Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 40
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 40

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2470 từ · 11 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 40

Hành Ngọc xưa nay vẫn thích nhất là dùng lý để phục người.

Cái gọi là “lý” này, có khi là đạo lý sắc bén qua những lời hùng biện, cũng có khi là chân lý nằm ở việc nắm đấm của ai lớn hơn. Người thông minh vốn phải biết không câu nệ tiểu tiết, hiểu rõ cách xoay xở linh hoạt một chút.

Ví như hiện tại, đám người bên giếng nước đều bị cái “lý” của nàng trấn áp đến mức ngây người, ngoan ngoãn đứng yên nghe Liễu Ngộ lên tiếng.

Liễu Ngộ chắp tay trước ngực, đưa mắt nhìn quanh những người dân gương mặt vẫn chưa tan hết vẻ kinh sợ, khẽ thở dài: “Chư vị thí chủ, bần tăng biết tổ tiên các vị đều từng tôn thờ Phật môn. Nhưng mấy trăm năm qua, cuộc sống của các vị không hề được cải thiện, chiến tranh vẫn gây ra biết bao thương vong. Chuyến này bần tăng tới đây không phải để thuyết phục các vị thay đổi cái nhìn về Phật giáo, mà chỉ mong những mâu thuẫn này không tiếp tục trở nên gay gắt hơn nữa.”

“Giống như vị đạo hữu bên cạnh bần tăng đây đã nói, chùa Hàn Sơn có rất nhiều người tu hành ở cấp Luyện Khí, Trúc Cơ. Thế nhưng khi các vị xông lên chùa miếu, đã có ai trong số họ ra tay làm hại các vị chưa? Họ vẫn luôn lặng lẽ chịu đựng mọi nghi ngờ và lửa giận từ phía các vị…”

Trong lúc Liễu Ngộ nói chuyện, Hành Ngọc lẳng lặng quan sát sắc mặt của đám đông. Nàng thấy một vài người nghe xong lời chàng thì nét mặt trở nên gượng gạo. Theo từng lời chân thành của Liễu Ngộ, vẻ hổ thẹn dần hiện rõ trên gương mặt họ.

“A Di Đà Phật.”

Liễu Ngộ khẽ lần tràng hạt, không nói thêm gì nữa. Muốn thực sự hóa giải mâu thuẫn thì phải giải quyết tận gốc rễ vấn đề, chứ không phải chỉ dựa vào vài lời biện bạch là xong.

Hành Ngọc vừa nghịch thanh trường kiếm trong tay, vừa cười: “Xem ra mọi người đều đã bị đạo lý lớn của huynh thuyết phục rồi, trong thời gian tới chắc chắn sẽ biết điều lắm đây.”

Đang nói giữa chừng, không hiểu sao nửa đoạn thân kiếm đang nằm trong bao lại bất ngờ tuột ra. Lưỡi kiếm sắc lẹm dưới ánh mặt trời phản chiếu từng luồng sáng lạnh lẽo, làm lóa cả mắt những người xung quanh.

“Ấy chết, trượt tay mất rồi, không cẩn thận lại để kiếm rơi ra ngoài nữa nè. Nói mới nhớ, dạo gần đây ta vừa hay trượt tay, lại vừa hay nóng nảy cáu kỉnh, có phải là vì lâu quá rồi không được nhìn thấy máu không nhỉ?”

Hành Ngọc tự lẩm bẩm một mình, vẻ mặt thoáng chút mông lung, nhưng dung nhan ấy lại rạng rỡ đến nao lòng. Tuy nhiên, đám người bên giếng nước lúc này hoàn toàn không có tâm trạng đâu mà thưởng thức vẻ đẹp ấy. Thần sắc của bọn họ đã chuyển từ hổ thẹn sang sợ hãi tột độ.

Liễu Ngộ cười thầm trong lòng. Chàng biết Lạc chủ là đang muốn bảo vệ mình, nên không hề cảm thấy thái độ của nàng có gì quá đáng, ngược lại còn thấy rất thú vị.

“Trở về bần tăng sẽ niệm Tĩnh Tâm Chú cho Lạc chủ nghe.”

