Mật Nghi đã qua đời, Viên Tĩnh cũng đã rời đi. Ngay cả đám người Tiêu Dao Tử và Mộ Hoan hay gây nhiễu nhương cũng đều đã đi cả. Tửu lầu lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường.
Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ: “Chúng ta cũng nên thu xếp hành trang trở về thôi.”
Chuyến này họ đến Bình Thành vốn dĩ chỉ để thực hiện vụ cá cược với Tiêu Dao Tử, nhưng vì chuyện của Mật Nghi và Viên Tĩnh mà lưu lại đây thêm một thời gian. Hiện giờ mọi việc đã xong xuôi, cũng đã đến lúc rời đi.
Tu sĩ thu dọn đồ đạc rất nhanh, khi vầng thái dương treo trên đỉnh đầu bắt đầu tỏa hơi nóng hầm hập, ba người Hành Ngọc đã bước ra khỏi tửu lầu, đi ngược dòng người hướng về phía cửa thành.
Ra khỏi Bình Thành, Hành Ngọc triệu hồi thảm bay. Mới chỉ bay được chừng mươi dặm, nàng đã nhận thấy tấm ngọc bài đặt trong nhẫn trữ vật phát ra một luồng linh lực dao động kịch liệt. Nàng dùng thần thức lấy ngọc bài ra, truyền linh lực vào bên trong. Linh lực vừa vào, con số trên ngọc bài liền hiện rõ:
300.
Liễu Ngộ thoáng nhìn thấy con số này không khỏi ngẩn người. Tuy chàng không phải đệ tử Hợp Hoan Tông, nhưng cũng hiểu rõ con số như vậy là quá thấp, hoàn toàn không tương xứng với thân phận thiếu chủ.
Nhưng Liễu Ngộ còn chưa kịp lên tiếng hỏi han, phía chân trời đã có một luồng sáng lóe lên, nhanh chóng bay về phía Hành Ngọc. Chớp mắt một cái, luồng sáng ấy đã tới trước mặt nàng, hóa thành một đóa hoa hợp hoan đang nở rộ rực rỡ, đây chính là thủ pháp truyền tin của tông môn dành cho đệ tử đang thi hành nhiệm vụ bên ngoài.
Hành Ngọc đưa ngọc bài lại gần đóa hoa. Những cánh hoa đang xòe rộng dần khép lại, cuối cùng hóa thành một sợi thần niệm bay thẳng vào tâm trí nàng. Một giọng nói cổ xưa và tang thương vang vọng:
“Đệ tử nội môn Lạc Hành Ngọc, hãy có mặt tại Kiếm Tông vào hai tháng sau để tham gia Pháp hội dành cho đệ tử trẻ tuổi. Tuyệt đối không được chậm trễ.”
Tiếp nhận xong tin nhắn của tông môn, Hành Ngọc lật tay thu ngọc bài vào lại nhẫn trữ vật.
“Lạc chủ…” Liễu Ngộ khẽ gọi.
“Sao vậy?” Hành Ngọc đang ngậm một cọng cỏ đuôi chó trong miệng, lúc nói chuyện, nhành cỏ xù xì ấy cứ đung đưa qua lại.
Ánh mắt Liễu Ngộ vô thức bị nhành cỏ kia thu hút: “Bần tăng nghe nói điểm khuynh mộ đối với Hợp Hoan Tông vô cùng quan trọng, có liên quan mật thiết đến việc vượt qua cảnh giới. Bần tăng thấy điểm của Lạc chủ có hơi thấp, điều này có thể sẽ gây trở ngại cho việc thăng cấp của Lạc chủ.”
Nghe đến chuyện thăng cấp, Hành Ngọc ngồi thẳng dậy, rút cọng cỏ đuôi chó ra, thần sắc trở nên nghiêm túc: “Liễu Ngộ sư huynh có cao kiến gì về điểm khuynh mộ này sao?”
Nàng vừa từ Trúc Cơ hậu kỳ bước vào đỉnh phong, trong vòng một hai năm tới khó lòng đột phá ngay, nhưng nhiều chuyện vẫn cần phải lo liệu trước. Ngoài việc luyện chữ và luyện kiếm, thực ra Hành Ngọc cũng luôn trăn trở về chuyện tích lũy điểm số này. Lúc gặp Mật Nghi, nàng còn thầm thấy may mắn vì cuối cùng đã tìm được người để bàn bạc. Đáng tiếc Mật Nghi bị trúng thuật cấm ngôn, không thể giải đáp nỗi thắc mắc của nàng.
