Nhân lúc rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, Hành Ngọc bèn lục tìm trong nhẫn trữ vật, lấy ra mấy món đồ trang hoàng nhỏ nhắn để bày biện vào các góc trong thư phòng.
Thư phòng của nàng vốn dĩ quá đỗi trống trải, ngoài những món đồ gỗ cơ bản ra thì chẳng có thêm vật dụng nào khác.
Nàng tự nhủ, đã nói là muốn tận hưởng cuộc sống, thì nơi ở của mình cũng không nên quá mực đơn điệu.
Sau khi thu xếp xong xuôi thư phòng, Hành Ngọc mới để mắt tới rổ bánh bồ đề mà nàng đã đặt ở góc phòng từ trước.
Nàng khẽ thở dài như cam chịu số phận, xách rổ bánh đi ra phía viện, bày biện bộ ấm chén ra bàn. Nàng vừa thong thả rót trà, vừa nhấm nháp từng miếng bánh.
“Ăn hết ba miếng bánh bồ đề cuối cùng này, nhất định trong một tháng tới mình phải kiêng món chay hoàn toàn, tuyệt đối không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì màu xanh lục trên bàn ăn nữa!”
Hành Ngọc vừa hậm hực nuốt một ngụm bánh, vừa lầm bầm tự nói với chính mình. Hiện tại, cả khoang miệng nàng dường như chỉ toàn là vị cỏ xanh nồng đậm!
Quả thực, nhìn vị Phật tử ấy rũ bỏ bụi trần để xuống bếp nấu ăn là một điều vô cùng mãn nguyện về tâm lý. Thế nhưng, cái miệng này lại phải chịu khổ không ít rồi.
Những ngày kế tiếp, Hoa Thành bắt đầu đổ những trận mưa lớn liên miên không dứt. Mưa dữ dội đã đánh sập không ít mái nhà tranh vách đất của dân nghèo, nhấn chìm nhà cửa của bao bá tánh. Các tăng nhân ở chùa Thanh Vân đều tất bật ngược xuôi để cứu trợ và phát áo ấm, Liễu Ngộ cùng Liễu Niệm đương nhiên cũng đi theo giúp một tay.
Trong lúc Liễu Ngộ bận rộn, Hành Ngọc rất mực hiểu chuyện nên không sang quấy rầy chàng. Mỗi ngày sau khi thức giấc, nàng đều ngồi lặng lẽ trong thư phòng chuyên tâm luyện chữ, khi nào mỏi mệt lại ngả lưng trên sập gụ, thong thả lật xem mấy quyển thoại bản thú vị.
Hôm nay, sau khi luyện chữ xong, Hành Ngọc bắt đầu sắp xếp lại các điển tịch trong nhẫn trữ vật. Sắp xếp một hồi, nàng thế mà lại tìm thấy một quyển sách có tựa đề “Bút ký nữ tu Hợp Hoan Tông”.
“Quyển sách này… chẳng lẽ là sư phụ lén bỏ vào nhẫn trữ vật của mình sao?” Nàng lẩm bẩm, bởi trước đây nàng chưa từng thấy nó bao giờ.
Thôi được rồi, dù là ai bỏ vào đi chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Điều đáng nói là người của Hợp Hoan Tông thật lợi hại, vậy mà còn viết cả sách để truyền lại cho đời sau.
Sẵn có quyển sách gợi chút tò mò, Hành Ngọc cũng chẳng buồn dọn dẹp tiếp cái nhẫn trữ vật kia nữa. Nàng ngồi ngay vào ghế, tùy ý lật xem cuốn thủ chép. Nàng nhận ra trong sách ghi lại từng câu chuyện nhỏ về việc chinh phục lòng người, sau mỗi mẩu chuyện lại đúc kết ra một bí quyết riêng biệt.
Hành Ngọc xem đến mức say mê, quên cả thời gian. Nàng đưa tay lật sang trang kế tiếp. Trang giấy này ghi lại một câu chuyện có tên là: “Thần nữ vấn Phật”.
Thần nữ hỏi rằng: Phật vì lẽ gì mà cầu Phật đạo? Phật đáp: Bởi vì Phật đạo vẫn luôn ở đó.
Chỉ vỏn vẹn hai câu ngắn ngủi nhưng lại khiến Hành Ngọc phải suy ngẫm hồi lâu. Những lời này giống như đang hỏi tại sao con người lại muốn chinh phục núi cao, hay vì sao tu sĩ phải đoạt lấy linh khí của đất trời, dẫm lên năm tháng để cầu mong trường sinh.
Bởi vì núi cao vẫn sừng sững ở đó, và đại đạo trường sinh cũng vẫn luôn hiện hữu ở đó.
