Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 16
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 16

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

3010 từ · 14 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 16

Thấy rõ Hành Ngọc khoác trên người đạo bào, vẻ lạnh lẽo trên gương mặt Phạm Trường Bình khẽ dịu xuống đôi chút.

Hắn còn tưởng nàng cũng là người tu đạo. Ở Hoa Thành, nơi Phật đạo được tôn làm tín ngưỡng chính, muốn gặp thêm một tu sĩ đạo môn vốn đã chẳng dễ dàng gì.

“Vị này là…?” Phạm Trường Bình cất tiếng hỏi.

Triệu Phàm liền giải thích: “Chính là vị tiên tử ta từng nói với ngươi. Nàng đến giúp cha ta đổi thuốc.”

“Ra là vậy.” Phạm Trường Bình gật đầu, giọng nói bình thản, “Nếu nhà ngươi có khách, vậy tối nay ta sẽ quay lại, khi khác cùng ngươi uống rượu.”

Hắn cũng không cố nán lại, lắc nhẹ vò rượu trong tay rồi xoay người rời đi.

Triệu Phàm đứng nhìn theo bóng hắn khuất dần.

Đợi đối phương đi xa, hắn mới khép cửa gỗ lại, quay vào phòng trong, tiếp tục giúp Liễu Niệm thay thuốc.

Đổi thuốc xong xuôi, Triệu Phàm đi xuống bếp nấu nước.

Hắn vừa đổ nước đầy ấm, Hành Ngọc đã đứng ở cửa bếp, hỏi từ bên ngoài: “Vừa rồi là bằng hữu của ngươi sao? Người trong thành à?”

“Đúng vậy.” Triệu Phàm đáp, giọng hơi gượng gạo.

Trả lời xong, hắn lấy giẻ lau phủi tro bụi dính trên tay.

“Ta thấy hắn tuổi còn trẻ mà đã có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, hẳn là đệ tử của đại tông môn nào đó.” Hành Ngọc chậm rãi nói.

Trong tám tông chính đạo và năm phái tà đạo, phần lớn đệ tử nội môn đều đột phá Trúc Cơ trước năm mươi tuổi; đệ tử nòng cốt thường trước ba mươi; còn thủ tịch, đa phần vào khoảng hai mươi.

Vừa rồi nàng có để ý cốt linh của Phạm Trường Bình chỉ tầm chừng ba mươi tuổi.

Tuổi như vậy mà đã bước vào Trúc Cơ sơ kỳ, theo lẽ thường thì hắn phải luôn tu luyện trong đại tông môn, không thể ở lâu tại một thị trấn nhỏ như Hoa Thành.

Suy ra như thế, khả năng cao là Phạm Trường Bình chỉ mới ra vào Hoa Thành không lâu.

Hơn nữa hắn lại là người địa phương, khả năng từng kết thù oán với vị Triệu Thành chủ kia cũng không hề nhỏ.

Trùng hợp chồng chất, khoảng cách đến chân tướng lại càng gần thêm một bước.

Hành Ngọc không ngại bỏ thêm chút tâm tư đặt lên người Phạm Trường Bình.

Triệu Phàm bất giác bật cười, nụ cười mang theo vài phần tự hào về bằng hữu: “Đúng vậy, Trường Bình nói hắn là đệ tử của Hư Không Minh.”

Hành Ngọc khẽ lục lại tư liệu trong đầu.

Trước khi ra ngoài làm nhiệm vụ, nàng từng đọc qua không ít điển tịch, lúc này vừa hay có thể dùng đến.

Suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng nàng cũng nhớ ra những tin tức có liên quan đến môn phái ấy.

Tông môn hạng hai, tông chủ là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ. Trong môn toàn là đạo tu, hơn nữa cực kỳ căm ghét Phật tu.

Căm ghét Phật tu?

Hoa Thành này Phật giáo hưng thịnh, dân bản địa dù không phải ai cũng một lòng hướng Phật, nhưng tuyệt đối sẽ không sinh lòng thù địch với Phật môn.

Trừ phi… bên trong còn có ẩn tình nào đó.

Những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

Hành Ngọc nói: “Ta không quấy rầy ngươi nấu nước nữa.” Rồi rời khỏi bếp, quay lại sân.

Nàng truyền âm cho Liễu Niệm đang giúp người trong phòng bôi thuốc: “Ta có việc ra ngoài một chuyến. Khi nào đệ xong việc thì đến quán mì ở đầu hẻm tìm ta.”

