Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 33
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 33

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2550 từ · 12 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 33

Nữ tử áo lam đã đồng ý ngồi xuống đàm đạo, bầu không khí giương cung bạt kiếm xung quanh tức khắc dịu đi không ít.

Hành Ngọc không có ý định hóa giải trận pháp giam giữ trên người nàng ta. Nàng tiến lên phía trước, khẽ nói một câu “Mạo phạm”, rồi tự mình đỡ lấy nữ tử áo lam đang mang thương tích. Trận pháp này chỉ phong tỏa linh lực, khiến chân khí trong người nàng ta không thể vận hành, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc đi lại.

Nữ tử áo lam hít sâu một hơi rồi bước đi, cũng không cự tuyệt ý tốt của Hành Ngọc.

“Lạc chủ còn đang mang thương tích, liệu có ổn không?” Liễu Ngộ chau mày lo lắng.

“Uống đan dược của huynh xong đã khá hơn nhiều rồi.” Hành Ngọc đáp.

Liễu Ngộ vốn định tiến lên giúp một tay, nhưng nghĩ lại, chàng đổi ý, nghiêng đầu nhìn về phía Mộ Hoan bên cạnh, khẩn khoản: “Mộ chủ, có thể phiền Mộ chủ nâng vị đạo hữu này được không?”

Khi được Mộ Hoan đỡ lấy, nữ tử áo lam nhìn sâu vào mắt Liễu Ngộ một cái đầy ẩn ý.

Thấy đoàn người đã đi xa, thân hình Viên Tĩnh vốn đang ngây dại mới chậm rãi cất bước. Ông lặng lẽ đi theo phía sau họ, chiếc tích trượng cửu hoàn trong tay thỉnh thoảng lại phát ra tiếng va chạm lay động buồn bã.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Liễu Niệm đứng bên cửa sổ sương phòng, ánh mắt vẫn luôn dán chặt ra ngoài phố. Vừa thấy nhóm Hành Ngọc xuất hiện ở đầu đường, cậu vội vàng chạy xuống tầng một của tửu lầu.

Khi bọn họ vào đến cửa, Liễu Niệm cũng vừa lúc chạy tới trước mặt. Sau khi nhìn quanh một lượt thấy sư huynh mình vẫn bình an vô sự, tiểu hòa thượng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi ánh mắt dừng lại trên người Hành Ngọc, Liễu Niệm hơi ngẩn ra. Khóe môi nàng vẫn còn vệt máu chưa lau sạch, trên cổ trắng ngần cũng dính vết máu đỏ tươi, ngay cả tà váy đen cũng lấm lem bụi đất.

“Lạc chủ, Lạc chủ bị thương sao?” Liễu Niệm khẽ hỏi.

Hành Ngọc khẽ “ồ” một tiếng trêu chọc: “Tiểu hòa thượng, đệ mà cũng biết quan tâm ta sao?”

Vẻ lo lắng trên mặt Liễu Niệm lập tức biến thành sự hậm hực. Cậu chắc chắn rằng cái vị yêu nữ này thương thế chẳng có gì đáng ngại cả.

“Chúng ta vào trong thôi.” Hành Ngọc khẽ cười nói.

Lúc này Liễu Niệm mới chú ý tới nữ tử áo lam bên cạnh nàng, cùng với nhóm người Tiêu Dao Tử đi phía sau. Cậu ảo não vỗ trán, vội vàng lùi lại mấy bước nhường lối, mời mọi người vào trong.

Tầng một tửu lầu người đông mắt tạp, Hành Ngọc trực tiếp dẫn họ lên sương phòng của nàng.

Trên bàn gỗ trong phòng đặt một bình hoa, bên trong cắm một nhành mai sớm. Văn phòng tứ bảo Hành Ngọc dùng luyện chữ lúc trưa vẫn chưa kịp thu dọn, hiện đang trải rộng trên mặt bàn. Mộ Hoan đi qua, nhìn thấy nét chữ rồng bay phượng múa của Hành Ngọc thì không khỏi kinh ngạc nhướng mày. Trước giờ nàng ta không hề biết Hành Ngọc lại có thể tự tay viết được chữ đẹp đến thế.

Trong phòng chỉ có bốn chiếc ghế, tiểu hoà thượng Liễu Niệm vốn lanh lợi, vội chạy sang phòng mình bê thêm ghế qua. Chẳng mấy chốc, mọi người đã ngồi vây quanh nhau. Hành Ngọc rót cho mỗi người một chén trà.

