Kẻ tu đạo thường mang theo pháp khí bên mình, đa phần là phất trần. Tiêu Dao Tử cũng chẳng ngoại lệ, lão khẽ vung cây phất trần trắng muốt trên tay, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác, nhìn chằm chằm vào tầng kết giới đang bao phủ quanh viện của Hành Ngọc.
Tầng kết giới ấy tỏa ra những quầng sáng vàng nhạt, khi không bị kẻ địch tấn công, trông nó vô cùng tĩnh lặng, bình thản. Thế nhưng, dưới sự dò xét kiên trì của Tiêu Dao Tử, lão dần cảm nhận được dưới vẻ bình lặng kia là mối nguy hiểm đang cuộn trào mãnh liệt.
Hành Ngọc khẽ nở nụ cười nơi đầu môi, kiên nhẫn chờ đợi hành động tiếp theo của lão.
“Ngươi là kẻ nào?”
Đến tận lúc này, Tiêu Dao Tử mới sực nhớ ra phải hỏi đến danh tính của Hành Ngọc.
Người tu đạo vốn thường mặc đạo bào, tóc búi gọn gàng theo quy củ Đạo gia. Thế nhưng thiếu nữ trước mắt dù khoác trên mình chiếc đạo bào xanh lơ, mái tóc dài lại chẳng thèm búi lên mà cứ thế buông xõa sau lưng, xem chừng không phải là người trong đạo môn.
Dung mạo nàng tú lệ thoát tục, thế gian hiếm thấy, nhưng điều khiến người ta khó lòng quên được chính là khí chất quanh thân nàng, đó là vẻ tùy ý mà kiêu hãnh. Khí chất ấy chỉ có thể toát ra từ một người mang lòng tự tin tuyệt đối. Kẻ vâng vâng dạ dạ hay lòng đầy tự ti, tuyệt đối không thể có được phong thái thu hút ánh nhìn đến thế.
Hơn nữa, sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, Tiêu Dao Tử nhận ra nàng không chỉ trẻ trung ở diện mạo, mà tuổi tác thực sự cũng chẳng lớn là bao. Khí độ nhường ấy, tuổi trẻ nhường ấy, lại sở hữu tu vi kinh người như vậy, rất có thể nàng là đệ tử nội môn, thậm chí là đệ tử nòng cốt của tám đại tông môn chính đạo hoặc năm đại ma phái tà đạo!
Đồ đệ Phạm Trường Bình của lão, rốt cuộc đã đắc tội với nhân vật tầm cỡ nào thế này!
Hành Ngọc khẽ cười, nàng cảm nhận được sát khí của Tiêu Dao Tử có chút ngưng trệ, xem ra lão đã nhận ra thân phận nàng không tầm thường. Nàng đưa tay chấp lễ, bình thản nói rõ thân phận của mình:
“Hợp Hoan Tông, Lạc Hành Ngọc.”
Hợp Hoan Tông? Đệ tử Hợp Hoan Tông sao lại xuất hiện ở nơi cách xa vạn dặm, vốn thuộc phạm vi thế lực của Vô Định Tông thế này?
Lòng đầy nghi hoặc, Tiêu Dao Tử khẽ chau mày: “Xin hỏi vị tiểu hữu này, vì cớ gì lại hạ thủ sát hại đệ tử của ta?”
“Phạm Trường Bình đã bị tà khí ma đạo ăn mòn, vốn là kẻ đáng tội chết!” Giọng Hành Ngọc đanh thép, vang vọng giữa không trung.
Ngay sau câu nói ấy, đôi mắt Tiêu Dao Tử trợn trừng kinh hãi, lão tựa như một con sư tử hung mãnh, tùy thời có thể lao thẳng về phía Hành Ngọc mà cấu xé: “Hoang đường! Đệ tử của ta sao có thể bị tà khí xâm nhập? Đệ tử Đạo môn tâm tính kiên định, đạo tâm vững vàng, đâu phải hạng mị tu chỉ biết dựa vào thuật song tu để tiến cấp như các ngươi có thể sánh bằng!”
