Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 19
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 19

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

1791 từ · 8 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 19

Dùng xong bữa sáng, Liễu Ngộ trở về sương phòng để tiếp tục khóa tu buổi sớm.

Hành Ngọc ở lại trong chùa cảm thấy có chút buồn chán, nàng bèn dứt khoát tản bộ xuống phiên chợ dưới chân núi dạo quanh.

Chốn thị thành đã bắt đầu dần trở nên náo nhiệt. Kẻ bán đồ ăn sáng, người rao trâm cài, lược gỗ… tiếng mời chào không ngớt.

Hành Ngọc nhàn nhã dạo bước, khi đi ngang qua một sạp hàng rong nhỏ, nàng tiện tay móc bạc mua một xâu đường hồ lô.

“Tiên tử…”

Đột nhiên, từ phía sau có tiếng người gọi nàng lại.

Hành Ngọc khẽ nghiêng đầu, nhận ra người vừa gọi mình hóa ra là Triệu Phàm.

Tay phải nàng vẫn cầm xâu đường hồ lô, lên tiếng hỏi: “Giờ này vẫn còn sớm, ngươi đã muốn lên chùa thắp hương bái Phật rồi sao?”

Chỉ mới qua một ngày không gặp, sắc mặt Triệu Phàm đã tiều tụy đi nhiều.

Hắn đang định mở lời nhưng lại không kìm được mà ho nhẹ hai tiếng, dường như đã bị dính phong hàn.

“Thực ra lần này ta tới đây là muốn tìm tiên tử hoặc Liễu Ngộ đại sư.”

Hành Ngọc vừa nghe đã hiểu ngay: “Ngươi vì chuyện của Phạm Trường Bình mà đến sao?”

Nghĩ lại Triệu Phàm cũng thật đáng thương, hai người bạn thuở nhỏ đều vì chấp niệm quá sâu mà bị tà khí ăn mòn tâm trí.

Triệu Phàm cười khổ: “Đúng là như vậy. Hôm qua trận náo loạn của đám người Thành chủ gây ra động tĩnh quá lớn, đến đêm, chuyện của Trường Bình đã lan truyền khắp con ngõ nhỏ của chúng ta. Cả đêm tâm trí ta bất định, hôm nay mạo muội tới đây là muốn xin tiên tử chút thời gian, thỉnh cầu tiên tử giải đáp nghi hoặc trong lòng.”

“Ngươi muốn hỏi điều gì?”

Đôi môi Triệu Phàm run rẩy nhẹ, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn: “Ta muốn biết… vì sao Trường Bình lại làm ra những chuyện như thế?”

Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, Hành Ngọc nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay về phía sạp đồ ngọt cách đó không xa: “Chúng ta đến chỗ kia ngồi xuống rồi nói.”

Sau khi an tọa, Hành Ngọc cũng không giấu giếm, nàng tóm tắt lại toàn bộ sự việc của Phạm Trường Bình cho hắn nghe.

Triệu Phàm nghe xong, ánh mắt lộ vẻ buồn bã, thất thần.

Nếu nói chuyện của Tuyết Nhi hắn còn có thể thấu cảm, thì chuyện của Trường Bình lại khiến hắn hoàn toàn không cách nào hiểu nổi.

“Tâm tính hắn đã vặn vẹo, ngươi không hiểu được cũng là lẽ thường, chẳng việc gì phải vì hạng người ấy mà bận lòng.”

Nhìn bộ dạng không yên của Triệu Phàm, Hành Ngọc không nhịn được mà khuyên thêm một câu: “Muốn sa đọa đi vào cực đoan vốn dĩ rất dễ dàng, điều khó khăn nhất chính là trước sau vẫn giữ vững được bản tâm.”

Nghe đến câu nói sau cùng, thần sắc Triệu Phàm dần trở nên kiên định hơn.

Đúng vậy, chỉ cần chấp niệm sâu nặng, một khi buông lỏng tâm trí sẽ rất dễ bị tà ma xâm chiếm. So với việc thỏa hiệp, thì không thỏa hiệp mới là điều khó khăn nhất trên đời.

“Đa tạ tiên tử đã chỉ điểm.” Triệu Phàm chắp tay hành lễ, có chút ngượng ngùng nói: “Hôm nay đã làm phiền tiên tử rồi.”