Nữ tử áo lam cảm thấy ngột ngạt, giơ tay tháo chiếc mũ trùm đầu của áo choàng đen xuống. Theo chiếc mũ rơi xuống là mái tóc đen nhánh mượt mà rũ dài đến tận thắt lưng, tôn lên gương mặt vốn đã diễm lệ lại càng thêm tinh xảo. Ấn ký đóa hoa phù dung nơi khóe mắt nàng ta nở rộ rực rỡ.

Nhìn gương mặt này, Hành Ngọc rốt cuộc đã hiểu vì sao năm đó Viên Tĩnh lại động tâm. Nữ tử áo lam và Vũ Mị đều thuộc kiểu dung mạo lộng lẫy, nhưng nàng ta còn mị hơn, diễm hơn, và mang đậm phong tình hơn cả Vũ Mị. Kiểu diện mạo này nếu không khéo sẽ dễ trở nên tầm thường, dung tục, nhưng ở nàng ta chỉ thấy được sự lộng lẫy kiêu kỳ.

Bưng chén trà trong tay, Tiêu Dao Tử rốt cuộc không kìm nén được nữa. Lão nhìn chằm chằm nữ tử áo lam, cười lạnh: “Yêu nữ, việc ngươi thải dương bổ âm đại đồ đệ của ta, ngươi định giải thích thế nào đây?”

“Có gì mà nói, chuyện nam nữ hoan lạc vốn dĩ là ngươi tình ta nguyện.” Nữ tử áo lam khẽ cười đáp.

“Càn rỡ!” Tiêu Dao Tử đập bàn đứng phắt dậy, ngón tay gần như chỉ thẳng vào chóp mũi nàng ta, “Lúc đó đang là thời khắc mấu chốt để Đạo môn truyền đạo, đại đồ đệ của ta không đời nào lại không biết lấy đại cục làm trọng. Huống hồ, hắn làm sao có thể nhìn trúng loại yêu nữ Hợp Hoan Tông như ngươi được!”

Nghe những lời này, Hành Ngọc khẽ nhướng đuôi lông mày, còn Mộ Hoan thì hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.

“Tiêu Dao Tử tiền bối, xin chớ kích động như vậy.”

Ngôn Trác cũng nhận thấy lời lẽ của sư phụ có chỗ không ổn, vội vàng lên tiếng khuyên can. Trong căn phòng này, ngoài nữ tử áo lam ra còn có hai vị thiếu chủ của Hợp Hoan Tông, dù sự việc có nguyên nhân đi nữa thì lời lẽ miệt thị như vậy cũng là sự mạo phạm lớn.

Tiêu Dao Tử hít một hơi thật sâu, gượng ép bản thân bình tĩnh lại. Lão trầm giọng hỏi:

“Vẫn chưa biết nên xưng hô với đạo hữu thế nào?”

Hành Ngọc trực tiếp làm ngơ Tiêu Dao Tử, tự nhiên tiếp lấy lời nói.

Mộ Hoan đứng bên cạnh cũng nhanh nhảu hỗ trợ trả lời: “Ba trăm năm trước, nàng chính là Thủ tịch đệ tử của Hợp Hoan Tông – Mật Nghi.”

Đệ tử trong tông môn đại khái chia làm ngoại môn và nội môn. Nhưng nếu xét kỹ trong nội môn, lại chia thành nội môn bình thường và đệ tử thân truyền của trưởng lão, chưởng môn. Trong đó, người có thực lực mạnh nhất thế hệ trẻ, có tư cách kế nhiệm chức chưởng môn nhất, sẽ được tôn làm “Thủ tịch đệ tử”.

Hành Ngọc vốn biết thân phận Mật Nghi không đơn giản, chỉ là không ngờ địa vị của nàng ta lại cao đến thế. Một người như vậy, vì sao lại phản bội Hợp Hoan Tông? Lại vì sao phải tu tập cấm thuật của môn phái? Hành Ngọc càng lúc càng tò mò về những bí mật của ba trăm năm trước.

Mật Nghi lạnh lùng cười nhạt: “Cái thân phận đó sớm đã là tro bụi quá khứ, nhắc lại chỉ thêm làm nhục Hợp Hoan Tông mà thôi.”

Hành Ngọc nhíu mày: “Vậy vì sao ngài lại tu tập thuật thải dương bổ âm?”

