Dòng người xếp hàng ở cửa thành không quá đông, chẳng mấy chốc Hành Ngọc và hai huynh đệ Liễu Ngộ đã thuận lợi tiến vào trong thành.
Hoài Thành thực sự rất nghèo. Con đường chính dẫn vào thành hằn sâu những vết bánh xe ngựa nghiền từ năm này qua tháng nọ, mặt đường gồ ghề lồi lõm, bước đi trên đó luôn có cảm giác khó chịu. Nhà cửa không chỉ được dựng bằng gỗ, mà thấp thoáng còn thấy cả những căn nhà vách đất đỏ mục nát. Người dân đi lại trên đường rất hiếm khi thấy ai mặc quần áo bằng gấm vóc lụa là, đa số đều là vải thô sờn cũ, trên vai trên gối đầy những mảng vá chằng chịt.
Liễu Ngộ quan sát một vòng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt của những người bán hàng ven đường và người qua lại. Sau đó lòng chàng chợt nặng trĩu.
Trong dòng người ấy, có trẻ nhỏ, có thanh niên, người trung niên, cũng có cả những lão già tóc bạc da mồi. Một vài người trong số họ đưa ánh mắt về phía Liễu Ngộ và Liễu Niệm, nhưng trong đó chỉ toàn là sự đề phòng và chán ghét. Với tu vi của Liễu Ngộ, chàng có thể nghe rõ mồn một những tiếng xì xào bàn tán:
“Tên hòa thượng kia là ai vậy?”
“Không biết, hình như mới tới.”
“Nhìn hắn đạo mạo thế kia, Phật môn cứ mở miệng là nói cứu độ chúng ta, nhưng xem ra bọn họ sống sung sướng thong dong hơn chúng ta nhiều.”
“Trông hắn có vẻ lợi hại, không chừng là người bên Phật môn phái tới để dạy dỗ chúng ta đấy.”
Những lời suy đoán ấy khiến Liễu Ngộ lặng người. Phật môn đã cắm rễ ở đây từ rất lâu, người dân Hoài Thành không thể không hiểu rõ những giáo lý mà họ tôn thờ. Thế nhưng, họ vẫn dùng loại ác ý tột cùng này để nhìn nhận các nhà sư.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hành Ngọc lên tiếng hỏi.
Liễu Ngộ tiếp tục bước đi, chàng đã cảm nhận được hơi thở của sư đệ Đắc Hạc nên định đến gặp mặt trước. Nghe Hành Ngọc hỏi, chàng khẽ đáp: “Bần tăng chỉ đang nghĩ, người dân Hoài Thành từ tin Phật đến bỏ Phật, rốt cuộc là lỗi tại ai.”
“Chẳng ai sai cả.”
“Đúng vậy, chẳng ai sai cả.” Liễu Ngộ gật đầu.
Những tiếng bàn tán kia, Liễu Niệm cũng nghe thấy hết. Cậu nhóc có chút bất bình: “Nhưng sư huynh, tông môn chúng ta vẫn luôn nỗ lực cải thiện tình hình Viêm Quốc mà. Người dân không thấy được những gì chúng ta bỏ ra, chỉ thấy được nỗi bất hạnh của bản thân rồi quay sang thù ghét Phật môn, như vậy thật sự không đúng!”
Liễu Ngộ xoa cái đầu trọc lốc của Liễu Niệm: “Đệ muốn nói là người dân chỉ đứng trên góc độ của mình để nhìn nhận vấn đề, mà không xét đến công lao của tông môn sao? Nhưng những lời đệ vừa nói, cũng đơn thuần là đang đứng trên góc độ của tông môn mà thôi.”
Liễu Niệm ngẩn ngơ. Hành Ngọc ở bên cạnh bồi thêm một câu: “Nếu nói họ có lỗi, thì là lỗi ở sự thiếu hiểu biết. Nhưng xét cho cùng đó cũng chẳng phải lỗi của họ. Nếu người dân sống giàu có an khang, họ tự nhiên sẽ có sức lực để đi học chữ đọc sách, từ đó mới hiểu lễ nghĩa, biết liêm sỉ. Nhưng đệ nhìn xem, người dân Hoài Thành này có giống người sống trong nhung lụa không?”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngôi chùa ở Hoài Thành này tên là chùa Hàn Sơn. Vốn dĩ nơi đây từng là một nơi hương khói thịnh vượng, quy mô cực lớn, tòa điện chính được xây dựng vô cùng uy nghi. Thế nhưng trăm năm trở lại đây, hương khói ngày càng thưa thớt. Tượng Phật trên điện dù được lau chùi hàng ngày nhưng thiếu đi hơi ấm của khói hương, dường như cũng dần trở nên u ám, thần sắc mờ nhạt đi nhiều.
