Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 28
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 28

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

4364 từ · 20 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 28

Phía thành Bắc này vốn dĩ chẳng mấy rộng lớn.

Sau một đêm dài ấp ủ, tin tức về việc chỉ cần tụng đọc một câu chuyện nhỏ về Phật lý là có thể đổi lấy kẹo ngọt đã nhanh chóng lan truyền khắp các ngõ ngách nơi đây.

Những điển tích Phật giáo này, đoạn ngắn chỉ mấy mươi chữ, đoạn dài cũng chẳng quá trăm từ, vốn dĩ không hề khó thuộc.

Bởi vậy, rất nhiều bá tánh có cảnh đời lầm than đều vui vẻ học thuộc lòng, cốt để đổi lấy chút vị ngọt đầu lưỡi.

Hành Ngọc khẽ nói với Liễu Ngộ: “Những điển tích này đang dần được lan xa, kế tiếp chúng ta cần suy tính xem làm sao để cảm hóa họ trở thành tín đồ của Phật môn.”

Truyền bá điển tích vốn chỉ là phương thức.

Thu hoạch được lòng tin của chúng tăng mới chính là mục đích cuối cùng mà họ hướng tới.

Buổi sớm tinh sương, số kẹo và điểm tâm trong nhẫn trữ vật của Hành Ngọc và Liễu Ngộ đã phát gần hết.

Thế nhưng lòng nhiệt thành của bá tánh tựa hồ chỉ mới bắt đầu sục sôi.

Liễu Ngộ cùng Liễu Niệm bị đám đông vây kín ở giữa.

Tiểu hòa thượng Liễu Niệm vốn ít khi trải qua cảnh náo nhiệt thế này, tay chân nhất thời trở nên luống cuống.

Trái ngược với sư đệ, Liễu Ngộ dù đứng giữa chốn thanh âm hỗn tạp, nhưng chỉ cần mọi người tiến đến gần chàng, ai nấy đều vô thức tĩnh tâm, tự khắc hạ thấp giọng mình.

Cả hai người họ đều không thể rời thân, Hành Ngọc ôm kiếm đứng bên cạnh trở thành người nhàn hạ nhất.

Nàng mỉm cười, truyền âm cho Liễu Ngộ: “Ta đến tiệm tạp hóa gần đây mua thêm chút kẹo.”

“Làm phiền Lạc chủ rồi.” Liễu Ngộ nhẹ giọng đáp lời.

“Có phải cảm thấy ta đặc biệt tốt bụng, trong lòng đang thầm cảm kích ta không?”

Hành Ngọc lúc nhàn rỗi thường thích buông lời trêu chọc, chiếm chút tiện nghi trên môi lưỡi.

“Lạc chủ nói sao thì chính là vậy.”

Hành Ngọc nhếch môi cười, lòng đầy thỏa mãn rảo bước về phía khu chợ trong thành.

Vừa mua xong mứt hoa quả bước ra, Hành Ngọc đã đụng mặt Chu Sang.

Chu Sang đang sóng bước cùng một nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào, khí độ uy nghiêm trầm mặc.

Hắn dùng ngữ khí khách khí khiêm nhường, rõ ràng cảnh giới của đôi bên tương đương nhau, nhưng hắn lại hạ thấp tư thế của mình xuống rất nhiều.

Ánh mắt Hành Ngọc lướt qua Chu Sang, trực tiếp dừng lại trên người nam tử kia.

Thực lực như Chu Sang nàng vốn không để vào mắt, nhưng từ người nam tử này, nàng cảm nhận được vài phần nguy hiểm.

Lúc Hành Ngọc chú ý đến Chu Sang, đối phương cũng đã phát hiện ra nàng.

Sắc mặt Chu Sang tức khắc trầm xuống: “Hóa ra là Lạc đạo hữu.”

