Chu Sang phát hiện, hiệu quả tuyên truyền bên phía Phật môn tốt hơn nhiều so với những gì hắn dự liệu. Cho dù hiện tại, những bá tánh đang vây quanh Phật tử Liễu Ngộ không phải tất cả đều sẽ lập tức thờ phụng Phật môn, nhưng chỉ cần có khoảng một hai phần mười trong số đó thực tâm tin theo, bấy nhiêu cũng đủ để thắng vượt hắn rồi. Đôi mày hắn nhíu chặt lại, trong lòng không ngừng tự hỏi đối sách.
Chu Sang đối với lần đánh cược này thập phần coi trọng, hắn hạ quyết tâm nhất định phải áp đảo Phật môn. Rốt cuộc, bất luận là Phật môn hay là yêu nữ Lạc Hành Ngọc kia, đều là những kẻ mà hắn căm ghét tột cùng.
Trong lúc Chu Sang đang thất thần suy tính, Ngôn Trác tiến lên phía trước, hướng về Hành Ngọc bấm tay niệm thần chú hành lễ: “Lạc đạo hữu.”
Hắn khoác đạo bào, búi tóc cao, cả người toát ra phong thái thoát tục, ung dung tự tại. Hành Ngọc cũng bấm tay niệm thần chú đáp lễ. Ngôn Trác vừa định mở miệng nói chuyện, đạo bàn trong tay hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng rực rỡ. Luồng sáng ấy chỉ thẳng về hướng đông nam, chói mắt đến mức khiến người ta không thể nào phớt lờ.
“Yêu nữ kia đã vận dụng linh lực.” Ngôn Trác nhíu mày: “Lạc đạo hữu cáo từ, ta phải lập tức đi trước để tiếp tục truy tìm hành tung của yêu nữ đó.”
Chào hỏi xong, Ngôn Trác trực tiếp bay về hướng đông nam truy đuổi. Chu Sang vốn phụ trách hiệp trợ hành động của Ngôn Trác, thấy Ngôn Trác đã đi, hắn cũng không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ về chuyện đánh cược nữa, vội vàng đi theo Ngôn Trác rời khỏi. Mộ Hoan lẩm bẩm một câu: “Ta còn chưa kịp chào hỏi Liễu Ngộ sư huynh một tiếng mà”, nhưng rồi cũng nhanh chóng đuổi kịp hai người phía trước.
Đợi đến khi Liễu Ngộ không còn quá bận rộn, Hành Ngọc đi đến bên cạnh chàng, đem tất cả những sự việc vừa rồi báo cho Liễu Ngộ không sót một chữ. Liễu Ngộ nói: “Vậy đoạn thời gian tới đây chúng ta cũng cần chú ý nhiều hơn.”
Hành Ngọc gật đầu. Việc truy tìm yêu nữ, khi cần thiết nàng và Liễu Ngộ sẽ cung cấp trợ giúp, nhưng hiện tại, điều nàng và Liễu Ngộ chú ý nhất vẫn là cuộc đánh cược này.
Ngôn Trác bọn họ truy tìm vẫn không có kết quả. Hành Ngọc biết được việc này cũng không lấy làm ngoài ý muốn. Nếu yêu nữ kia dễ đối phó như vậy thì Ngôn Trác bọn họ đã không phải một mực đuổi theo từ tận phạm vi thế lực của Đạo Tông đến Bình Thành này.
Mấy ngày kế tiếp, Hành Ngọc và Liễu Ngộ tiếp tục bận rộn với việc tuyên dương Phật pháp. Phật môn vốn chú trọng phổ độ chúng sinh, đối với việc vuốt ve, xoa dịu những nỗi đau sâu kín trong nhân tâm quả thực cực kỳ tài tình. Hơn nữa Liễu Ngộ còn hỗ trợ chẩn trị miễn phí, phụ trách giải đáp nghi hoặc, đàm luận và lắng nghe, khiến hiệu quả tuyên truyền Phật pháp ngày càng trở nên tốt hơn.
