Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 26
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 26

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2937 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 26

Khi Liễu Ngộ nghiêng mình nhường lối, Hành Ngọc rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao chàng lại có thể dứt khoát mời nàng vào phòng đến thế mà chẳng hề mảy may lo lắng về chuyện nam đơn nữ chiếc ở chung một phòng sẽ nảy sinh điều gì không thỏa đáng.

Hóa ra, tiểu hòa thượng Liễu Niệm đang ở ngay trong phòng của chàng để làm khóa lễ buổi tối.

“Tiểu hòa thượng, vì lẽ gì mà đệ lại muốn đến phòng sư huynh của mình để làm khóa lễ tối thế hả?” Hành Ngọc tiến tới ngồi xuống bên cạnh Liễu Niệm, mỉm cười hỏi khẽ một câu.

Liễu Niệm hừ nhẹ một tiếng trong mũi. Cũng thật may là cậu đã chủ động tìm qua đây.

Cái vị tiểu hòa thượng này tính tình trẻ con vẫn còn nặng, Hành Ngọc đương nhiên chẳng hề để tâm đến phản ứng ấy của cậu. Nàng vươn tay lật ngửa chén trà vốn đang úp ngược lại cho ngay ngắn, sau đó nhẹ nhàng đẩy về phía trước.

Liễu Ngộ sau khi đóng kỹ cửa phòng vừa vặn đi tới, trông thấy hành động này của nàng, chàng dường như đã hình thành một thói quen tự nhiên, tiến lên phía trước giúp nàng rót một chén nước trà rồi mới chậm rãi ngồi xuống.

Làn nước trà vẫn còn vương vấn hơi ấm nóng, hẳn là vừa mới được pha ra chưa lâu.

Hành Ngọc dùng bàn tay phải áp vào bưng lấy chén trà, vừa chờ cho nước trà nguội bớt vừa mở lời: “Vừa nãy khi ở dưới lầu một dùng cơm, hai người có chú ý thấy trong tửu lầu có người kể chuyện hay không?”

Liễu Niệm khép lại cuốn kinh thư, cái đầu nhỏ gật liên lịa: “Đệ có chú ý thấy, người kể chuyện kia đang giảng về những yêu hận tình thù của Tiếu trưởng lão bên Kiếm Tông, nghe qua quả thực vui buồn lẫn lộn, lâm ly bi đát.”

Chớ có nói người trong Tu chân giới là không biết đến chuyện bát quái thị phi. Ngay tại khúc dạo đầu của cuốn “Đại Lục Điển Tịch”, đã giới thiệu về tu sĩ như thế này:

Trộm lấy linh khí của thiên địa, đạp lên năm tháng để cầu trường sinh.

Thế gian này, đại đa số các tu sĩ cũng chẳng qua chỉ là những phàm nhân có phần lợi hại hơn một chút, thọ mệnh kéo dài hơn một chút mà thôi. Tất cả bọn họ đều có những nỗi yêu ghét và tình cảm của riêng mình.

Đều là những người thông minh nhạy bén, Hành Ngọc chỉ mới đơn giản đề cập tới một câu như thế, Liễu Ngộ đã lập tức đoán ra được tâm ý của nàng.

“Ý của Lạc chủ là, muốn mượn những người kể chuyện trong tửu lầu để mở rộng và quảng bá những mẩu chuyện nhỏ về Phật lý của chúng ta sao?”

Hành Ngọc búng tay một cái giòn tan.

Cùng người thông minh nói chuyện chính là nhẹ nhàng thư thái như vậy, chỉ cần tùy tiện nhắc đến một chút da lông bên ngoài, đối phương cũng đã có thể đoán định được tâm ý chân chính ẩn chứa bên trong của nàng.

