Lợi dụng miệng lưỡi sắc sảo của người kể chuyện để tuyên truyền, đó quả thực là một diệu kế. Nhưng trên đời này, chiêu số cao thâm hơn vẫn còn rất nhiều.
“Trên người huynh có tiền đồng không?”
Khi vừa bước ra khỏi tửu lầu, Hành Ngọc nghiêng đầu hỏi Liễu Ngộ. Thấy chàng gật đầu, nàng mới yên tâm sải bước về phía thành Bắc. Khu vực thành Bắc vốn là nơi tập trung phần lớn những người lao động nghèo từ nông thôn lên thành thị làm thuê. Họ là tầng lớp có cuộc sống thanh bần và gian nan nhất nơi phố thị này.
Giữa đường, Hành Ngọc mua một bản đồ Bình Thành được vẽ trên ngọc giản. Nàng chỉ cần đưa thần thức vào là có thể xem xét toàn cảnh vô cùng tiện lợi. Sau khi quan sát kỹ, nàng đưa ngọc giản cho Liễu Ngộ: “Chúng ta cần tìm một nơi có lưu lượng người qua lại lớn nhất ở thành Bắc.”
Tuy Liễu Ngộ chưa rõ nàng định làm gì, nhưng vẫn kiên nhẫn xem xét bản đồ theo yêu cầu của nàng. Một lát sau, chàng lấy thần thức ra khỏi ngọc giản: “Ở thành Bắc có một cây cầu hình vòm, những người đi làm thuê mỗi ngày đều phải đi qua đó để về nhà. Gần đó còn có một khu chợ, dân chúng thành Bắc muốn mua thức ăn cũng đều phải đi ngang qua nơi này.”
Nghe Liễu Ngộ nói vậy, Hành Ngọc vỗ tay tán thưởng: “Chính là chỗ đó, chúng ta trực tiếp qua đó đi.”
Bước vào khu vực thành Bắc, Hành Ngọc cảm nhận rõ rệt sự cũ kỹ của phố xá. Nhà ngói trắng tường đỏ rất hiếm gặp, thay vào đó đa phần là nhà vách đất. Trên đường, người qua lại ăn mặc chẳng mấy chỉnh tề, có người còn mang trên mình những bộ quần áo vá chằng vá chịt.
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ cũng nhận ra tình cảnh này. Chàng sóng vai cùng Hành Ngọc, nghiêng đầu nhìn nàng với ánh mắt ôn hòa: “Giờ thì Lạc chủ có thể nói ra chủ ý của mình chưa?”
Hành Ngọc đáp: “Ta muốn mượn miệng dân chúng truyền tai nhau để tuyên dương Phật pháp.”
Biện pháp của Hành Ngọc là bày một sạp hàng ngay bên cây cầu vòm, Liễu Ngộ và Liễu Niệm phụ trách giảng giải các mẩu chuyện Phật lý cho dân chúng. Bất cứ ai học thuộc được một câu chuyện sẽ được nhận một đồng tiền.
“… Chúng ta dùng Lưu Tức Thạch để ghi lại hơi thở của họ, mỗi người tối đa có thể nhận được năm đồng tiền. Dân thành Bắc có cuộc sống khó khăn, năm đồng tiền với họ không hề nhỏ. Để có thêm tiền, họ sẽ tìm cách để người già và trẻ nhỏ trong nhà cùng học thuộc chuyện Phật lý nhằm đổi lấy tiền đồng của chúng ta.”
Người kể chuyện ở tửu lầu chỉ tiếp cận được khách của tửu lầu. Nhưng khi dân chúng tự truyền tai nhau, đối tượng hướng đến sẽ là cả thành Bắc, thậm chí là toàn bộ Bình Thành!
Giải thích xong ý tưởng, Hành Ngọc hỏi Liễu Ngộ: “Huynh thấy phương pháp này thế nào?”
Liễu Ngộ suy nghĩ một chút, dùng giọng điệu thương lượng hỏi nàng: “Chúng ta đổi tiền đồng thành thứ khác có được không?”
Hành Ngọc khó hiểu: “Vì sao?”
“Dùng tiền tài để đả động, liệu họ có thực sự vì thế mà tín ngưỡng Phật môn hay không? Cho dù có tín ngưỡng, liệu sự tín ngưỡng đó có thuần túy hay chăng?” Liễu Ngộ hỏi nàng. Theo chàng, sự quy y chân chính phải xuất phát từ lòng hướng thiện bên trong.