Vốn dĩ Hành Ngọc đã định gửi tin cho sư phụ để xin giải đáp, không ngờ Liễu Ngộ lại đột nhiên nhắc đến chủ đề này.
“Cũng không hẳn là cao kiến, nhưng nếu Lạc chủ có điều gì vướng mắc, có thể nói ra để cùng bần tăng thảo luận một phen.”
Nghe câu này, Hành Ngọc hơi ngẩn người. Nhưng nghĩ lại nàng liền thông suốt. Các đại tông môn trên Thương Lan đại lục không hẳn là địch nhưng cũng chẳng hoàn toàn là bạn, ngay cả một môn phái có vẻ lánh đời như Vô Định Tông, rất có thể cũng đã từng tìm hiểu về các tông môn khác. Cách làm này thực ra không khó hiểu, nếu Hành Ngọc ở vị trí người đứng đầu tông môn, nàng cũng sẽ làm vậy, không nhất thiết là có ý xấu, nhưng phòng bị là điều cần thiết. Nếu không, trải qua vạn năm đằng đẵng, biết bao tông môn đã hưng thịnh rồi suy tàn, tại sao tám đại tông môn chính đạo và năm đại ma môn vẫn có thể đứng vững trên đỉnh đại lục, nắm giữ bao nhiêu vùng đất linh thiêng và tài nguyên khiến người ta thèm khát như vậy?
Hành Ngọc hít sâu một hơi, sắp xếp lại suy nghĩ: “Trận pháp được thiết lập trên ngọc bài của Hợp Hoan Tông có thể liên kết với lòng người, phàm là đệ tử Hợp Hoan Tông, hễ nhận được sự ái mộ của người khác là có thể thu về điểm số.”
“Thế nhưng, cái gọi là ái mộ rốt cuộc là chỉ điều gì? Tình yêu nam nữ chắc chắn là tính rồi, vậy sự kính trọng của kẻ yếu dành cho kẻ mạnh có được tính không?”
Lòng người vốn phức tạp như thế, vậy mà mảnh ngọc bài này lại có thể chuyển hóa tình cảm con người thành một con số cụ thể để ghi lại. Nguyên lý này sao mà giống hệt hệ thống của Bộ Công lược thuộc Cục Quản lý Thời không, chuyên dùng để giám sát mức độ thiện cảm của đối tượng đối với người làm nhiệm vụ thế nhỉ.
Điểm khiến nàng càng thêm nghi ngờ suy đoán của mình chính là các cấp bậc nhiệm vụ nội môn của Hợp Hoan Tông: A, B, C, D, S. Nàng đã tìm hiểu kỹ, trước khi Hợp Hoan Tông lập phái, cả đại lục này không hề có hệ thống phân cấp bằng chữ cái, người ta toàn dùng Giáp, Ất, Bính, Đinh. Nhưng kể từ sau khi Hợp Hoan Tông ra đời, cách dùng chữ cái bắt đầu xuất hiện thường xuyên.
Vì vậy, Hành Ngọc có lý do để nghi ngờ rằng người sáng lập ra Hợp Hoan Tông là một người xuyên không, thậm chí rất có thể là người của Cục Quản lý Thời không. Dĩ nhiên, những điều này Hành Ngọc chỉ giữ kín trong lòng. Người sáng lập Hợp Hoan Tông đã mất từ vạn năm trước, người trong cuộc không còn, suy đoán của nàng mãi mãi cũng chỉ là suy đoán, chẳng thể nào kiểm chứng được.
Liễu Ngộ nghe xong câu hỏi của nàng, không lập tức đưa ra đáp án ngay mà chỉ nói: “Khi bần tăng lật xem thư tịch cũ, từng đọc được một câu chuyện về một vị tiền bối đại năng của Hợp Hoan Tông.”
“Sáu nghìn năm trước, không gian tại vùng núi Nam Hải bị rạn nứt, tốc độ lan rộng cực nhanh, chỉ trong vài ngày là hàng chục vạn sinh linh vùng đó sẽ gặp họa lớn. Vị tiền bối của Hợp Hoan Tông lúc ấy đang bế quan gần núi Nam Hải đã trực tiếp xông vào vết nứt không gian, tìm đủ mọi cách để vá lại, cuối cùng kiệt sức mà qua đời. Trước khi ngài ấy mất, người đệ tử hầu hạ bên cạnh nhận thấy điểm khuynh mộ trên ngọc bài của ngài ấy dường như đã tăng thêm hai nghìn điểm.”
