Rời khỏi đài luyện kiếm, Hành Ngọc lại chọn quay về gốc ngô đồng quen thuộc.
Cây ngô đồng này cao vút, cành khô to khỏe. Nằm lên trên không hề cấn người, lại ở sâu trong rừng, rất ít người qua lại.
So với những ưu điểm ấy, thì khuyết điểm là lá thưa, ánh nắng dễ lọt xuống, nhưng thật ra cũng chẳng đáng kể gì.
Hành Ngọc nhìn quanh một vòng, hái một chiếc lá to hơn cả khuôn mặt mình, thân hình khẽ động một chút liền ngồi lên cành cây.
Nàng chậm rãi nằm xuống, đặt chiếc lá lên che mặt, khẽ hừ một khúc nhạc không thành điệu, rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Nhưng nói là chọn nơi thanh tịnh, thực ra cũng chẳng được yên ổn là bao.
Nàng vừa mơ màng sắp ngủ thì dưới gốc cây đã vang lên một giọng nữ kiều mị:
“Lạc chủ thật có nhã hứng.”
Nhã hứng cái chó gì!
Giấc ngủ ngon của nàng cứ bị mấy kẻ này phá hỏng hết lần này đến lần khác thì có nhã hứng cái gì?
Hành Ngọc đưa tay gạt chiếc lá khỏi mặt, nghiêng đầu nhìn nữ nhân đang đứng dưới gốc cây.
Lục tìm trong ký ức một lúc, nàng khẽ nhướng mày:
“Thì ra là Mộ chủ.”
Trong mười đại thiếu chủ, chỉ có ba người là nữ tử.
Hành Ngọc mang khí chất lạnh lùng thoát tục, Vũ Mị đi theo lối sắc sảo mê người, còn Mộ Hoan lại là kiểu ngây thơ nũng nịu.
Mộ Hoan mặc một thân váy lụa hồng nhạt nửa kín nửa hở, gương mặt tươi sáng, ánh mắt trong veo như thiếu nữ chưa vướng bụi trần, trông hệt như một tiên tử thuần khiết.
Nhưng tất cả chỉ là bề ngoài.
Tu vi Trúc Cơ đỉnh cao của nàng ta hoàn toàn là dựa vào song tu mà tăng lên.
Mộ Hoan ngẩng đầu nhìn Hành Ngọc, trong mắt ánh lên làn nước long lanh:
“Lạc chủ đã gặp Phật tử Liễu Ngộ chưa?”
“Chưa từng.”
Trên mặt Mộ Hoan lộ ra vẻ khát khao, nàng cũng chẳng cần biết Hành Ngọc có muốn nghe hay không, tự mình nói tiếp:
“Liễu Ngộ sư huynh thanh cao thoát tục, Phật pháp tinh thâm, lại còn có một dung mạo anh tuấn hiếm có. Lần đầu nhìn thấy hắn, ta đã cảm thấy người này nhất định sẽ thuộc về ta. Không ngờ trời cũng giúp ta, hắn thật sự phải nhập thế để độ tình kiếp. Lạc chủ không thấy đây là duyên trời định sao?”
Nói đến đây, nàng ta còn khẽ liếm môi.
Hai khí chất hoàn toàn trái ngược, ngây thơ và mê hoặc lại dung hòa kỳ lạ trên người nàng ta.
Hành Ngọc: “…”
Nàng thật sự không hiểu nổi kiểu logic này từ đâu ra.
Khóe môi khẽ nhếch, Hành Ngọc trả lời rất thành thật:
“Không thấy.”
Nói xong, nàng đưa tay che mắt, chỉ cảm thấy ánh nắng chiếu xuống quá chói rồi.
Thế là nàng tiện tay đặt lại chiếc lá lên đầu.
Nụ cười trên mặt Mộ Hoan lập tức cứng lại.
Chiếc lá khẽ rũ xuống, vừa khéo che đi ánh nắng gay gắt.
Được dễ chịu hơn, Hành Ngọc liền nổi hứng trò chuyện:
“Nếu nhiệm vụ thật sự rơi vào tay ngươi, ngươi định công lược Phật tử thế nào?”
Mộ Hoan tự tin như vậy, chắc hẳn phải có thủ đoạn đặc biệt.
Mộ Hoan cười đầy chắc chắn:
“Phật tử dù có thanh cao đến đâu cũng là nam nhân. Dùng cách trực tiếp một chút có khi lại hiệu quả hơn.”
Nàng vươn vai uốn eo, để lộ ra một mảng da thịt xuân sắc.
Nghĩ đến con đường thăng cấp của Mộ Hoan, trực tiếp một chút là thế nào, Hành Ngọc không cần đoán cũng hiểu.
