Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 34
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 34

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3403 từ · 15 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 34

Hành Ngọc nhường sương phòng của mình cho Mật Nghi, thành ra nàng chẳng còn chỗ nào để ngả lưng. Nàng bèn xuống lầu tìm chưởng quầy, muốn đặt thêm một gian phòng nữa.

“Tiên tử, tửu lầu hiện tại chỉ còn lại phòng hạng Huyền thôi ạ.” Chưởng quầy vừa nói vừa dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán.

Tửu lầu này phân chia phòng theo thứ tự “Thiên, Địa, Huyền, Hoàng”. Hạng Huyền là loại phòng đơn có điều kiện sơ sài nhất. Còn hạng Hoàng là giường tầng tập thể, vài người chung một phòng, chỗ đó Hành Ngọc chắc chắn không thể ở được.

Thực ra khi đi ra ngoài, Hành Ngọc không quá kén chọn chuyện ăn ở. Đối với người tu hành, chỉ cần một cái đệm hương bồ để tọa thiền là đủ ứng phó qua đêm.

“Vậy mở cho ta một gian…”

Lời mới nói được một nửa, Liễu Ngộ đứng bên cạnh đã lên tiếng ngắt lời: “Nếu Lạc chủ không chê, có thể ở tạm sương phòng của bần tăng, bần tăng sẽ dọn sang ở cùng sư đệ.”

Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn chàng, suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý, không từ chối ý tốt của chàng.

“Lạc chủ đi theo bần tăng.”

Liễu Ngộ dẫn nàng về hướng sương phòng. Chàng đẩy cửa bước vào, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều, đồ dùng cá nhân của chàng cơ bản đều nằm gọn trong nhẫn trữ vật rồi.

Hành Ngọc bước theo sau vào phòng, lập tức cảm nhận được nơi chóp mũi phảng phất một mùi hương bồ đề thanh khiết xen chút vị đắng nhè nhẹ. Mùi hương này mang lại cảm giác tĩnh tâm định thần, vô cùng dễ chịu. Có lẽ đây là mùi hương trầm Liễu Ngộ thường đốt khi tụng kinh, lâu ngày thấm đẫm vào từng ngóc ngách căn phòng.

“Vụ cá cược này, xem ra Lạc chủ thua rồi.” Liễu Ngộ đang sửa soạn lại giường chiếu bỗng lên tiếng.

“Cái gì cơ?” Hành Ngọc buột miệng hỏi lại.

Hỏi xong nàng mới sực nhớ ra, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện dồn dập, nàng đã quăng cái vụ cá cược giữa mình và Liễu Ngộ ra sau đầu từ lâu.

“Lạc chủ quên rồi sao?”

Hành Ngọc: “… Ta vốn dĩ sắp hỏi ra được rồi, ai ngờ Mật Nghi lại đột ngột xuất hiện chứ bộ.” Nàng theo bản năng biện minh cho mình vài câu. Cái vụ thua cược này quả thực có chút oan uổng!

Liễu Ngộ quay đầu nhìn nàng, trong giọng nói vương chút ý cười: “Cho nên Lạc chủ định quỵt nợ sao?”

Lúc Liễu Ngộ đưa ra vụ cá cược, Hành Ngọc chưa từng nghĩ mình sẽ thua. Một tay nàng đỡ trán, tay kia tùy ý xua xua: “Ta trông giống kẻ có nhân phẩm tồi tệ thế sao? Hình phạt là làm cho huynh một bữa cơm chay đúng không? Chờ khi về đến Hoa Thành, ta sẽ lập tức thực hiện lời hứa.”

“Vậy bần tăng xin cung kính chờ đợi.”