Sau khi hội ngộ, Đắc Hạc dẫn họ đi tham quan một vòng quanh chùa. Đắc Hạc mặc bộ áo tu màu xám, dáng người hơi mập mạp, nước da trắng trẻo trông như một chiếc bánh bao trắng tinh. Đôi mắt cậu ta hơi nhỏ, mỗi khi cười là híp tịt lại thành một đường chỉ.
“Thực ra ở chùa Hàn Sơn, mỗi tuần đều có tổ chức lớp dạy học miễn phí cho trẻ nhỏ, nhưng hiệu quả cực kỳ thấp, rất ít đứa trẻ chịu đến nghe. Sau này khi bầu không khí phản đối Phật giáo ngày càng nồng đậm, phụ huynh lại càng không muốn cho con cái đến đây nghe giảng nữa.” Đắc Hạc gãi cái đầu trọc, giải thích cho cả nhóm.
“Học chữ miễn phí mà họ cũng không muốn đến sao?” Liễu Niệm kinh ngạc.
“Trẻ con ở tầm tuổi đó đã có thể giúp gia đình làm việc nặng rồi. Phụ huynh cảm thấy học mấy con chữ đó chẳng để làm gì, ngược lại còn làm chậm trễ việc nhà.”
“Cái này… nhưng học kiến thức xong chẳng phải sẽ kiếm được nhiều tiền hơn sao?” Liễu Niệm lẩm bẩm.
Nhưng rất nhanh, cậu nhóc nhận ra câu hỏi của mình nực cười đến mức nào. Đại đa số người dân chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt chứ không thể nhìn xa trông rộng. Người có thể tính chuyện lâu dài thì đã thoát khỏi cảnh bần cùng rồi. Thế nên mới có chuyện người nghèo cứ nghèo mãi, kẻ giàu lại càng giàu thêm. Nghĩ đến đây, Liễu Niệm im lặng hẳn.
Bốn người đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây bồ đề, Hành Ngọc đột nhiên hỏi: “Sao ta không thấy trụ trì của chùa Hàn Sơn đâu?”
“A Di Đà Phật, trụ trì đã qua đời từ một tháng trước rồi.” Đắc Hạc giải thích.
Trụ trì chùa Hàn Sơn vốn là một người tu hành ở cấp Trúc Cơ hậu kỳ. Khi ông còn tại vị, nhờ vào đức cao vọng trọng mà ông có thể trấn an người dân rất tốt, khiến họ bớt thù ghét những người tu Phật.
“… Nhưng sau khi trụ trì qua đời, chùa Hàn Sơn không có ai đủ xuất sắc để kế vị. Vụ tranh chấp lần trước cũng là do một nữ nhân thường xuyên đến chùa dâng hương cầu con, nhưng mười mười mấy năm bụng vẫn không có động tĩnh gì. Chồng và người nhà bên nội bên ngoại của nàng ta cầm cuốc xẻng xông thẳng lên chùa, tiểu hòa thượng ra ngăn cản thì bị xô xát dẫn đến bị thương.”
Hành Ngọc nhíu mày: “Đây mới chỉ là vụ xung đột đầu tiên thôi, những xung đột tiếp theo sẽ chỉ có tăng chứ không giảm.”
Chẳng mấy chốc, cả nhóm đi đến phòng nghỉ tạm trú. Nơi dành cho khách hành hương này đã rất lâu không có người ở. Bụi bám đầy khắp nơi, giữa sân cỏ dại mọc um tùm, lá khô rụng thành một lớp mỏng.
Đắc Hạc lộ rõ vẻ lúng túng: “Ta… ta lại quên dặn mấy tiểu hòa thượng dọn dẹp chỗ này rồi.”
Liễu Ngộ vốn đã quá hiểu tính tình vị sư đệ này, chỉ cười bảo: “Không sao đâu.”