Hành Ngọc: “…”

Liễu Ngộ nói câu này chắc chắn là cố ý! Biết rõ mỗi lần nàng nghe chàng niệm kinh là lại buồn ngủ, vậy mà còn đòi niệm chú! Nàng âm thầm truyền tin cho Liễu Ngộ, nghiêm túc chỉ trích chàng: “Ta đang giúp huynh đấy nhé, huynh lại đối xử với ta như thế à!”

“Chẳng lẽ thành ý của bần tăng chưa đủ sao?”

“Huynh tự hiểu rõ trong lòng đi ha.”

Kết thúc cuộc đối thoại riêng, Hành Ngọc nhìn về phía người dân, biết rằng việc gì quá mức cũng không tốt. Nàng vươn vai một cái, làn tóc vấn sau đầu bị gió thổi nhẹ bay phất phơ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rụng xuống mặt nàng, tạo nên những mảng sáng tối đan xen, càng tôn thêm vẻ kiều diễm.

“Chư vị, sau này còn gặp lại.”

Hành Ngọc chắp tay chào, cười tươi xoay người rời đi, tiếng cười trong trẻo vang vọng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đúng là chuông sớm trống chiều, bước chân lên núi giữa ánh hoàng hôn rực rỡ, khi gần tới cổng chùa Hàn Sơn, Hành Ngọc nghe thấy một hồi tiếng trống trầm đục vang lên. Liễu Ngộ đứng bên cạnh đưa cho nàng những hạt dẻ đã bóc sẵn vỏ, Hành Ngọc đón lấy rồi ném ngay vào miệng. Cảm giác hương thơm bùi béo ngập tràn khoang miệng.

Chủ quán hạt dẻ ở thành Bắc không muốn bán cho họ, nhưng cả cái Hoài Thành này đâu phải chỉ có mỗi một tiệm hạt dẻ rang. Lúc đi ngang qua chợ, Liễu Ngộ đã chủ động mua cho nàng một cân. Nàng lười bóc nên bắt Liễu Ngộ phải thể hiện thành ý bằng cách bóc sạch vỏ, chỉ để lại phần nhân cho mình.

Suốt dọc đường, một người bóc, một người ăn, khung cảnh trông cũng thật hài hòa.

“Bóc xong rồi đây.” Liễu Ngộ đưa viên nhân hạt dẻ cuối cùng cho nàng, túi giấy giờ chỉ còn lại đống vỏ không. “Chuyến đi hôm nay, Lạc chủ có cao kiến gì không?”

“Muốn giải quyết cảnh khốn cùng của cả một đất nước như Viêm Quốc thì khó, chứ nếu chỉ nói riêng Hoài Thành này thôi, thì cũng chẳng phải khó gì cho mấy.”

“Bần tăng xin rửa tai lắng nghe.”

Hành Ngọc im lặng cắn một miếng hạt dẻ: “Ta còn phải suy nghĩ thêm đã.”

Viêm Quốc vốn nghèo nàn mà lãnh thổ lại rộng lớn, muốn giải quyết tận gốc cảnh khốn cùng thì phương pháp tốt nhất chính là phát triển nông nghiệp, nhưng điều này dĩ nhiên sẽ bị giới hạn bởi đủ loại nhân tố khách quan. Dẫu vậy, nếu chỉ tách riêng Hoài Thành ra mà nói, chỉ cần tạo ra hy vọng cho người dân nơi đây, khiến họ thấy cuộc sống có mong chờ, họ tự khắc sẽ không còn oán hận những người tu Phật nữa.

Hiện tại nàng đã có vài ý tưởng, nhưng chúng vẫn chưa đủ chín muồi.

“Liễu Ngộ sư huynh, đi dạo quanh chùa Hàn Sơn với ta một chút đi.” Trên đường trở về phòng nghỉ, Hành Ngọc đột nhiên lên tiếng.

Liễu Ngộ cũng không hỏi nguyên do, chỉ ôn tồn đáp một tiếng “Được”.

Đường trong chùa Hàn Sơn hơi dốc và gập ghềnh. Vòng qua con đường rải sỏi, rẽ vào dãy hành lang dài bao quanh sân, họ còn bắt gặp vài tiểu hòa thượng đang làm lễ buổi tối.

