Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 30
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 30

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3155 từ · 14 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 30

Căn phòng hạng Thiên tại Nhạc Cư Lâu.

Chu Sang đã được sư đệ tẩy trần sạch sẽ, nay thay một bộ áo dài chỉnh tề, đang hôn mê bất tỉnh nằm ở phía ngoài giường sụp.

Sắc mặt hắn xanh xao nhợt nhạt, khóe môi chẳng còn lấy một chút hồng hào, trông vô cùng suy nhược, hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn nghênh ngang thuở trước. Linh lực trong người hắn xung đột hỗn loạn, tu vi hiện tại chỉ còn miễn cưỡng duy trì ở cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ.”

Ngôn Trác đang tiến hành thi châm cho hắn, kết hợp với tâm kinh độc môn của Đạo môn để ổn định tình trạng thương thế.

Nhận thấy có người đẩy cửa bước vào, Ngôn Trác vung tay thu hồi kim châm trên người Chu Sang, xoay người lại nhìn.

Người từ bên ngoài tiến vào chính là nhóm người Hành Ngọc và Tiêu Dao Tử.

Gương mặt Tiêu Dao Tử hiện rõ vẻ lo âu khôn xiết, vội vàng tiến đến bên giường xem xét tình hình của đệ tử, thậm chí còn quên cả việc chào hỏi Ngôn Trác.

Ngôn Trác thấu hiểu tâm tình của lão lúc này nên cũng chẳng để tâm, hắn đứng dậy bắt một đạo quyết rồi nhường vị trí lại cho Tiêu Dao Tử.

Khi đứng lên, thân hình Ngôn Trác thoáng lảo đảo vài cái.

Đó là do lúc thi châm, hắn đã hao tổn quá nhiều linh lực.

Liễu Ngộ đưa tay đỡ lấy hắn: “Ngôn đạo hữu hiện giờ cảm thấy thế nào?”

Ngôn Trác đứng vững lại thân mình: “Đa tạ Phật tử, bần đạo nghỉ ngơi một lát là ổn, chỉ tiếc cho Chu đạo hữu lại gặp phải tai kiếp này.”

Khi nói lời này, dù luôn giữ vẻ đạo mạo, nhưng nơi đáy mắt Ngôn Trác vẫn xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Chuyến này hắn xuống núi chính là để truy bắt yêu nữ kia, liên tục mấy lần bị ả trêu đùa đã đành, nay Chu Sang còn bị kẻ đó thải dương bổ âm ngay dưới mí mắt hắn.

Đối với một thiên chi kiêu tử vốn luôn thuận buồm xuôi gió như Ngôn Trác, đây không nghi ngờ gì là một sự khiêu khích trắng trợn.

Hành Ngọc trầm tư một chút rồi hỏi: “Lúc các vị đuổi tới hiện trường cứu Chu đạo hữu, có chạm mặt yêu nữ kia không?”

Ngôn Trác gật đầu: “Ả ta trước sau đều che mặt. Lúc bần đạo chạy tới, ả đang định rời đi, trong lúc giao đấu có đánh rơi một chiếc túi thơm.”

Hắn lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc túi thơm đưa cho Hành Ngọc.

Chiếc túi này được khâu vá từ loại vải mang sắc xám giản đơn.

Thông thường, chẳng ai lại dùng loại màu sắc xám xịt, cũ kỹ này để làm túi thơm cả.

Hành Ngọc vân vê chất vải của chiếc túi, dần dần nhận ra điều bất thường.

Nàng nhìn sang Liễu Ngộ: “… Sao ta cứ cảm thấy mảnh vải này được cắt ra từ tăng y vậy nhỉ?”

Nàng đã từng thấy Liễu Ngộ mặc qua bộ tăng y màu xám có chất liệu tương đồng thế này.

Liễu Ngộ nhíu mày, nghiêm túc quan sát chiếc túi thơm: “A Di Đà Phật, đây đúng thật là vải vóc dùng cho tăng y của Vô Định Tông.”

Hành Ngọc ghé sát lại ngửi thử.

Ngoài mùi hương hoa hợp hoan nồng đượm, dường như… còn có chút vị đắng thanh đạm của bồ đề.

Nàng vuốt ve từng tấc vải trên chiếc túi, ở phía góc dưới bên phải, Hành Ngọc chạm phải một vài đường kim mũi chỉ, nhìn hình dáng phác họa giống như một mặt chữ.