Rất nhanh, khoảng cách đến thời hạn bảy ngày của cuộc đánh cược chỉ còn lại một ngày cuối cùng. Hôm nay vào lúc chạng vạng, Tiêu Dao Tử tự mình tìm đến tửu lầu để gặp Liễu Ngộ. Lão ta đứng ở cửa tửu lầu, hướng về phía Liễu Ngộ vừa mới dẫm lên ánh hoàng hôn trở về mà chắp tay: “Ngày mai đã đến ngày khai đàn thuyết pháp, không biết Phật tử đã chuẩn bị đến đâu rồi?”
Liễu Ngộ bình tĩnh đáp: “A Di Đà Phật, đã chuẩn bị thỏa đáng.”
Tiêu Dao Tử ha ha cười nói: “Như thế thì tốt, vậy bần đạo không quấy rầy Phật tử nữa.” Dứt lời, lão trực tiếp phất tay áo bỏ đi.
Sau khi Tiêu Dao Tử rời đi, Hành Ngọc cùng Liễu Ngộ bước vào tửu lầu. Bọn họ trực tiếp ngồi ở tầng một để dùng cơm tối. Gắp một miếng đậu hũ, Hành Ngọc âm thầm thở dài trong lòng. Đi theo Liễu Ngộ hành động, mọi thứ khác đều tốt, duy chỉ có việc bữa nào cũng phải ăn chay thực sự là làm khó nàng rồi.
“Bần tăng gọi cho Lạc chủ một món sườn xào chua ngọt nhé.” Liễu Ngộ đột nhiên buông chiếc đũa trong tay xuống, nhẹ giọng nói.
Hành Ngọc hơi ngẩn ra. Nàng vừa mới biểu hiện sự kháng cự với thức ăn chay rõ ràng đến vậy sao, mà Liễu Ngộ lại nhìn ra rồi. Liễu Ngộ nói: “Lạc chủ vốn không quen ăn chay, không nhất thiết vì bần tăng và sư đệ mà phải thay đổi thói quen của chính mình.”
Cơm canh đạm bạc, thanh đăng cổ phật, đó đều là lựa chọn của chàng, cũng là sự tu hành của chàng. Những việc này vốn dĩ không liên quan đến nàng, nàng không cần thiết phải kiêng dè điều gì trước mặt chàng cả.
Hành Ngọc đưa miếng đậu hũ vào miệng, nuốt xuống rồi mới trả lời: “Nhưng ta cảm thấy cùng huynh và Liễu Niệm ngồi chung một bàn cơm, nếu không gọi món mặn là một loại tôn trọng dành cho hai người.”
Tôn trọng? Cách nói này của nàng làm Liễu Ngộ hơi sững người. Rất nhanh, Liễu Ngộ đã hồi phục tinh thần, chàng khẽ cười nói: “Bần tăng đã cảm nhận được sự tôn trọng của Lạc chủ, vậy hiện tại cũng hãy để bần tăng được tôn trọng Lạc chủ.” Nói xong, Liễu Ngộ nghiêng đầu gọi tiểu nhị đến, phân phó: “Cảm phiền hãy thêm cho vị nữ thí chủ này một phần sườn xào chua ngọt.”
Một loạt động tác của chàng đều rất nhanh, nhanh đến mức Hành Ngọc chưa kịp lên tiếng cự tuyệt. Đợi đến khi Hành Ngọc lấy lại tinh thần thì tiểu nhị đã lui xuống nhà bếp giúp bọn họ gọi món, Hành Ngọc đành phải cam chịu việc này.
“Hiện tại ta cũng đã cảm nhận được sự tôn trọng của Liễu Ngộ sư huynh rồi.” Hành Ngọc một tay chống cằm, nhìn chàng bằng ánh mắt long lanh chứa đầy ý cười.
Liễu Ngộ cảm nhận được sự sung sướng phát ra từ tận đáy lòng nàng. Lúc này đang là giờ cơm, các bàn ở tầng một đã ngồi đầy cả, tửu lầu vô cùng bận rộn. Tuy nhiên tốc độ lên món vẫn rất nhanh, món sườn xào chua ngọt mà Liễu Ngộ gọi cho Hành Ngọc đã được tiểu nhị bưng lên. Giữa một bàn toàn thức ăn chay, đĩa sườn xào chua ngọt với đầy đủ sắc hương ấy trông vô cùng lạc lõng và nổi bật.