Sau khi chỉnh đốn xong giường đệm, Liễu Ngộ rời khỏi phòng, đi sang phía sương phòng của Liễu Niệm. Phòng của tiểu hòa thượng không mở cửa sổ, Liễu Ngộ bước tới đẩy cánh cửa gỗ ra cho thoáng khí. Khi cửa vừa hé mở, chàng nghe thấy tiếng rao lảnh lót của một người bán hàng rong bên dưới.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hành Ngọc tựa mình trên giường, lật xem cuốn Đại Lục Điển Tịch. Bị một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ giáng một đòn thịnh nộ, dù đã uống Bồ Đề Đan thì kinh mạch nàng vẫn còn đau âm ỉ, không thể làm những việc như luyện chữ, đành đọc sách để giết thời gian.

Vừa lật qua một trang, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa. Hành Ngọc đặt cuốn sách xuống, đứng dậy ra mở cửa.

Liễu Ngộ đang đứng đó, tay ôm một chiếc bình hoa cổ cao. Trong bình cắm một nhành mai đang nở rộ rực rỡ. Một cơn gió nhẹ lướt qua căn phòng, mang theo hương mai thanh tao thoang thoảng.

“Có việc gì sao?”

Liễu Ngộ đưa bình hoa về phía trước: “Bần tăng vừa thấy có người bán rong rao bán hoa mai, nên xuống mua một nhành tặng Lạc chủ, Lạc chủ có thể đặt trên bàn để thưởng thức.”

Chàng vẫn nhớ trong phòng của nàng vốn dĩ luôn có một nhành hoa mai.

Hành Ngọc nhận lấy bình hoa, dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn cánh hoa mỏng manh. Nhớ lại những lời chàng từng nói trước đây, môi nàng thoáng hiện nét cười tinh nghịch: “Chẳng phải huynh không tán thành việc bẻ hoa sao?”

Liễu Ngộ chỉ dùng đúng một câu để chặn đứng lời vặn hỏi của nàng. Chàng nói: “Hoa không phải do bần tăng bẻ, là bần tăng bỏ tiền ra mua.”

Hành Ngọc: “…”

Thật là quá sức hợp lý! Chàng không vùi hoa dập liễu, mà là chủ quầy hoa làm việc đó. Chàng chỉ bỏ tiền mua, thúc đẩy nhu cầu thị trường, khiến chủ quầy tiếp tục con đường bẻ hoa kiếm tiền mà thôi.

“Chẳng trách tài hùng biện của hòa thượng lại tốt đến thế. Nếu nói không giỏi, e là nhiều lúc chẳng biết tự bào chữa cho mình thế nào.” Hành Ngọc trêu chọc.

Gương mặt Liễu Ngộ thoáng hiện ý cười: “Bần tăng nói sai sao?”

“Không sai, nên ta mới khen huynh nói giỏi mà.” Ngừng một chút, Hành Ngọc bổ sung: “Nhưng mà, ta rất thích điểm này.”

Cứ khăng khăng giữ vững nguyên tắc trong những chuyện nhỏ nhặt vụn vặt đôi khi không hẳn là điều tốt. Liễu Ngộ đã quen với phong cách nói chuyện của nàng nên chỉ mỉm cười. Chàng định nói gì đó, nhưng chợt nhận thấy điều bất thường, bèn nghiêng đầu nhìn về phía sương phòng cách vách.

Cánh cửa phòng bên cạnh đang khép hờ, lộ ra một góc áo màu lam. Sau khi Mật Nghi tỉnh lại không biết đã đứng đó nghe và quan sát bao lâu rồi.

Nhìn theo tầm mắt của Liễu Ngộ, Hành Ngọc nhướng mày: “Ngài tỉnh rồi à.”

Bị hai người bắt quả tang tại trận, Mật Nghi vẫn giữ vẻ thản nhiên. Nàng ta lộ diện nửa người, gật đầu chào hai người một cái rồi lại lùi vào trong phòng, thuận tay đóng cửa lại.

Hành Ngọc khẽ nhíu mày. Đối với Viên Tĩnh và Mật Nghi, nàng thực sự không có nhiều thiện cảm. Trước khi Mật Nghi xuất hiện, Viên Tĩnh vẫn còn nhớ đến giáo lý Phật môn. Nhưng khi nàng ta xuất hiện, ông lại sẵn lòng vứt bỏ mọi nguyên tắc cứng nhắc bấy lâu nay.