Chàng khẽ bấm một đạo Tịnh Trần Quyết hướng vào trong viện. Chỉ trong chớp mắt, lớp lá rụng dày đặc đã được quét sạch, gom lại thành một đống gọn gàng.
Hành Ngọc đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi chỉ tay về phía căn phòng nằm tận cùng bên trong: “Ta sẽ ở căn phòng này nhé.” Nói đoạn, nàng thong thả bước vào trong thu xếp.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Hành Ngọc chống tay lên bệ cửa sổ nhìn ra ngoài, vừa vặn bắt gặp bóng dáng Liễu Ngộ đang đứng giữa sân, ngước mắt trầm tư nhìn cây bồ đề cổ thụ.
“Huynh đang xem gì thế?”
“Đứng đây chờ Lạc chủ sửa soạn xong, tiện thể ngắm nghía vài thứ giết thời gian thôi.”
Câu trả lời này nghe thật mát lòng mát dạ. Hành Ngọc không tự chủ được mà khẽ nhếch môi: “Tìm ta có việc gì sao?”
“Muốn mời Lạc chủ cùng xuống núi dạo quanh Hoài Thành một chuyến. Bần tăng vẫn muốn thử tìm cách tháo gỡ cảnh khốn cùng nơi đây.”
“Muốn tìm ta giúp sức à?”
Liễu Ngộ thành khẩn đáp: “Nếu là Lạc chủ, hẳn sẽ có cách vẹn toàn.”
“Chỉ khéo miệng khen ta thôi thì không đủ đâu. Chuyện thành rồi, huynh định báo đáp ta thế nào đây?”
“Bần tăng xin nợ Lạc chủ một ân tình.”
Hành Ngọc bước ra khỏi phòng, đi đến trước mặt Liễu Ngộ: “Ân tình của Phật tử Vô Định Tông quả thực đáng giá nghìn vàng, vụ mua bán này rất có lời.”
Nói xong, Hành Ngọc giơ tay phải của mình lên.
Động tác này khiến Liễu Ngộ sực nhớ lại, đôi khi lướt qua trong tông môn, chàng thường thấy các đệ tử khi hứa hẹn điều gì thường hay vỗ tay thề thốt. Chàng khẽ mỉm cười, cũng giơ tay phải ra vỗ nhẹ vào tay nàng một cái.
Chuyến này, Liễu Ngộ quyết định đi thẳng tới khu thành Bắc. Đây là nơi nghèo khổ nhất Hoài Thành, cũng là nơi lòng dân oán hận Phật môn sâu sắc nhất.
Khi gần đến địa phận thành Bắc, Hành Ngọc thấy bên đường có người bán hạt dẻ rang.
“Chúng ta đi mua ít hạt dẻ đi.”
“Được thôi.” Liễu Ngộ gật đầu.
Lại gần hơn, Hành Ngọc thấy những hạt dẻ ấy hạt nào hạt nấy căng tròn mẩy khách, trông vô cùng ngon mắt: “Làm ơn cho ta một cân.”
“Có ngay đây!”
Chủ quán là một nam nhân trung niên, ông ta đang lom khom nhét thêm củi vào bếp lò, nghe tiếng Hành Ngọc thì đon đả đáp lời rồi mới đứng dậy. Nhưng khi vừa cho hạt dẻ vào túi giấy và định đặt lên cân, khóe mắt của ông chợt lướt qua Hành Ngọc, rồi dừng lại ở vị hòa thượng đi cùng nàng.
Động tác đặt túi lên cân khựng lại giữa chừng. Chủ quán nhìn Hành Ngọc, lại nhìn sang Liễu Ngộ – người rõ ràng là bạn đồng hành của nàng, sắc mặt ông lập tức sa sầm xuống: “Ngại quá vị tiên tử này, hạt dẻ này ta không bán nữa.”
Hành Ngọc không ngờ ông ta lại thà bỏ lỡ mối làm ăn chứ nhất quyết không bán: “Ông chủ, có khách mua sao ông lại không bán? Hay là ta trả thêm tiền cho ông nhé?”
“Không phải chuyện tiền nong đâu.” Chủ quán xua tay, nói thẳng thừng: “Thôi bỏ đi, thật sự là không bán.”
“… Vậy thì thôi vậy.”