Hành Ngọc vươn đũa, chấm một chút nước sốt nếm thử vị, đuôi lông mày không khỏi hơi nhướn lên, hương vị món này vượt xa những gì nàng tưởng tượng. “Vậy ta không khách khí đâu nhé.” Hành Ngọc nhìn Liễu Ngộ rồi nháy mắt một cái.
Liễu Ngộ gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên, trong việc này Lạc chủ vốn dĩ không cần khách khí.”
Hành Ngọc bật cười, cũng không nói thêm gì nữa. Nàng kẹp một miếng sườn đưa vào trong miệng, cảm giác cả người như đều được chữa lành. Từ khi đến Bình Thành này, nàng chưa từng được nếm qua một miếng thịt nào, nàng thật sự cũng chẳng dễ dàng gì mà! Liễu Ngộ quả nhiên là một Phật tử đáng yêu! Đến cuối cùng, một mình Hành Ngọc giải quyết sạch sẽ cả đĩa sườn xào chua ngọt.
Ăn xong lên lầu, Hành Ngọc vừa mới tháo trường kiếm đặt lên mặt bàn thì nghe thấy có người gõ cửa sương phòng của mình. Hành Ngọc đi tới mở cửa, phát hiện người đứng ngoài cửa chính là Liễu Ngộ.
“Liễu Ngộ sư huynh có việc gì sao?” Hỏi xong, Hành Ngọc mới phát hiện trong tay chàng đang bưng một ly nước trà tỏa ra hơi sương mờ mịt. Rõ ràng, nước trà này vừa mới được pha xong.
“Nước trà có thể giải ngấy, Lạc chủ hãy uống một chút đi.” Liễu Ngộ đưa chén trà cho nàng. Hành Ngọc đưa tay đón lấy, không quên ngước mắt nhìn chàng. Ánh nến ấm áp bao phủ khắp hành lang, chàng đứng đó, ánh sáng cùng bóng tối hòa quyện trên gương mặt thanh tú. Khí chất lạnh lùng thường ngày dường như đã tan biến sạch sành sanh, cả người chàng toát lên vẻ dịu dàng đến lạ, khiến trái tim nàng không khỏi khẽ run rẩy. Nếu chàng không phải là vị Phật tử đã dâng thân cho cửa Phật, Hành Ngọc cảm thấy mình thật sự muốn no cơm ấm áo lại nảy lòng tham, tìm cách trêu hoa ghẹo nguyệt rồi. Chậc.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sáng ngày hôm sau, Tiêu Dao Tử lại một lần nữa đến tửu lầu, thông báo quy tắc tỉ thí của ngày hôm nay. “Toàn bộ thời gian buổi sáng dùng để thông báo cho các tín đồ, địa điểm khai đàn thuyết pháp định tại bãi đất trống trong thành, hai bên nằm liền kề nhau, ngươi xem thế nào?” Tiêu Dao Tử chỉ tay vào bản đồ, lên tiếng hỏi.
Liễu Ngộ rũ mắt quan sát bản đồ, một lát sau gật đầu, bày tỏ chính mình không có dị nghị: “Cụ thể khi nào thì khai đàn thuyết pháp?”
“Giờ Mùi một khắc.”
“Được.”
Sau khi hai bên đã bàn bạc xong xuôi liền tách ra hành động. Liễu Ngộ và Liễu Niệm lên đường tiến về phía thành Bắc để động viên những bá tánh đã trở thành tín đồ Phật môn đến nghe chàng khai đàn thuyết pháp. Hành Ngọc phụ trách động viên bá tánh ở những nơi khác, mấy ngày nay bọn họ tuyên truyền, tuy trọng điểm đặt ở khu vực thành Bắc nhưng các khu vực như thành Đông, thành Tây cũng đều đã từng tuyên truyền qua.