Hành Ngọc đem phát hiện của mình nói cho Liễu Ngộ: “Huynh sờ thử xem.”

Đầu ngón tay thon dài tựa ngọc của Liễu Ngộ đặt lên túi thơm, tinh tế phác họa lại một lượt: “Kiểu chữ này hình như là Phạn văn.”

Rất nhanh sau đó, Liễu Ngộ khẳng định chắc chắn: “Không sai, là chữ ‘Tĩnh’ trong Phạn văn.”

Từ trên người một yêu nữ tu tập thuật thải dương bổ âm lại rơi ra một chiếc túi thơm, mà mảnh vải chế tác nên nó lại được cắt từ tăng y của Vô Định Tông…

Trong đầu Hành Ngọc đã bắt đầu thêu dệt nên một màn kịch oán hận tình thù đầy máu chó.

Hơn nữa, nàng có lý do để hoài nghi rằng phật hiệu của vị hòa thượng kia nhất định có chứa chữ “Tĩnh”.

Hành Ngọc chớp chớp mắt, nói với Liễu Ngộ: “Chúng ta đừng vội rời khỏi Bình Thành, hãy ở lại đây trợ giúp Ngôn đạo hữu một tay đi.”

Dù sao rời khỏi Bình Thành để trở về Hoa Thành cũng chẳng có chuyện gì náo nhiệt để chơi.

Chi bằng cứ ở lại nơi này.

Trong lòng Liễu Ngộ cũng đang chất chứa tâm sự.

Chàng vẫn luôn suy đoán xem vị hòa thượng có phật hiệu mang chữ “Tĩnh” này rốt cuộc là ai.

Đề nghị này của Hành Ngọc có thể nói là trúng ngay tâm ý của chàng.

“Bần tăng cũng có ý này.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Chu Sang vẫn chìm trong hôn mê.

Tuy nhiên tình trạng của hắn đã ổn định, tu vi không còn tiếp tục sụt giảm nữa.

Mấy ngày nay Bình Thành liên tục đổ mưa, Hành Ngọc chỉ ở trong tửu lầu luyện chữ, lúc nhàn rỗi còn vẽ thêm vài bức họa Phật lý theo lối hài hước.

Nảy sinh ý định trêu chọc, nhân vật chính trong tranh, vị tiểu hòa thượng đầu trọc đáng yêu kia được nàng đặt tên là “Nhất Ngộ”.

Mỗi câu chuyện chỉ gói gọn trong bốn khung hình, bởi vậy vẽ cũng rất nhanh tay.

Hành Ngọc dành thời gian vẽ xong hai điển tích, đang định hạ bút vẽ đến chuyện thứ ba thì nghe thấy tiếng gõ cửa phòng.

“Lạc chủ có muốn xuống lầu dùng chút gì không?”

Người gõ cửa chính là tiểu hòa thượng Liễu Niệm.

Hành Ngọc cầm lấy bản phác thảo, đi ra mở cửa: “Được chứ.”

Ngày mưa người ra ngoài thưa thớt, bởi vậy dù đã đến giờ cơm, đại sảnh tửu lầu cũng chỉ có lèo tèo vài ba bàn khách.

Liễu Ngộ đang ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa chờ Hành Ngọc xuống lầu.

Vừa thấy nàng, Liễu Ngộ liền nói: “Tửu lầu vừa ra món mới gọi là tôm hoa anh đào, bần tăng cảm thấy khá ngon nên đã mạn phép gọi cho Lạc chủ.”

Trong lúc chờ tiểu nhị bưng thức ăn lên, Hành Ngọc còn phát hiện Liễu Ngộ đặc biệt gọi cho nàng một thố canh sườn hầm củ sen.

Củ sen và xương sườn cùng chìm trong nước canh trong vắt, thịt sen mềm mại, sườn cũng được hầm vừa độ, tất cả tinh túy đều tan chảy vào trong nước canh ngọt thanh.

Hành Ngọc nhấp một ngụm canh, khóe môi liền sung sướng cong lên đầy mãn nguyện.

“Củ sen ở tửu lầu này quả thực rất ngon, ngày mai chúng ta có thể gọi thêm món củ sen xào ăn thử xem sao.” Hành Ngọc khẽ nói.

Liễu Ngộ vốn chẳng thể dùng canh sườn hầm, nhưng củ sen thì vẫn có thể nếm qua vài miếng.