“Vừa nãy trong lúc dùng cơm ta đã nghĩ tới rồi, kinh thư trong tay chúng ta chẳng qua cũng chỉ có một ngàn cuốn, muốn đem phân phát tận tay cho mỗi một người là một chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng nếu chúng ta bỏ ra chút bạc trắng cho những người kể chuyện và tửu lầu, khiến họ ở ngay tại tửu lầu giúp chúng ta tuyên truyền những câu chuyện nhỏ này, thì hiệu quả mở rộng khi ấy chắc chắn sẽ hoàn toàn khác biệt.”

Tửu lầu mở cửa làm ăn buôn bán, mỗi ngày lượng khách ra vào ít nhất cũng phải có tới hàng trăm người. Mà toàn bộ Bình Thành rộng lớn đến nhường này, tính ra ít nhất cũng phải có đến mấy chục tửu lầu lớn nhỏ khác nhau. Chỉ cần tiêu tốn một chút ngân lượng, nhưng hiệu quả tuyên truyền thu lại được so với việc ba người bọn họ chạy đến gãy chân, thét to đến khản cả cổ họng đều sẽ tốt hơn rất nhiều.

Liễu Ngộ rũ mắt trầm ngâm trong giây lát, không thể không cảm thán rằng lời Hành Ngọc nói quả thực có đạo lý sâu sắc. Thủ đoạn tuyên truyền này, quả thật là từ trước tới nay chàng chưa từng nghĩ tới.

“Vậy thì ngày mai chúng ta liền thử xem hiệu quả ra sao.”

Hành Ngọc gật đầu, nâng chén trà lên nhấp một ngụm nước ấm: “Kỳ thật, hiện tại ta đang tò mò không biết Tiêu Dao Tử bên kia sẽ áp dụng thủ đoạn gì.”

“Liệu bọn họ có khi nào đụng hàng với chúng ta hay không?” Liễu Niệm gãi gãi đầu, thắc mắc hỏi một câu.

Hành Ngọc khẽ nhíu mày.

Phương pháp này kỳ thực cũng không tính là quá khó để nghĩ ra. Mấy vị đệ tử kia của Tiêu Dao Tử đều đã đến Bình Thành từ trước cả bọn họ, nếu như đối phương thật sự đã nhanh chân hơn một bước mà liên hệ với những người kể chuyện, vậy thì phe bọn họ sẽ có chút chịu thiệt.

Liễu Ngộ nhìn về phía Liễu Niệm: “Liễu Niệm, đệ đi dò hỏi chưởng quầy của tửu lầu này, xem thử liệu có người của Đạo môn tìm tới họ hay không.”

“Vâng.”

Liễu Niệm nhảy xuống khỏi ghế, chạy nhanh ra ngoài.

Một lát sau, cánh cửa phòng đang khép hờ bị người từ bên ngoài đẩy ra, Liễu Niệm mang theo dáng vẻ tâm sự nặng nề mà đẩy cửa bước vào trong phòng.

“Sư huynh, Lạc chủ, chưởng quầy kia nói rằng từ hai ngày trước đã có người của Đạo môn liên hệ với lão, tốn một số tiền lớn để bắt đầu tuyên truyền về những điển cố của Đạo giáo kể từ ngày mai.”

Quả nhiên, tình huống xấu nhất đã xuất hiện. Tại cái thời đại mà việc lưu thông tin tức vốn chẳng được tính là tiện lợi này, nhóm người Tiêu Dao Tử đã chuẩn bị vô cùng chính xác, bắt lấy con đường lưu chuyển tin tức dễ dàng nhất.

Hành Ngọc mím môi, nhưng cũng chẳng tính là quá kinh hoảng. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Liễu Niệm: “Đệ có nghe ngóng được bọn họ định tuyên truyền những điển cố Đạo giáo như thế nào không?”

“Cũng chỉ là một vài mẩu chuyện vốn đã khá quen thuộc, bọn họ còn để lại cả một đống đạo kinh, muốn để người kể chuyện đến lúc đó ngồi trên đài mà đọc tụng vài đoạn kinh văn.”