Ngừng một chút, Liễu Ngộ nói thêm: “Tất nhiên, vì vị tiền bối đó vốn dĩ đã sở hữu hơn mười vạn điểm, nên người đệ tử kia cũng không chắc chắn là mình có nhớ lầm hay không.”
Hành Ngọc nghe xong mà đờ người ra: “… Nếu người đệ tử đó không nhớ lầm, thì có nghĩa là cứu mạng hàng chục vạn sinh linh mà chỉ đổi lấy được có hai nghìn điểm thôi sao???”
Trong khi đó, chỉ cần tùy tiện chiếm được cảm tình của một đệ tử cấp Trúc Cơ là đã có thể kiếm được hơn hai nghìn điểm rồi. Tỷ lệ này quả thực quá đỗi chênh lệch, chẳng trách Hợp Hoan Tông chỉ khuyến khích đệ tử đi theo con đường công lược để thu thập điểm số.
Thấy vẻ mặt nàng hiếm khi lộ ra vẻ mờ mịt như vậy, Liễu Ngộ không nhịn được mà mỉm cười, tốt bụng bổ sung thêm: “Núi Nam Hải là nơi linh khí thiếu thốn, hàng chục vạn sinh linh đó đều là phàm nhân, nếu đổi lại là hàng chục vạn tu sĩ thì điểm số đóng góp đương nhiên sẽ nhiều hơn hẳn.”
Hành Ngọc: “…”
Lời bổ sung này chẳng an ủi nàng được chút nào cả. Nàng nhắm mắt lại, nhanh chóng trấn tĩnh: “Dẫu sao thì, đây vẫn được coi là một con đường.”
Hành Ngọc lấy ngọc bài ra lần nữa, dùng đầu ngón tay vuốt ve cạnh miếng ngọc. Nàng cảm thấy mình nên nghiên cứu kỹ miếng ngọc bài này, đồng thời đào sâu hơn về trận pháp. Suy cho cùng, làm nghiên cứu và phát triển vốn là nghề cũ của nàng mà.
Lỡ như thật sự có thể nghiên cứu phát minh ra thứ gì đó hữu dụng cho toàn bộ nhân loại trên đại lục, chẳng phải ngồi mát cũng có thể thu hoạch điểm khuynh mộ sao?
Nghĩ đến đây, Hành Ngọc bắt đầu lục lọi trong nhẫn trữ vật, tìm thấy mấy cuốn sách giải thích căn bản về trận pháp xong liền nghiêm túc lật xem. Trong lúc đọc nàng còn không nhịn được cảm thán, ra ngoài bôn ba, mang theo nhiều thư tịch và bí thuật một chút đúng là không thừa.
Đến lúc chạng vạng, một hàng ba người đã thuận lợi tới nơi. Cả nhóm đi bộ vào thành, trước tiên hướng về sân nhỏ của Hành Ngọc mà đi.
Hành Ngọc xoay người, vẫy vẫy tay với Liễu Ngộ và Liễu Niệm: “Ta về trước đây.”
Đẩy cánh cửa gỗ bước vào sân, Hành Ngọc quan sát xung quanh, thấy sân vườn vẫn duy trì nguyên trạng như lúc nàng vừa rời đi. Còn về chuyện bám bụi bặm thì hoàn toàn không có, bởi trong viện vốn đã thiết lập các loại trận pháp tương ứng.
Sau khi tắm rửa thoải mái, Hành Ngọc dùng linh lực làm khô tóc, nàng xõa mái tóc dài bước vào thư phòng, ngồi trên ghế lật xem những cuốn sách giới thiệu về trận pháp.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi ở lì trong sân nghiên cứu suốt nửa tháng, đọc hết sạch hai cuốn sách về trận pháp có trong tay, Hành Ngọc tính toán đến chùa Thanh Vân tìm Liễu Ngộ, xem có thể mượn thêm cuốn sách mới nào từ chỗ chàng không.
Buổi sáng luôn là thời điểm chùa Thanh Vân náo nhiệt nhất. Khi đi ngang qua chợ dưới chân núi, Hành Ngọc mua một xâu đường hồ lô, vừa ăn vừa đi theo những tín đồ lên núi thắp hương bái Phật, bước qua từng bậc thang đá vào chùa.