Chỉ tiếc là nước canh đã thấm đượm vị thịt, nếu không Hành Ngọc chẳng ngại ngần gì mà chia sẻ mỹ vị này với chàng.

Mà thực ra, chắc gì Liễu Ngộ đã thấy ngại khi dùng lại đồ ăn nàng đã chạm môi vào chứ. =)))))))))

Hành Ngọc uống chút canh lót dạ, đoạn lấy ra những bức họa vẽ dở đưa cho Liễu Ngộ: “Cho huynh xem này, đây là Tiểu hòa thượng Nhất Ngộ.”

“Hửm?”

Liễu Ngộ lên giọng ở cuối câu, có chút mờ mịt khó hiểu.

Chàng đón lấy hai tờ bản thảo, nhìn tiểu hòa thượng trong tranh mặc tăng y, giữa mày điểm nốt chu sa, lại còn được đặt tên là “Nhất Ngộ”, không khỏi ngẩn ngơ: “Cái này…”

“Huynh thấy tiểu hòa thượng Nhất Ngộ ta vẽ có đáng yêu không? Nếu chưa đủ, ta sẽ về phủi bụi vẽ lại lần nữa.”

Liễu Ngộ rủ mắt nhìn tranh: “Lạc chủ vẽ cái này là để giải khuây sao?”

“Loại họa đồ này so với điển tích Phật lý khô khan thì dễ lan truyền hơn nhiều. Ta định bụng sẽ vẽ dần dần, chờ khi bản thảo được kha khá sẽ đóng thành một tập họa tập.”

Liễu Ngộ khẽ cười: “Làm vậy liệu có khiến Lạc chủ quá mức vất vả không?”

Hành Ngọc nhướng mày mỉm cười: “Những việc ta đã cam tâm tình nguyện, dù có vất vả đến đâu cũng chẳng hề hấn gì.”

Trong lúc hai người đang trò chuyện, từ phía ngoài tửu lầu có một vị hòa thượng bước vào, tay phải nắm tích trượng cửu hoàn, tay trái cầm bát sành.

Cái đầu trọc của ông ta đội một chiếc nón lá che mưa, vành nón kéo xuống rất thấp, che giấu hoàn toàn nửa khuôn mặt trong bóng tối mờ ảo.

Khi ông ta bước vào, vừa vặn nghe thấy câu nói cuối cùng của Hành Ngọc.

Vị hòa thượng giơ tay nâng nhẹ vành nón, đưa mắt nhìn về phía bàn của Hành Ngọc và Liễu Ngộ.

Ngay khi tầm mắt chạm phải, ông ta đã lập tức nhận ra thân phận của hai người.

Phật tử của Vô Định Tông, cùng với… nữ tu của Hợp Hoan Tông.

Nàng nữ tu ấy diện một bộ váy dài đen tuyền, mặt mày rạng rỡ đầy chân thành, khiến người ta vô thức nảy sinh lòng tin tưởng vào lời nàng nói.

Thế nhưng, những lời nói đẹp đẽ ấy, trong nhiều trường hợp lại chẳng khác nào độc dược bọc đường.

Đó là vực sâu còn thống khổ hơn cả địa ngục A Tì.

Dường như nghĩ đến điều gì đó, giữa mày vị hòa thượng chợt nhói đau.

Ông ta rủ mắt, thân hình khẽ đưa đẩy, tích trượng cửu hoàn trong tay phát ra những tiếng đinh linh vang vọng.

Âm thanh từ tích trượng khiến cả Hành Ngọc và Liễu Ngộ đều đồng loạt quay đầu.

Nhìn rõ bóng dáng vị hòa thượng, Hành Ngọc thoáng ngẩn người. Đây chính là người nàng từng gặp lúc khai đàn thuyết pháp ngày ấy.

Lúc trước nàng không để tâm, nay mới nhận ra khí thế của vị này còn kinh người hơn cả Liễu Ngộ, chứng tỏ tu vi ít nhất cũng đạt tới Kết Đan trung kỳ!

“Liễu Ngộ sư huynh, huynh có nhìn ra vị phật tu kia đang ở cảnh giới nào không?” Hành Ngọc truyền âm hỏi.

Liễu Ngộ đang ở Kết Đan kỳ, đối với cảnh giới của đối phương tất nhiên có phán đoán rõ ràng.

Chàng đáp: “Kết Đan hậu kỳ, chỉ còn cách Nguyên Anh kỳ đúng một bước chân.”