Ngụ ý của lão rõ ràng là ngay cả loại đệ tử Hợp Hoan Tông như ngươi còn chưa bị tà khí ăn mòn, đệ tử của ta sao có thể sa chân vào tà đạo!
Hành Ngọc khẽ nhướng mày, chuyện này lại chuyển sang công kích cá nhân rồi. Dẫu sao nàng vẫn đang mang danh Thiếu chủ Hợp Hoan Tông, đương nhiên không thể giương mắt nhìn kẻ khác bôi nhọ danh tiếng tông môn mình.
Tay phải nàng siết chặt chuôi kiếm, chầm chậm rút trường kiếm ra khỏi vỏ, cười lạnh đáp trả: “Tâm tính đệ tử Hợp Hoan Tông ra sao, chẳng phiền người ngoài nhọc lòng lo lắng. Nếu tiền bối đã có công phu ấy, chi bằng hãy tự suy xét lại cách mình chọn lứa và dạy dỗ đệ tử thì hơn. Tại sao một đệ tử Đạo môn vốn chuyên tâm tu thân, mà mở miệng ra chỉ biết đến chuyện cá lớn nuốt cá bé, tùy ý sát sinh, lại còn để tà khí ma đạo gặm nhấm cả tâm can như vậy?”
Tính tình nóng nảy của Tiêu Dao Tử vốn nức tiếng khắp Hư Không Minh. Bởi vì Phạm Trường Bình có tính cách tương đồng, lại hiếu kính lão như cha ruột, nên từ khi thu nhận hắn, lão đã dồn hết tâm tư, công sức lẫn thời gian để giúp một kẻ tư chất tầm thường như hắn có thể bước chân vào Trúc Cơ kỳ trước tuổi ba mươi.
Lão không con cái, không tộc nhân, bởi vậy lão coi Phạm Trường Bình như cốt nhục của mình. Đó là lý do lão để lại hồn chú trên người hắn, và ngay khi hắn vừa chết, lão đã chẳng quản ngại vạn dặm xa xôi từ Hư Không Minh tìm đến tận đây.
Vừa nghe lời Hành Ngọc nói, lão lập tức nổi trận lôi đình, chẳng còn kiêng dè gì đến thân phận của nàng nữa.
“Một kẻ tiểu bối như ngươi, trước mặt ta mà dám ngông cuồng như vậy sao!”
Vừa dứt lời, Tiêu Dao Tử thúc giục linh lực trong cơ thể, cây phất trần trong tay lão bỗng chốc bành trướng với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Lão vung phất trần, quất mạnh vào tầng kết giới, tạo nên những tiếng va đập đanh tai, vang động cả một vùng.
Hành Ngọc đưa tay trái kết ấn, gia cố thêm linh lực vào kết giới. Nàng nhìn Tiêu Dao Tử, bên môi vẫn giữ nụ cười nhẹ bẫng: “Tiền bối chắc chắn muốn vì một tên đệ tử đã hóa thành tà ma mà ra tay với ta sao? Tiền bối, giờ ngài vẫn còn đường lui, bằng không ta e rằng đạo tâm của ngài sẽ bị tổn hại đấy!”
“Ngươi đang uy hiếp ta sao?” Trong mắt Tiêu Dao Tử lóe lên tia nhìn lạnh lẽo, lão lại điên cuồng thúc giục linh lực, nện phất trần vào kết giới tạo ra những âm thanh chói tai.
“Chỉ là lời khuyên chân thành mà thôi.” Hành Ngọc đáp.