“Có người kể chuyện ở tửu lầu thay Chu đạo hữu truyền bá đạo pháp, xem ra Chu đạo hữu cũng thật nhàn nhã.” Hành Ngọc thản nhiên buông lời.

Câu nói này lọt vào tai Chu Sang, quả thực vô cùng chói tai.

Chẳng phải nàng đang mỉa mai hắn không làm tròn bổn phận, mang danh đệ tử Đạo môn lại phải mượn tay kẻ khác để truyền đạo hay sao.

Nghe ra sự châm chọc trong lời nói của Hành Ngọc, Chu Sang không rảnh cùng nàng đôi co, vội quay sang nói: “Ngôn đạo hữu, chớ nghe lời phiến diện của hạng người này.”

Ngôn đạo hữu?

Nam tử trẻ tuổi này họ Ngôn?

Nhìn bộ đạo bào trên người hắn, Hành Ngọc đại khái đã đoán được thân thế.

Người của Đạo Tông, hơn nữa khả năng cao là hậu bối trong tộc của Đạo Tông chưởng môn.

Vị nam tử trẻ tuổi hướng tầm mắt về phía Hành Ngọc, tay bấm đạo quyết hành lễ: “Tại hạ Đạo Tông – Ngôn Trác, không biết vị đạo hữu đây xưng hô thế nào?”

“Hợp Hoan Tông, Lạc Hành Ngọc.” Hành Ngọc đáp lễ xong, đôi chân mày khẽ nhướn: “Không ngờ thân truyền đệ tử của Đạo Tông chưởng môn cũng lặn lội tới Bình Thành này.”

Nàng nhớ rõ người này, bởi hắn chính là quan môn đệ tử được chưởng môn Đạo Tông dốc lòng bồi dưỡng.

Và quan trọng hơn, vị này chính là đối tượng công lược của Mộ Hoan.

Nếu Ngôn Trác đã xuất hiện ở Bình Thành, hẳn là Mộ Hoan cũng đang quanh quẩn đâu đây.

Quả nhiên, ý niệm vừa mới nảy ra, cánh mũi Hành Ngọc đã ngửi thấy một mùi hương hoa hợp hoan thoang thoảng.

Cùng lúc đó, một luồng gió sắc lẹm lẫn trong hương thơm nhắm thẳng vào mạn sườn Hành Ngọc mà đánh tới.

Nàng nghiêng mình né tránh, hai ngón tay phải kẹp lấy một chiếc lá vừa bay tới.

“Cách chào hỏi của Mộ chủ thật là độc đáo.” Hành Ngọc khẽ cười.

Mộ Hoan diện một chiếc váy dài màu vàng nhạt, trực tiếp từ lầu hai của tửu lầu nhảy xuống.

Phong cách phục sức của nàng ta vẫn như xưa, tà váy nửa kín nửa hở, mỗi bước đi đều phác họa rõ nét đôi chân thon dài cân đối.

Sau khi đứng vững, Mộ Hoan đưa tay vén lọn tóc mai bên tai, mỉm cười đầy ý tứ.

“Lạc chủ, xa cách mấy tháng, thật khiến ta nhung nhớ vô cùng.”

“Là nhung nhớ ta, hay là nhung nhớ Phật tử Liễu Ngộ?”

Nghe thấy lời Hành Ngọc, Ngôn Trác vốn đang tĩnh lặng đứng bên cạnh bỗng ngước mắt liếc nhìn Mộ Hoan một cái, sau đó lại nhanh chóng dời đi.

Mộ Hoan nhận ra ánh mắt của Ngôn Trác, không nhịn được mà cười duyên: “Dĩ nhiên là nhung nhớ Lạc chủ hơn rồi.”

Hành Ngọc tất nhiên không bỏ qua phản ứng của Ngôn Trác.

Nàng thầm cảm thán trong lòng. Hiệu suất của Mộ Hoan quả thật không thấp, ít nhất tới lúc này, Ngôn Trác đã bắt đầu có vài phần lưu tâm đến nàng ta.

