đang quan sát Đoạn Tần với ánh mắt như thấu tận tâm can.

“Không ngăn cản ta sao?” Hành Ngọc cười, truyền tin cho chàng.

Từ lúc bước vào điện, thần sắc Liễu Ngộ luôn lạnh nhạt, mãi đến khi nghe tiếng nàng truyền đến, nét mặt chàng mới dần trở nên nhu hòa.

Chàng truyền tin đáp lại: “Lạc chủ nghĩ bần tăng là hạng người hiền lành mù quáng sao? Bần tăng không phẫn nộ, nhưng thực sự có thất vọng. Vô Định Tông có Giới Luật Viện, đệ tử phạm lỗi đều phải chịu hình phạt, bần tăng cũng không ủng hộ việc nhường nhịn vô lý. Đúng là đúng, sai là sai, mỗi người đều phải trả giá cho lỗi lầm của mình.”

Dừng một chút, Liễu Ngộ bổ sung: “Lạc chủ sợ bần tăng khó xử nên mới đứng ra xử lý, nhưng chuyện tiếp theo, cứ để bần tăng tự giải quyết đi.”

Hành Ngọc suy nghĩ một chút rồi im lặng lùi lại hai bước, đứng xem Liễu Ngộ sẽ làm gì.

Liễu Ngộ nhìn đám người đang vây quanh trong ngoài điện, giọng nói nhạt đến cực điểm: “Phật môn là nơi thanh tịnh. Bần tăng sẽ bảo các tiểu hòa thượng thanh toán đầy đủ tiền công những ngày qua cho chư vị. Sau đó, mời mọi người trở về cho, từ nay về sau không cần lên núi nữa.”

Lời này vừa thốt ra, giữa đám đông đang vây quanh xem náo nhiệt vang lên những tiếng xôn xao bàn tán.

Trong đó, một lão già cao tuổi ngập ngừng hỏi: “Ý của đại sư là, sau này không cần chúng ta lên núi sửa chữa Phật điện nữa sao?”

“Đúng vậy.” Liễu Ngộ trả lời dứt khoát.

“Nhưng tượng Phật này không phải do chúng ta đập, tại sao lại bắt chúng ta mất việc?” Có người bất mãn lên tiếng.

Hiện tại đang là mùa nông nhàn, tìm đâu ra công việc nào tốt hơn việc tu sửa Phật điện này chứ? Họ thực sự không đành lòng để mất đi nguồn thu nhập này.

Nghe những lời đó, Liễu Niệm cắn chặt môi, cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng.

Giọng nói của Liễu Ngộ vẫn ôn hòa nhưng không hề có ý xoay chuyển: “Bởi vì các vị biết rõ họ đập tượng Phật mà không hề ngăn cản. Nếu trong lòng các vị có oán trách, thì hãy oán trách những kẻ đã khiến các vị mất việc đi.”

Tiếp đó, Liễu Ngộ nhìn về phía mấy gã thanh niên kia: “Dùng búa đập nhà sẽ khiến các người sinh lòng oán hận, vậy thì mọi chuyện cứ chiếu theo luật pháp Viêm Quốc mà xử trí. Bần tăng sẽ sai người báo quan phủ để họ đứng ra giải quyết việc hôm nay.”

Nói xong, chàng không để ý đến những cảm xúc khiếp sợ hay hối hận của đám người, chỉ khẽ bắt quyết. Một vách ngăn vô hình xuất hiện trước mặt mọi người, ép họ phải lùi dần ra xa, cuối cùng tất cả đều phải rời khỏi thiên điện.

Sau khi Liễu Ngộ phân phó xong xuôi, những tiểu hòa thượng bị thương đều được đưa đi chữa trị. Trong số những người còn khỏe mạnh, chàng cử hai người đi báo quan, số còn lại phụ trách thanh toán tiền công và tiễn những người không tham gia đập tượng xuống núi. Ngay cả Liễu Niệm cũng được giao việc để làm.

Chẳng mấy chốc, thiên điện đã trở nên thanh tịnh, chỉ còn lại Hành Ngọc và Liễu Ngộ.

Liễu Ngộ tiến lên, chậm rãi nhặt từng mảnh vỡ của tượng Phật, ngay cả những hạt bụi nhỏ nhất cũng được chàng thu gom lại. Động tác của chàng vô cùng dịu dàng, nâng niu.

Hành Ngọc nhặt những quả táo và hương nến rơi vãi lên, sắp lại ngay ngắn, rồi dựng lại giá nến bị đổ, cẩn thận lau sạch bụi bặm trên đó.

“Để bần tăng làm cho.” Liễu Ngộ tiếp lấy giá nến từ tay nàng.

Hành Ngọc buông tay để chàng cầm lấy. Liễu Ngộ chỉnh giá nến cho thẳng, lấy một ngọn nến sạch sẽ châm lửa. Chờ cho sáp nến chảy ra, chàng nhỏ vài giọt lên giá rồi nhanh chóng cắm ngọn nến đứng vững trên đó.

“Ngỡ rằng chuyện ở Hoài Thành có thể thuận lợi giải quyết, giờ nghĩ lại, e là phải ở lại thêm một thời gian nữa rồi.” Liễu Ngộ nói.