Chẳng mấy chốc, Hành Ngọc và Liễu Ngộ đã đến tòa điện chính. Đây là công trình trung tâm của cả ngôi chùa, chính giữa thờ phụng một pho tượng Phật khổng lồ. Tượng Phật uy nghiêm, khi Hành Ngọc ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy quanh thân tượng như tỏa ra vầng hào quang vàng nhạt, những luồng sáng ấy mang theo uy áp trầm mặc, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Hành Ngọc dời tầm mắt, bước tới phía trước vài bước, cầm lấy nén hương dài và nến đặt bên cạnh tượng Phật. Nàng không có ý định bái Phật, thực tế nàng cũng chẳng có đức tin với Phật môn, chỉ là cầm chúng lên để quan sát thật kỹ.

Những nén hương và nến này đều được làm rất tinh xảo, Hành Ngọc hỏi: “Hương nến trong chùa đều do các tiểu hòa thượng tự tay làm sao?”

Liễu Ngộ từ phía sau bước đến bên cạnh nàng, gật đầu đáp: “Về cơ bản, hương nến ở mỗi ngôi chùa đều do các tiểu hòa thượng tự chế tác.”

“Thực ra ta thấy có thể cân nhắc việc dạy người dân dưới chân núi cách làm hương nến, rồi chùa sẽ thu mua lại từ tay họ để bán cho khách hành hương. Ngoài ra, những thứ như dây tơ hồng kết nhân duyên, bùa bình an, đều có thể giao cho những gia đình đang lâm vào cảnh túng quẫn làm.”

Chùa chiền ở Tu Chân giới vốn dĩ không dựa vào những thứ này để kiếm lời. Trước đây họ giao cho mấy tiểu hòa thượng làm chỉ vì muốn rèn luyện tâm tính. Nhưng phương pháp rèn luyện thì có rất nhiều, hoàn toàn không nhất thiết phải bó buộc vào cách này.

Liễu Ngộ cầm lấy ba nén hương dài, nghiêm túc dùng đá lửa châm lên, rồi cung kính cắm vào lư hương trước mặt tượng Phật. Khói hương lượn lờ bay lên, hun đúc pho tượng Phật trang nghiêm kia.

“Phương thức này quả thực có thể mang lại thu nhập cho một bộ phận người dân, giúp họ có được miếng cơm manh áo.” Dừng một chút, Liễu Ngộ ngước mắt nhìn Hành Ngọc, thấy nàng chỉ cười mà không nói, dường như cảm thấy lời chàng vẫn còn quá nông cạn.

Liễu Ngộ mỉm cười, tiếp tục thuận theo suy nghĩ của mình: “Nhưng đây chỉ là cái lợi trước mắt. Nghĩ sâu hơn, đây chính là cách chùa Hàn Sơn bày tỏ thiện ý với người dân xung quanh. Những người nhận được lợi ích thiết thực chắc chắn sẽ sẵn lòng nói tốt cho Phật môn. Cứ như vậy, mưa dầm thấm đất, danh tiếng của nhà chùa tự nhiên sẽ tốt đẹp hơn nhiều.”

Hành Ngọc đặt hương nến xuống: “Không sai. Khi danh tiếng tốt lên, hương khói chùa Hàn Sơn dĩ nhiên sẽ hưng thịnh trở lại, từ đó kéo theo nhu cầu về hương nến và bùa chú. Nhu cầu lớn lên lại cần thêm nhiều người giúp sức chế tác, và vòng tuần hoàn đó sẽ lặp lại.”

Vì vậy, nói tóm lại, chùa Hàn Sơn chỉ cần bỏ ra một chút bạc là có thể khiến hương khói hưng vượng như xưa. Đương nhiên, đây mới chỉ là một trong các thủ đoạn, nếu muốn hóa giải mâu thuẫn hoàn toàn thì…

Theo mạch suy nghĩ của Hành Ngọc, Liễu Ngộ tiếp lời: “Còn có thể thu mua bánh bồ đề do người dân làm để bán cho khách, nguyên liệu chính là lá bồ đề sẽ do chùa cung cấp…”

Hành Ngọc búng tay một cái: “Chính xác.”

Liễu Ngộ tiếp tục: “Nếu đã như thế, chùa Hàn Sơn có thể xây dựng thêm một tòa điện mới, một số nơi cũng cần đại tu sửa chữa. Đây sẽ là một công trình lớn, khi đó cần mời rất nhiều thợ thủ công lên núi giúp sức. Vừa hay hiện giờ đang là mùa nông nhàn, bần tăng nghĩ sẽ có rất nhiều người vui vẻ tới đây.”