“Lời này nghe tuy giả dối, nhưng cũng khiến người ta mát lòng.” Hành Ngọc khẽ cười, linh lực rót vào đầu ngón tay đang kẹp chiếc lá, với tốc độ sấm chớp đánh ngược về phía mặt Mộ Hoan.

Ánh mắt Mộ Hoan ngưng lại, nàng nghiêng người né tránh trong gang tấc.

“Có qua có lại, cáo từ.” Hành Ngọc ôm kiếm, trực tiếp rời đi.

Mộ Hoan dậm chân tức tối.

Nàng lườm theo bóng lưng Hành Ngọc, rồi lại quay sang lườm Ngôn Trác, hờn dỗi nói: “Cái tên ngốc nhà chàng, không thấy người khác đang bắt nạt ta sao?”

Ngôn Trác chẳng buồn để tâm đến nàng ta, quay sang hỏi Chu Sang bằng giọng trầm tĩnh: “Chu đạo hữu, cuộc đánh cược này sao lại lôi kéo cả Lạc chủ vào cuộc?”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hành Ngọc vừa gặm táo vừa thong dong đi về phía cây cầu vòm ở phía thành Bắc, nơi đó lúc này đã vắng lặng hơn nhiều.

Chỉ còn một ông lão tuổi già sức yếu đứng cạnh Liễu Ngộ.

Gương mặt lão hằn sâu những vết sương gió, đôi bàn tay đầy rẫy những vết thương nhỏ li ti tích tụ theo năm tháng vất vả.

Khi Hành Ngọc tiến lại gần, vừa vặn nghe thấy ông lão đang hỏi: “Đại sư giảng trong Phật lý rằng thiện ác cuối cùng đều có báo ứng. Nhưng lão thân cùng thê tử cả đời lương thiện, vì sao đứa con duy nhất lại rơi vào cảnh khốn cùng này? Vì sao cuộc đời lại đối xử với chúng ta bất công như vậy? Có phải chỉ khi lão thân chết đi, nỗi khổ ải này mới được giải thoát không?”

Giọng lão bi thương, từng lời đều chan chứa sự phẫn uất với cuộc đời, lẩn khuất ý niệm muốn quyên sinh.

Luồng lệ khí ấy xộc thẳng vào mặt, khiến Liễu Ngộ không kìm được mà khẽ buông một tiếng thở dài.

Chàng nhìn ông lão, ánh mắt ôn hoà, trong veo.

Rõ ràng chàng chẳng thốt ra lời nào, nhưng dưới cái nhìn từ bi xen lẫn vẻ bình thản thương xót ấy, những giọt lệ của ông lão cứ thế trào ra khỏi hốc mắt.

Cuối cùng, lão gục đầu, bưng mặt mà òa khóc nức nở.

Liễu Ngộ chắp tay trước ngực, thấp giọng niệm: “A Di Đà Phật.”

Chàng rủ mắt, thầm nghĩ không biết nên trấn an ông lão đang khóc lóc thảm thiết kia thế nào cho phải.

Về phương diện này, chàng thực sự chưa có nhiều trải nghiệm thực tế.

Hành Ngọc nhận ra sự lúng túng ẩn sau vẻ bình tĩnh của chàng.

Cái sự lúng túng rất đỗi nhỏ nhặt mà chỉ nàng mới thấu cảm được ấy khiến đôi mắt nàng ngập tràn ý cười.

Chàng thực sự rất đáng yêu.

“Cứ lặng yên lắng nghe lão nói chuyện đi.” Hành Ngọc bất chợt truyền âm.

Lúc này Liễu Ngộ mới nhận ra nàng đã trở về.

Chàng quay đầu nhìn nàng, trong mắt mang theo vài phần dò hỏi.