Mãi cho đến buổi trưa, ba người lại một lần nữa hội hợp, cùng nhau lên đường tiến về khu vực trong thành mà Tiêu Dao Tử đã đề cập. Từ đằng xa khi tiến gần vào trung tâm thành, Hành Ngọc đã nhìn thấy nơi đó dựng hai cái đài cao, vừa khéo một cái ở đông một cái ở tây, đối xứng từ xa và giữ một khoảng cách nhất định. Tiêu Dao Tử cùng các đệ tử của lão ta đang đứng trên cái đài phía tây. Nhìn thấy đoàn người Liễu Ngộ, Tiêu Dao Tử phất phất cây phất trần trong tay, bấm tay niệm thần chú hành lễ. Liễu Ngộ đáp lễ lại, trực tiếp đi lên cái đài phía đông, khoanh chân ngồi trên đó kiên nhẫn chờ đợi.
Hành Ngọc nhàn rỗi không việc gì làm, tùy ý đánh giá hoàn cảnh xung quanh, đột nhiên nàng phát hiện đại đồ đệ của Tiêu Dao Tử là Chu Sang không hề xuất hiện. Đã đến giờ này rồi mà còn chưa ra sao? Chẳng lẽ vẫn còn đang suy tính biện pháp để thu nạp thêm tín đồ? Nàng nén xuống sự nghi hoặc trong lòng, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống bên cạnh Liễu Ngộ.
Hôm nay Hành Ngọc mặc một chiếc váy dài màu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu đen. Khi nàng khoanh chân ngồi xuống, vạt áo đỏ và đen nở rộ ra phía sau nàng, rực rỡ vô cùng.
Từ buổi trưa đến giờ Mùi, ròng rã một canh giờ, xung quanh đài cao phía đông và đài cao phía tây dần dần vây quanh không ít bá tánh. Những bá tánh đến sớm đều ngồi trên đệm hương bồ. Phía đài cao người đến ngày càng đông, số lượng đệm hương bồ không đủ, những người còn lại đều tự giác đứng ở phía sau, không hề có chút mất kiên nhẫn nào. So sánh với bên đó, đệm hương bồ ở đài cao phía tây vẫn còn chưa ngồi đầy. Phương nào chiếm ưu thế hơn, từ đây nhìn qua đã thấy rõ ràng.
Sắc mặt Tiêu Dao Tử dần trở nên khó coi, lão nhìn về phía nhị đệ tử của mình: “Đại sư huynh của con sao còn chưa trở về, còn mười lăm phút nữa là sư phụ phải khai đàn thuyết pháp rồi.”
Nhị đệ tử trả lời: “Đệ tử vừa mới truyền tin cho đại sư huynh, tin rằng sau khi nhận được truyền tin huynh ấy sẽ nhanh chóng tới nơi.” Tiêu Dao Tử hít sâu một hơi, ngữ khí đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Con hãy truyền tin thúc giục hắn thêm lần nữa!” Nhị đệ tử biết tâm trạng sư phụ chắc chắn đang không thuận, không dám làm lão ta nổi giận vào lúc này, vội vàng gật đầu vâng lệnh, lui xuống để truyền tin cho Chu Sang.
Đến lúc muộn hơn một chút, Ngôn Trác và Mộ Hoan cũng đến để xem náo nhiệt. Tuy nhiên Ngôn Trác đi về phía bên Tiêu Dao Tử, còn Mộ Hoan thì thẳng tiến đến chỗ Liễu Ngộ. Nhìn thấy Liễu Ngộ đang ngồi khoanh chân, Mộ Hoan bấm tay niệm thần chú, trong giọng nói tràn đầy vẻ tán tụng: “Liễu Ngộ sư huynh Phật pháp cao thâm, lần đánh cược này chắc chắn sẽ áp đảo hoàn toàn phía Tiêu Dao Tử kia.”
Hành Ngọc đứng sau lưng nàng ta khẽ cười: “Kết quả không phải đã rõ ràng rồi sao?” Ở nơi mà Liễu Ngộ không nhìn thấy, Mộ Hoan nghiêng đầu bĩu môi với Hành Ngọc.
“Các người đã điều tra được hành tung của yêu nữ đó chưa?” Hành Ngọc đổi chủ đề hỏi thăm.
“Vẫn chưa.” Mộ Hoan lắc đầu: “Yêu nữ đó thực sự quá xảo quyệt, hơn nữa trong quá trình truy tìm ta phát hiện vốn dĩ nàng ta có tu vi Kết Đan kỳ.”