Câu trả lời này khiến nàng không khỏi thất vọng.
Chỉ vậy thôi sao?
“Ngươi đánh không lại hắn, lấy gì mà trực tiếp?” Hành Ngọc hỏi thẳng.
Lúc này, trong lòng nàng vốn đang bình thản bỗng hơi gợn sóng.
Vũ Mị mị thuật cao thâm, nhưng tu sĩ Phật môn tâm chí kiên định, rất khó bị mê hoặc.
Còn Mộ Hoan thì rõ ràng là kiểu dựa vào thân thể để leo lên…
Chẳng lẽ cuối cùng nhiệm vụ phiền phức lại nhàm chán này sẽ rơi lên đầu nàng?
Mộ Hoan lười biếng quấn tóc quanh ngón tay:
“Ta có thể đi đến hôm nay thì Lạc chủ đừng coi thường thủ đoạn của ta.”
Nghe vậy, Hành Ngọc lập tức yên tâm hơn.
“Vậy thì tốt. Đi thong thả, không tiễn.”
Nàng đặt lại chiếc lá lên mặt, tiếp tục nằm xuống ngủ.
Thân thể này từng tẩu hỏa nhập ma, dù đã dùng lục phẩm đan dược để giữ mạng nhưng gân mạch vẫn đang từ từ hồi phục. Tác dụng phụ của đan dược rất mạnh, toàn thân thường xuyên đau nhức âm ỉ, chỉ có ngủ mới giúp nàng quên đi cảm giác ấy.
Mộ Hoan còn muốn nói thêm, nhưng thấy Hành Ngọc hoàn toàn không hợp tác, liền giậm chân tức giận, quay người bỏ đi.
Rừng cây lại trở nên yên tĩnh.
Hành Ngọc gối tay sau đầu, nhắm mắt ngủ tiếp.
Nhưng giấc ngủ còn chưa sâu, trên bầu trời đã lóe lên một vệt sáng. Luồng sáng ấy khóa chặt hơi thở của nàng, xoay vài vòng rồi dừng lại bên cạnh, hóa thành một lá bùa truyền âm.
Bùa truyền âm rung lên.
Hành Ngọc: “…”
Muốn ngủ yên một giấc sao khó thế này.
Nàng giơ tay bóp nát bùa truyền âm.
Âm thanh của sư phụ nàng – Du Vân đại trưởng lão vang lên:
“Đồ nhi, mau trở về đây.”
Hành Ngọc mở choàng mắt.
Sư phụ nàng xuất quan rồi sao?
Một tháng trước khi nàng xuyên tới, Du Vân vẫn đang bế quan luyện đan. Giờ gọi nàng về, hẳn là đan dược đã thành.
Vị sư phụ này không hề đơn giản.
Tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, mị thuật gần như đã tu đến cực hạn.
May là Du Vân quanh năm bế quan, thời gian thầy trò gặp nhau không nhiều. Nay linh hồn trong thân thể đã đổi, ông cũng khó mà nhận ra.
Huống hồ, nhờ Cục Quản Lý Thời Không can thiệp, độ dung hợp giữa nàng và thân thể này là hoàn toàn tuyệt đối.
Hành Ngọc lập tức ngồi dậy, rút trường kiếm bên hông, ngự kiếm bay về Ninh Du Phong.
Đẩy cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt, nàng giẫm lên thảm lá ngô đồng khô vàng, đi đến trước bàn đá, cung kính hành lễ theo đúng thói quen của nguyên thân.
“Không cần đa lễ.” Du Vân chỉ vào chiếc ghế đá đối diện, “Ngồi xuống đi. Gọi ngươi tới là muốn nói về nhiệm vụ nội môn.”
Hành Ngọc ngồi xuống, nâng chén trà nhấp một ngụm, tiện thể quan sát dung mạo Du Vân.
Ông mặc một thân hồng y kín đáo, che kín toàn thân, nhưng vẫn toát ra phong tình mê hoặc. Chỉ một động tác giơ tay nhấc chân đơn giản cũng đủ khiến người khác khó lòng mà dời mắt.
Du Vân đang định nói thì chợt khẽ “ồ” một tiếng:
“Ngươi bỏ tu mị thuật rồi sao?”
Chỉ hơn một tháng không gặp, vẻ mị hoặc giữa đôi chân mày của đệ tử này đã hoàn toàn biến mất.
Giờ nàng mặc đạo bào xanh nhạt, khí chất thanh tao thoát tục. Nếu không phải tóc dài chưa búi kiểu đạo sĩ thì trông chẳng khác gì đệ tử chính đạo danh môn.