Dặn dò xong, Hành Ngọc rời khỏi nhà Triệu Phàm, đi thẳng về quán mì đầu hẻm, chính là nơi lần trước nàng từng ghé để hỏi thăm chuyện của Mãn Tuyết Nhi và Triệu Phàm.

Giờ này không phải giờ ăn, trong quán chỉ lác đác vài khách.

Bà lão vẫn còn nhớ nàng. Vừa thấy Hành Ngọc bước vào, bà đã bưng ly nước ra đón: “Tiên tử lại đến rồi.”

Hành Ngọc ngồi xuống: “Phải. Mì hoành thánh ở quán rất hợp khẩu vị ta. Sáng nay ra ngoài sớm, chưa kịp ăn gì nên đặc biệt ghé qua.”

Lời nói thật hay giả không rõ, nhưng nghe vào lại khiến người ta vui lòng.

Gương mặt hằn dấu gió sương của bà lão lập tức rạng rỡ: “Vậy ta sẽ cho tiên tử nhiều hoành thánh với mì hơn một chút!”

“Làm phiền bà rồi.”

Bà lão lại lấy giẻ lau bàn thêm lần nữa, rồi mới sang phụ chồng mình làm mì hoành thánh.

Không bao lâu sau, bát mì hoành thánh được bưng ra.

Hành Ngọc rút đôi đũa, đang định mở lời dò hỏi chuyện của Phạm Trường Bình, thì thấy một đạo tu sắc mặt lạnh nhạt bước vào quán.

Chính là Phạm Trường Bình.

Hành Ngọc lập tức ép ý định hỏi han xuống, dùng đũa khuấy nhẹ sợi mì trong bát.

Phạm Trường Bình ngồi xuống bàn bên cạnh nàng.

“Là Trường Bình à, hôm nay ăn gì?” Bà lão bước tới, cười hiền hỏi.

“Hai bát hoành thánh, cho nhiều ớt.” Phạm Trường Bình đáp.

Đợi bà lão rời đi, hắn đặt thanh kiếm bên hông lên một góc bàn, lưng vẫn thẳng tắp, không hề thả lỏng.

Hành Ngọc nuốt hoành thánh còn nóng, trong lòng thoáng chút tiếc nuối. Nếu trước kia nàng từng học qua tà thuật dò xét thì giờ đã có thể trực tiếp nhìn rõ Phạm Trường Bình rốt cuộc là người thế nào rồi.

Xem ra đợi lúc rảnh rỗi, nàng phải tìm Liễu Ngộ học môn công pháp ấy mới được.

Dù sao đó cũng không phải bí pháp bất truyền, nàng muốn học, Liễu Ngộ hẳn sẽ không từ chối đâu nhỉ.

Khi Hành Ngọc còn đang xuất thần, Phạm Trường Bình đã để ý tới nàng.

Nhưng hắn không mấy bận tâm. Hai bát hoành thánh vừa bưng lên, hắn liền cúi đầu ăn nghiêm túc.

Chẳng mấy chốc bát đã sạch trơn. Phạm Trường Bình lấy tiền từ túi trữ vật ra định trả, thì đúng lúc tiểu hòa thượng Liễu Niệm xách hòm thuốc bước vào quán, đi thẳng tới trước mặt Hành Ngọc.

“A Di Đà Phật. Lạc chủ, ta đã xong việc rồi.”

Hành Ngọc khẽ ra hiệu cho cậu ngồi xuống: “Đệ muốn ăn gì?”

“Ta cũng muốn một bát mì hoành thánh như Lạc chủ.” Liễu Niệm ngồi xuống đối diện nàng.

Nghe cậu nói vậy, Hành Ngọc nghiêng đầu nhìn về phía bà lão: “Bà chủ ơi, phiền bà làm thêm một bát mì hoành thánh nữa nhé.”

Nàng vừa dứt lời, bên bàn kế bên, Phạm Trường Bình đột nhiên chộp lấy trường kiếm, hung hăng nện thân kiếm xuống mặt bàn gỗ.

Rầm một tiếng vang dội.

Cả quán mì lập tức lặng đi, ánh mắt mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía hắn.