Chỉ còn một bước là tới Nguyên Anh?

Hành Ngọc thầm tính toán trong lòng. Những bậc cao nhân Nguyên Anh hay Hóa Thần đa phần đều bế quan trong động phủ, giữa chốn Thương Lan đại lục này, Kết Đan hậu kỳ đã là kẻ đứng trên vạn người. Vậy mà lúc này, một vị phật tu bậc này lại xuất hiện tại Bình Thành nhỏ bé…

Mọi chuyện dần xâu chuỗi lại với nhau.

Một yêu nữ thải dương bổ âm, một vị phật tu Kết Đan hậu kỳ, và chiếc túi thơm khâu từ mảnh áo tăng y.

Liệu vị phật tu này có liên quan gì đến yêu nữ kia không?

Hành Ngọc mím môi, truyền âm tiếp: “Liễu Ngộ sư huynh có lo sẽ chọc giận vị đại đức Kết Đan hậu kỳ kia không?”

Liễu Ngộ không đoán được ý đồ của nàng, nhưng chàng vẫn bình thản hồi đáp: “Không lo.”

Trên người chàng bí mật không ít, bài tẩy cũng nhiều, chỉ cần không phải Nguyên Anh chân nhân đích thân tới, dẫu đối mặt với Kết Đan hậu kỳ chàng cũng chẳng hề nao núng.

“Vậy Liễu Ngộ sư huynh phối hợp với ta một chút nhé? Ta muốn thử vị kia một phen.” Truyền âm xong câu này, Hành Ngọc liền cất lời: “Túi thơm của ta mòn vẹt cả rồi.”

Nói đoạn, nàng tháo chiếc túi thơm đeo bên hông xuống.

Nàng nói chẳng sai, chiếc túi này kiểu dáng tuy đẹp nhưng vài góc đã sờn cũ, trông rõ là vật đã dùng qua nhiều năm tháng.

Hành Ngọc đưa túi thơm đến trước mặt Liễu Ngộ, để chàng nhìn cho rõ: “Liễu Ngộ sư huynh có biết khâu vá túi thơm không? Nếu huynh biết, ta sẽ chẳng cần ra ngoài mua nữa.”

Vị hòa thượng ngồi bàn bên cạnh đang nhấp trà bỗng khựng cứng sống lưng.

Tiểu hòa thượng Liễu Niệm ngồi cùng bàn cũng không nhịn được mà ngước đầu, lườm Hành Ngọc một cái cháy mắt.

Nàng yêu nữ này, nàng muốn sư huynh xuống bếp nấu nướng đã đành, nay còn muốn sư huynh làm cả việc thêu thùa may vá sao?

Những chuyện này mà truyền ra ngoài, e là phật tu trong thiên hạ sẽ tìm nàng để thanh trừng mất thôi.

Liễu Ngộ thoáng ngẩn ngơ.

Nghĩ đến hai chữ phối hợp nàng vừa nói, chàng lờ mờ đoán được tâm tư của nàng.

Chàng mở lời: “Từ trước tới nay bần tăng chưa từng khâu vá y phục, nhưng nếu Lạc chủ đã muốn, bần tăng nguyện vì Lạc chủ mà thử một lần.”

Hành Ngọc: “……”

Lời này thốt ra khiến Hành Ngọc suýt chút nữa không tiếp được lời.

Vì sao một vị hòa thượng đoan trang lại có thể nói ra những lời nghiêm túc mà nghe vào tai lại thấy tình đến thế? Nàng thực sự cảm thấy trái tim mình vừa bị lay động một nhịp.

Giữa lúc Hành Ngọc còn đang ngẩn ngơ, nàng nghe thấy bàn bên cạnh có tiếng đặt chén trà rất nặng, tiếng gốm sứ va chạm với mặt gỗ phát ra âm thanh trầm đục.

Đối phương đã thất thố.

Nghĩ đến đây, Hành Ngọc vội thu hồi tâm trí, hứng thú bừng bừng nói với Liễu Ngộ: “Vậy ta cần chuẩn bị vải vóc gì đây… Trong nhẫn trữ vật của ta dường như không có vải, chỗ huynh có không?”