Hành Ngọc và Liễu Ngộ liếc nhìn nhau một cái, rồi xoay người tiếp tục đi về phía thành Bắc. Thấy hướng đi của hai người, vị chủ quán kia ngẩn người ra. Ông ta đắn đo một hồi, nhưng có lẽ vì có hảo cảm với vị tiên tử xinh đẹp thân thiện vừa rồi, nên vẫn đánh bạo lên tiếng nhắc nhở: “Tiên tử à, tình cảnh của ngài lúc này… tốt nhất là đừng có vào thành Bắc.”
Hành Ngọc quay đầu lại, khẽ bấm tay cười nói: “Đa tạ ông đã nhắc nhở, nhưng ta vẫn muốn cùng bạn mình vào đó xem sao.”
Chờ khi quay đi hẳn, Hành Ngọc mới cảm thán với Liễu Ngộ: “Người dân Hoài Thành vẫn còn thuần phác lắm đấy chứ.” Còn biết tốt bụng nhắc nàng đừng vào nơi nguy hiểm.
Liễu Ngộ không đáp lời. Chàng hiểu rõ, chủ yếu là vì nàng có dung mạo quá đỗi xinh đẹp. Trước một người có vẻ ngoài thanh tú thoát tục như vậy, ngay cả kẻ cục cằn nhất cũng sẽ vô thức mà dịu giọng đi vài phần.
Tiến sâu thêm một chút, hai người chính thức bước vào địa phận thành Bắc. Ngay đầu hẻm có mấy đứa trẻ đang túm tụm chơi trò luồn dây hoa. Thấy chúng chơi đùa náo nhiệt, Liễu Ngộ không kìm được mà đưa mắt nhìn sang.
Trong đó có một bé gái tầm bốn năm tuổi vô tình chạm phải ánh mắt của chàng. Liễu Ngộ mím môi nở một nụ cười hiền từ, nào ngờ đứa trẻ ấy bỗng dưng mắt đẫm nước: “Ông hòa thượng kia cười với ta kìa, có phải ông ấy muốn ăn thịt ta không… Oa… ta phải về nhà tìm mẹ đây!”
Mấy đứa nhỏ đang chơi dây hoa nghe vậy đồng loạt ngoảnh lại, rồi cả đám vừa la hét vừa chạy thục mạng vào sâu trong ngõ, kéo theo một luồng bụi đất mù mịt.
Liễu Ngộ: “…”
Hành Ngọc: “…”
Hành Ngọc vừa thấy buồn cười lại vừa bất đắc dĩ. Đứa bé ấy còn nhỏ như vậy, chắc chắn là còn ngây thơ chưa biết sự đời. Nỗi sợ hãi của con bé đối với Liễu Ngộ rõ ràng là do thấm nhuần từ những lời dọa dẫm của người lớn trong nhà mà ra.
“Để ta xem nào.” Hành Ngọc đột ngột nghiêng đầu, chăm chú đánh giá từng đường nét trên gương mặt Liễu Ngộ. Đôi mắt nàng bỗng hiện lên ý cười tinh quái: “Một hòa thượng tuấn tú thế này mà lại biết ăn thịt người sao?”
Giọng nói nàng trong trẻo êm tai, khiến Liễu Ngộ cảm thấy vành tai mình hơi ngứa ngáy.
“Chúng ta đi tiếp thôi.” Chàng lảng sang chuyện khác, chỉ tay về phía con ngõ mà đám trẻ vừa chạy mất.
Hai người sóng vai tiến vào bên trong. Khi đi ngang qua căn nhà đầu tiên, một phụ nhân đang bưng chậu quần áo ra chuẩn bị giặt giũ. Vừa trông thấy Liễu Ngộ, sắc mặt bà ta biến đổi hẳn, lập tức lùi lại hai bước rồi “rầm” một tiếng, đóng sầm cánh cửa gỗ cũ nát lại. Tiếng sập cửa mạnh đến mức Hành Ngọc còn nghe rõ cả tiếng gỗ kêu kẽo kẹt run rẩy.
Trong lòng Liễu Ngộ bỗng thấy trĩu nặng. Đi tới hộ thứ hai, chàng tiến lên gõ cửa với ý định muốn đích thân trò chuyện với người dân nơi đây.
“Tới đây!” Có tiếng người đáp lại rồi ra mở cửa. Nhưng vừa đẩy cửa ra, thấy người gõ cửa là Liễu Ngộ, người kia lập tức đổi sắc mặt, theo phản xạ tự nhiên mà đóng sầm cửa lại ngay tức khắc.