Hành Ngọc mím môi cười khẽ: “Nếu đã không biết cách vỗ về, lại chẳng thể thấu hiểu đến tận cùng nỗi đau của người khác, vậy thì chỉ cần lắng nghe lời họ nói là đủ rồi.”

Nghe lời ấy, trong mắt Liễu Ngộ bỗng hiện lên vẻ thông suốt.

Lúc trước trong chuyện của Mãn Tuyết Nhi, nàng cũng xử trí như vậy, là chàng đã bị những biểu tượng bên ngoài che mờ tâm mắt.

Liễu Ngộ thu hồi tầm mắt, nói với ông lão: “Nếu thí chủ có điều chi hoang mang trăn trở, có thể kể lại tường tận cho bần tăng.”

Chàng giơ tay, mời ông lão ngồi xuống ghế.

Ông lão ngồi xuống, nhìn đăm đăm vị tăng nhân trẻ tuổi thanh cao như trăng sáng trời quang.

Từ thuở thanh niên cho đến lúc bạc đầu, lão đã nếm trải không biết bao nhiêu đòn roi của số phận. Nhưng thê tử thân cận nhất lại đang lâm bệnh nằm giường, lão chẳng thể đem những thống khổ này kể ra khiến bà thêm phần sầu muộn, chỉ đành một mình đè nén nơi đáy lòng.

Ngày qua ngày, lão càng trở nên trầm mặc ít lời.

Nay nghe được lời này của Liễu Ngộ, lại ngửi thấy mùi đàn hương thanh tịnh an thần tỏa ra từ người đại sư, nỗi u uất bị dồn nén bấy lâu trong lòng lão hoàn toàn bùng phát.

Lão mấp máy môi.

Nhưng khi câu đầu tiên được thốt ra, những lời tiếp theo cứ thế tuôn trào như nước vỡ bờ.

Càng về sau, ông lão càng khóc không thành tiếng.

Liễu Ngộ rủ mắt lắng nghe.

Chàng chậm rãi lần tràng hạt, thấp giọng vì ông lão mặc niệm một biến “Tĩnh Tâm Kinh”.

Chẳng rõ là nhờ được thổ lộ lòng mình, hay do tìm được sự tĩnh lặng trong kinh văn.

Lệ ý trên mặt ông lão dần dần ngưng lại.

“Uống chút nước đi.” Hành Ngọc kịp thời đưa tới một chén nước ấm.

Ông lão theo chén nước nhìn lên, thấy một vị thần nữ xinh đẹp tựa họa đồ đang đưa nước cho mình, vội vàng run rẩy đưa tay đón lấy: “Đa tạ tiên tử, làm phiền tiên tử rồi.”

“Không cần khách khí.” Hành Ngọc khẽ mỉm cười.

Lúc đón lấy chén nước, ông lão nhận ra nước vẫn còn hơi ấm.

Đang độ tháng mười một, mười hai giá rét, nước ấm vốn dễ vào họng hơn nhiều.

Khi chậm rãi uống hết, lão cảm nhận được một vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi, thì ra trong nước ấm có đường trắng.

Vị ngọt ấy khiến những giọt lệ vừa mới ngừng lại của ông lão lại một lần nữa trào ra.

Liễu Ngộ đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn ngắm cảnh tượng này.

Chờ ông lão uống xong chén nước, chàng nhẹ giọng nói: “A Di Đà Phật, nghe thí chủ tự thuật thì thê nhi hiện giờ đều đang lâm bệnh? Nếu thí chủ không chê, đợi khi sắc trời tối hơn một chút, bần tăng sẽ qua bắt mạch chẩn trị, điều dưỡng qua một lượt có lẽ thân thể họ sẽ có chuyển biến tốt hơn.”

Trong mắt ông lão phát ra niềm kinh hỉ tột cùng: “Việc này… việc này làm phiền đại sư quá, như vậy có thật sự được không?”

“Ngã Phật từ bi.” Liễu Ngộ khẽ thở dài.