Nàng thực sự đang nhắc nhở lão. Người trong Đạo môn rèn luyện tâm tính, yêu cầu cực kỳ khắt khe. Với bản tính cố chấp này của Tiêu Dao Tử, dù lão không bị tà khí ăn mòn thì cũng khó lòng tiến bước trên con đường trường sinh đại đạo được nữa. Thế nhưng Tiêu Dao Tử lúc này đã lún sâu vào cơn phẫn nộ, lão chỉ cảm thấy một kẻ tiểu bối như Hành Ngọc đang cậy vào thân thế địa vị để chế nhạo mình.
Lão không thèm đáp lời, chỉ đổi thủ ấn, tiếp tục oanh tạc kết giới.
Thấy đối phương nhất quyết không nghe khuyên bảo, Hành Ngọc cũng chẳng buồn nói thêm. Nàng tra kiếm vào vỏ, xoay người đi thẳng vào thư phòng, thản nhiên luyện chữ giữa những tiếng chấn động ầm ĩ bên ngoài.
Luyện chữ xong, cảm thấy có chút buồn chán, nàng dứt khoát vòng ra cửa sau của sân viện. Thừa dịp đòn tấn công trước đó của Tiêu Dao Tử vừa dứt và đòn tiếp theo còn chưa kịp giáng xuống, nàng mở một khe hở kết giới rồi chuồn mất, để mặc lão ở đó mà trút giận lên cái sân trống rỗng.
“Ra thì ra rồi, nhưng giờ đi đâu đây?”
Hành Ngọc che một chiếc dù giấy trắng tinh khôi, thong dong tản bộ trên phố nhỏ ngõ sâu, nghiêm túc suy ngẫm về vấn đề này.
“Đi tìm Liễu Ngộ vậy. Vừa hay có thể tính sổ với chàng, lại còn được than khổ đôi chút. Một kẻ tu vi Trúc Cơ đỉnh phong như mình, vốn nên được một vị Phật tử Kết Đan sơ kỳ bảo vệ mới đúng. Dẫu sao, việc mình gây hấn với tên đạo tu nóng nảy kia cũng là vì giúp vị Phật tử ấy phá án mà.”
Hành Ngọc cân nhắc một hồi, cảm thấy logic này vô cùng thuyết phục, liền cầm ô vui vẻ hướng về phía chùa Thanh Vân trên núi mà đi.
Mọi khi đi đến trước cổng chùa Thanh Vân, Hành Ngọc thường thấy hai tiểu sa di đứng đón. Hôm nay chẳng thấy bóng dáng ai, ngay cả trong chùa cũng vắng vẻ lạ thường.
“Chẳng lẽ trời mưa to quá, mọi người đều trốn đi nghỉ ngơi cả rồi sao?” Sau một thoáng trầm ngâm, nàng vẫn quyết định đi vào trong. Chùa vẫn mở cửa bình thường, nàng vẫn thấy vài vị khách hành hương đang thành tâm dâng hương, đi lại.
Khi đi ngang qua Tàng Kinh Các, Hành Ngọc bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên thanh thoát, quen thuộc. Giọng nói ấy đang tụng những đoạn Phạn văn khó hiểu nhưng lại có sức thôi miên kỳ lạ. Sau khi tụng xong một đoạn dài, người ấy lại đổi sang ngôn ngữ thông dụng để giảng giải ý nghĩa của đoạn kinh Phật vừa rồi.
Liễu Ngộ đang giảng kinh sao?
Hành Ngọc đứng dưới hành lang, thu lại chiếc dù giấy, rũ sạch nước mưa rồi vòng ra phía trước Tàng Kinh Các. Càng tiến lại gần, tiếng tụng kinh của Liễu Ngộ càng rõ ràng hơn. Chẳng biết có phải phản ứng tự nhiên của cơ thể hay không, mà vừa nghe tiếng kinh, Hành Ngọc đã không kìm được mà ngáp một cái, nàng đưa tay lau đi giọt nước mắt sinh lý nơi khóe mắt.