Hành Ngọc đã rất quen thuộc đường xá ở Vô Định Tông, sau khi vào chùa nàng rẽ vào một con đường lát đá cuội, định từ đây đi thẳng đến căn phòng nơi Liễu Ngộ cư ngụ. Đi tới ngoài phòng, Hành Ngọc nghe thấy bên trong truyền đến tiếng đàn. Tiếng đàn uyển chuyển trầm thấp, lại thanh khiết dễ nghe, phảng phất như cơn mưa phùn đang gõ vào ngọc thạch, khiến lòng người cũng theo tiếng nhạc mà tĩnh lặng xuống.
“Liễu Ngộ đang gảy đàn sao?”
Hành Ngọc bước qua cổng vòm, tầm nhìn trở nên trống trải, mọi cảnh tượng trong sân đều thu vào mắt nàng. Quả nhiên, Liễu Ngộ thân mặc áo xanh, đang ngồi dưới đình hóng mát tao nhã gảy đàn. Dường như nhận ra điều gì, tay phải Liễu Ngộ đáp lên dây đàn, đột nhiên gảy mạnh một cái.
Hành Ngọc bước tới một bước, liền nhận thấy chân mình như bị trói buộc. Nàng nâng tay lên, linh lực trong lòng bàn tay chuyển động, chém thẳng về phía trước.
Liễu Ngộ lại gảy dây đàn lần nữa.
Hành Ngọc lùi lại một bước, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra cây tiêu bằng ngọc tím. Nàng xoay nhẹ ống tiêu hai vòng trong tay, sau khi điều chỉnh vị trí và thử tiếng xong, liền bắt đầu thổi họa theo tiếng đàn của Liễu Ngộ.
Khi tiếng tiêu và tiếng đàn hòa quyện vào nhau, mọi sự ngăn cản của Liễu Ngộ đều không còn hiệu quả. Hành Ngọc vừa thổi tiêu, vừa bước từng bước tiến về phía Liễu Ngộ. Đến trước mặt chàng, nàng xoay ngược cây tiêu, nhân lúc Liễu Ngộ hoàn toàn không phòng bị liền dùng tiêu gõ nhẹ lên đầu chàng một cái.
“Huynh quả nhiên muốn dùng tiếng đàn để ngăn cản ta tiếp cận, đây là hình phạt dành cho huynh.”
Nói là hình phạt, nhưng lực đạo nhẹ nhàng ấy trông giống như đang trêu chọc người ta hơn. Hai tay Liễu Ngộ đáp trên dây đàn, rốt cuộc không cách nào tịnh tâm đánh đàn được nữa. Chàng hơi né sang một bên, bất đắc dĩ nói: “Vừa rồi bần tăng chỉ đang đùa chút thôi mà.”
Hành Ngọc vươn tay, lại gõ gõ lên đầu chàng lần nữa: “Thì bây giờ ta cũng đang đùa với huynh đây.”
Nàng thậm chí còn nhân cơ hội được đằng chân lân đằng đầu: “Đúng rồi, hình phạt này vẫn chưa đủ, khi nào huynh rảnh phải làm lại vòng tay bồi thường cho ta, ta muốn kiểu dáng có lục lạc cơ.”
Liễu Ngộ: “……”
“Biết mình đùa giỡn phải trả giá đắt rồi chứ? Lần sau nhớ phải… tiếp tục phát huy nhé.”
Như vậy nàng mới có cớ nhân cơ hội đưa thêm vài yêu cầu. Liễu Ngộ vốn đang nghẹn lời không nhịn được mà bật cười khẽ. Là thực sự cười thành tiếng. Tiếng cười trầm thấp nhưng rất êm tai, giống như chiếc lông vũ nhẹ nhàng khảy qua trái tim, khiến người nghe chỉ thấy lòng dạ xao xuyến lạ thường.
“Lạc chủ nửa tháng nay đều bận rộn nghiên cứu trận pháp, sao hôm nay đột nhiên lại tới chùa Thanh Vân?”
Hành Ngọc ngồi xuống đối diện chàng, khẽ nâng cằm, ánh mắt dừng lại trên ấm trà rồi hất cằm một cái: “Trong tay ta chỉ có hai cuốn sách trận pháp cơ bản, giờ đều xem xong cả rồi, muốn tìm huynh mượn thêm mấy cuốn.”