Hành Ngọc hơi ngẩn ra: “Huynh nói đúng. Là ta bị biểu tượng che mắt. Tuyên truyền chuyện Phật lý không phải trọng điểm, làm cho dân chúng tín ngưỡng Phật môn mới là thứ chúng ta cần tranh thủ.” Nàng dường như đã hơi xem nhẹ sức nặng của hai chữ tín ngưỡng.
Nghĩ đến cảnh Liễu Ngộ từng tặng kẹo cho Mãn Tuyết Nhi, Hành Ngọc cười nói: “Vậy đổi thành kẹo thì sao? Dân thành Bắc nghèo khổ, vậy chúng ta hãy tặng cho họ một chút dư vị ngọt ngào đi.”
Liễu Ngộ rũ mắt khẽ lần tràng hạt, nhỏ giọng đáp: “Ý tưởng này rất hay.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ba người đi tới bên cây cầu vòm. Hành Ngọc lấy từ nhẫn trữ vật ra một chiếc bàn ngọc, lại lấy ra một túi lớn kẹo sữa cùng mấy cuốn truyện Phật lý đã đóng thành sách đặt lên bàn. Xong xuôi, nàng vỗ tay nói với Liễu Ngộ: “Việc còn lại giao cho huynh đó.”
Nàng phụ trách bày mưu tính kế, còn việc dùng tài hùng biện để tuyên dương thì để Liễu Ngộ lo. Nàng rất muốn xem vị Phật tử vốn dĩ ít nói này khi truyền đạo liệu có trở nên hoạt ngôn hơn không.
Liễu Ngộ chắp tay: “Tiếp theo cứ giao cho bần tăng và sư đệ.” Nói xong, chàng đứng tại chỗ kiên nhẫn quan sát chứ không vội vã hành động.
Hành Ngọc ngồi trên một phiến đá, nghiêng đầu lười biếng nhìn chàng. Lúc này đang là buổi chiều, thỉnh thoảng có vài người lớn đi ngang qua cầu vòm, họ vội vã đi tới, đôi khi ném cái nhìn tò mò về phía Liễu Ngộ và Hành Ngọc rồi lại nhanh chóng rời đi. Khi nắng đã dịu, nhiều đứa trẻ thức dậy sau giấc ngủ trưa kéo ra cầu vòm chơi đùa.
Trong đó có một bé gái ăn mặc sạch sẽ bị bạn bè bôi tro lên mặt, ánh mắt lập tức rơm rớm tỏ vẻ uất ức. Liễu Ngộ cầm cuốn truyện Phật lý đi về phía cô bé. Từ góc độ của Hành Ngọc, nàng thấy chàng ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào cô bé, mở một trang sách có hình vẽ và ôn tồn kể chuyện.
Tiếng gió nhè nhẹ đưa giọng nói của Liễu Ngộ và cô bé lọt vào tai Hành Ngọc: “Tiểu hòa thượng thích ăn thịt nói: Rượu thịt qua đường ruột, Phật tổ ở trong lòng. Đây là lời của một vị cao tăng Phật đạo để lại đấy.”
Cô bé ngây ngô nói theo: “Tiểu hòa thượng ăn thịt nói: Rượu thịt qua đường ruột, Phật tổ ở trong lòng…”
Liễu Ngộ nói: “Lão phương trượng mỉm cười bất đắc dĩ, ngài bảo tiểu hòa thượng: Vậy con có biết bài thơ này còn có vế sau không?”
Đợi cô bé bập bẹ thuộc lòng được câu chuyện, Liễu Ngộ lấy ra một viên kẹo sữa đưa cho bé. Cô bé không nhận kẹo ngay mà ngước nhìn chàng, nghiêm túc hỏi: “Hòa thượng ca ca ơi, huynh có thể tự tay đút kẹo cho muội ăn không? Trước kia ca ca của muội cũng hay đút cho muội như vậy. Đút xong huynh ấy còn xoa tóc muội nữa. Nhưng huynh ấy đi đánh trận hai năm rồi, muội mãi chưa được gặp huynh ấy.”
Nghe vậy, Liễu Ngộ rũ mắt giúp cô bé bóc lớp giấy gói kẹo sữa. Sau khi đút kẹo xong, chàng ngập ngừng giơ tay xoa nhẹ lên mái tóc được chải chuốt gọn gàng của cô bé: “Được rồi, đi chơi với các bạn đi.”