Hành Ngọc cảm thấy, thật không hổ danh là Phật tử Liễu Ngộ. Nàng chỉ mới gợi ý vài câu, chàng đã nghĩ ra cả phương án dùng các công trình lớn để tạo công ăn việc làm, từ đó xoa dịu mâu thuẫn.

“Huynh thật giỏi.” Hành Ngọc chân thành khen ngợi.

Liễu Ngộ rủ mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng: “Đều là công lao của Lạc chủ cả.” Chàng hoàn toàn không hề kể công.

Sau khi bàn bạc xong xuôi, hai người tìm gặp phương trượng Vô Nhạc quản lý chùa Hàn Sơn. Phương trượng Vô Nhạc là sư đệ của trụ trì đã quá cố. Ông vốn là người có khả năng kế vị nhất, nhưng đáng tiếc là tuổi thọ cũng chẳng còn bao nhiêu.

Ông ngồi khoanh chân trên đệm cỏ, lông mày trắng xóa. Nghe xong lời Liễu Ngộ, ông chắp tay trước ngực hướng Hành Ngọc cảm tạ: “Đa tạ thí chủ, phương pháp này đúng là đã giải quyết được mối nguy cho chùa Hàn Sơn chúng ta.”

Hành Ngọc cũng không nhận công: “Ngài khách sáo quá.” Nàng đâu phải vì ngôi chùa này mà nghĩ ra những cách này. Nếu không phải vì muốn giúp Liễu Ngộ, nàng cũng chẳng màng đến sự sống chết của chùa Hàn Sơn, việc đó chẳng liên quan gì đến nàng cả.

Phương trượng Vô Nhạc mỉm cười: “Ngày mai bần tăng sẽ sắp xếp mọi việc, muộn nhất là ngày kia sẽ bắt đầu triển khai.”

Từ biệt hoà thượng Vô Nhạc, Liễu Ngộ bước ra khỏi phòng, đi xuống hai bậc thềm của dãy hành lang dài. Chàng bước về phía trước vài bước, không nghe thấy tiếng bước chân của Hành Ngọc đi theo phía sau, không nhịn được mà ngoảnh lại nhìn.

Nàng đang đứng dưới màn đêm, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, khóe môi hơi nhếch lên. Trong phút chốc, Liễu Ngộ thoáng ngẩn ngơ, cảm thấy như cả bầu trời sao ngoài kia đều in bóng trong đôi mắt nàng.

“Đang xem gì thế?”

“Huynh thì đang nhìn gì thế?” Hành Ngọc chuyển tầm mắt sang người chàng, thần sắc chăm chú.

Liễu Ngộ hơi khựng lại, không biết có phải là ảo giác không, nhưng chàng cảm thấy không khí xung quanh bỗng chốc trở nên khác lạ. Chàng lặng lẽ dời mắt đi, nhìn vào hư không: “Đêm đã khuya, bần tăng đưa Lạc chủ về phòng nghỉ ngơi nhé.”

Nói đoạn, chàng khẽ lần tràng hạt, dẫn đầu bước đi phía trước. Hành Ngọc bẻ một nhành trúc xanh thanh mảnh cầm trong tay lắc nhẹ, lười biếng đi theo sau chàng.

Nhìn cái đầu trọc nhẵn nhụi kia, Hành Ngọc không nhịn được mà nâng nhành trúc lên, phất nhẹ qua đầu chàng một cái. Trên nhành trúc vẫn còn những lá nhỏ xíu, khi phất qua đỉnh đầu khiến Liễu Ngộ thấy hơi ngứa ngáy.

Khẽ thở dài bất đắc dĩ, Liễu Ngộ nói: “Lạc chủ, đừng nghịch nữa.”

Sau đó chàng nâng tay lên, nắm lấy nhành trúc đang không ngừng quấy nhiễu trên vai mình, giữ nó lại bên người. Hành Ngọc đứng cách đó hai bước chân, cũng nắm lấy đầu kia của nhành trúc.

Chàng cứ duy trì tư thế ấy, cầm nhành trúc dắt nàng đi, giẫm lên ánh sao và ánh trăng dịu dàng trên mặt đất, trở về căn phòng đang bị bóng tối bao phủ.