Hành Ngọc cũng hy vọng Liễu Ngộ vì nàng mà linh hoạt phá lệ. Nhưng cái nàng mong muốn chỉ là sự linh hoạt trong những chuyện nhỏ nhặt không làm hại đến ai. Bất cứ chuyện gì cũng không nên vượt qua ranh giới của sự phải trái đúng sai, càng không nên chà đạp lên đại đạo mà bản thân đang theo đuổi.

Dĩ nhiên, dù không có những lý do cao siêu trên, thì chỉ riêng việc Viên Tĩnh ra tay đả thương nàng, Hành Ngọc đã không đời nào sinh lòng thiện cảm với ông ta rồi!

Còn về phần Mật Nghi…

Mật Nghi vì đề cao tu vi mà thải dương bổ âm, cho dù cuối cùng nàng ta có đưa ra bồi thường cho nhóm Chu Sang, nhưng những tổn thương thực tế đã gây ra là không thể phủ nhận. Một kẻ nửa chính nửa tà như vậy, quả thực rất khó để người khác nảy sinh hảo cảm.

Hành Ngọc để Viên Tĩnh và Mật Nghi ở lại tửu lầu, thậm chí nhường phòng cho Mật Nghi, chủ yếu là vì những toan tính khác.

Giữa trưa ngày hôm sau, nắng ấm chan hòa.

Bình Thành hiếm khi có được ngày nắng đẹp thế này, Hành Ngọc bước ra khỏi tửu lầu để phơi nắng. Nàng vươn vai một cái, qua khoé mắt thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc trong bộ tăng bào màu xám đang ngồi lưng về phía mình.

Chính là Liễu Ngộ.

Đối diện Liễu Ngộ là hai đứa trẻ ăn xin nhỏ đang ngoan ngoãn ngồi bệt dưới đất, chống cằm, mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào chàng.

Hành Ngọc tiến lại gần vài bước mới nhìn rõ Liễu Ngộ đang làm gì. Tay trái chàng cầm một khối gỗ, tay phải cầm dao điêu khắc. Lưỡi dao trong tay chàng không ngừng bay lượn linh hoạt, chàng ngồi khoanh chân, không ít vụn gỗ rơi đầy trên đầu gối. Chẳng mấy chốc, hình dáng một thanh kiếm gỗ đã dần lộ diện.

Hành Ngọc thấy thú vị, bèn đi đến tiệm bánh bao bên cạnh mua ba cái bánh bao thịt và một cái bánh bao chay. Nàng gói chúng cẩn thận trong giấy, bước nhanh tới trước mặt hai đứa trẻ ăn xin, chia cho mỗi đứa một cái bánh bao thịt.

Khi Hành Ngọc xoay người lại, nàng phát hiện Liễu Ngộ vốn đang chuyên tâm điêu khắc đã ngước mắt nhìn mình. Hành Ngọc không đứng lên mà nhích lại gần chàng hai bước, đưa cái bánh bao chay tới tận môi chàng.

Bánh bao chay có nhân củ sen. Ở khoảng cách quá gần, Liễu Ngộ có thể ngửi thấy mùi hương củ sen thoang thoảng.

“Để bần tăng tự làm.”

“Tay huynh toàn vụn gỗ, để ta đút cho.”

Đợi một hồi lâu vẫn thấy Liễu Ngộ không phản ứng, Hành Ngọc bất đắc dĩ định đưa hẳn bánh bao cho chàng. Nhưng ngay giây sau, Liễu Ngộ hé môi cắn một miếng bánh bao. Chàng nuốt xuống rồi nói nhỏ: “Làm phiền Lạc chủ rồi.” Nói xong lại tiếp tục cắn miếng nữa.

Hành Ngọc: “…”

Mãi đến khi Liễu Ngộ ăn được vài miếng, Hành Ngọc mới sực tỉnh. Nhìn chàng ăn một cách thong dong và ngon lành như thế, Hành Ngọc… đột nhiên thấy thèm bánh bao chay vô cùng.