Nửa tháng mà đã nghiền ngẫm tường tận hai cuốn sách trận pháp, tốc độ này quả thực có chút khó tin. Liễu Ngộ giơ tay xách ấm trà lên châm cho nàng một chén. Sau khi rót đầy, chàng bưng chén trà đưa cho nàng, đồng thời đẩy đĩa bánh ngọt trên bàn đến trước mặt nàng.
Làm xong tất cả, Liễu Ngộ mới lên tiếng khuyên nhủ: “Con đường trận pháp vốn thiên biến vạn hóa, nếu Lạc chủ muốn thực sự tĩnh tâm nghiên cứu…”
Hành Ngọc lấy từ nhẫn trữ vật ra một lọ nước linh lực. Nàng dùng tay trái nhón bánh thong thả ăn, tay phải dùng ngón trỏ lấy linh lực làm căn bản để khởi trận. Qua vài nhịp thở, một cái Tụ Linh Trận phiên bản nhỏ hiện lên giữa không trung.
“Giờ thì tin là ta đã thực sự hiểu thấu hai cuốn sách đó chưa?”
“Hai cuốn đó đều rất cơ bản, bên trong tổng cộng nói về sáu loại trận pháp, đều là những trận pháp thường hay dùng trên đại lục. Sau khi ta ghi nhớ cách vẽ và vận hành, liền bắt đầu bày trận từng cái một, hầu như chỉ thất bại vài lần là đã thành công nắm vững rồi.”
Gương mặt Liễu Ngộ hiện lên vẻ kinh ngạc: “Chỉ vài lần thôi sao?”
Tuy chàng không đi sâu nghiên cứu trận pháp, nhưng cũng biết những vị đại sư trận đạo khi mới bắt đầu học tập, ít nhất cũng phải thất bại vài chục lần mới có thể khởi trận thành công.
Hành Ngọc nhướng mày, xem ra số liệu của nàng có hơi khoa trương thật: “Ta đối với trận pháp chắc là cũng có chút thiên phú.”
Nói thì nói vậy, thực chất Hành Ngọc cũng chẳng rõ thiên phú là cái gì. Nàng cảm thấy mình chỉ thất bại vài lần đã hiểu rõ trận pháp, chủ yếu là do tính chất công việc trước đây ở Cục Quản lý Thời không. Nàng đã quá quen với việc tìm lỗi trong dòng dữ liệu khổng lồ rồi tiến hành chỉnh sửa. Khi học trận pháp, nàng cũng áp dụng logic tương tự, nghiên cứu điểm khiến mình thất bại, suy nghĩ biện pháp giải quyết, rồi phá giải trận pháp đó trong thời gian ngắn nhất. Những thứ học được trong quá khứ quả nhiên chẳng bao giờ thừa, lúc này lại phát huy tác dụng rõ rệt, giúp nàng phá giải trận pháp một cách dễ dàng.
Nghe Hành Ngọc nói khéo, Liễu Ngộ cười khẽ: “Lạc chủ thế này không phải là có chút thiên phú đâu, mà là vô cùng có thiên phú.”
Hành Ngọc mím môi cười.
“Đây là ba cuốn sách về trận pháp, chắc đủ để Lạc chủ nghiên cứu một thời gian. Đợi khi trở lại Vô Định Tông, bần tăng sẽ tìm thêm những thư tịch khác cho Lạc chủ.” Liễu Ngộ trực tiếp lấy từ nhẫn trữ vật ra ba quyển sách.
Hành Ngọc trêu chọc: “Tìm nhanh vậy sao? Là huynh có thói quen phân loại sách vở, hay là đã sớm chuẩn bị sẵn cho ta rồi?”
Liễu Ngộ đáp: “Bần tăng chỉ là có thói quen sắp xếp nhẫn trữ vật thôi.”
Hành Ngọc không đùa tiếp nữa, trang trọng làm lễ cảm tạ sự giúp đỡ của Liễu Ngộ. Sau khi cất mấy cuốn sách trên bàn đi, Liễu Ngộ lên tiếng hỏi: “Kế tiếp Lạc chủ có việc gì quan trọng cần làm không?”
“Tạm thời thì không.” Hành Ngọc lắc đầu. Nàng vừa mới hiểu thấu mấy cái trận pháp kia, lần này ra ngoài cũng là muốn thả lỏng một chút.
“Vậy Lạc chủ…” Liễu Ngộ nói, “có thể đến phòng bếp học cách làm món chay được rồi.”