Bước qua ngưỡng cửa cao vút của Tàng Kinh Các, Hành Ngọc bước vào gian gác trang nghiêm và tĩnh mịch. Phía trước gác là một khoảng sân rộng, lúc này có hàng chục vị hòa thượng mặc tăng y đang khoanh chân ngồi đó. Ai nấy đều ngồi ngay ngắn, nghiêm túc lắng nghe vị Phật tử Phật pháp cao thâm này giảng kinh văn. Quanh đó còn có mười mấy vị khách hành hương đang chắp tay trước ngực, biểu cảm thành kính đứng nghe.
Hành Ngọc đưa mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở khoảng trống đối diện với Liễu Ngộ. Nàng bước tới, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc đệm hương bồ ném xuống đất rồi khoanh chân ngồi xuống. Nàng cũng chắp tay ra vẻ đang lắng nghe, nhưng kỳ thực lại nhắm mắt lại… tựa vào chiếc cột gỗ to lớn phía sau, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc nồng.
Thực ra, ngay từ lúc Hành Ngọc bước vào Tàng Kinh Các, Liễu Ngộ đã chú ý đến nàng. Trong lúc tạm dừng giữa hai đoạn kinh văn, chàng khẽ ngước mắt nhìn về phía nàng. Nàng có lẽ đã ngủ rất say, dáng ngồi bắt đầu xiêu vẹo, đôi bàn tay vốn đang chắp trước ngực giờ đã buông thõng xuống.
Đôi bàn tay đang lật giở kinh văn của Liễu Ngộ khẽ khựng lại. Cái này là… ngủ rồi sao?
Dẫu sao ngồi ngủ cũng chẳng thể thoải mái bằng nằm, tuy giọng của Liễu Ngộ rất dễ ngủ nhưng Hành Ngọc chỉ chợp mắt được nửa canh giờ đã mơ màng tỉnh giấc. Vừa lúc ý thức quay lại, nàng nghe thấy Liễu Ngộ đang ngồi phía trên thản nhiên nói: “Kinh văn hôm nay giảng đến đây thôi, chư vị hãy về làm khóa lễ buổi tối đi.”
Các vị hòa thượng lần lượt đứng dậy, chắp tay bái tạ Liễu Ngộ. Khách hành hương cũng theo dòng người rời khỏi Tàng Kinh Các trang nghiêm.
Hành Ngọc lách qua dòng người, rảo bước đi đến bên cạnh Liễu Ngộ. Hôm nay chàng mặc một bộ tăng bào màu trăng non, khí chất lạnh lùng thường ngày dường như vơi bớt, thay vào đó là vẻ dịu dàng như ánh trăng trải trên làn sương, thu hết thảy phong thái vô tận của thế gian vào lòng. Thật là một bậc nam nhi tuấn tú lạ thường. Đẹp đẽ nhường này, bảo sao lại khiến hạng yêu nữ như Mộ Hoan phải thầm thương trộm nhớ.
Hành Ngọc nhìn chàng đang thu dọn kinh thư trên bàn, cũng bắt chước điệu bộ của các hòa thượng, chắp tay trước ngực, thành kính khen ngợi: “Vừa rồi ngồi dưới nghe Liễu Ngộ sư huynh giảng kinh, ta thấy Phật pháp thật sâu sắc nhiệm màu, bản thân cũng lĩnh hội được không ít điều hay.”
Lời tâng bốc ngọt xớt thế này, ai mà chẳng thích nghe. Để công lược vị Phật tử này, nàng chẳng ngại giả vờ như mình rất có hứng thú với Phật pháp.
Liễu Ngộ: “…”
Chàng đã thu dọn xong kinh thư, ôm chúng vào lòng, ánh mắt dừng lại trên người Hành Ngọc, chân thành đáp: “Lạc chủ quả thực lĩnh hội được không ít. Mấy ngày nay Lạc chủ không nghỉ ngơi tốt sao? Vừa rồi thấy Lạc chủ ngủ say lắm đấy.”