“Ngon không?” Nàng hỏi.

Liễu Ngộ gật đầu: “Cũng không tệ.” Chàng vốn không nặng nề chuyện ăn uống, cái bánh bao này hương vị cũng chỉ ở mức bình thường.

Hành Ngọc trực tiếp đưa nửa cái bánh bao còn lại cho Liễu Ngộ: “Huynh tự cầm lấy đi, ta cũng đi mua một cái bánh bao chay nếm thử.”

Liễu Ngộ: “…”

Vừa rồi ai là người nhất quyết đòi đút cho chàng bằng được vậy? Chỉ vì khen một câu bánh bao chay ngon mà Lạc chủ lập tức đổi ý sao?

Hành Ngọc không chú ý đến vẻ mặt sững sờ của Liễu Ngộ. Nàng đem cái bánh bao thịt vốn định để dành cho mình chia nốt cho hai đứa trẻ, rồi đứng dậy chạy lon ton về tiệm vừa rồi mua một cái bánh bao chay.

Cắn mạnh một miếng lớn, Hành Ngọc suýt chút nữa không nuốt trôi được. Thật sự nàng không nên tin vào khẩu vị của hòa thượng!

Chứng kiến cảnh này, Mật Nghi đang tựa cửa tửu lầu cười đến run rẩy cả người. Ánh nắng chiếu rọi lên mặt nàng ta, đóa phù dung nơi đuôi mắt càng thêm rực rỡ.

Nghe thấy tiếng cười, Hành Ngọc thản nhiên nuốt nốt miếng bánh: “Ngài nghỉ ngơi đủ rồi sao?”

“Đúng vậy, ta muốn ra ngoài phơi nắng một chút.” Mật Nghi cười đáp.

Khi Hành Ngọc đi ngang qua, Mật Nghi chợt hỏi: “Vị hòa thượng đi cùng ngươi có thân phận gì ở Vô Định Tông?”

Hành Ngọc không dừng bước, nhưng cũng không giấu giếm: “Phật tử của Vô Định Tông, người sở hữu Phật cốt bẩm sinh, là ánh sáng của Phật môn.” Trả lời xong, nàng trực tiếp đi đến bên cạnh Liễu Ngộ, ngồi xuống xem chàng điêu khắc.

Vẻ mặt Mật Nghi hiện rõ sự kinh ngạc tột độ.

Sau khi khắc xong hai thanh kiếm gỗ tinh xảo, Liễu Ngộ đưa chúng cho hai đứa trẻ ăn xin. Chúng mừng rỡ nhận lấy rồi chạy biến đi mất.

“Ta thấy chỗ này vẫn còn dư gỗ.” Hành Ngọc ẩn ý.

Liễu Ngộ chẳng biết có hiểu ý nàng không, nhưng trả lời rất khéo: “Lạc chủ có món đồ gỗ nào yêu thích muốn khắc không?”

Hành Ngọc vui vẻ đưa cổ tay phải ra trước mặt chàng, ống tay áo rộng tuột xuống, lộ ra cổ tay trắng ngần và trống trải: “Huynh có thấy cổ tay ta thiếu thiếu cái gì không?”

“… Khắc một chiếc vòng tay gỗ được không?”

“Được, hoa văn phải cầu kỳ một chút, ta không thích trang sức quá đơn điệu.”

Liễu Ngộ cầm lấy khối gỗ, trầm ngâm một lát rồi bắt đầu đưa dao. Hành Ngọc ngồi yên bên cạnh, vốn định đợi chàng khắc xong. Nhưng khi hình dáng chiếc vòng mới vừa lộ diện, Mật Nghi đã đi tới: “Ngươi có rảnh không? Ta muốn tìm ngươi nói chút chuyện.”

Cơ hội này chính là điều Hành Ngọc đã chờ đợi bấy lâu. Nàng khẽ cười, như đã liệu trước: “Rảnh, về phòng ta nói chuyện đi.”