“Phật Tổ từ bi, phải rồi, thật là Phật Tổ từ bi.” Gương mặt ông lão rạng rỡ niềm vui sướng.

Lão đứng bật dậy, liên tục hướng về phía Liễu Ngộ và Hành Ngọc khom lưng tạ ơn.

“Thí chủ không cần như thế.”

Liễu Ngộ tiến lên, ôn hòa mà kiên định đỡ lấy lão, không để lão tiếp tục hành lễ.

“Nên làm, đều là việc nên làm mà.” Ông lão bùi ngùi nói.

Chờ đến khi trời sập tối, Liễu Ngộ để Liễu Niệm ở lại chờ đợi, còn chàng cùng Hành Ngọc tìm đến nhà ông lão để bắt mạch, bốc thuốc chẩn trị cho vợ con lão.

Để không làm tăng thêm gánh nặng cho gia đình lão, lúc kê đơn, Liễu Ngộ đặc biệt chọn những loại thảo dược vốn có sẵn trong nhẫn trữ vật của mình.

Sau khi kê đơn xong, chàng trực tiếp tặng thuốc cho gia đình ông lão.

Sự chu toàn và dịu dàng ấy khiến ông lão lại một lần nữa liên tục nói lời cảm tạ.

Rời khỏi nhà ông lão, đi được vài bước, sắp đến khúc quanh của con ngõ nhỏ, Hành Ngọc đột nhiên lên tiếng nhắc nhở Liễu Ngộ: “Huynh nhìn lại phía sau đi.”

Liễu Ngộ ngoảnh đầu lại.

Chàng phát hiện ông lão vẫn đang đứng ở cửa nhìn theo bóng dáng hai người.

Nhận thấy chàng quay đầu, động tác vẫy tay của ông lão càng thêm mạnh mẽ.

Tại khoảnh khắc này, Liễu Ngộ phảng phất nhìn thấy một linh hồn yếu ớt và bất lực đang được thắp lại ngọn lửa hy vọng của sinh mệnh.

Chàng rủ mắt mỉm cười.

Một lúc lâu sau, Liễu Ngộ ngước mắt nhìn Hành Ngọc.

“Lần đầu bần tăng gặp Lạc chủ, Lạc chủ đã nói bần tăng không thấu hiểu chúng sinh vì sao mà khổ.”

“Lúc đó bần tăng quả thực không hay, cũng chẳng thấu hiểu được ý nghĩa của việc phổ độ chúng sinh. Giờ ngẫm lại, khổ nạn của chúng sinh muôn hình vạn trạng, bần tăng có lẽ còn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu, nhưng ý nghĩa của việc phổ độ thì dường như đã tìm thấy đôi phần.”

Hành Ngọc nhìn thẳng vào chàng, khẽ bật cười: “Bây giờ ta có nên nói một câu chúc mừng không nhỉ?”

Nàng thấy ở góc đường có người bán nước đường, đôi mắt hơi sáng lên: “Chờ ta một chút.”

Nàng chạy nhanh lại, mua hai chén nước đường từ chỗ quán chủ rồi mới quay trở lại trước mặt Liễu Ngộ.

“Mời huynh uống.”

Liễu Ngộ ngẩn người, đưa tay nhận lấy: “Đây là phần thưởng sao?”

Hành Ngọc búng tay một cái: “Sau khi học được một điều gì đó, nhất định phải có phần thưởng, như vậy huynh mới có động lực học thêm những điều mới mẻ chứ.”

Liễu Ngộ không nhịn được mà bật cười.

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, Liễu Ngộ luôn cảm thấy nàng đang dỗ dành mình như dỗ dành một đứa trẻ.

Chàng bưng nước đường lên nhấp một ngụm.

Vị ngọt mà không ngấy.

Chàng rất thích phần thưởng này.

Liếc nhìn Hành Ngọc một cái, chàng vẫn đem câu cảm khái này đè nén vào lòng.