Tiểu hòa thượng Liễu Niệm đứng bên cạnh cũng đang ôm kinh thư, nghe vậy suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Sư huynh thật oai phong! Thấy yêu nữ này bị bóc mẽ, cậu hả dạ vô cùng!
Thế nhưng da mặt Hành Ngọc vốn dày. Dù bị nói trúng tim đen, nàng vẫn bình thản mỉm cười: “Thực ra là thế này, hôm nay có một tu sĩ Kết Đan sơ kỳ cứ liên tục gây huyên náo bên ngoài viện của ta, làm ta chẳng thể nào chợp mắt được, đành phải chạy đến đây tìm huynh.”
Nàng khẽ nháy mắt phải với Liễu Ngộ: “Huynh biết đấy, ở bên cạnh một vị tu sĩ Kết Đan kỳ như huynh, ta mới thấy có cảm giác an toàn.”
Liễu Ngộ lại chỉ chú ý đến vế đầu câu nói của nàng. Chàng khẽ khựng bước: “Hoa Thành xuất hiện tu sĩ Kết Đan?” Suy nghĩ một lát, chàng lập tức đoán ra thân phận của đối phương: “Là Tiêu Dao Tử kia sao?”
Hành Ngọc gật đầu.
Liễu Ngộ khẽ chau mày, chàng bước qua cửa gỗ Tàng Kinh Các, nhấc chiếc dù giấy đặt cạnh cửa lên, che dù bước vào màn mưa. Hành Ngọc chẳng thèm ngó ngàng gì đến chiếc dù của mình, nhanh chân lao vào mưa, chen vào dưới tán dù của Liễu Ngộ.
Bốn mắt nhìn nhau, Liễu Ngộ khẽ nghiêng đầu nhìn nàng một cái. Hành Ngọc lên tiếng giải thích: “Ta không mang dù.”
Bên cạnh cửa Tàng Kinh Các vẫn còn hai chiếc dù khác. Một chiếc là của Liễu Niệm. Liễu Niệm đưa tay cầm lấy dù của mình, vừa hay nghe thấy lời Hành Ngọc nói, đôi mắt cậu lập tức trợn tròn, nhìn trân trân vào chiếc dù giấy màu trắng vẫn đang bị chủ nhân bỏ rơi ở góc cửa.
“Sư huynh!!!” Liễu Niệm gọi to.
“Liễu Niệm, giúp Lạc chủ mang theo chiếc dù của nàng ấy đi.” Liễu Ngộ ngắt lời cậu, trực tiếp dặn dò, xem như ngầm đồng ý cho Hành Ngọc cùng che chung một chiếc dù với mình.
“Sư huynh…” Liễu Niệm gãi gãi đầu, nhìn theo hai bóng hình đã đi xa dần, cậu thiếu niên nhỏ tuổi thở dài một tiếng thườn thượt, đành cam chịu bung dù của mình lên. Trước khi bước vào màn mưa, cậu còn hậm hực vớ lấy chiếc dù giấy của Hành Ngọc, rảo bước đuổi theo hai người phía trước.
Chiếc dù giấy này vốn không lớn, không gian dưới tán dù vì thế cũng chẳng rộng rãi gì. Liễu Ngộ và Hành Ngọc vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Để tránh cho nàng bị ướt, chàng nghiêng hẳn phần lớn tán dù về phía nàng, khiến một nửa thân mình chàng đều lộ ra ngoài mưa.
Cách che dù này của chàng thực chẳng thú vị chút nào. Hành Ngọc không trêu chọc chàng nữa, nàng đưa tay đẩy nhẹ, đưa tán dù trở lại ngay ngắn trên đầu Liễu Ngộ. Nàng tùy ý niệm một câu chú Tịnh Y Quyết lên người chàng, khiến bộ tăng bào kia lập tức khô ráo trở lại.