Hành Ngọc xoay chén trà trong tay: “Ta nghĩ bọn họ hẳn là đã chào hỏi hết thảy những người trong các tửu lầu rồi. Bọn họ đã dùng đến thủ đoạn này, chúng ta mà lại dùng theo thì cũng chẳng còn gì thú vị nữa.”

Ngẫm nghĩ một hồi, Hành Ngọc mới nói: “Ta có một vài ý tưởng vẫn chưa được chín muồi cho lắm, cụ thể ra sao thì cứ chờ đến ngày mai xem thế nào đã.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại Nhạc Cư Lâu, căn phòng hạng nhất.

Tiêu Dao Tử cùng với bốn đệ tử đang ngồi vây quanh lại với nhau.

Tiêu Dao Tử nhìn về phía Chu Sang: “Những việc mà vi sư đã thông báo cho con, con đã làm đến đâu rồi?”

Chu Sang bắt ấn hành lễ, kính cẩn hồi bẩm: “Xin sư phụ cứ yên tâm, sau khi nhận được thư truyền tin của sư phụ, con đã vội vàng mang theo mấy vị sư đệ không quản ngày đêm mà đuổi tới Bình Thành. Ngay sau khi tiến vào trong thành, việc đầu tiên chính là đi liên hệ tốt các đại tửu lầu, sau đó mới vào ở Nhạc Cư Lâu để chờ đợi sư phụ giá lâm.”

Tiêu Dao Tử khẽ vuốt chòm râu dài, đối với cách làm việc này của đại đồ đệ mình thì thập phần vừa ý: “Vậy thì tốt, lần này bần đạo nhất định phải thắng được vị Phật tử kia, dùng việc này để dương danh Hư Không Minh của ta, dương danh uy vọng của Đạo môn ta!”

Vào thời điểm vạn năm về trước, Đạo môn vốn dĩ hưng thịnh hơn so với Phật môn đôi chút. Nhưng kể từ sau khi họa tà ma xuất hiện, bởi vì các thủ đoạn của Phật môn có thể khắc chế được tà ma, nên Phật môn đã mở rộng cửa môn phái, thu nhận đệ tử khắp nơi. Trong cuộc chiến ấy, tuy vô số phật tu phải hy sinh, nhưng cũng nhờ đó mà họ được rèn luyện vô cùng mạnh mẽ. Phật môn không ngừng xuất hiện những bậc kỳ tài, cuối cùng đã mở ra một thời kỳ huy hoàng.

Tiêu Dao Tử thân là người của Đạo môn, đối với những chuyện cũ năm xưa này vẫn luôn có chút canh cánh trong lòng, không sao buông xuống được.

Sau khi Chu Sang chúc mừng sư phụ mình xong, mới cất tiếng hỏi: “Sư phụ, còn tình huống của Phạm sư đệ thì sao rồi ạ?”

Vừa nhắc tới Phạm Trường Bình, sắc mặt của Tiêu Dao Tử liền có chút u ám. Lão vỗ vỗ lên bả vai của Chu Sang, ôn tồn nói: “Vi sư biết con và Phạm sư đệ của con có quan hệ vô cùng tốt, chuyện này thật sự là một món nợ hồ đồ, ngày hôm nay con đã quá xúc động rồi.”

Đôi mắt Chu Sang xoạt một cái đã đỏ hồng lên. Hắn nắm chặt hai tay thành quyền, hung hăng nện mạnh xuống mặt bàn một cái: “Nữ tu Hợp Hoan Tông kia thật sự là quá đỗi đáng hận.”

“Những vị đệ tử thân truyền của các danh môn đại phái đó, đương nhiên là trong tâm luôn ôm giữ thói ngạo mạn.” Một vị sư đệ trong số đó lên tiếng châm chọc.