Liễu Ngộ im lặng đi tới trước cửa hộ thứ ba, tiếp tục gõ cửa. Hành Ngọc đứng bên cạnh nhìn chàng, suy nghĩ một chút rồi cũng không ngăn cản.
Tiếng sập cửa, tiếng lầm bầm chửi đổng…
Những ánh mắt phẫn nộ, khinh khi và chán ghét…
Một con ngõ có đến mấy chục hộ gia đình, ngoài mười mấy nhà đóng cửa im lìm ra, thì chỉ có lèo tèo vài hộ là giữ được thần sắc bình tĩnh khi nhìn thấy họ và chịu nói với nhau vài câu tử tế. Đại đa số người dân cứ hễ thấy bóng dáng Liễu Ngộ là lập tức đóng cửa xua đuổi.
Rất nhanh, hai người đã đi tới bên cạnh giếng nước ở sâu trong ngõ nhỏ. Nơi đây vốn rất náo nhiệt, người thì gánh nước, người giặt giũ, người rửa rau. Người đông thì khó tránh khỏi việc tụ tập bàn tán chuyện nọ chuyện kia. Thế nhưng vừa thấy Liễu Ngộ xuất hiện, những người quanh giếng cứ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng, lập tức im bặt. Họ vừa làm nốt việc trên tay vừa lén lút liếc mắt đánh giá chàng.
Thấy khí chất của chàng thanh cao thoát tục, một bà lão tóc bạc trắng khẽ hừ lạnh một tiếng: “Chỉ giỏi cái thói làm bộ làm tịch. Ăn mặc bảnh bao thế kia, ai mà biết được có phải dùng tiền công đức chúng ta quyên góp ngày trước để sắm sửa hay không.”
Dường như Liễu Ngộ càng thanh tao thoát tục bao nhiêu, thì họ lại càng trở nên lạnh nhạt bấy nhiêu.
“Mẹ ơi.” Một nữ nhân bên cạnh khẽ kéo tay bà lão, ý muốn ngăn lại.
Bị con dâu ngăn cản, bà lão càng thêm bất mãn. Bà ta dứt khoát cao giọng oang oang: “Kéo ta làm cái gì! Đến lời nói mà cũng không cho nói à? Vốn dĩ là thế mà, ta thấy bên chùa Hàn Sơn kia còn có mấy ông hòa thượng béo mầm ra đấy. Nếu không phải lén lút ăn thịt, mà ngày nào cũng chỉ ăn màn thì làm sao mà béo được đến mức đó!”
Hành Ngọc cau mày. Có những người cơ địa chỉ uống nước thôi cũng béo, lời chỉ trích này đúng thật là vô lý hết mức.
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ nãy giờ im lặng bỗng dừng bước. Chàng chắp tay trước ngực, nghiêm túc giải thích với bà lão: “Vị thí chủ này, Phật môn vốn là nơi thanh quy giới luật nghiêm minh. Nếu thí chủ thực sự tận mắt thấy vị hòa thượng nào phạm giới, có thể trực tiếp báo cho người ở chùa Hàn Sơn, hoặc nói thẳng với bần tăng cũng được.”
Bị nói thẳng thừng như vậy, bà lão kia có chút sượng mặt. Trong lúc sắc mặt còn đang biến ảo khôn lường, bà ta ngang nhiên nhặt lấy đống lá cải nát bỏ đi bên cạnh chậu, đột ngột ném mạnh về phía Hành Ngọc và Liễu Ngộ. Lá cải nát sũng nước, khi bay tới còn làm nước văng tung tóe khắp nơi. Nhưng khi đống lá cải ấy vừa bay đến trước mặt Hành Ngọc thì đã bị một lớp rào chắn linh lực vô hình chặn đứng lại.
Là Liễu Ngộ đã ra tay.
Liễu Ngộ định lên tiếng nói gì đó, thì một nam nhân đứng cạnh giếng bỗng bưng cả thùng nước lạnh vừa mới múc lên, tạt thẳng về phía hai người. Thùng nước ấy dĩ nhiên cũng chẳng thể chạm được vào vạt áo họ. Hành Ngọc phất tay xua đi lớp bảo vệ vừa triệu hồi, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Liễu Ngộ mím môi: “Hai vị thí chủ, bần tăng thực lòng mang theo thiện chí đến thành Bắc này xem thử, tuyệt đối không có ác ý.”