“Ta nói này, sao huynh lại cứng nhắc, khó bảo đến thế nhỉ.” Hành Ngọc cười nói. Nàng tự tạo quanh mình một lớp kết giới mỏng, nước mưa chưa kịp chạm vào người đã bị chặn lại hết.
Lúc này, họ đang rảo bước giữa rừng cây bạch quả lá đã chuyển vàng khô. Nụ cười của Hành Ngọc tươi tắn, rạng rỡ, khí chất linh động trên người nàng dường như muốn thắp sáng cả khu rừng đang bị sương mờ che phủ này.
Liễu Ngộ chắp tay: “Bần tăng không rõ.”
Câu trả lời này khiến Hành Ngọc cứng họng. Nàng không nói thêm gì nữa, lùi lại vài bước lấy chiếc dù từ tay Liễu Niệm rồi tự mình che. Dẫu sao việc duy trì kết giới để che mưa cũng khá tiêu tốn linh lực, cứ dùng dù cho lành.
Liễu Ngộ đưa câu chuyện quay lại với Tiêu Dao Tử: “Tiêu Dao Tử lần này đến là để báo thù cho Phạm Trường Bình?”
“Chắc là vậy.”
“Lão có biết chuyện Phạm Trường Bình bị tà khí xâm nhập không?” Thấy Hành Ngọc gật đầu, vẻ mặt Liễu Ngộ bình thản: “Vậy bần tăng sẽ cùng Lạc chủ đi một chuyến, gặp vị Tiêu Dao Tử đó xem sao.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong sân viện của Hành Ngọc vẫn thỉnh thoảng vang lên những tiếng nổ vang rền. Xem ra, Tiêu Dao Tử này rất cố chấp, vẫn đang ráng sức phá giải kết giới của nàng.
“Đừng đánh nữa!” Hành Ngọc từ xa đã lên tiếng gọi.
Tiêu Dao Tử giật mình quay lại. Nhìn thấy Hành Ngọc, đầu tiên lão lộ vẻ kinh ngạc, rồi khi nhận ra sự tình, gương mặt lão đỏ bừng lên vì phẫn nộ: “Vừa rồi ngươi vốn không có ở trong viện sao?!”
“Tiền bối cứ đùa, ta đâu có hứng thú ngồi yên trong đó chờ ngài phá kết giới chứ.”
Tiêu Dao Tử định mở miệng mắng chửi tiếp, nhưng khóe mắt chợt quét thấy bóng dáng Liễu Ngộ đang từ từ tiến lại phía sau Hành Ngọc. Cơn giận trên mặt lão chợt khựng lại, rồi dần tan biến. Trong phút chốc, lão đã lấy lại dáng vẻ nho nhã, lễ độ nhưng đầy kiêu ngạo như lúc ban đầu.
“Vị này là người của Vô Định Tông sao?”
Liễu Ngộ chắp tay: “Bần tăng pháp hiệu Liễu Ngộ.”
Mối quan hệ giữa Đạo môn và Phật môn vốn chẳng mấy hòa hợp, nhất là người của Hư Không Minh lại càng căm ghét Phật môn. Vừa thấy Liễu Ngộ, mọi địch ý của Tiêu Dao Tử lập tức dồn cả lên người chàng. Lão giơ phất trần lên, ánh mắt đầy hiểm độc nhìn Liễu Ngộ: “Hóa ra đây chính là ánh sáng của Phật môn trong lời đồn.”
“Phật môn và Đạo môn vốn khó lòng dung hợp, bần đạo từ lâu đã muốn tìm Phật tử của Vô Định Tông để luận đạo, xem thử rốt cuộc Phật pháp và Đạo pháp bên nào cao cường hơn. Cầu được ước thấy, chẳng hay hôm nay Phật tử có thể bớt chút thời gian cùng ta luận đạo một phen hay không?”
Hành Ngọc: “…” Chẳng ngờ vị Phật tử thanh tao này lại là một thỏi nam châm hút hận thù tài tình đến thế. Chàng vừa xuất hiện, Tiêu Dao Tử đã quên béng mục đích báo thù cho đồ đệ.