“Vốn dĩ?” Hành Ngọc nhạy bén bắt giữ được từ ngữ mấu chốt.
“Không sai, hiện tại cảnh giới của nàng ta đã rơi xuống mức Trúc Cơ kỳ đỉnh phong. Ta nghĩ đây chính là một trong những nguyên nhân khiến nàng ta điên cuồng thải dương bổ âm.”
Hành Ngọc cau mày lại. Đột nhiên, Hành Ngọc nhớ ra một chuyện, nàng nhìn về phía phương hướng của đám người Tiêu Dao Tử, đại đệ tử Chu Sang của Tiêu Dao Tử quả nhiên vẫn không xuất hiện!
Nhưng không để Hành Ngọc phải suy tư quá lâu, giờ Mùi một khắc đã đến, Liễu Ngộ đang nhắm mắt khoanh chân ngồi trên đài chậm rãi mở mắt ra. Hành Ngọc không quấy rầy chàng, lôi kéo Mộ Hoan nhảy xuống đài cao.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Nghe nói gì chưa, Phật tử của Vô Định Tông muốn cùng Tiêu Dao Tử của Hư Không Minh khai đàn thuyết pháp tỉ thí ở trong thành đấy.” Tại chợ, có tu sĩ Trúc Cơ kỳ đem chuyện này ra làm đề tài nói chuyện, vừa đi về phía trước vừa nhắc đến với vị đạo hữu đi cùng.
“Nghe nói là liên quan đến sự tranh chấp giữa Phật và Đạo?” Người đó hỏi.
“Tiêu Dao Tử đưa ra lời tỉ thí đúng thực là vì tranh chấp Phật Đạo, nhưng vị Phật tử của Vô Định Tông kia lại nói, Phật và Đạo vốn không có gì để tranh, là do bản thân Tiêu Dao Tử tồn tại tâm ma muốn phân định cao thấp mà thôi, tuy vậy nếu Tiêu Dao Tử muốn tỉ thí, ngài ấy cũng sẵn lòng phụng bồi.”
“Xem ra vẫn là tâm cảnh của Phật tử Vô Định Tông cao hơn một bậc rồi.” Vị đạo hữu cảm thán.
Đi sau hai vị tu sĩ này là một hòa thượng khoác áo cà sa, trên đầu đội nón cối, tay cầm tích trượng cửu hoàn. Chiếc nón cối được kéo xuống rất thấp, nhưng nếu có người cẩn thận quan sát vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy trên má phải của vị hòa thượng này có xăm một phù văn màu đen — đó chính là ký hiệu của đồ đệ bị trục xuất khỏi Vô Định Tông. Nghe lời nói của hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia, vị hòa thượng vốn đang sốt sắng tìm kiếm thứ gì đó bỗng khựng lại. Tích trượng trong tay nện xuống mặt đất, hòa thượng nhắm hai mắt lại muốn tìm kiếm một luồng linh lực quen thuộc.
Nhưng bất luận ông tìm kiếm thế nào cũng không thấy được người mình muốn tìm, cũng phải thôi, người đó vẫn luôn lẩn tránh ông, ông đã lưu lại Bình Thành mấy ngày nay mà vẫn không có kết quả gì. Vị hòa thượng khẽ thở dài, năm đó nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ ông cũng đã có cơ hội trở thành Phật tử của tông môn rồi. Chỉ tiếc tạo hóa trêu ngươi.
Đứng tại chỗ một lát, hòa thượng quyết định thuận theo lòng mình, bước về phía trong thành. Ông muốn đi xem xem Phật tử của Vô Định Tông rốt cuộc có phong thái ra sao. Ông tùy ý bước ra một bước, khi thân ảnh xuất hiện trở lại đã ở cách đó vài chục mét. Thực lực như vậy rõ ràng đã đạt đến Kết Đan hậu kỳ, chỉ còn cách Nguyên Anh kỳ một bước chân mà thôi.