“Ai mà biết trong bụng ngươi đang tính toán cái gì! Chùa Hàn Sơn mấy ngày trước có mấy đứa tiểu hòa thượng bị thương, ai biết có phải ngươi định tới đây để trả thù cho bọn chúng hay không!” Bà lão kia lại tiếp tục gào lên chửi bới.
Liễu Ngộ lộ vẻ bất đắc dĩ, vẫn định ôn tồn khuyên giải thêm. Hành Ngọc bỗng nhẹ nhàng kéo góc áo chàng, truyền âm: “Huynh cứ dịu dàng như thế là không xong đâu. Bọn họ đã hung hăng, huynh phải còn hung hăng hơn cả bọn họ mới được.”
Nói rồi, Hành Ngọc quay sang những người bên giếng nước kia: “Chư vị hẳn cũng nhìn ra, ta và vị hòa thượng bên cạnh đây đều là người tu hành. Vậy mà sao các người lại to gan dám buông lời ác độc, thậm chí còn ném lá cải, tạt nước lạnh vào chúng ta hả?”
Hành Ngọc cười lạnh, tay phải đặt lên chuôi kiếm bên hông. Ánh mắt nàng sắc lẹm quét qua một lượt, khiến ai nấy đều tái mặt, lòng đầy sợ hãi.
“Phải rồi, các người chẳng qua là cậy vào việc những người tu Phật luôn giữ mình theo giới luật, không được vô cớ đánh người, càng không thể tùy tiện làm hại người thường, nên mới dám lộng hành như thế. Một mặt thì nhục mạ họ, bảo giới luật chỉ là lời lừa đảo, mặt khác lại lợi dụng sự hiền lành của họ để làm xằng làm bậy. Thật là nực cười!”
“Rất tiếc, ta đây lại chẳng phải người tu Phật.” Nói đoạn, Hành Ngọc đưa ngang thanh kiếm, tư thế sẵn sàng rút khỏi vỏ bất cứ lúc nào: “Có lẽ phải như thế này, chúng ta mới có thể nói chuyện tử tế với nhau được, đúng không nào?”
Cả khu giếng nước bỗng chốc im phăng phắc, không một tiếng động.
“Ngươi… ngươi định làm gì…” Bà lão kia mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
“Lạc chủ.” Đúng lúc mấu chốt, Liễu Ngộ lại đưa tay ngăn kiếm của nàng lại: “Đừng nóng giận.”
Hành Ngọc lộ vẻ không vui: “Huynh đúng là tốt đến mức nhu nhược. Ở nơi khác, kẻ nào dám mạo phạm ta, máu đã bắn xa tới bảy tám mét rồi đó.”
“… Chắc là máu không bắn được xa đến thế đâu.” Liễu Ngộ khẽ đính chính.
“Là huynh từng giết người hay ta từng giết người? Huynh thì biết gì chứ, khi kiếm của ta đủ nhanh và đủ tàn nhẫn, chỉ cần một giây đâm vào rút ra là máu có thể bắn văng xa đến mức đó đấy. Những đóa hoa máu ấy mà, lúc bắn tung tóe lên trông đẹp chẳng khác gì một cơn mưa cả.” Hành Ngọc như đắm chìm vào ký ức, vừa nói vừa vô thức xoay nhẹ chuôi kiếm trong tay.
Nhìn thấy hai người họ thảo luận về chuyện giết người một cách thản nhiên như đang bàn chuyện phiếm, những người dân bên giếng nước không kìm được mà run cầm cập. Họ nhìn nhau, trong mắt ai nấy đều tràn đầy vẻ kinh hoàng.
“Buông kiếm xuống đi.” Giọng Liễu Ngộ vẫn dịu dàng như trước: “Bần tăng sẽ từ từ nói chuyện với họ.”
Hành Ngọc bĩu môi, vô cùng bất mãn mà treo kiếm lại bên hông. Nàng liếc nhìn đám người đang đứng chôn chân tại chỗ kia, lạnh lùng nói: “Ai bảo huynh giỏi hơn ta chứ, thôi thì nghe huynh vậy. Nhưng nói trước nhé, nếu huynh nói chuyện mà không có kết quả, thì lát nữa cứ để ta dùng cách của mình mà giải quyết.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 39](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)