Phạm Trường Bình đứng bật dậy, đôi mắt khẽ nheo lại, thần sắc lạnh lẽo như băng sương sắp vỡ. Hắn nhìn thẳng về phía Hành Ngọc, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh đến thấu xương:

“Thân là đệ tử đạo môn, lại thân cận với Phật tu như vậy, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy có lỗi với Đạo Tổ sao?”

Nói xong, hắn phất tay áo, xoay người bỏ đi không chút lưu luyến.

Liễu Niệm: “…”

Người này là ai vậy? Sao lại quản chuyện thiên hạ rộng đến thế?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu ước gì vị Lạc chủ này tránh xa sư huynh cậu càng xa càng tốt!

Sắc mặt Hành Ngọc lập tức trầm xuống.

Nàng chau mày, giọng nói cũng lạnh hẳn đi, không còn giữ ý khách sáo: “Ta với hắn vốn chẳng quen biết, hắn lấy tư cách gì mà xen vào chuyện của ta? Bà chủ, đây là người Hoa Thành các người sao? Ta chỉ trò chuyện cùng bằng hữu, hắn đã lớn tiếng mỉa mai, chẳng phải quá vô lễ rồi sao!”

Liễu Niệm, người vốn khá quen với tính nết của nàng bỗng trợn tròn mắt: “???”

Yêu nữ này xưa nay thong dong nhàn nhã, nào giống kiểu người chỉ vì vài câu mà nổi giận như thế đâu?

“Tiên tử bớt giận, xin tiên tử bớt giận cho.” Ông lão vội vã chạy ra can ngăn, ông thực sự sợ vị tiên tử này nổi trận lôi đình mà trút giận lên cửa hàng nhỏ bé của mình.

Bà lão cũng dừng tay, buông chiếc khăn lau bàn, bước tới nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Tiên tử à, đứa nhỏ Trường Bình ấy vốn dĩ chịu nhiều khổ cực nơi đất khách quê người, nên tính tình có phần nóng nảy, mong ngài rộng lòng lượng thứ cho.”

Hành Ngọc quay sang nhìn bà lão: “Hóa ra hắn đúng là người Hoa Thành à? Thật lạ lùng, Hoa Thành này đa phần đều là tín đồ Phật môn, sao hắn lại đi tu đạo rồi còn thù ghét Phật tu đến mức ấy?”

Hai vợ chồng chủ quán nhìn nhau, dường như đang cân nhắc xem có nên nói ra hay không. Cuối cùng, bà lão thở dài một tiếng: “Chuyện này kể ra thì dài lắm.”

Hành Ngọc ngồi ngay ngắn lại, thần sắc đã khôi phục vẻ điềm đạm như thường ngày. Nàng mỉm cười nhạt, nói: “Nếu chủ quán không bận, có thể kể tường tận cho ta nghe được không? Chuyện này thực sự khiến ta cảm thấy hoang mang khó hiểu vô cùng.”

Liễu Niệm đưa tay gãi đầu.

Gãi một lúc, cậu chợt bừng tỉnh. Hóa ra cái vẻ giận dữ ban nãy của nàng chỉ là một màn kịch để dò hỏi thông tin mà thôi!

Chỉ tiếc, hai vị chủ quán hoàn toàn không nhận ra điều đó.

Lúc này quán không có khách mới, ông lão tất bật đi làm mì cho Liễu Niệm, còn bà lão thì hơi rụt rè ngồi xuống cạnh Hành Ngọc, bắt đầu kể về gia cảnh của Phạm Trường Bình.

Thấy bà lão có vẻ căng thẳng, Hành Ngọc rót một chén nước rồi đẩy nhẹ về phía bà.

Cầm chén nước trong tay, bà lão mới thấy tự nhiên đôi chút: “Thật ra từ thuở nhỏ, Trường Bình là đứa trẻ rất sùng bái Phật đạo, thậm chí còn lập chí sau này sẽ trở thành Phật tu. Nhưng mười mấy năm trước, cha nó chẳng may phạm lỗi, đắc tội với một vị đại sư, thế là bị Thành chủ tiền nhiệm chiếu theo luật pháp mà tống vào ngục tối. Chốn lao tù vốn hỗn tạp, cha nó chẳng chịu nổi mà qua đời ở trong đó, bỏ lại mẹ góa con côi sống lay lắt bên ngoài…”

Nghe thấy chuyện này có liên quan đến Triệu Hoằng Hóa, Hành Ngọc ngồi thẳng người hơn.

Nàng có dự cảm rằng mình đang dần chạm tới sự thật.