Thần nữ để năm tháng trôi qua trong hư ảo, nàng đứng dưới gốc hợp hoan thụ chờ đợi mãi, nhưng trước sau vẫn chẳng thấy Phật đến tìm mình. Nàng lại một lần nữa chủ động tìm tới trước mặt Ngài, lần này nàng hỏi rằng: Phật làm thế nào để động chân tình với một người?
Phật đáp: Phật độ vô lượng chúng sinh, mà chúng sinh trong mắt Phật tất cả đều bình đẳng như nhau.
Thần nữ thất thần, lẳng lặng quay về. Mấy trăm năm sau, Phật đã tu thành Phật pháp vô thượng, còn Thần nữ chỉ sau một đêm mà tóc bạc trắng đầu.
Phần cuối của câu chuyện này không hề đúc kết ra bất kỳ bí quyết chinh phục nào cả. Chỉ có một dòng chữ giản đơn:
“Kẻ đã động lòng, làm sao có thể thành Phật.” Đông Sương Hàn.
Cái tên Đông Sương Hàn này nghe qua có chút quen thuộc. Hành Ngọc lật quyển “Đại lục điển tịch” ngay bên cạnh ra, quả nhiên tìm thấy cái tên này, tổ sư khai sáng Hợp Hoan Tông – Đông Sương Hàn.
“Vị tổ sư của Hợp Hoan Tông này, lẽ nào chính là Thần nữ trong câu chuyện kia sao?” Hành Ngọc đặt đầu ngón tay thanh mảnh lên trang sách, khẽ cất tiếng tự nhủ.
Xem ra năm xưa, vị thiên tài tài sắc vẹn toàn đã sáng lập nên Hợp Hoan Tông này đã đem lòng ái mộ một vị Phật tu, thậm chí vì người đó mà chỉ sau một đêm tóc đã bạc trắng như sương tuyết.
Nghĩ đến nhiệm vụ nội môn của chính mình, Hành Ngọc đưa tay lên day nhẹ giữa chân mày. Nàng luôn cảm thấy câu chuyện này có chỗ không ổn. Ví như, thế gian đều biết Phật độ vô lượng chúng sinh, nhưng trước khi Phật thành tựu Phật đạo, Ngài cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi trong vô lượng chúng sinh ấy mà thôi.
Lúc đó, liệu có ai đã độ Phật?
Độ Phật… sao?
Nếu như là Vũ Mị hay Mộ Hoan tiếp nhận nhiệm vụ nội môn này, các nàng nhất định sẽ chọn con đường chinh phục Liễu Ngộ, mưu đồ hủy hoại Phật đạo của chàng. Thế nhưng, điều mà nàng đang suy tính… lại là độ chàng thành Phật.
Nghĩ đến đây, Hành Ngọc đã lờ mờ xác định được con đường mà mình sẽ đi tiếp theo. Nàng vén tay áo bên phải lên, cầm bút lông thấm đẫm mực, viết một dòng phê bình ngay bên dưới câu chuyện “Thần nữ vấn Phật”:
Trợ chàng chứng đắc Phật đạo, khiến cho con đường thành Phật của chàng gắn bó chặt chẽ với ta.
Như vậy, nếu Phật có ngoảnh đầu nhìn lại Phật đạo, thì cũng chính là đang nhìn lại bóng dáng của nàng.
Viết xong dòng chữ ấy, Hành Ngọc hít một hơi thật sâu, lấy ra một tờ giấy trắng sạch sẽ, ghi lại câu chuyện nhỏ về Phật lý mà nàng đã kể cho Liễu Ngộ nghe dạo trước. Sau khi viết xong, nàng suy nghĩ một lát rồi lại viết thêm một câu chuyện Phật lý khác.
Đợi đến khi nét mực trên giấy khô hẳn, Hành Ngọc gấp tờ giấy thành hình một con hạc nhỏ, truyền linh lực vào đó để nó bay đi tìm Liễu Ngộ.
Bên này, Liễu Ngộ đang đội nón lá. Chàng đứng trên thang gỗ, vươn người sát mái nhà để giúp một hộ dân thay những viên ngói mới. Sau khi thay xong, chàng mới từ trên thang bước xuống.
Vì không chủ động dùng linh lực để hộ thân nên bộ tăng bào màu xám trên người chàng đã bị nước mưa thấm đẫm. Tăng bào dán chặt vào người, lại có thêm một trận gió thu se lạnh thổi qua khiến Liễu Ngộ khẽ nhíu mày.
“Sư huynh, đây là nước gừng nóng mà lão gia gia vừa mới nấu xong.” Liễu Niệm chạy nhanh tới, trên tay bưng một bát nước gừng đang bốc khói nghi ngút.
Ánh mắt Liễu Ngộ bình thản, chàng đưa tay đỡ lấy Liễu Niệm: “Đừng chạy vội như thế, đường ngày mưa trơn trượt lắm.”