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ thản nhiên đáp, “Bần tăng không rõ, vì sao Phật môn và Đạo môn lại khó lòng dung hòa? Ba ngàn đại đạo còn có thể cùng tồn tại, huống hồ chỉ là hai nhánh nhỏ trong đó?”
“Lời vừa rồi của Tiêu Dao Tử tiền bối, chẳng khác nào nói nước biển phân dòng, hễ có hai nhánh sông song hành thì nhất định phải tranh giành cao thấp. Nhưng thực tế, hai nhánh sông này không những không tranh chấp, mà còn cùng chảy về phương xa, mang lại lợi ích cho muôn phương.”
Chỉ qua vài câu đối đáp, cảnh giới của hai người đã phân rõ cao thấp. Phật và Đạo có cần tranh chấp không? Vốn dĩ là không. Chỉ có Tiêu Dao Tử là cứ khăng khăng muốn phân định thắng thua mà thôi.
Một kẻ đã sống mấy trăm năm như Tiêu Dao Tử, bỗng chốc bị một hậu bối phê bình đến mức mặt đỏ tía tai: “Ngươi… ngươi…”
Hành Ngọc nhìn Liễu Ngộ, khẽ mỉm cười. Ánh sáng của Phật môn quả nhiên phong thái hơn người. Chàng luôn khen tài hùng biện của nàng là bậc nhất, nhưng thực ra tài ăn nói của chàng cũng chẳng kém cạnh gì.
Tiêu Dao Tử hậm hực nghiến răng: “Không hổ là Phật tử Vô Định Tông, kẻ mang Phật cốt bẩm sinh trong truyền thuyết!”
Nghe thấy lời này, ánh mắt Hành Ngọc thoáng dao động, nàng khẽ nhướn mày, chẳng lẽ Tiêu Dao Tử biết bí mật gì đằng sau Phật cốt bẩm sinh sao? Ánh mắt nàng xoay chuyển, nhưng gương mặt vẫn không lộ chút sơ hở.
Liễu Ngộ khẽ lần tràng hạt, không đáp lại lời Tiêu Dao Tử.
Tiêu Dao Tử cười lạnh: “Sao thế, chẳng lẽ ngươi chỉ biết cậy vào miệng lưỡi lợi hại thôi sao?”
Liễu Ngộ mím môi, không muốn tranh cãi thêm. Nhưng nếu lúc này lui bước, e rằng sẽ giống như chàng đang khiếp sợ trước sự hung hăng của đối phương. Ngay lúc này, chàng chợt nhớ lại những lời Hành Ngọc đã nói với mình dạo trước.
Khi thì Kim Cang trợn mắt, khi thì Bồ Tát rũ mi. Đối mặt với lời ác ý, đối mặt với kẻ hung hăng, chẳng lẽ chỉ biết nhường nhịn mới là đúng đắn sao?
Đúng lúc Liễu Ngộ định quay sang nhìn Hành Ngọc, chàng đã nhận được lời truyền âm của nàng trước một bước: “Đối mặt với kẻ thô lỗ nhường này, sao huynh không học theo vẻ Kim Cang trợn mắt kia? Lão ta đã nhất quyết muốn phân định cao thấp, vậy chúng ta cứ làm cho rõ ràng minh bạch là được.”
Liễu Ngộ khẽ thở dài, ánh mắt dừng trên người Tiêu Dao Tử: “Tiền bối muốn làm gì?”
Đạt được mục đích, Tiêu Dao Tử nở nụ cười lạnh lẽo: “Ngươi nói Phật và Đạo không tranh cao thấp, hôm nay ta nhất quyết phải tranh với ngươi một phen. Chúng ta hãy so tài bằng cách truyền đạo, xem xem trong việc giáo hóa chúng sinh, ai mới là kẻ tài giỏi hơn!”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 22](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)