Tiêu Dao Tử dưới gối có không nhiều đệ tử thân truyền, quan hệ của mấy người bọn họ đều rất tốt. Nhìn thấy đồ đệ nào cũng đều canh cánh trong lòng về cái chết của Phạm Trường Bình như vậy, trong tâm Tiêu Dao Tử cảm thấy vô cùng vui mừng. Lão vuốt vuốt chòm râu dài, ôn hòa trấn an: “Ả ta đang ở cùng một chỗ với vị Phật tử kia, hiện tại vi sư không tiện ra tay. Chờ cho chuyện tỷ thí này kết thúc, vi sư sẽ chọn lúc ả ta đi lẻ một mình mà gây khó dễ một phen, làm nhụt đi nhuệ khí và thói ngạo mạn của ả ta!”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sắc trời từ tối tăm mờ mịt dần hửng sáng, rồi chẳng mấy chốc, ánh nắng đã rực rỡ bao phủ khắp không gian.

Liễu Ngộ cùng với Liễu Niệm xuống lầu, chiếm lấy một chiếc bàn nằm ở góc khuất tại tầng một. Sau khi bọn họ gọi xong đồ điểm tâm sáng, Liễu Ngộ mới truyền âm cho Hành Ngọc, bảo nàng xuống lầu để dùng chút đồ ăn.

Hành Ngọc xuống lầu, bưng lấy một ly sữa đậu nành uống vài ngụm nhỏ.

Quy mô của tửu lầu này tuy rằng không lớn bằng Nhạc Cư Lâu, nhưng ở tại Bình Thành này cũng được tính là hạng nhất hạng nhì. Ở ngay bên cạnh tầng một của tửu lầu có thiết lập một cái đài cao, diện tích cũng không lớn, hẳn là nơi dành cho người kể chuyện ngồi ở phía trên để diễn tích.

Giờ này vẫn còn sớm, người kể chuyện đã dọn một chiếc ghế ngồi ở trên đó, nghiêm túc lật xem cuốn sách ở trong tay mình, nhưng vẫn chưa mở miệng giảng bài. Hẳn là ông ta muốn chờ cho khách khứa trong tửu lầu đông đúc hơn một chút, không khí náo nhiệt lên rồi mới bắt đầu bài giảng của mình.

Hành Ngọc cũng không hề vội vã, sau khi ăn xong bữa sáng, nàng định từ trong nhẫn trữ vật lấy hạt thông ra. Kết quả là thần thức thăm dò vào trong nhẫn trữ vật tìm tới tìm lui, đều chẳng thấy một hạt thông nào. Nàng phát hiện ra mấy ngày nay mình dường như đã ăn sạch bách toàn bộ chỗ hạt thông mất rồi.

Thần thức thu hồi lại, Hành Ngọc nhìn về phía Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, chỗ của huynh còn hạt thông không?”

“Chắc là còn.” Liễu Ngộ đáp lại một câu.

Chàng tìm kiếm một hồi, rất nhanh sau đó, Liễu Ngộ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một nắm hạt thông. Chàng đưa hơn phân nửa tới trước mặt Hành Ngọc, phần còn lại chưa đầy một nửa thì chia đều cho chàng và Liễu Niệm.

Tiểu hòa thượng Liễu Niệm: “……”

Liễu Ngộ liếc mắt nhìn cậu một cái, nhạt giọng nói: “Ham muốn ăn uống cũng là một loại tham dục.”

Đệ tử Phật môn đi theo con đường khổ tu là chính, ở phương diện ham muốn ăn uống này cũng cần phải biết khắc chế bản thân.

Liễu Niệm vội vàng giữ vẻ nghiêm nghị mà vâng lời.

Hành Ngọc nhìn thấy vậy thì cảm thấy buồn cười vô cùng. Nhưng đây là việc Liễu Ngộ đang dạy bảo sư đệ mình, nàng cũng không hề nhúng tay vào quản, chỉ lặng lẽ bẻ hạt thông của mình mà ăn.