Mật Nghi trái lại rất thản nhiên: “Đã từng là Thủ tịch đệ tử, ta muốn tiếp cận loại cấm thuật này cũng không khó. Nửa năm trước ta bị một tu sĩ Nguyên Anh đả thương, tu vi trực tiếp rơi xuống Trúc Cơ sơ kỳ, đạo cơ đã phế. Muốn khôi phục tu vi, chỉ có thể dựa vào thuật thải dương bổ âm này thôi.”

“Ngươi!!!” Tiêu Dao Tử nghe vậy thì đôi mắt gần như phun lửa.

Mật Nghi cười bất cần: “Nói đến đây thôi, ta chẳng còn gì để nói nữa, muốn chém muốn giết tùy các ngươi.”

“Yêu nữ này đã nói muốn chém muốn giết tùy ý, vậy thì lấy mạng nàng ta đi, coi như trả lại tu vi đã mất cho đệ tử bần đạo!” Tiêu Dao Tử đứng bật dậy, giọng lạnh như băng. Lão hận không thể trực tiếp đoạt mạng yêu nữ này để báo thù cho đệ tử.

Nghe thấy lời này, Viên Tĩnh vốn vẫn ngồi im lặng phía sau Mật Nghi, lập tức nhanh chóng nâng tích trượng cửu hoàn lên. Bầu không khí trong sương phòng một lần nữa trở nên đông đặc.

Hành Ngọc đột nhiên khẽ cười thành tiếng: “Chư vị định động thủ ngay trong phòng của vãn bối, xem ra có chút không ổn thì phải?”

Giọng nàng lạnh lùng, lặng lẽ hóa giải bầu không khí giương cung bạt kiếm. Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, Hành Ngọc lười biếng thưởng thức nhành mai đang nở rộ trong bình hoa: “Nếu ta đoán không lầm, dường như ngài đang bị tẩu hỏa nhập ma?”

Trước kia nguyên thân cũng từng bị tẩu hỏa nhập ma, Hành Ngọc nhìn tình trạng của Mật Nghi hiện tại, thấy rất giống với lúc nàng mới xuyên không tới đây.

Mật Nghi nhếch môi: “Thải dương bổ âm bị liệt vào cấm thuật của Hợp Hoan Tông, ngoài việc nó quá nghịch thiên, còn bởi vì nó cực kỳ thiếu ổn định. Ngươi đoán không sai, ta quả thực đã tẩu hỏa nhập ma, chẳng còn sống được bao lâu nữa.”

“Tẩu hỏa nhập ma thì đã sao, đều là do ngươi tự chuốc lấy!” Tiêu Dao Tử cười lạnh, “Chẳng lẽ ngươi tưởng mình sắp chết là có thể đền bù được tổn thương đã gây ra cho đệ tử của bần đạo sao?”

Mật Nghi liếc nhìn lão một cái, xoay xoay chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay: “Trong này có sáu phần thiên tài địa bảo để bổ túc đạo cơ, vốn dĩ ta thu thập để dùng cho chính mình. Nhưng tình cảnh hiện tại, việc bổ túc đạo cơ không còn ý nghĩa gì nữa, liền đưa cho đệ tử của ngươi và ba vị đệ tử Đạo tông kia đi. Còn những thứ khác trong nhẫn, coi như là lời bồi thường của ta.”

Trước khi cảnh giới rơi xuống, Mật Nghi ít nhất cũng có tu vi Kết Đan trung kỳ. Những món đồ trong nhẫn trữ vật có thể coi là cả đời tích góp của nàng ta.

Tiêu Dao Tử trợn tròn mắt: “Ngươi…”

“Ngươi có thể không nhận bồi thường mà chọn ra tay giết ta. Nhưng đừng mong sau khi giết ta có thể chiếm được chiếc nhẫn này, ta sẽ giao nó cho hòa thượng Viên Tĩnh. Nếu ngươi thấy mình có thể cướp đồ từ tay một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, cứ việc thử xem!”

Tiêu Dao Tử thầm tính toán trong lòng. Mật Nghi trực tiếp xóa bỏ dấu ấn trên nhẫn trữ vật, ném thẳng vào lòng Tiêu Dao Tử: “Ta cùng lắm chỉ còn có thể sống được bảy ngày nữa thôi.”

“Được! Vậy bảy ngày sau, bần đạo sẽ quay lại để tận mắt nhìn thấy thây ma của ngươi. Nếu ngươi chưa chết, bần đạo sẽ đưa ngươi đi đoạn đường cuối cùng.”