Hành Ngọc không đáp ngay, mà hỏi lại:
“Sư phụ để ý sao?”
Vị Sư Phụ này của nàng chủ tu chính là mị thuật. Hiện tại Du Vân là chỗ dựa lớn nhất của nàng, nếu Du Vân để ý, nàng khẳng định sẽ đáp là không bỏ tu mị thuật. Muốn sống tự do tự tại, việc thức thời lúc này vẫn rất quan trọng.
“Không sao.” Du Vân nói, rồi ngập ngừng một chút, “Bất quá…”
Hành Ngọc thẳng thắn:
“Sư phụ, con đã bỏ tu mị thuật.”
Du Vân nghẹn lời:
“Không tu mị thuật thì ngươi ở Hợp Hoan Tông lấy gì để tích lũy giá trị khuynh mộ?”
Ông hiểu rất rõ công pháp mình ban cho đồ đệ này, muốn đột phá Kết Đan hay Nguyên Anh đều cần giá trị khuynh mộ hỗ trợ.
Nói đến đây, Du Vân có chút ghét bỏ:
“Giá trị khuynh mộ của ngươi chỉ hơn một ngàn phải không? Năm xưa ở cảnh giới này, ta đã vượt mười vạn.”
Hành Ngọc không muốn tiếp tục đề tài này.
Nàng vừa định rót thêm trà, Du Vân đã nhanh hơn một bước, nắm lấy cổ tay nàng.
Một luồng linh lực lạnh lẽo truyền vào cơ thể nàng.
Ngay sau đó, Du Vân buông tay, khẽ nhíu mày:
“Gân mạch bị tổn thương? Ngươi từng tẩu hỏa nhập ma?”
“Quả thật không giấu được sư phụ.” Hành Ngọc cười khổ, “Nhưng con đã dùng đan dược bảo mệnh sư phụ để lại. Hiện giờ chỉ còn chút di chứng, không đáng ngại, sư phụ không cần lo lắng.”
“Sao đột nhiên lại tẩu hỏa nhập ma?”
Hành Ngọc cũng không biết.
Ký ức của nguyên thân về giai đoạn đó dường như đã bị ai đó xóa sạch, khiến nàng phải luôn giữ cảnh giác.
Hợp Hoan Tông là tà tông, nếu thật sự coi đây là chốn an toàn thì nàng đúng là quá ngây thơ rồi.
Nhưng ngoài mặt Hành Ngọc vẫn cười cười vô hại:
“Có lẽ lúc tu luyện con quá nôn nóng, mạo hiểm đột phá.”
Du Vân không hỏi thêm:
“Lát nữa ta sẽ luyện cho ngươi vài bình đan dược chữa thương. Qua đoạn thời gian nữa ngươi còn phải ra ngoài chấp hành nhiệm vụ nội môn, không thể mang theo thương tích mà đi được.”
Cuối cùng, đề tài lại quay về nhiệm vụ nội môn.
Du Vân nói tiếp:
“Nhiệm vụ nội môn là nhiệm vụ cưỡng chế. Với thiên phú và thực lực của ngươi, cấp bậc nhiệm vụ nội môn được nhận ít nhất là cấp A. Đúng rồi, ngươi hẳn đã biết được chuyện Trấn Tông Thạch báo điềm, chỉ ra việc Phật tử Liễu Ngộ của Vô Định Tông muốn độ tình kiếp.”
Trên bàn đá đặt một đĩa linh quả đỏ tươi, hương thơm ngọt ngào lan tỏa.
Hành Ngọc cầm một quả, cắn “rắc” một tiếng.
“Nhiệm vụ nội môn thất bại sẽ bị trừng phạt rất nặng.” Du Vân thấp giọng, “Ta chỉ mong nhiệm vụ này đừng rơi vào tay ngươi.”
Hành Ngọc nuốt phần thịt quả xuống:
“Con vừa gặp Mị chủ và Mộ chủ. Cả hai đều rất tự tin.”
Du Vân ngay cả chính đệ tử ruột của mình cũng chẳng mấy khi chú ý, nào có để tâm đến hai đệ tử nội môn trẻ tuổi khác? Vừa nghe lời này, Du Vân nhịn không được gật đầu:
“Như thế rất tốt. Mười ngày sau ngươi tùy tiện nhận một nhiệm vụ cấp A, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ít nhất có thể đạt được một vạn giá trị khuynh mộ. Trị số này đủ để ngươi đột phá Kết Đan kỳ.”
Có thể nói, Du Vân đã an bài cho nàng rõ ràng đến từng đường đi.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 2](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)