“Cảm ơn hòa thượng ca ca ạ!” Cô bé ngậm kẹo trong miệng, giọng nói có chút mơ hồ.
Chứng kiến cảnh tượng này, Hành Ngọc cảm thấy Liễu Ngộ thực sự quá đỗi dịu dàng. Cái vẻ ngoài lạnh lùng như sương muối chỉ là ấn tượng ban đầu, chỉ khi tiếp xúc sâu mới thấy được sự dịu dàng vô hạn giấu sau lớp vỏ ấy.
Tiểu cô nương lon ton chạy về phía đám bạn, đôi mắt sáng rực kể điều gì đó. Đám trẻ nghe xong liền hớn hở chạy đến vây quanh Liễu Ngộ. Chàng vốn chẳng lạ gì cảnh này, trước kia ở Vô Định Tông chàng vẫn thường xuống núi truyền đạo. Chẳng mấy chốc, đám trẻ đã trật tự đứng quanh nghe chàng kể chuyện.
Nửa canh giờ sau, vài đứa trẻ nhanh nhẹn đã thuộc được bảy tám mẩu chuyện, nhận lấy bảy tám viên kẹo sữa từ tay Liễu Ngộ. Chúng ăn một viên rồi nắm chặt số kẹo còn lại trong lòng bàn tay, muốn để dành để từ từ nhấm nháp vị ngọt ngào ấy.
“Mọi người nên về nhà rồi.” Liễu Ngộ nói.
“Hòa thượng ca ca ơi, ngày mai bọn muội lại tới nghe chuyện được không ạ? Thuộc chuyện mới thì vẫn được nhận kẹo chứ ạ?” Một đứa trẻ hỏi. Liễu Ngộ mỉm cười gật đầu.
Nhìn đám trẻ kéo nhau ra về, Liễu Ngộ xoay người lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Hành Ngọc. Chàng khẽ gật đầu, rồi lẳng lặng thu dọn sách vở trên sạp.
“Liễu Ngộ sư huynh.” Hành Ngọc đứng sau lưng chàng, nghiêm túc nói: “Ta cũng muốn giống như cô bé kia, muốn huynh đút kẹo cho ta ăn.”
“Giữa hai chúng ta chắc chắn là thân thiết hơn huynh với cô bé ấy nhiều. Đã là người quen thì đừng ngại ngùng, mau tới đây đi.”
Nghe câu này, Liễu Ngộ chưa kịp phản ứng thì Liễu Niệm đã bị sặc nước miếng, ho khụ khụ liên hồi. Liễu Ngộ liếc nhìn sư đệ một cái rồi mới quay lại nhìn Hành Ngọc. Khóe môi chàng dường như khẽ nhếch lên: “Lạc chủ nói đúng, người quen thì không nên ngại ngùng.”
Chàng bốc vài viên kẹo trên bàn, tiến tới vài bước đặt vào lòng bàn tay Hành Ngọc: “Làm phiền Lạc chủ tự mình ăn đi.”
Hành Ngọc khẽ thở dài: “Chi bằng thế này, không đút kẹo cũng được, nhưng xoa tóc thì có thể xem xét đấy.”
Nàng thuận miệng nói vậy, đồng thời bóc một viên kẹo ném vào miệng nhai ngấu nghiến. Vị ngọt vừa lan tỏa, nàng cảm thấy đỉnh đầu trĩu xuống, một luồng ấm áp lan ra từ tóc. Nhưng chưa kịp phản ứng thì người kia đã rút tay lại.
“Tuy không biết vì sao Lạc chủ lại đưa ra yêu cầu này,” Liễu Ngộ nói, “nhưng thời gian qua Lạc chủ đã dốc sức vì vụ cá cược rất nhiều, nếu chỉ là yêu cầu nhỏ thế này, bần tăng dường như không có lý do để từ chối.”
Hành Ngọc đưa tay tự xoa đầu mình: “Cho ta một lần nữa được không? Ta còn chưa kịp cảm nhận gì cả!”
Liễu Ngộ mỉm cười, trực tiếp xoay người không thèm nhìn nàng nữa. Hành Ngọc bĩu môi, lại tống thêm viên kẹo vào miệng.