Nắm chặt nhẫn trữ vật, Tiêu Dao Tử trực tiếp rời khỏi sương phòng, vội vàng trở về chữa trị cho đệ tử. Những người còn lại và Ngôn Trác cũng đi theo. Mộ Hoan trầm ngâm một lát, cũng không chọn ở lại.

Đợi khi tất cả đã rời khỏi, Mật Nghi ôm ngực, liên tiếp nôn ra mấy ngụm máu tươi. Viên Tĩnh cuống cuồng đứng dậy, lúng túng đến tay chân luống cuống: “Nàng…”

“Ta không muốn gặp ngươi.” Mật Nghi lạnh lùng nói.

Viên Tĩnh nhắm mắt lại. Ông phải nghiến chặt răng mới có thể chế ngự được sự run rẩy của cơ thể. Ông tháo nhẫn trữ vật của mình đặt lên bàn: “Ta về phòng nghỉ ngơi.”

Trước khi xoay người, ông truyền âm cho Hành Ngọc: “Bần tăng xin lỗi vì hành vi vừa rồi, sau này nhất định sẽ nghĩ cách đền bù cho đạo hữu. Chỉ mong đạo hữu có thể thay bần tăng chăm sóc nàng thật tốt.”

Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của ông đều hèn mọn đến tận xương tủy. Thật khó có thể liên tưởng Viên Tĩnh hôm nay với phong thái chói lọi của ba trăm năm trước.

Viên Tĩnh kéo lê những bước chân nặng nề ra khỏi phòng. Khi tiếng khép cửa vang lên, Mật Nghi liền gục xuống bàn, lại nôn thêm vài ngụm máu nữa.

Hành Ngọc lấy đan dược từ nhẫn trữ vật ra, đưa đến bên môi Mật Nghi. Nàng ta xua tay khước từ: “Uống vào cũng lãng phí thôi, không cần đâu.”

“Ít nhất cũng giúp ngài thấy dễ chịu hơn một chút.”

Mật Nghi lắc đầu: “Tất cả đều là do ta tự làm tự chịu.” Nàng rũ mắt nhìn nhành mai đã vấy máu, cười khổ: “Chỉ là làm bẩn hoa của ngươi mất rồi.”

“Vậy thì đổi một nhành khác là được.”

Mật Nghi định mỉm cười, nhưng khóe môi vừa mới nhếch lên, nàng đã không kìm được mà ho khan kịch liệt, máu tươi không ngừng chảy xuống.

“Để ta đỡ ngài lên giường nghỉ ngơi.”

Sau khi đỡ Mật Nghi nằm xuống, Hành Ngọc nghĩ ngợi rồi lấy từ nhẫn trữ vật ra một nén An Hồn Hương. Nàng nói khẽ một tiếng với Mật Nghi rồi mới đi tới lư hương để đốt nến. Loại hương này có công hiệu thần kỳ với tu sĩ dưới Kết Đan kỳ, giúp họ nhanh chóng đi vào giấc ngủ, rất thích hợp với tình trạng của Mật Nghi lúc này.

Nhìn Mật Nghi đã ngủ say, Liễu Ngộ đi đến bên cạnh Hành Ngọc, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.

“Chuyện gì vậy?”

“Để bần tăng bắt mạch cho Lạc chủ.” Liễu Ngộ ôn tồn nói.

Nàng vừa mới bị thương, tuy đã uống đan dược nhưng thuốc cũng không phải thuốc tiên, không thể có tác dụng thần kỳ nhanh như vậy. Sau khi xem mạch xong, Liễu Ngộ nói khẽ: “Hãy nghỉ ngơi cho tốt, đến tối uống thêm một viên Bồ Đề Đan nữa, ngày mai sẽ hoàn toàn bình phục thôi.”

Hành Ngọc gật đầu: “Chúng ta ra ngoài đi, đừng quấy rầy nàng ta nghỉ ngơi.”

Đẩy cửa bước ra, Hành Ngọc không hề kinh ngạc khi thấy Viên Tĩnh vẫn đứng đợi ngoài cửa.

“Nàng ấy đã ngủ rồi.” Hành Ngọc nói.

“Vậy thì tốt.” Viên Tĩnh gật đầu, định xoay người rời đi.

“Nhẫn trữ vật của tiền bối đây.” Hành Ngọc ném trả lại chiếc nhẫn cho ông.

Viên Tĩnh vân vê chiếc nhẫn, khẽ cười khổ một tiếng rồi đeo lại vào ngón tay. Bước chân ông đi về phòng mình có vài phần lảo đảo, xiêu vẹo.