Phương trượng Vô Nhạc biết tuổi thọ của mình chẳng còn bao lâu, vì thế ông càng khao khát có thể hóa giải mâu thuẫn giữa chùa Hàn Sơn và người dân Hoài Thành ngay khi mình còn tại thế.
Sáng sớm ngày hôm sau, các tăng nhân trong chùa đều tập trung tại Đại Hùng Bảo Điện để làm lễ sớm. Ngay khi buổi lễ vừa kết thúc, phương trượng Vô Nhạc cố gượng thân thể già yếu, dưới sự dìu dắt của đệ tử mà bước vào đại điện.
Nhìn quanh một lượt những tăng nhân đang đứng trước mặt, phương trượng Vô Nhạc không hề vòng vo, trực tiếp giao phó việc xây dựng cung điện và chế tác hương nến. Ông sắp xếp vô cùng chi tiết, từ việc xây thêm điện nào cho đến đại tu tòa nhà nào đều đã có kế hoạch rõ ràng.
Phương trượng Vô Nhạc còn đặc biệt dặn dò thêm: “Người dân thành Bắc có tâm lý ghét Phật nặng nề nhất, nhưng hoàn cảnh của họ cũng là gian nan nhất. Khi các con đi tìm người làm công, hãy ưu tiên hướng về phía thành Bắc mà đi.”
Đến khi Hành Ngọc thức giấc, chùa Hàn Sơn đã chẳng còn lại mấy người, tất cả đều đã được phái xuống núi làm việc.
Chùa Hàn Sơn vốn chẳng thiếu bạc. Cái lợi của việc không thiếu tiền chính là khi chùa tìm người dân làm hương nến, bánh trái hay tìm thợ thủ công xây dựng điện thờ, tiền công chi trả đều cao hơn một chút so với giá thị trường. Hơn nữa, nhà chùa còn bao thêm một bữa cơm trưa cho thợ thầy, tuy không có thịt cá nhưng chắc chắn là cơm no áo ấm.
Đối mặt với đãi ngộ tốt như vậy, những người đang chật vật với miếng cơm manh áo sao nỡ lòng từ chối! Bởi vậy chỉ trong vòng một buổi sáng, các đệ tử xuống núi đã đồng loạt trở về chùa, ai nấy đều thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Chẳng mấy chốc, ngôi chùa Hàn Sơn quạnh quẽ bấy lâu lại một lần nữa trở nên náo nhiệt.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ánh mặt trời xuyên qua tán cây bồ đề cao lớn rậm rạp, nhỏ vụn rơi trên đỉnh đầu Hành Ngọc. Nàng đang ngồi khoanh chân dưới đất, trên tay nâng một cuốn sách về trận pháp. Theo thời gian trôi qua, vị trí mặt trời không ngừng dời đổi, những luồng sáng cũng liên tục dịch chuyển, có vài tia nắng nhảy nhót rơi trên trang sách làm ảnh hưởng đến việc đọc của nàng.
Hành Ngọc dứt khoát tựa lưng vào gốc bồ đề, né tránh ánh nắng trực diện để tiếp tục xem sách. Liễu Ngộ ngồi đối diện nàng dưới một gốc bồ đề khác, cũng đang lật xem kinh thư. Hai người cứ thế, không ai làm phiền ai.
Xem được nửa ngày, Hành Ngọc bắt đầu cảm thấy hơi buồn chán, nàng tùy tay nhặt một quả bồ đề rụng bên cạnh lên, tung hứng trong lòng bàn tay. Đôi mắt nàng đảo quanh một lượt, dùng khăn tay lau sạch lớp bùn đất dính trên quả bồ đề, sau đó nheo mắt trái nhắm thẳng vào trán Liễu Ngộ, ném mạnh một cái về phía chàng.
Ngay khi quả bồ đề bay sát đến gần, mắt Liễu Ngộ vẫn không hề rời khỏi trang kinh, chàng chỉ tùy ý nâng tay phải lên đã bắt gọn được nó. Bắt xong, chàng thuận tay đặt nó xuống bên cạnh, rồi thong dong lật sang trang tiếp theo.