Lúc lên lầu, Hành Ngọc chú ý thấy cửa phòng Viên Tĩnh đang khép hờ. Chắc hẳn ông ta đang dõi theo Mật Nghi qua khe cửa. Hành Ngọc liếc nhìn Mật Nghi, nàng ta chú ý thấy ánh mắt của Hành Ngọc bèn nhướng mày nghi hoặc: “Sao vậy?”

Chỉ nhìn biểu hiện của nàng ta, Hành Ngọc không chắc nàng ta có nhận ra điều đó hay không. Tuy nhiên, sau khi hỏi xong, khoé mắt của Mật Nghi khẽ liếc về phía căn phòng đó, Hành Ngọc lập tức hiểu rõ.

“Không có gì.” Nàng lắc đầu rồi tiếp tục leo cầu thang.

Vào đến phòng, Mật Nghi đóng cửa lại rồi che môi ho khan kịch liệt. Sau khi lau sạch vết máu nơi khóe môi, nàng ta ngồi xuống ghế.

“Ngài muốn tìm ta bàn chuyện gì?”

Hành Ngọc lấy từ nhẫn trữ vật ra một lọ Thấm Tâm Lộ, đổ hết vào ly rồi đẩy tới trước mặt Mật Nghi. Thấm Tâm Lộ có thể giảm bớt triệu chứng ho, uống vào sẽ dễ chịu hơn nhiều. Mật Nghi không từ chối, uống vài ngụm, cảm giác ngứa ngáy trong cổ họng quả nhiên vơi đi.

Nàng ta khẽ cười: “Ngươi có gì muốn hỏi không? Câu hỏi đầu tiên, nếu tiện ta sẽ sẵn lòng giải đáp.”

Hành Ngọc nhướng mày: “Thật sao?”

“Thật.”

“Nếu vậy, ta muốn hỏi về những chuyện liên quan đến Hợp Hoan Tông.”

Mật Nghi hơi ngạc nhiên: “Ta cứ ngỡ ngươi sẽ hỏi về những chuyện cũ rích đã bám đầy bụi thời gian kia chứ.”

“Ta không thích hỏi những chuyện làm người khác khó xử. Hơn nữa những chuyện cũ đó chỉ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, còn chuyện của Hợp Hoan Tông lại liên quan đến đại đạo trường sinh của ta, nặng nhẹ thế nào ta phân biệt rất rõ.” Hành Ngọc thẳng thắn.

Thực tế, lý do lớn nhất nàng giữ Mật Nghi lại chính là vì thân phận cựu Thủ tịch của nàng ta. Với địa vị đó, nàng ta chắc chắn biết rất nhiều bí mật.

Mật Nghi cười nhạt: “Nhưng ta không trả lời được. Trước khi phản bội tông môn, ta đã bị hạ cấm thuật, mọi bí mật cốt lõi của Hợp Hoan Tông đều không thể tiết lộ ra ngoài.”

Ngay khi Hành Ngọc thấy tiếc nuối, Mật Nghi lại nói: “Thực ra ta có thể đoán được ngươi muốn hỏi gì. Nếu ngươi không bài xích song tu, mọi sắp xếp của tông môn đối với ngươi đều chỉ có lợi mà thôi…”

Nói đến đây, khóe môi Mật Nghi tràn ra một vệt máu. Việc chạm đến cấm thuật khiến phản phệ càng thêm trầm trọng, nàng ta không nhịn được mà ho ra một ngụm máu. Ho xong, nàng ta lại nặn ra một nụ cười quỷ dị mà diễm lệ, như đóa anh túc đang nở rộ đến mức thối rữa.

Hành Ngọc vội đưa ly Thấm Tâm Lộ cho nàng ta. Uống xong, nhịp thở của Mật Nghi mới dần ổn định lại.

“Về Hợp Hoan Tông ta không tiện đáp… Nhưng ta có thể tâm sự với ngươi về vị Phật tử kia.”