Chàng vẫn chưa quên vụ cá cược kia.
“… Được thôi, dám làm dám chịu.”
Hai người đứng dậy, đi về hướng phòng bếp của chùa. Tiểu hòa thượng Liễu Niệm nghe thấy động tĩnh cũng lạch bạch chạy từ phòng ra để xem náo nhiệt. Lúc này vừa qua giờ cơm trưa, vị sư đầu bếp hơi mập mạp đang ngồi trên ghế lười biếng phẩy quạt nan, vẫn chưa vội chuẩn bị bữa tối.
Thấy bóng người đổ dài vào phòng bếp, sư đầu bếp liếc mắt nhìn ra ngoài rồi vội vàng đứng dậy. Ông chỉnh lại áo cà sa, chắp tay hành lễ với Liễu Ngộ. Liễu Ngộ cũng chắp tay đáp lễ. Đợi Liễu Ngộ giải thích ý định, sư đầu bếp nói với Hành Ngọc: “Nếu thí chủ muốn dùng phòng bếp, xin cứ tự nhiên.”
“Làm phiền rồi.” Hành Ngọc đáp.
Nàng nhìn quanh một vòng rồi hỏi sư đầu bếp: “Món chay thường có những món gì?”
Sư đầu bếp cười tủm tỉm giới thiệu: “Món chính của chùa là cơm, bánh mì đen và bánh bao chay nhân hẹ, thỉnh thoảng còn có sủi cảo chay. Còn về món ăn kèm thì có rau cải xào, bánh hẹ chiên, hoa sen hấp, bí đỏ mật ong…”
Hành Ngọc nghiêm túc suy nghĩ, quy định của cá cược phải làm một bàn tiệc chay. Nếu vậy món chính đừng hoa hòe hoa sói làm gì, cứ nấu cơm tẻ hoặc cháo là được! Còn thức ăn… dù sao nàng cũng chẳng biết làm gì, món nào với nàng mà chẳng như nhau.
Nghe một hồi, Hành Ngọc quyết định làm món bí đỏ mật ong và nấm kho.
“Chỉ có hai món thôi sao?” Liễu Ngộ hơi ngẩn người. Chẳng phải nói là làm tiệc chay cho chàng ăn sao?
Hành Ngọc nói giọng đầy triết lý: “Liễu Ngộ sư huynh chỉ có một mình, hai món ta còn sợ nhiều ấy chứ. Huynh là Phật tử, nên tôn trọng đức tính tiết kiệm.”
Liễu Ngộ nén cười: “Có thể gọi Liễu Niệm ăn cùng mà, vả lại món Lạc chủ tự tay làm, Lạc chủ không định nếm thử sao?”
Hành Ngọc kiên quyết lắc đầu. Xưa nay nàng rất có lòng tin vào bản thân. Ví dụ như lần này, nàng chắc chắn món mình nấu ra sẽ rất khó nuốt. Nếu đã vậy, ngược đãi một mình Liễu Ngộ là đủ rồi, mắc gì phải ngược đãi cả bản thân mình nữa!
Quyết định xong, Hành Ngọc bắt đầu vo gạo. Vo xong, nàng liếc nhìn đống củi trong góc bếp, dứt khoát lấy linh lực ra vẽ một cái Tụ Hỏa Trận loại nhỏ. Vẽ xong, nàng rót linh lực vào thúc giục trận pháp. Ngay lập tức, một ngọn lửa bùng lên giữa trận, nhiệt độ tỏa ra hầm hập.
Hành Ngọc vỗ vỗ tay, đặt nồi cơm lên. Xử lý xong phần cơm, nàng bê một quả bí đỏ nhỏ ra. Nàng cầm dao, cẩn thận cân nhắc xem nên hạ đao thế nào. Sau đó… nàng dùng kỹ thuật gọt táo năm xưa để gọt vỏ bí đỏ, gọt một hồi lâu mới tìm lại được cảm giác.
Liễu Niệm bê một chiếc ghế nhỏ, chống cằm ngồi bên cạnh xem nàng gọt bí. Một lúc sau, cậu nhóc bình phẩm: “Dáng vẻ sẵn sàng đón địch này của Lạc chủ, có khi còn nghiêm túc hơn cả lúc đối đầu với tiền bối Viên Tĩnh nữa.”