Hành Ngọc nhướng mày, lại nhặt thêm một quả nữa, vẫn không quên dùng khăn lau khô sạch sẽ. Lần này nàng nhắm thẳng vào cái cằm có đường nét cương nghị của Liễu Ngộ, rót thêm linh lực vào trong quả bồ đề rồi dùng sức ném đi.
Kết quả vẫn không trúng.
Hành Ngọc đành phải nhặt thêm quả nữa, tỉ mỉ dùng khăn lau sạch. Ngay khi nàng định nhắm vào Liễu Ngộ, thì vị Phật tử nãy giờ vẫn im lặng đọc sách kia bỗng lên tiếng mà không hề ngẩng đầu: “Nhắm vào đầu gối ta mà ném này.”
Hành Ngọc: “…”
Nàng nhắm chuẩn đầu gối trái rồi ném qua, Liễu Ngộ bình thản để mặc cho quả bồ đề đập trúng gối mình. Quả bồ đề không lớn, bùn đất cũng đã được Hành Ngọc lau sạch, kết quả là có va trúng thật, nhưng ngay cả vạt áo tăng của Liễu Ngộ cũng chẳng hề bị lấm bẩn.
“Chẳng có chút thú vị nào cả.” Hành Ngọc bĩu môi.
Liễu Ngộ lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn nàng. Chàng đang định nói gì đó thì từ phía xa vang lên tiếng bước chân vội vã, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nơi đây. Đi kèm theo tiếng bước chân là giọng nói của sư đệ Liễu Niệm: “Sư huynh, không xong rồi, bên thiên điện đã xảy ra chuyện!”
Liễu Niệm chạy đến thở không ra hơi, trong giọng nói còn lẫn cả vài phần giận dữ.
“Xảy ra chuyện gì thế?” Liễu Ngộ hỏi.
“Tượng Phật Hư Nhạc thờ ở thiên điện… bị đập hỏng rồi!”
Con ngươi của Liễu Ngộ hơi co rụt lại, hiếm khi thấy chàng có vài phần thất thố như vậy. Tượng Phật bị đập phá, đây tuyệt đối là một sự mạo phạm nghiêm trọng đối với Phật môn. Mà Phật Hư Nhạc lại chính là vị Phật đã sáng lập ra Vô Định Tông từ vạn năm trước, cũng là vị đã đắc đạo và phi thăng.
“Chúng ta qua đó xem sao đi.” Hành Ngọc dứt khoát lên tiếng.
Lúc này, phía ngoài thiên điện đã vây kín người.
Đám đông đứng bên ngoài, người thì là người dân được mời lên núi làm công, kẻ lại là các tiểu hòa thượng của chùa. Họ vây kín một chỗ, đứng chắn ngay trước lối vào, đôi bên dường như đang tranh chấp gay gắt, hiện trường trở nên hỗn loạn vô cùng.
Hành Ngọc vừa tới gần, nhìn thấy cảnh tượng này liền biết có chuyện chẳng lành. Cứ chen lấn xô đẩy thế này, rất dễ xảy ra xích mích dẫn đến đổ máu.
Liễu Niệm vội vàng hô lớn: “Làm ơn nhường đường cho!”
Nhưng tiếng của cậu nhỏ bé quá, hoàn toàn bị nhấn chìm trong mớ âm thanh ồn ào náo loạn, chẳng ai thèm để tai xem cậu nói gì.
“Đệ làm thế không ăn thua đâu.” Hành Ngọc nhíu mày.
Nàng dứt khoát rút thanh trường kiếm bên hông ra, trực tiếp phóng thích linh lực mạnh mẽ: “Đứa nào không muốn chết thì cút ngay ra cho ta!”
Cái uy của một người tu hành ở đỉnh cao Trúc Cơ khi đối mặt với người thường là quá đủ. Những kẻ đứng trước cửa điện cảm nhận được luồng khí lạnh thấu xương kia liền run rẩy cả chân tay. Động tác của họ thậm chí còn nhanh hơn cả lý trí, theo bản năng mà dạt sang hai bên, nhường ra một con đường thẳng tắp dẫn vào thiên điện.