Hành Ngọc đáp: “Không sao, chỉ cần không làm trễ chuyến hành trình đến Kiếm Tông là được.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Quan sai đến rất nhanh, những kẻ gây rối đều bị bắt giữ đưa về ngục. Khi họ bị giải đi, Liễu Ngộ đứng bên cạnh quan sát, phớt lờ những ánh mắt căm phẫn của họ. Chờ cho không gian hoàn toàn yên tĩnh trở lại, chàng mới xoay người bước ra ngoài. Vừa bước ra, chàng đã thấy Hành Ngọc đang đứng chờ sẵn.

“Sao Lạc chủ không vào trong?”

“Đứng đây cũng có thể đợi huynh mà.”

Liễu Ngộ khẽ cười: “Vậy chúng ta về thôi, bần tăng còn phải suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì để thay đổi tình hình ở Hoài Thành.”

Ai làm sai, người đó phải chịu trách nhiệm. Chàng sẽ không vì vài gã thanh niên cực đoan mà từ bỏ cả một thành trì.

Vừa về đến sân, phương trượng Vô Nhạc đã tìm tới. Thương thế của ông đã ổn định, không còn gì đáng ngại. Sau khi hỏi thăm, ông hỏi: “Tiếp theo hai vị có dự tính gì không?”

Liễu Ngộ nói: “Bần tăng cho rằng phương pháp trước đây chúng ta định ra không có vấn đề, chỉ là không nên trực tiếp chọn người từ thành Bắc.”

Phương trượng Vô Nhạc thở dài, tự trách: “Việc này là do bần tăng cân nhắc không chu toàn.”

Thành Bắc là nơi có thái độ bài xích Phật giáo nặng nhất, ông muốn mượn việc tạo công ăn việc làm để bày tỏ thiện ý, hóa giải sự chán ghét của người dân. Nhưng làm vậy có phần hơi nóng vội. Suy cho cùng, băng dày ba thước không phải do cái lạnh của một ngày.

Trầm ngâm một lát, phương trượng Vô Nhạc nói: “Tiếp theo, bần tăng sẽ cho đệ tử xuống chân núi thuê thêm nhân công. Người dân dưới chân núi bao đời nay đều nhận ơn nghĩa từ chùa Hàn Sơn, họ vốn gần gũi với Phật môn, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện tương tự.”

Giọng ông vẫn vương chút tự trách, Liễu Ngộ ôn tồn an ủi: “Phương trượng đừng quá tự trách, chuyện này không ai lường trước được.”

Khi trao đi thiện ý, ai có thể ngờ được lòng tốt của mình lại bị phụ bạc dễ dàng đến thế.

Tiễn phương trượng xong, Liễu Ngộ quay lại sân. Chàng đứng giữa vầng nắng ấm áp, mỉm cười hỏi Hành Ngọc: “Lạc chủ có mang theo lục lạc không?”

Hành Ngọc vội vàng lục tìm trong nhẫn trữ vật của mình. Một lúc sau, nàng lôi ra một hộp trang sức chứa đủ thứ đồ đạc lộn xộn của nguyên chủ ngày trước. Ngay khi nàng định lấy lục lạc ra, Liễu Ngộ bỗng nói: “Lạc chủ có thể để bần tăng tùy ý sử dụng những món đồ bên trong không?”

Trong mắt Hành Ngọc thoáng hiện vẻ thấu hiểu. Nàng cười bảo: “Nếu là vì muốn lấy lòng ta thì cứ tự nhiên, còn nếu không phải thì không được đâu nhé.”

Liễu Ngộ không đáp, chỉ ngồi xuống đối diện nàng, kéo hộp trang sức về phía mình, nghiêm túc tìm kiếm những chiếc lục lạc và phụ kiện cần thiết. Sau khi chọn được sáu chiếc lục lạc cùng vài hạt châu rực rỡ, chàng lấy ra mấy sợi chỉ đỏ từ nhẫn trữ vật của mình.

Chàng dùng cách thắt nút bình an để đan vòng tay. Chưa đầy mười lăm phút, sáu chiếc lục lạc đã nằm gọn trên sợi dây đỏ. Cuối cùng, chàng thắt một nút khéo léo, đính thêm những hạt châu màu sắc.

Một chiếc vòng tay xinh xắn đã hoàn thành. Liễu Ngộ đưa vòng tới trước mặt Hành Ngọc.

Hành Ngọc đưa tay trái ra, kéo nhẹ ống tay áo lộ ra cổ tay trắng ngần, thanh mảnh. Liễu Ngộ rủ mắt, cách một cái bàn mà đeo vòng cho nàng, sau đó điều chỉnh nút thắt cho vừa vặn nhất.

“Được rồi.”

Hành Ngọc giơ tay lắc nhẹ. Những chiếc lục lạc khẽ rung theo động tác của nàng, phát ra những tiếng kêu thanh thúy, vui tai.

“Ta muốn làm thêm hai chiếc vòng chân nữa.” Hành Ngọc chống cằm nhìn Liễu Ngộ, rồi liếc mắt xuống hộp trang sức, “Trong đó chắc vẫn còn đủ lục lạc đấy.”

Liễu Ngộ lộ vẻ bất đắc dĩ: “Nhưng bần tăng không tiện đo chiều dài vòng chân cho Lạc chủ.”

Hành Ngọc ngả người ra sau, gác cả hai chân lên bàn đá. Nàng khoanh tay trước ngực, dáng vẻ ung dung: “Thì cứ tự nhiên mà đo thôi.”

Liễu Ngộ… Liễu Ngộ lập tức lấy cớ đến giờ làm lễ chiều, đứng phắt dậy đi thẳng về phòng. Nhìn theo bóng lưng có phần vội vã của chàng, Hành Ngọc không nhịn được mà bật cười lớn.