Đợi Liễu Niệm đứng vững, chàng mới nhận lấy bát nước gừng rồi thong thả uống cạn. Sau đó, Liễu Ngộ đưa trả chiếc bát cho tiểu sư đệ. Chàng nhìn về phía cửa phòng, nơi một ông lão chân cẳng không thuận tiện đang đứng dưới mái hiên mỉm cười nhìn mình. Liễu Ngộ chắp tay trước ngực, cung kính hành lễ với ông lão để bày tỏ lòng cảm tạ.
Sau khi trả bát xong, Liễu Niệm lại chạy về bên cạnh Liễu Ngộ: “Sư huynh, mái nhà của hộ này đã sửa xong rồi, chúng ta sang nhà bên cạnh xem sao đi.”
Liễu Ngộ gật đầu, định bước sang nhà bên thì đột nhiên cảm nhận được một luồng linh lực dao động rất đỗi quen thuộc ở xung quanh. Ngay sau đó, một con hạc giấy mập mạp hiện ra trước mắt chàng. Nhờ có linh lực bao bọc nên con hạc này không hề bị nước mưa làm ướt.
Liễu Ngộ đưa tay đón lấy con hạc, định mở ra ngay nhưng chợt nghĩ đến người mình đang ướt sũng, nếu mở ra chắc chắn sẽ làm hỏng giấy. Để tránh cho chữ viết bị nhòe bởi nước mưa, Liễu Ngộ đi vào dưới mái hiên, dùng linh lực hong khô phần ống tay áo tăng bào, lúc này mới nhẹ nhàng mở hạc giấy ra thành một tờ giấy phẳng phiu.
Trên mặt giấy trắng là những nét chữ đen phóng khoáng, ghi lại hai câu chuyện Phật lý nhỏ. Câu chuyện đầu tiên chàng đã từng nghe qua, còn câu chuyện thứ hai kể về điển tích “Đạt Ma tổ sư vượt sông bằng một nhành cỏ”.
Rõ ràng là những điển tích đã quá đỗi quen thuộc, nhưng qua lời kể thong dong của Hành Ngọc, sự thú vị của câu chuyện dường như tăng thêm một bậc, lại càng khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.
Khóe môi Liễu Ngộ khẽ mím lại, chàng xếp tờ giấy trở về hình hạc giấy ban đầu rồi cẩn thận cất vào nhẫn trữ vật. Chàng khẽ chỉnh lại nón: “Chúng ta đi sửa mái nhà cho hộ khác thôi.”
Hành Ngọc ở trong thư phòng vừa lật xem cuốn “Bút ký nữ tu Hợp Hoan Tông” vừa đợi Liễu Ngộ hồi âm. Kết quả là khi nàng đã xem hết cả cuốn sách mà vẫn chẳng thấy bóng dáng hạc giấy đâu.
Hành Ngọc bèn rút thêm một tờ giấy trắng khác, gấp thành hình hạc rồi truyền linh lực cho nó đi tìm chàng.
Chẳng bao lâu sau, Liễu Ngộ khi ấy đang đi trong mưa lại cảm nhận được hơi thở quen thuộc kia. Chàng tùy ý dựng lên một kết giới để ngăn nước mưa rồi mở hạc giấy ra nhưng trên đó lại trống không, chẳng có lấy một chữ.
Liễu Ngộ ngẩn người ra một lúc, nhất thời không hiểu dụng ý của Hành Ngọc là gì. Chàng lặng lẽ cất tờ giấy trắng đi rồi tiếp tục lên đường. Nhưng đi được nửa đường, chàng bỗng nhiên sực tỉnh, phải chăng Lạc chủ đang nhắc nhở chàng nhớ phải hồi âm?
Mười lăm phút sau, một con hạc giấy trắng tinh khôi va vào kết giới của sân viện. Cảm nhận được kết giới dao động, Hành Ngọc vẫy tay một cái, con hạc giấy liền bay gọn vào lòng bàn tay nàng.
Nàng mở hạc giấy ra, phát hiện trên đó quả nhiên cũng là một mảnh trắng tinh, không có chữ nào. Nhìn chằm chằm vào tờ giấy phẳng phiu ấy, Hành Ngọc cuối cùng cũng hiểu thế nào là kẻ dầu muối không ăn. Nàng đòi thư trả lời, chàng liền trả lời ngay, nhưng lại dùng cái thói tinh quái để trêu chọc nàng, bắt chước nàng gửi lại một tờ giấy trắng.
“… Chẳng học điều gì tốt, sao cứ nhất quyết học theo mấy trò hư hỏng này chứ.”
Hành Ngọc viết dòng chữ này lên hạc giấy rồi gửi lại cho chàng lần nữa.