Không lâu sau, hòa thượng đã đến trước đài cao trong thành, ánh mắt ông đảo quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Liễu Ngộ. Liễu Ngộ ngồi khoanh chân trên đài cao, nhẹ giọng giảng giải Phật pháp. Thần sắc chàng ôn hòa như nước, khí chất điềm nhiên từ bi, giọng nói ấm áp trong trẻo, lại kết hợp với nốt chu sa giữa mày, thực sự giống như một vị tôn Phật đang ngồi đoan chính truyền đạo thuyết pháp. PhậtPhật pháp cao thâm đối với chàng như lấy từ trong lòng bàn tay, cách chàng giảng giải cũng vô cùng sâu sắc mà dễ hiểu.
Vị hòa thượng kiên nhẫn lắng nghe những lời Phật pháp này, cảm giác tâm cảnh của bản thân cũng dần dần trở nên bình thản hơn. Tay phải ông lập chưởng trước ngực, niệm một câu “A Di Đà Phật”. Khi vị hòa thượng ngẩng đầu lên một lần nữa, ông nhìn thấy Hành Ngọc và Mộ Hoan đang đứng cách Liễu Ngộ không xa, nếu nói Hành Ngọc còn chưa rõ ràng thì cách ăn mặc của Mộ Hoan tuyệt đối là một nữ tu Hợp Hoan Tông chính cống.
Ngay tại khoảnh khắc này, vị hòa thượng dường như nhớ lại rất nhiều chuyện cũ, tâm cảnh vốn đang bình thản của ông bỗng chốc dấy lên sóng dữ, cảm thấy máu trong người mình trong nháy mắt trở nên lạnh giá. Thân hình vị hòa thượng đứng không vững, loạng choạng lùi lại vài bước. Tích trượng cửu hoàn trong tay ông rung lên, phát ra những tiếng kêu đinh linh.
Hành Ngọc nhận ra động tĩnh bên này, từ xa nhìn thoáng qua. Nhìn rõ vị hòa thượng kia, Hành Ngọc hơi sững người. Nàng đột nhiên nhớ đến đêm mưa vài ngày trước, khi đang khép cửa sổ nàng đã nhìn thấy một bóng dáng tu sĩ khoác áo cà sa lướt qua ngoài cửa sổ. Chẳng lẽ chính là người này?
“Ngươi đang nhìn cái gì vậy?” Mộ Hoan nhìn về phía nàng. Hành Ngọc lắc đầu, nhìn lại về phương hướng vừa rồi thì phát hiện vị hòa thượng kia đã biến mất không thấy tăm hơi.
Khoảng nửa canh giờ sau, Liễu Ngộ đã giảng giải xong một số nội dung kinh điển trong kinh Phật. Chàng chắp tay trước ngực, lên tiếng hỏi: “Không biết các vị thí chủ đối với phần giảng giải vừa rồi có điều gì nghi vấn không, các vị cứ việc đưa ra, bần tăng sẽ giải đáp từng người một.” Rất nhiều tín đồ giơ tay lên, Liễu Ngộ lần lượt giải đáp nghi hoặc cho họ. Đợi đến khi buổi giảng pháp này hoàn toàn kết thúc, sắc trời đã tối sầm lại.
Bá tánh dẫm lên ánh tà dương trở về nhà, Liễu Ngộ bước xuống đài cao, đi đến trước mặt Hành Ngọc và Liễu Niệm. Hành Ngọc cười nói: “Chúng ta đi tìm Tiêu Dao Tử đi, kết quả của cuộc tỉ thí này hẳn là không còn gì để bàn cãi nữa rồi.” Liễu Ngộ khẽ cười gật đầu.
Bọn họ đi về phía đài cao phía tây. Lúc này, tại đài cao phía tây, Tiêu Dao Tử cũng vừa mới kết thúc phần giảng giải đạo pháp của mình. Kết quả tỉ thí tuy đã rõ ràng, nhưng với tư cách là người trong Đạo môn, Tiêu Dao Tử cũng không thể bỏ mặc hàng trăm tín đồ lặn lội đến đây, vì thế vừa rồi lão đã tạm thời vứt bỏ ý định tỉ thí, tĩnh tâm giảng giải đạo pháp. Bước xuống đài cao, Tiêu Dao Tử đối diện với Liễu Ngộ. Lão nặng nề thở dài, bấm đạo quyết: “Đã đánh cược thì phải chịu thua, lần này là bần đạo thua rồi.” Khựng lại một chút, Tiêu Dao Tử vẫn cứng miệng bổ sung: “Nhưng bần đạo không bằng Phật tử, cũng không có nghĩa là Đạo môn ta không bằng Phật môn.”