Hành Ngọc không hề thu lại uy áp, cũng chẳng buồn tra kiếm vào bao, cứ thế cầm kiếm hiên ngang bước vào trong.
Vào đến bên trong, tầm mắt ba người tức khắc trở nên trống trải, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến lòng người nặng trĩu. Liễu Ngộ chậm rãi nhìn quanh đại điện, thần sắc chàng dần dần đờ đẫn đi.
Giữa điện vốn là nơi đặt pho tượng Phật Hư Nhạc uy nghiêm, trang trọng, tựa như thần minh từ thiên giới giáng trần. Thế nhưng giờ đây, trên thân tượng chằng chịt những vết nứt, ngay cả khuôn mặt cũng không ngoại lệ. Những vết rạn vỡ ấy khiến nụ cười từ bi trên mặt tượng trở nên tan nát, vụn vỡ. Rõ ràng chỉ là một pho tượng vô tri vô giác, nhưng lúc này đây, Liễu Ngộ dường như cảm nhận được nỗi thống khổ và bi thương từ sâu trong đôi mắt tượng.
Ở góc điện, mấy tiểu hòa thượng đang đứng đó, mặt mũi ai nấy đều bầm dập, rõ ràng vừa rồi đã xảy ra ẩu đả thực sự. Những bát nhang, chân nến, mâm quả cúng tế đều bị hất văng, rơi vãi khắp sàn nhà, khiến cả điện đường trông càng thêm điêu tàn, hỗn loạn.
Ngay sau đó, ánh mắt Liễu Ngộ chuyển sang phía góc bên kia. Ở đó có mấy gã thanh niên đang đứng, tay ai nấy đều lăm lăm những chiếc búa sắt còn dính đầy những mảnh vàng vụn lấp lánh. Liễu Ngộ thậm chí có thể hình dung ra cảnh những chiếc búa ấy nện từng nhát tàn nhẫn lên thân tượng Phật. Chàng mím chặt môi, trong lòng gợn lên những đợt sóng cuộn trào.
Cuối cùng, chàng vẫn cố giữ vẻ bình thản, quay sang hỏi những tiểu hòa thượng bị thương: “Phương trượng Vô Nhạc sao chưa tới đây?”
“… Phương trượng nghe tin xong thì uất ức đến mức ngất đi, hiện đang phải dùng đan dược để chữa trị.” Vị hòa thượng trẻ tuổi cầm đầu trả lời, giọng nghẹn lại: “Hạc đại sư lo phương trượng gặp bất trắc nên đang ở bên cạnh bảo vệ, không thể rời đi được.”
Thảo nào hiện trường lại hỗn loạn đến thế, bởi chẳng có một vị cao tăng nào đủ uy tín để trấn giữ, chỉ còn lại đám tiểu hòa thượng mới bước chân vào cửa đạo này.
Liễu Ngộ gật đầu, rồi xoay người nhìn về phía mấy gã thanh niên kia. Chàng trầm giọng hỏi: “Chư vị thí chủ, cớ sao lại hủy hoại tượng Phật của chúng ta?”
Hành Ngọc đứng cạnh chàng, ánh mắt không rời khỏi Liễu Ngộ. Nàng biết, đối với những người tu hành mang đức tin sâu sắc, việc tượng Phật bị hủy hoại còn đau đớn hơn cả việc bị giết hại. Nhìn Liễu Niệm hay đám tiểu hòa thượng trong góc kìa, ai nấy đều phẫn nộ trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đám người kia. Chỉ có Liễu Ngộ là vẫn giữ vẻ bình lặng đến lạ thường, có lẽ chỉ có đôi môi mím chặt kia là tiết lộ tâm tư chàng đang không hề yên ổn.
Giữa lúc Hành Ngọc đang thất thần, gã thanh niên cầm đầu có vẻ hùng hổ nhất huơ huơ chiếc búa lớn trong tay, cười lạnh: “Lúc các ngươi mời bọn ta lên núi làm việc, chẳng lẽ không nghĩ tới chuyện này sẽ xảy ra sao? Đừng quên, bọn ta vẫn luôn căm ghét đám hòa thượng các ngươi. Nếu thấy phẫn nộ thì hãy tự trách sự bất cẩn của chính mình đi! Trách cả sự ngây thơ của các ngươi nữa!”