Khi nhận được hạc giấy, Liễu Ngộ đã trở về chùa. Chàng vừa tắm gội xong, hơi nước ấm áp vẫn còn vương trên người. Chàng ngồi khoanh chân trên giường, thấy Hành Ngọc viết dòng chữ kia trong thư, khóe môi Liễu Ngộ hơi nhếch lên, xem ra Lạc chủ vẫn còn chút tự nhận thức về bản thân mình.
Liễu Ngộ bước xuống giường, mài mực rồi trải giấy ra, bắt đầu viết thư cho Hành Ngọc. Chàng chẳng có gì muốn nói, nhưng để lấp đầy tờ giấy, chàng tùy tiện lấy một quyển kinh thư ra rồi bắt đầu chép lại. Những dòng chữ Phạn ngay ngắn, đẹp đẽ dần dần phủ kín tờ giấy trắng. Liễu Ngộ dừng bút, đợi mực khô hẳn. Chàng rủ mắt, nghiêm túc gấp tờ giấy thành hình hạc rồi gửi đi cho Hành Ngọc.
Nhận được hạc giấy, thấy trên đó chằng chịt toàn chữ là chữ, Hành Ngọc ban đầu có chút kinh ngạc. Nhưng khi nhìn kỹ nội dung trong thư, nàng chỉ biết câm nín: “…”
Té ra là còn có thể hành xử như vậy sao???
Nàng cất hạc giấy đi, đang định cầm bút luyện chữ tiếp thì đột nhiên cảm nhận được kết giới nàng đặt bên ngoài sân bị ai đó đụng vào. Hơn nữa, khí thế của đối phương vô cùng hùng hậu, linh lực áp xuống sân viện không chút nể nang, mang theo ý vị kẻ đến chẳng tốt lành gì.
Hành Ngọc lập tức cầm lấy thanh trường kiếm đặt trên bàn, sải bước ra khỏi thư phòng, tiện tay cầm lấy chiếc dù giấy đặt cạnh cửa rồi căng dù ra.
Đi tới trước cổng viện, Hành Ngọc gạt then cài, đẩy cửa gỗ ra, đối mắt với một đạo sĩ trung niên đang đứng che ô bên ngoài. Vị đạo sĩ này mặc đạo bào chỉnh tề, tóc búi theo kiểu Đạo gia, đôi mắt tĩnh lặng nhưng đầy thần sắc. Bởi vì đường nét khuôn mặt tương đối cương nghị, cả người đứng đó toát ra một luồng sát khí khiến người ta không thể ngó lơ.
Địa bàn của Vô Định Tông vốn là nơi phật tu hoạt động, ở đây thực tế rất hiếm khi thấy đạo sĩ, trừ phi đối phương cố tình tìm đến.
Hành Ngọc khẽ nheo mắt, gằn từng chữ gọi tên đối phương: “Tiêu Dao Tử.”
Chỉ có sư tôn của Phạm Trường Bình – Tiêu Dao Tử mới cố tình tiến vào phạm vi của Vô Định Tông để đặt chân đến Hoa Thành nhỏ bé này. Hơn nữa, nam nhân trung niên trước mắt vừa khéo có tu vi Kết Đan sơ kỳ, thực lực hoàn toàn khớp với Tiêu Dao Tử.
Vị đạo sĩ trung niên quả thực chính là Tiêu Dao Tử. Lão chỉnh lại đạo bào, hành lễ với Hành Ngọc theo đúng lễ tiết của Đạo gia, trông vô cùng nho nhã. Thế nhưng, lời nói thốt ra lại đầy mùi chém giết:
“Ngươi và đồ đệ của ta có đoạn nhân quả cần giải quyết, ta tới giết ngươi trước, sau đó mới đến phủ Thành chủ giết kẻ kia.”
Lời nói này nghe qua thì thật khí phách. Thế nhưng… trước khi tới đây giết nàng, Tiêu Dao Tử hẳn là hoàn toàn không biết rõ thân phận thật sự của nàng. Đương nhiên, lão cũng không thể biết rằng kết giới nàng đặt ngoài cổng viện kia, với thực lực của một tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, nếu không công kích liên tục suốt mười hai canh giờ thì tuyệt đối không thể phá vỡ được.
Hành Ngọc giơ tay, làm một động tác mời: “Trước khi giết ta, xin mời phá kết giới này đã.”
Tiêu Dao Tử khi nãy đứng ngoài sân mới chỉ cảm ứng được thực lực của Hành Ngọc, thấy nàng mới chỉ ở Trúc Cơ đỉnh phong bèn chủ động lộ diện đòi lấy mạng. Hiện giờ thấy nàng phản ứng bình tĩnh ung dung, lại tự tin đến nhường này, Tiêu Dao Tử bỗng chốc ngẩn người ra một khắc.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 21](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)