Ánh mắt Hành Ngọc sâu thẳm: “Ngài biết bí mật của Phật môn?”

“Sống chừng này năm, một số chuyện vẫn hiểu rõ, quan trọng là ngươi muốn biết khía cạnh nào.”

Hành Ngọc trực tiếp hỏi điều thắc mắc bấy lâu: “Phật cốt bẩm sinh rốt cuộc có ý nghĩa gì?”

Nghe câu hỏi này, Mật Nghi cười đến run rẩy cả người: “Câu này ngươi hỏi đúng người rồi đấy. Ngươi biết tà ma là kẻ thù chung của Tu chân giới chứ?” Thấy Hành Ngọc gật đầu, nàng ta tiếp: “Nhưng đáng tiếc là, chỉ có người của Phật môn mới thi triển được thủ đoạn hữu hiệu đối phó tà ma. Vạn năm trước, cung chủ Hắc Bạch Học Cung trước khi lâm chung đã bói một quẻ, quẻ tượng hiển thị Phật cốt bẩm sinh sẽ trở thành ánh sáng của Phật môn. Hắn sẽ thân hóa thành Phật, tập hợp phật tu thiên hạ lại, hoàn toàn chấm dứt họa tà ma trên đại lục Thương Lan.”

Vô Định Tông tuy là thánh địa, nhưng phật tu khắp nơi tản mạn, thiếu một người có đủ sức nặng để gắn kết tất cả lại thành một khối.

Hành Ngọc sớm đoán được tầm quan trọng của Phật cốt bẩm sinh, nhưng không ngờ nó lại liên quan đến đại họa tà ma. Suy nghĩ một lát, nàng thấy không ổn: “Nếu thân phận Liễu Ngộ quan trọng như vậy, sao Hợp Hoan Tông lại dám để đệ tử công lược chàng?”

“Nếu ta không lầm, vị Phật tử kia hẳn là phải độ tình kiếp.” Mật Nghi lau khóe mắt, “Đằng nào cũng phải độ, nữ tử Hợp Hoan Tông chúng ta lại đa dạng mị hoặc, dễ làm Phật tử động tâm hơn hẳn các nữ tu thường. Thế nên đối với nhiệm vụ của ngươi, Vô Định Tông hẳn là cũng nhắm mắt làm ngơ, tùy ý để mọi chuyện phát triển.”

Hành Ngọc: “…”

Theo logic của Mật Nghi, Liễu Ngộ rất quan trọng, là người cứu thế tương lai. Nhưng trước đó chàng phải vượt qua thử thách tình kiếp. Thay vì để chàng vướng vào những nữ tu rắc rối khác, chi bằng để yêu nữ Hợp Hoan Tông trở thành người ứng kiếp. Hành Ngọc đột nhiên cảm thấy mình bị cả hai đại tông môn liên thủ tính kế.

Thấy Hành Ngọc thẫn thờ, Mật Nghi cười nói: “Thực ra không sao cả, ngươi cứ chú trọng công lược thôi, đừng động chân tình là được. Yêu phật tu không phải chuyện tốt lành gì, cho dù hắn không phải Phật tử, không phải gánh vác thiên hạ trên vai.”

Mật Nghi nghịch một lọn tóc rủ xuống: “Dẫn dụ kẻ thanh cao, khiến họ vì mình mà sa đọa là một việc rất có cảm giác thành tựu. Thế nhưng…” Nụ cười trên môi nàng ta dần trở nên bạc bẽo: “Thứ tình yêu rực lửa đó duy trì được bao lâu? Hắn trầm mặc ít lời, rõ ràng đã bỏ qua chấp niệm Phật đạo nhưng cuộc sống vẫn cứ bình lặng tẻ nhạt như cũ, không thể mang lại cho ngươi bất kỳ sự tươi mới nào. Nếu ngươi đã từng thấy núi non hùng vĩ, từng thấy biển cả bao la, làm sao ngươi có thể mãi yêu một phong cảnh trắng nhợt nhạt và đơn điệu đến nghẹt thở như thế?”