Hành Ngọc: “……”
Rất nhanh, bí đỏ đã gọt xong, nấm cũng rửa sạch. Đến bước này, nàng lại chạy đi thỉnh giáo sư đầu bếp. Sư đầu bếp truyền đạt hết các bí quyết nấu nướng. Sau đó… sau đó đúng như Hành Ngọc dự đoán, nàng lập tức làm cháy khét mẻ bí đỏ đầu tiên.
Lặp lại lần một, lần hai, lần ba…
Đến lần thứ năm, Hành Ngọc nhìn cái đĩa đựng đống bí đỏ nhão nhoét không ra hình thù gì, khẽ ho khan hai tiếng để bớt ngượng.
“Sao vậy?” Liễu Ngộ hỏi nàng.
“Ta thấy mình đang tiến bộ qua từng lần, lần thứ sáu này chắc chắn vẻ ngoài sẽ đạt chuẩn.”
Liễu Ngộ ôn tồn nói: “Không cần đâu.”
“Hửm?”
Liễu Ngộ cầm đôi đũa bên cạnh, gắp một miếng bí đỏ đưa vào miệng. Chậm rãi nuốt xuống, chàng nói: “Ngọt lắm.” Gương mặt không hề lộ chút vẻ miễn cưỡng nào.
“Huynh…” Ánh mắt Hành Ngọc mang theo vài phần chần chừ.
“Không sao cả. Chỉ là một vụ cá cược thôi, nếu Lạc chủ thấy khó khăn quá thì dừng ở đây là được rồi. Tối nay bần tăng sẽ dùng món bí đỏ mật ong này để ăn cùng với cơm.”
Hành Ngọc mím chặt môi. Nàng cầm đũa lên, cúi người gắp một miếng bí đỏ. Chân mày nàng nhanh chóng nhíu lại, vị ngọt của bí trộn lẫn với mùi khét của củi lửa, hai hương vị này hòa quyện tạo ra một mùi vị vô cùng kỳ quặc. Nhưng Hành Ngọc không nhả ra, mà cũng lặng lẽ nuốt xuống giống như Liễu Ngộ vừa rồi.
“Nếu huynh muốn ăn món này, ta sẽ ăn cùng huynh.”
“Lạc chủ đừng tự làm khó bản thân.”
“Vậy tại sao huynh lại làm khó mình?” Hành Ngọc nói, “Việc gì không vui thì đừng làm. Huynh đừng có lúc nào cũng chỉ biết dịu dàng như thế, cũng nên có chút tính khí của riêng mình chứ.”
“Lạc chủ nói phải.” Liễu Ngộ cười hiền lành, vẫn là dáng vẻ dung túng như cũ. “Nhưng thực sự bần tăng không hề thấy không vui.”
Có thể thấy được, nàng xưa nay vốn là tiểu thư mười ngón không chạm nước xuân. Cũng đúng thôi, là thiếu chủ Hợp Hoan Tông địa vị tôn quý, ăn uống đi đứng đều có người sắp xếp chu toàn, trước đây chắc nàng còn chưa từng bước chân vào phòng bếp. Vì một vụ cá cược mà nàng vào bếp vo gạo nấu cơm, tấm lòng này Liễu Ngộ đã cảm nhận được, nên làm sao chàng có thể chê bai món bí đỏ mật ong này không ngon cơ chứ. Thậm chí chàng còn thầm hối hận vì lúc trước đã đưa ra yêu cầu bắt nàng vào bếp làm món chay.
Hành Ngọc rất khó diễn tả cảm xúc lúc này của mình. Nàng đã nghe qua vô số lời nịnh hót, cũng nghe qua rất nhiều lời tỏ tình thâm tình, nhưng tất cả đều không động lòng bằng một câu “Thực thực sự bần tăng không hề thấy không vui” của Liễu Ngộ.
“… Ta cũng vui lòng ăn cùng huynh.” Một lúc sau, Hành Ngọc cười nói, “Đừng nói nữa, nói nữa là ta sẽ chê huynh hay càm ràm đấy.”
Liễu Ngộ định mở lời nhưng nghe vậy đành bất đắc dĩ ngậm miệng.
Ăn xong bữa tối, Hành Ngọc chuẩn bị trở về. Khi nàng bước ra khỏi phòng, một cơn gió bắc lạnh thấu xương thổi thẳng vào mặt. Hành Ngọc nheo mắt lại, cảm thấy cơn gió lướt qua gò má dường như cũng mang theo vài phần dịu dàng lạ kỳ.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 37](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)