Ba người bọn họ vừa ăn hạt thông vừa kiên nhẫn chờ đợi. Đợi cho đến khi chỗ hạt thông đã bị ăn gần hết, tửu lầu cũng đã hoàn toàn trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Có vị khách quen ngồi ở ngay cạnh người kể chuyện, cười hỏi: “Hôm nay liệu có điều gì mới mẻ để nghe không đây?”

“Đúng vậy đấy, mấy cái chuyện bát quái mà ông kể trước đây chúng tôi đều đã nghe đến chán ngấy cả rồi, nên mang tới chút gì đó mới lạ đi thôi.”

“Kỳ thật ta lại cảm thấy chuyện tình cảm giữa Thương tôn giả và đạo lữ của ngài ấy từ ngày hôm kia vẫn còn rất có ý nghĩa đấy chứ.”

“Chẳng lẽ ngoài chuyện bát quái ra thì không thể giảng cái gì khác hay sao?”

Người kể chuyện ngồi trên đài cao mái tóc đã hoa râm, nhìn qua đã có tuổi. Tính tình ông ta rất tốt, khẽ mỉm cười nói: “Chư vị cứ yên tâm, ngày hôm nay chúng ta sẽ nói về một vài điều thú vị. Khoảng thời gian này ta đã tìm hiểu rất kỹ về những giai thoại của các bậc tiền bối bên Đạo môn đấy.”

Để tạo sự chuẩn bị cho câu chuyện sắp giảng tiếp theo, người kể chuyện khẽ ho khan hai tiếng, bắt đầu đi vào chủ đề chính: “Nói về vị tổ sư khai sáng ra Đạo tông này ấy à…”

Hành Ngọc ngồi nghe một lát, phát hiện ra vị chưởng quầy ngày hôm qua quả thực không hề nói dối. Tiêu Dao Tử bọn họ quả nhiên là yêu cầu người kể chuyện trong tửu lầu kể về một vài mẩu chuyện Đạo môn vốn đã khá quen thuộc, chủ yếu là nhằm tuyên truyền những mặt tích cực của Đạo môn, muốn mượn điều này để khiến cho bá tánh nảy sinh tâm ý hướng về Đạo giáo.

Tính thú vị và tính bát quái của những câu chuyện này tương đối ít, trọng điểm nằm ở sự mới lạ. Các khách nhân trong tửu lầu, chỉ cần không có ai cố tình đi tìm hiểu về lịch sử Đạo môn, thì cơ bản đều chưa từng nghe qua những câu chuyện này bao giờ.

Chờ sau khi người kể chuyện kể xong hai mẩu chuyện, ông ta còn mở đạo kinh ra, vì các vị khách trong tửu lầu mà đọc tụng vài đoạn nội dung bên trong đó.

Hành Ngọc đã nghe toàn bộ quá trình ấy. Nàng dùng ngón trỏ tùy ý gõ gõ lên mặt bàn, nhạt giọng bình phẩm: “Nội dung vẫn còn đôi chút chưa được hay cho lắm.”

Tiểu hòa thượng Liễu Niệm dùng sức gật đầu tán đồng. Không sai, những mẩu chuyện nhỏ về Phật lý vừa có văn hay lại vừa có tranh đẹp, tính thú vị và tính dẫn dắt câu chuyện đều tồn tại song hành của phe họ, rõ ràng là vượt xa đối phương. Nhưng hiện tại, con đường truyền bá có lợi nhất đã bị đối phương khống chế mất rồi, bọn họ rốt cuộc phải dùng đến thủ đoạn gì mới có thể đem những mẩu chuyện Phật lý này truyền bá rộng rãi ra đây?

“Chúng ta đi bày quán thôi.” Hành Ngọc búng tay một cái, “Tiết kiệm chút thời gian, chúng ta cứ hành động trước đi đã, lát nữa ta sẽ giải thích cụ thể là phải hành sự như thế nào sau.”