Uống xong nước đường, Hành Ngọc đem chén trả lại cho chủ quán.

Họ tiếp tục tản bộ trở về cây cầu vòm.

Sau khi hội hợp với Liễu Niệm, cả ba cùng đi bộ về tửu lầu.

Cửa tửu lầu còn chưa bước vào, Hành Ngọc đã sớm nhận ra hơi thở của Mộ Hoan.

Lúc này, Mộ Hoan và Ngôn Trác đang ngồi trong một góc ở tầng một uống trà ăn điểm tâm.

Mộ Hoan đang cắn một miếng bánh tô, định mở miệng nói gì đó với Ngôn Trác thì đột ngột quay đầu nhìn về phía cửa tửu lầu.

“Có chuyện gì vậy?” Ngôn Trác hỏi.

Tầm mắt Mộ Hoan dừng lại trên thân ảnh mặc tăng bào đang chậm rãi bước vào tửu lầu của Liễu Ngộ.

Trong mắt nàng ta phát ra những tia sáng rực rỡ, nụ cười trên mặt càng thêm phần vũ mị, ngọt ngào.

“Ta gặp người quen rồi.”

Mộ Hoan giải thích một câu, liền đứng dậy nghênh đón… Liễu Ngộ ở bên cạnh Hành Ngọc.

“Hai năm không gặp, phong thái của Phật tử lại càng vượt xa năm xưa.”

Khi tiến sát đến bên người Liễu Ngộ, Mộ Hoan khẽ khàng hành lễ, phô diễn trọn vẹn những đường nét tinh tế mà rực lửa trên cơ thể.

Hành lễ xong, Mộ Hoan ngước mắt, ánh mắt long lanh nhìn Liễu Ngộ, chờ đợi đối phương nhận ra mình.

Hành Ngọc mỉm cười nhìn Mộ Hoan, lòng bàn tay phải vuốt ve chuôi kiếm có chút thô ráp.

Nàng cảm thấy, bất kể Mộ Hoan đang toan tính điều gì, e rằng đều phải thất vọng rồi.

Quả nhiên, Liễu Ngộ không để Hành Ngọc phải thất vọng.

Ánh mắt chàng lướt qua khuôn mặt Mộ Hoan một lượt rồi lịch sự dời đi: “Không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?”

“Phật tử không nhận ra ta? Điều này thật khiến ta đau lòng quá đi.”

Trên mặt Mộ Hoan hiện rõ vẻ thất vọng tràn trề.

Nếu là nam nhân bình thường nhìn thấy, nhất định sẽ nảy sinh lòng thương xót.

Nhưng Liễu Ngộ thì đừng nói là đau lòng, ngay cả mặt chính diện của Mộ Hoan chàng còn nhìn không rõ.

Lúc mở lời đáp lại, trong giọng nói của Liễu Ngộ còn mang theo vài phần nghi hoặc khó hiểu: “A Di Đà Phật, bần tăng đã gặp qua rất nhiều người, không nhận ra thí chủ cũng là lẽ thường tình.”

Hành Ngọc đứng bên cạnh nãy giờ rốt cuộc không nhịn được, quay đầu đi cười khẽ thành tiếng.

Rất tốt, nàng rất thích sự thẳng thừng này của Liễu Ngộ.

Mộ Hoan phen này thực sự bị nghẹn họng.

Nhận thấy vị Phật tử này không dễ tiếp cận, Mộ Hoan liền chuyển mũi dùi sang Hành Ngọc: “Lạc chủ đang cười chuyện gì vậy?”

“Cười ngươi không biết tự lượng sức mình.” Hành Ngọc nhếch môi, thản nhiên đáp.

Trước khi Mộ Hoan kịp mở miệng lần nữa, Hành Ngọc đã nhìn về phía Ngôn Trác ở phía sau: “Mộ chủ chỉ lo chú ý đến đối tượng nhiệm vụ của ta, chẳng lẽ không sợ sẽ làm tổn thương Ngôn đạo hữu sao?”