“Bần tăng không hề phẫn nộ.”
Gã thanh niên cười nhạo một tiếng, rõ ràng không tin: “Dù sao thì tượng cũng đã đập rồi, bảo bọn ta đền tiền thì không có đâu. Sao nào, đám hòa thượng giả tạo các ngươi giờ có phải đang rất muốn phá giới để giết ta không?”
“Hà tất phải phá giới.”
Vừa dứt lời, một lưỡi kiếm sắc lạnh đã kề ngay sát cổ gã thanh niên. Hành Ngọc khẽ cười, cổ tay nàng hơi động, thân kiếm sắc bén từ từ đâm xuyên qua lớp da cổ gã, máu đỏ rỉ ra, thấm một vệt trên lưỡi kiếm.
“Ta đây không phải người tu Phật, mạng sống của các ngươi đều nằm trong một ý niệm của ta thôi.”
Gã thanh niên ngẩng đầu căm tức nhìn nàng, nghiến răng kèn kẹt, nhưng cơ thể gã đã phản bội lại chủ nhân khi bắt đầu run rẩy bần bật, để lộ nỗi sợ hãi tột cùng.
Hành Ngọc chẳng thèm để mắt tới đám người thường kia, nàng nghiêng đầu nhìn Liễu Ngộ, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: “Huynh không tức giận, vì huynh là Phật tử của Vô Định Tông, huynh phải giữ lấy phong thái của mình. Nhưng ta cảm thấy xót xa thay huynh.”
Liễu Ngộ vốn định tiến lên ngăn nàng lại bởi nơi cửa Phật vốn không nên nhuốm máu. Nhưng bước chân chàng vừa động đã bị những lời của nàng đóng đinh tại chỗ. Chàng nhìn nàng trân trân, chờ đợi những lời tiếp theo.
“Từ lúc huynh bước chân vào Hoài Thành, huynh luôn trăn trở tìm cách cứu vãn cảnh lầm than nơi đây. Huynh mang lòng thành kính, nguyện dốc hết tâm sức để người dân Hoài Thành bớt khổ, nhưng họ chẳng hề hay biết, thậm chí còn nhẫn tâm hủy đi pho tượng Phật này.”
“Với thân phận Phật tử Vô Định Tông, huynh không nên thất vọng hay tức giận. Nhưng dưới góc độ của ta, ta lại hy vọng huynh có thể biểu lộ ra sự thất vọng và phẫn nộ ấy.”
Không khí trong điện bỗng chốc đông đặc lại. Liễu Ngộ im lặng không nói lời nào.
Hành Ngọc mím môi, nhìn gã thanh niên trước mặt: “Ngươi là kẻ cầm đầu đập phá tượng Phật đúng không?”
Nói đoạn, nàng búng một luồng linh lực vào chân gã, ép gã phải quỳ sụp xuống: “Vị hòa thượng kia không thất vọng, không phẫn nộ, vậy thì để ta thay huynh ấy bày tỏ điều đó vậy.”
Nàng liếc nhìn đám đông xung quanh, khẽ cười mỉa mai: “Không biết các ngươi đã bao giờ nghĩ tới hậu quả khi người phàm chọc giận người tu hành chưa nhỉ?”
Sắc mặt gã thanh niên dần trở nên trắng bệch, cả người run như cầy sấy. Lúc đập tượng, gã thực sự chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Gã chỉ biết làm thế có thể sỉ nhục đám hòa thượng chùa Hàn Sơn, chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải trả giá đắt đến vậy. Nói cho cùng, gã cũng chỉ là đang cậy thế những người tu Phật không làm hại người thường mà thôi.
“Giờ mới biết sợ thì có phải là hơi muộn rồi không?” Hành Ngọc khẽ cười: “Các ngươi vì cuộc sống gian khổ mà oán hận hòa thượng, nhưng các ngươi có biết, nếu không có chùa Hàn Sơn, cuộc sống của các ngươi sẽ còn khổ hơn bây giờ gấp vạn lần không!”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 41](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)