Liễu Ngộ chắp tay trước ngực, trả lời: “Địa vị cao thấp của Đạo môn và Phật môn sẽ không vì một cuộc tỉ thí này mà định đoạt, Tiêu Dao Tử tiền bối không cần quá canh cánh trong lòng về kết quả lần này.”
Liễu Ngộ là người thắng nên có thể rộng lượng tiêu sái, còn Tiêu Dao Tử là kẻ thua cuộc thì thực sự không cách nào thong dong được như chàng, trong lòng lão vẫn nghẹn khuất vô cùng. Nhưng Tiêu Dao Tử còn chưa kịp nói thêm gì, vị nhị đệ tử vốn đang đứng chờ đầy lo lắng bên cạnh rốt cuộc không nhịn được nữa, bước nhanh tới trước mặt lão: “Sư phụ, đến tận bây giờ con vẫn không cách nào liên lạc được với đại sư huynh.”
“Con nói cái gì!” Tiêu Dao Tử giật mình: “Đại sư huynh của con không phải hạng người không biết nặng nhẹ, sao có thể đến giờ còn chưa về!”
Nhị đệ tử mồ hôi lạnh đầy đầu: “Sư phụ, đó là sự thật, sau khi con báo chuyện này cho Ngôn đạo hữu, hắn cùng tam sư đệ, tứ sư đệ đã đi tìm đại sư huynh rồi.”
Sắc mặt Tiêu Dao Tử trắng bệch đi: “… Con có ý gì?”
Nhị đệ tử mếu máo: “Ngôn đạo hữu nghi ngờ đại sư huynh đã gặp phải… gặp phải yêu nữ đó rồi, hiện tại e là đã lành ít dữ nhiều.” Thân hình Tiêu Dao Tử lảo đảo.
Hành Ngọc và Liễu Ngộ đứng bên cạnh nghe thấy liền nhìn nhau. Hành Ngọc lên tiếng: “Tiêu Dao Tử tiền bối đừng vội, phía chúng ta cũng sẽ gia nhập tìm kiếm Chu đạo hữu, huynh ấy chắc chắn sẽ gặp dữ hoá lành mà thôi.” Nghe thấy lời này, Tiêu Dao Tử bình tĩnh lại đôi chút: “Làm phiền các vị rồi, bần đạo đi trước một bước tìm đồ nhi của mình.”
Lão phất cây phất trần, vừa định đi tìm Chu Sang thì từ đằng xa có một cánh hạc giấy bay nhanh đến, cuối cùng đậu trên tay nhị đệ tử của Tiêu Dao Tử. Nhị đệ tử mở hạc giấy ra, ngữ khí không biết là vui hay buồn: “… Ngôn đạo hữu bọn họ đã tìm thấy đại sư huynh rồi.”
Tiêu Dao Tử hít một hơi thật sâu, hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”
Nhị đệ tử nuốt mạnh một ngụm nước bọt, lúc này mới sắp xếp được câu từ: “Đại sư huynh bị thải dương bổ âm, tạm thời hôn mê bất tỉnh. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cảnh giới đã rớt xuống mức Trúc Cơ sơ kỳ.”
“Đại sư huynh của con đang ở đâu! Mau dẫn ta tới đó!” Ánh mắt Tiêu Dao Tử đỏ rực, nghiến răng nghiến lợi nói. Đệ tử ông ta yêu quý nhất là Phạm Trường Bình, nhưng đối với vị đại đệ tử thân truyền đầu tiên này, Tiêu Dao Tử cũng vô cùng coi trọng. Không ngờ trong thời gian ngắn ngủi, hai vị đệ tử này lại liên tiếp gặp chuyện không may! Nhị đệ tử không dám chậm trễ, vội vàng đi trước dẫn đường.
“Chúng ta cũng đi theo xem rốt cuộc tình hình thế nào đi.” Hành Ngọc nói với Liễu Ngộ.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 29](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)