Hành Ngọc mỉm cười: “Khách khí rồi.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tiễn Triệu Phàm đi xong, Hành Ngọc nhấm nháp xâu đường hồ lô, thong thả đi về phía viện của Liễu Ngộ.

Lúc nàng đến nơi, Liễu Ngộ cũng vừa vặn kết thúc khóa tu buổi sáng.

Hành Ngọc đứng bên hành lang, tựa lưng vào cột gỗ, nhìn về phía Liễu Ngộ nói: “Nhân tiện lúc này đang rảnh rỗi, có phải huynh nên xuống phòng bếp học cách làm bánh Bồ Đề rồi không?”

Liễu Ngộ liếc nhìn sắc trời bên ngoài: “Giờ vẫn còn sớm, đợi bần tăng phơi xong đống kinh thư trong viện này đã rồi sẽ qua đó.”

“Vậy thì mang cả cuốn du ký này đi phơi cùng luôn đi.”

Hành Ngọc cẩn thận lấy cuốn du ký cũ nát kia ra.

Vì sách đã quá tàn tạ, nàng không dám trực tiếp ném cho hắn mà đi tới bên cửa sổ, xuyên qua khe cửa nhẹ nhàng đưa vào bên trong.

Liễu Ngộ đón lấy cuốn sách: “Đây là…”

“Quà tặng cho huynh đó.”

Hai chữ quà tặng khiến đầu ngón tay Liễu Ngộ khẽ khựng lại.

Từ ngữ này đối với chàng mà nói thực sự có chút lạ lẫm.

Lật mở trang đầu tiên, Liễu Ngộ nhanh chóng chú ý đến cái tên Viên Tĩnh. Ánh mắt chàng dừng lại ở đó một hồi lâu.

Nhận ra sự khác thường của chàng, Hành Ngọc hỏi: “Huynh biết vị hòa thượng Viên Tĩnh này sao?”

“Nếu không lầm thì đây chính là vị Trưởng lão Chấp pháp của Vô Định Tông đã viên tịch* ở bên ngoài từ ba trăm năm trước.”

(*) Viên tịch: Là cách gọi trang trọng dành cho sự ra đi của các vị cao tăng, tu sĩ Phật giáo. “Viên” là viên mãn, “Tịch” là yên tĩnh; ngụ ý người tu hành đã hoàn thành công đức, rũ bỏ bụi trần để vào cõi vĩnh hằng.

Trả lời xong, Liễu Ngộ bắt đầu đọc nội dung bên trong.

Chẳng mấy chốc, thần sắc chàng chuyển sang kinh ngạc: “Đây là… những điều tâm đắc và lĩnh ngộ mà Viên Tĩnh trưởng lão đã ghi lại trên con đường truyền đạo sao?”

“Lúc viết cuốn du ký này, ông ấy cũng đang ở tu vi Kết Đan sơ kỳ, ta nghĩ nó sẽ có ích cho huynh.”

“Đa tạ Lạc chủ.”

Khi nói lời cảm tạ, nơi khóe môi chàng khẽ hiện lên một đường cong nhàn nhạt, không mấy rõ ràng.

Nhưng chỉ đổi một cuốn du ký mà có thể khiến vị Phật tử xưa nay vốn trầm mặc ít lời phải mỉm cười như thế, đây quả thực là một vụ mua bán vô cùng hời mà.

Hành Ngọc lên tiếng hỏi: “Huynh muốn xem cuốn du ký này trước hay là đi phơi kinh thư trước?”

Liễu Ngộ khẽ vuốt ve cuốn du ký trên tay, dáng vẻ rõ ràng là có chút lưu luyến không rời.

Chàng khẽ ho một tiếng, thanh âm bình thản: “Để bần tăng đi tìm sư đệ, bảo đệ ấy mang kinh thư ra phơi trước vậy. Cuốn du ký này đã hư hại nhiều, bần tăng dự định sẽ chỉnh sửa lại nội dung bên trong một chút.”

Hành Ngọc trong lòng thầm “chậc” một tiếng.

Không ngờ vị Phật tử này cũng biết tìm những cái cớ đường hoàng như vậy.