Bốn chữ đối tượng nhiệm vụ vừa thốt ra, Liễu Ngộ không nhịn được mà lần chuỗi hạt màu đen trong tay.

Ngôn Trác vốn vẫn im lặng đứng phía sau bèn chắp tay với Hành Ngọc.

Hắn chẳng thèm liếc nhìn Mộ Hoan, nhạt giọng nói: “Ta đi trước một bước.”

Dứt lời liền xoay người lên lầu.

Mộ Hoan cắn môi, lưỡng lự một hồi giữa nhiệm vụ nội môn và Liễu Ngộ, cuối cùng vội vàng xoay người chạy theo sau Ngôn Trác.

Hành Ngọc không còn chú ý đến họ nữa.

Nàng nhìn sang Liễu Ngộ: “Có muốn ngồi lại đại sảnh dùng cơm tối không?”

“Được.” Liễu Ngộ gật đầu.

Dùng xong bữa tối, cả ba lên lầu trở về phòng nghỉ ngơi.

Hành Ngọc đứng bên bàn luyện chữ, luyện một hồi lâu, nàng mới buông bút lông trong tay, trầm tư suy nghĩ về nguyên do Ngôn Trác và Mộ Hoan xuất hiện ở nơi này.

Nàng cùng Liễu Ngộ lặn lội từ phạm vi thế lực của Vô Định Tông đến Bình Thành là để hoàn thành cuộc đánh cược.

Vậy còn đám người Ngôn Trác thì sao?

Nên biết Bình Thành cách Đạo Tông vô cùng xa xôi, dù ngự kiếm phi hành cũng phải mất gần một tháng trời.

Suy nghĩ hồi lâu vẫn chẳng tìm ra manh mối, Hành Ngọc đành tạm thời nén nỗi nghi hoặc xuống.

Nửa đêm, bên ngoài đổ mưa.

Hành Ngọc đang khoanh chân đả tọa, nghe tiếng mưa rơi tí tách thì chậm rãi mở mắt.

Khi nàng đứng dậy để khép cửa sổ, chợt chú ý thấy nơi xa có một bóng hình khoác áo cà sa thoáng lướt qua.

Nhưng khi Hành Ngọc định thần nhìn kỹ lại, nàng chẳng còn thấy gì nữa.

“Áo cà sa?”

“Bình Thành này ngoài Liễu Ngộ và tiểu hòa thượng Liễu Niệm ra, còn có phật tu nào khác sao?”

Chẳng hiểu vì sao, nhìn những hạt mưa bụi theo gió tạt vào trong phòng, Hành Ngọc luôn có cảm giác mưa gió sắp bủa vây.

Sáng sớm hôm sau, mưa đã tạnh hẳn. Ba người Hành Ngọc lại một lần nữa tìm đến cây cầu vòm phía thành Bắc.

Có lẽ nhờ sự tuyên truyền của ông lão ngày hôm qua, hôm nay bá tánh vây quanh Liễu Ngộ ngoài việc tụng đọc điển tích Phật môn, còn bắt đầu hỏi han về những trăn trở của mình, mong được Liễu Ngộ giúp giải đáp nghi hoặc.

Lại có người cầu xin Liễu Ngộ xem bệnh cho người thân.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Suốt cả ngày trời, quanh người Liễu Ngộ luôn chật ních người.

Hành Ngọc ngồi bên cạnh cũng cảm thấy ồn ào đến nhức cả tai.

Nhưng Liễu Ngộ vẫn bình thản như cũ, dường như đã hoàn toàn thích nghi với điều này.

“Thật là náo nhiệt quá đi.”

Trên cây cầu vòm bất chợt vang lên một tiếng cảm thán.