Khi nàng ăn hết số kẹo trong tay, ánh hoàng hôn đã rải xuống, dân chúng dẫm lên ráng chiều bước qua cầu vòm để về nhà. Khi đi xuống cầu, họ vừa vặn đi qua sạp nhỏ này. Tiểu hòa thượng Liễu Niệm tự nhiên tiến lên ngăn vài người dân tò mò lại, mời họ đến sạp để Liễu Ngộ giảng giải kinh Phật. Hai sư huynh đệ phối hợp rất ăn ý, rõ ràng là đã làm việc này rất nhiều lần.
Mãi đến khi trời tối hẳn, ba người mới quay về tửu lầu. Sắp bước vào cửa, Hành Ngọc đột nhiên dừng chân, nhìn về phía tay trái. Nhưng ở đó chỉ có lưa thưa vài người dân qua lại, không có gì bất thường.
“Có chuyện gì vậy?” Liễu Ngộ dừng lại hỏi khẽ.
“Không có gì.” Hành Ngọc lắc đầu. Vừa rồi nàng ngửi thấy một mùi hương hoa hợp hoan cực nhạt phảng phất, và ngọc bài trong nhẫn trữ vật của nàng cũng khẽ rung lên. Chẳng lẽ trong Bình Thành này có đồng môn của nàng lui tới?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong tửu lầu luyện kiếm không tiện, nên sau khi tắm rửa, Hành Ngọc đứng bên bàn nghiêm túc luyện chữ. Xong xuôi, nàng thổi tắt nến, khoanh chân ngồi trên giường tu luyện.
Sáng sớm hôm sau, dùng xong bữa sáng, ba người lại đến chân cầu vòm thành Bắc. Họ bày biện như hôm qua, nhưng phần thưởng ngoài kẹo sữa còn có thêm hai hộp bánh ngọt. Lúc này là giờ dân chúng hối hả ngược xuôi. Một thiếu phụ trẻ tuổi với gương mặt phờ phạc đi ngang qua sạp, ngập ngừng một lát rồi tiến về phía Liễu Ngộ.
“Đại sư, tối qua ta nghe con gái nói, nếu thuộc được một chuyện Phật lý là sẽ đổi được kẹo sao?” Nàng ta có chút ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến việc nhà không có tiền mua kẹo mà con gái lại đang tuổi thèm ăn đành dày mặt hỏi thăm.
Liễu Ngộ gật đầu. Người nọ thở phào, đọc rất nhanh câu chuyện “Rượu thịt qua đường ruột”. Đây là chuyện tối qua con gái kể cho nàng, và nàng đã cố công học thuộc lòng. Liễu Ngộ đưa một miếng bánh hoa quế đã đóng gói cho nàng ta.
Khi đón lấy bánh, Hành Ngọc vốn nãy giờ quan sát kỹ bỗng lên tiếng: “Nếu bây giờ thí chủ có thời gian, có thể học thuộc thêm một câu chuyện Phật lý nữa.” Nàng ta tính toán thời gian, cố ý đi làm sớm nên vẫn đủ thời gian học chuyện mới, vì các mẩu chuyện này khá ngắn.
“Liễu Ngộ sư huynh, huynh hãy kể cho nữ thí chủ này nghe chuyện ‘Phật tử Vô Nhạc tọa thượng niết’ đi.” Hành Ngọc gợi ý. Thiếu phụ này gương mặt đầy vẻ sầu khổ, dường như đã không còn hy vọng vào cuộc sống. Câu chuyện “Tọa thượng niết” miêu tả cảnh tiên giới của Phật tổ sẽ khiến người ta sinh lòng hướng tới. Khi đã có lòng hướng tới, con người ta dễ dàng quy y Phật giáo và thắp lại hy vọng vào cuộc đời. Đây đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Liễu Ngộ ôn tồn kể chuyện. Thiếu phụ nghe vài lần rồi cũng bập bẹ đọc lại được. Nàng chưa kịp cảm nhận hết ý cảnh của câu chuyện, chỉ nhận lấy miếng bánh mới rồi vội vàng rời đi.
Liễu Ngộ nhìn theo bóng nàng ta, rồi mới quay sang nhìn Hành Ngọc. Hành Ngọc mỉm cười rạng rỡ: “Hy vọng nàng ấy có thể cảm nhận được chân lý của mẩu chuyện này.”
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ khẽ niệm Phật hiệu. Chàng cảm thấy Lạc chủ thực sự là người có tuệ căn sâu dày nhất mà chàng từng gặp.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 27](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)