Liễu Ngộ dùng thần thức tìm kiếm trong nhẫn một hồi: “Chỉ có loại vải dùng để vá tăng y, nếu Lạc chủ không chê…”

Vị hòa thượng bàn bên cạnh bóp chặt chén trà trong tay, linh lực đột ngột hỗn loạn khiến chén trà nổ tung ngay trong lòng bàn tay ông ta.

Là một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, dĩ nhiên ông ta không bị mảnh sứ vụn làm bị thương, chỉ là nước trà ấm áp trong chén theo góc bàn chảy xuống, làm ướt sũng một mảng tăng y.

Thế nhưng dường như ông ta chẳng hề hay biết, cứ ngồi ngây dại ra đó, thần sắc tràn đầy vẻ buồn bã, mất mát.

“…… Vị đạo hữu này có điều chi không ổn sao?” Hành Ngọc đứng dậy, thử thăm dò một câu.

Vị hòa thượng vẫn cúi gập đầu, không để Hành Ngọc thấy rõ dung mạo: “Bần… Ta chỉ cảm thấy chốn hồng trần này có quá nhiều thứ không đáng tin, ví như nụ cười và lời nói của yêu nữ.”

Nụ cười trên mặt Hành Ngọc càng thêm rạng rỡ: “Ta thực chẳng hiểu đạo hữu đang ám chỉ điều gì.”

Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Liễu Ngộ.

Dung mạo chàng thoát tục, tựa như vị Phật đang ngự trên tòa sen vô lượng, nhìn chúng sinh bằng con mắt từ bi, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy tim đập chân run.

Nghĩ suy hồi lâu, Hành Ngọc đánh bạo vươn bàn tay đặt lên cái đầu trọc của Liễu Ngộ, thô bạo xoa mạnh hai cái.

Thân hình Liễu Ngộ hơi cứng lại, chàng hoàn toàn không ngờ nàng sẽ có hành động như vậy.

Liễu Niệm thì đã kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

Mà vị hòa thượng vẫn cúi đầu kia rốt cuộc không nhịn được nữa, run rẩy nắm chặt tích trượng: “Đạo hữu hà tất phải hủy hoại Phật đạo của hắn?”

Bàn tay của Hành Ngọc thon nhỏ mà trắng nõn.

Nàng vuốt ve đầu Liễu Ngộ, cảm thấy xúc cảm thực sự rất tốt, tốt đến mức nàng chẳng muốn rời tay.

Nhận thấy vị hòa thượng kia càng thêm thất thố, Hành Ngọc dứt khoát bồi thêm một liều thuốc nặng.

Tay nàng chậm rãi trượt xuống, lướt qua tai phải của chàng, mơn trớn vành tai, ngón trỏ men theo đường nét gương mặt rồi dừng lại, mơn trớn gò má phải của chàng.

Chậm rãi, mà triền miên vô tận.

Thấy Liễu Ngộ định động đậy, giọng nói của Hành Ngọc bỗng thoáng chút run rẩy.

Nàng nói: “Đừng cự tuyệt ta.”

Ngữ điệu ấy tựa như một lời thì thầm bên tai.

Nhưng nó lọt vào tai Liễu Ngộ rõ ràng mồn một.

Toàn thân Liễu Ngộ càng thêm cứng đờ.

Chàng có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay nàng trên gò má mình.

Cái hơi ấm ấy thật lạ lẫm…

Nhưng dường như cũng không khiến người ta cảm thấy chán ghét.

Liễu Ngộ nhắm mắt, thầm niệm kinh văn trong lòng.

Hành Ngọc nỗ lực phớt lờ cảm giác nơi lòng bàn tay, nàng quay sang nhìn vị hòa thượng kia: “Tiền bối rốt cuộc là ai? Chuyện giữa ta và chàng, hà tất ngài phải can thiệp nhiều như vậy?”

Trầm mặc một lát, vị hòa thượng từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu chậm rãi ngẩng mặt lên.

Một gương mặt thanh tú như họa đồ hiện ra trước mắt mọi người.

Thế nhưng trên gương mặt ấy, những phù văn màu đen tượng trưng cho thân phận phế đồ của Vô Định Tông lại hiện lên vô cùng đột ngột và rõ rệt.

Trong mắt vị hòa thượng xẹt qua một tia đau đớn tột cùng.

Ông ta nhìn Hành Ngọc rồi nhìn sang Liễu Ngộ, chậm rãi thốt ra từng chữ: “Trước khi bị trục xuất khỏi tông môn, bần… ta vốn có một phật hiệu, tên là Viên Tĩnh.”