Hành Ngọc đang ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nghiêng đầu nhìn lại thì thấy Mộ Hoan, Ngôn Trác cùng Chu Sang đang đứng trên cầu.

Hành Ngọc nhạt giọng: “Người đến cũng thật đông đủ.”

Mộ Hoan cười: “Lạc chủ không hoan nghênh sao?”

Hành Ngọc nhún vai: “Đây đâu phải địa bàn của ta, ta có hoan nghênh hay không thì chẳng phải ngươi cũng đã tới rồi đó sao.”

Mộ Hoan phất tay áo.

Ngay sau đó, nàng ta đã hiện diện trước mặt Hành Ngọc: “Ta thật là ngưỡng mộ Lạc chủ nha.”

“Ngưỡng mộ cái gì, ngưỡng mộ ta tiếp nhận nhiệm vụ nội môn công lược Phật tử sao?” Hành Ngọc lười biếng ngáp một cái, “Ngươi lộ rõ tâm tư dòm ngó Phật tử như vậy, không sợ nhiệm vụ nội môn của mình thất bại sao?”

Mộ Hoan che miệng cười duyên: “Ôi chao, chẳng còn cách nào khác, ta chỉ hy vọng cái tên ngốc kia có thể yêu con người thật của ta thôi.”

Hành Ngọc mới chẳng tin lời ma quỷ của nàng ta.

Nhưng phải thừa nhận rằng, Mộ Hoan ở phương diện nào đó quả thực tự tin đến tột độ.

Hành Ngọc tiến lại gần nàng ta một chút, lên tiếng hỏi: “Nể tình đồng môn, Mộ chủ có thể cho biết vì sao các ngươi lại xuất hiện ở Bình Thành không?”

Mộ Hoan liếc nàng một cái, nằm ngoài dự liệu của Hành Ngọc, nàng ta không hề giấu giếm: “Chúng ta tới đây để điều tra một vài chuyện.”

“Điều tra chuyện gì?”

“Đạo Tông có ba vị đệ tử nội môn bị kẻ khác dùng thuật thải dương bổ âm làm hại, giờ đã trở thành phế nhân. Hơn nữa, công pháp thải dương bổ âm này vốn dĩ xuất phát từ chính tông môn chúng ta.”

Hành Ngọc khẽ híp mắt.

Hợp Hoan Tông tuy bị coi là tà tông, nhưng công pháp đệ tử tu tập vốn là thuật song tu có lợi cho cả nam lẫn nữ.

Còn loại công pháp chỉ có lợi cho một bên như thải dương bổ âm này, từ mấy ngàn năm trước đã bị liệt vào hàng cấm thuật của tông môn.

Hành Ngọc hỏi: “Kẻ đó là đệ tử của tông môn ta sao?”

“Rất có khả năng.” Mộ Hoan dùng đầu ngón tay vân vê lọn tóc, uể oải nói, “Lúc đó ta đang rầu rĩ vì không có lý do gì để tiếp cận Ngôn Trác, vừa nghe thấy tin này liền xung phong nhận việc, nói là muốn thay tông môn thanh lý môn hộ.”

“Bởi vì nữ tu kia trúng phải thuật truy tung của Đạo môn nên chúng ta mới bám sát không rời, giờ thuật truy tung cho thấy ả ta đã vào Bình Thành rồi.”

Hành Ngọc nhíu mày: “Trong chuyện này, nếu cần giúp sức gì cứ việc lên tiếng.”

Mộ Hoan có chút kinh ngạc ngước mắt nhìn nàng: “…… Được, thêm một người thêm một sức.”

Trong khi hai người đang thấp giọng đàm luận, đám người Ngôn Trác và Chu Sang cũng từ phía bên kia cầu vòm đi tới.

Nhìn cảnh bá tánh vây quanh Liễu Ngộ, trên mặt Chu Sang hiện lên một tia kinh ngạc, cảm giác bất an trong lòng bỗng chốc dâng cao.