“Vậy huynh cứ từ từ mà chỉnh sửa, ta đi tìm Liễu Niệm có chút việc.” Nàng tinh nghịch nháy mắt phải với Liễu Ngộ một cái, sau đó xoay người đi về phía sương phòng đối diện.

Liễu Niệm đang lẩm nhẩm tụng kinh, nghe thấy tiếng gõ cửa liền vội vàng ra mở: “Lạc chủ tìm ta có chuyện gì quan trọng sao?”

“Sư huynh đệ nói nhân lúc thời tiết đang đẹp, bảo đệ mau chóng mang kinh thư trong viện ra phơi nắng.”

Liễu Niệm ngước nhìn sắc trời bên ngoài.

Thời gian qua Hoa Thành mưa dầm liên miên, khó khăn lắm trời mới hửng nắng, bản thân cậu cũng đang rảnh rỗi, đúng là nên mang kinh thư ra phơi một chút.

“Được, ta đi thu xếp ngay đây.”

Nói đoạn, Liễu Niệm chạy nhanh vào trong phòng, bắt đầu thu dọn đống kinh thư mà cậu mang từ tông môn ra.

Hành Ngọc thấy mình không tiện đi vào nên trực tiếp bước đến thềm đá, nàng khẽ niệm một câu Tịnh Trần Quyết để quét sạch bụi bẩn, rồi tùy ý ngồi bệt xuống đất.

Dưới ánh nắng vàng lười biếng, nàng tựa lưng vào cột gỗ lớn, cả người thư thái đến mức bắt đầu lim dim buồn ngủ.

Chẳng bao lâu sau, Liễu Niệm khiêng ra một chiếc bàn gỗ dài, đem kinh thư trải rộng ra mặt bàn.

Trong lúc cậu đang bận rộn, Hành Ngọc như vô tình hỏi một câu: “Tiểu hòa thượng, vì sao sư huynh đệ lại được tôn xưng là ánh sáng của Phật môn vậy?”

Liễu Niệm thuận miệng đáp: “Vì sư huynh ta là Phật tử mà.”

“Vô Định Tông các đệ có tổng cộng bốn vị Phật tử, nhưng khi nhắc đến ánh sáng của Phật môn, người ta lại chỉ nhắc đến mỗi Liễu Ngộ. Tại sao lại thế?”

Nghe vậy, Liễu Niệm đột nhiên nảy sinh cảnh giác.

Cậu liếc nhìn Hành Ngọc một cái, bày ra bộ dạng ta biết đáp án đấy nhưng ta sẽ không nói cho cô đâu.

Hành Ngọc: “…”

Không ngờ tiểu hòa thượng này vào lúc mấu chốt cũng khá là ranh mãnh nhỉ.

Thấy Liễu Niệm không nói, Hành Ngọc tự đưa ra phán đoán của mình: “Có phải vì Liễu Ngộ sở hữu Phật cốt bẩm sinh không?”

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn tìm kiếm tư liệu.

Tuy nhiên, chuyện về Phật cốt bẩm sinh có lẽ liên quan đến bí mật của Phật môn, nên trong các điển tịch thông thường hầu như không thấy nhắc đến loại thể chất đặc biệt này.

Liễu Niệm đột nhiên lắc đầu.

Hành Ngọc khẽ nheo mắt lại.

Nàng đang định lên tiếng hỏi tiếp thì từ phía sau vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó là giọng nói của Liễu Ngộ:

“Lạc chủ đoán không sai.”

Muốn dò xét căn cốt của người ta mà lại bị chính chủ bắt quả tang tại trận. Hành Ngọc đưa tay lên xoa xoa chóp mũi, quay đầu lại nhìn chàng: “Huynh chỉnh sửa nội dung cuốn du ký nhanh như vậy sao?”

“Việc đó cũng không gấp gáp mấy, bần tăng định ra sớm một chút để giúp sư đệ phơi kinh thư.”

Liễu Ngộ vừa giải thích vừa bước đến cạnh nàng.

Chàng bất chợt cúi người, chìa bàn tay phải trắng trẻo với những ngón tay thon dài ra trước mặt nàng.

Trong lòng bàn tay chàng là một chiếc hộp ngọc vô cùng giản dị.

“Đây là lễ vật đáp tạ.”