Mẹ góa con côi sống giữa đời, khó tránh khỏi cảnh túng quẫn. Mẫu thân của Phạm Trường Bình hằng ngày phải thức khuya dậy sớm thêu thùa kiếm từng đồng bạc lẻ, tối đến lại khóc thầm đến đỏ cả mắt, cuối cùng đôi mắt ấy cũng mờ đi vì sầu khổ.

Khi ấy Phạm Trường Bình đang tuổi ăn tuổi lớn mà bữa đói bữa no, hai mẹ con họ chỉ biết dựa vào sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng mới có thể sống sót qua ngày.

Rồi một ngày nọ, hàng xóm không còn thấy mẹ con họ đâu nữa, lúc ấy mọi người mới phát hiện họ đã lặng lẽ rời đi mà không để lại một lời nhắn nhủ nào.

Khi ông lão bưng bát mì hoành thánh lên, ông cũng tiếp lời: “Mãi đến gần đây Trường Bình trở về, chúng ta mới biết năm xưa nó được một vị đạo trưởng nhận làm đệ tử, đi theo tu tập đạo pháp.”

Nghe xong câu chuyện, chân mày Liễu Niệm khẽ nhíu lại.

Đắc tội với vị đại sư nào? Cha của Phạm Trường Bình rốt cuộc đã phạm phải chuyện tày đình gì?

Nhưng cậu không lên tiếng, chỉ nhìn về phía Hành Ngọc chờ xem phản ứng của nàng. Cậu vốn không thạo xử lý những việc này, chi bằng cứ im lặng để tránh làm hỏng sắp đặt của vị yêu nữ kia.

Hành Ngọc bày ra vẻ mặt tò mò: “Hắn thù ghét Phật tu như vậy, chẳng lẽ là vì vị đại sư năm xưa đã vu oan cho cha hắn, còn vị Thành chủ kia thì xử sai án hay sao?”

Nếu đúng như vậy, việc Phạm Trường Bình tu hành thành danh rồi quay về báo thù Triệu Thành chủ cũng là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, câu trả lời của ông lão lại nằm ngoài dự tính của nàng.

Ông khẽ thở dài: “Chuyện này chúng ta cũng không rõ thực hư thế nào. Theo lời quan phủ thì cha nó phạm tội giết người, nhưng mẹ nó thì cứ một mực kêu oan, bảo rằng chồng mình bị người ta hãm hại.”

Đến lúc này, Hành Ngọc đã có thể khẳng định cái chết của con trai Triệu Thành chủ chắc chắn có liên quan mật thiết đến Phạm Trường Bình.

Chỉ có điều, vụ án năm xưa có ẩn tình gì hay không thì phải đến phủ Thành chủ tra cứu hồ sơ mới rõ.

“Khó trách hắn lại oán hận Phật tu đến thế, nhìn thấy ta đi cùng Phật tu là chịu không nổi.” Hành Ngọc lắc đầu, “Thôi vậy, ta cũng chẳng thèm chấp nhặt chuyện hắn mạo phạm khi nãy làm gì nữa.”

Nàng lấy từ nhẫn trữ vật ra hai viên linh thạch hạ phẩm đặt lên bàn: “Làm phiền hai vị rồi.”

Thấy Liễu Niệm đã ăn sạch bát mì, nàng đứng dậy bước ra ngoài.

Liễu Niệm gật đầu chào hai vị chủ quán rồi vội vàng đi theo Hành Ngọc: “Lạc chủ, giờ chúng ta đi đâu đây?”

“Đến thẳng phủ Thành chủ tìm sư huynh của đệ. Kẻ thủ ác sát hại Triệu Thành chủ tám chín phần chính là Phạm Trường Bình.” Hành Ngọc nói.

Nàng vốn không mặn mà gì với việc bắt người, điều khiến nàng hiếu kỳ lúc này chính là ẩn tình trong vụ án của cha Phạm Trường Bình năm xưa.

Đứng trước cửa phủ Thành chủ, sau khi xưng danh là bằng hữu của Liễu Ngộ, Hành Ngọc được gia nhân cung kính mời vào trong.

Đi qua một dãy hành lang dài, bước lên những bậc thềm đá dẫn vào đại sảnh tiếp khách, nàng liền nhìn thấy Liễu Ngộ đang ngồi tĩnh lặng ở một góc phòng.

Đúng lúc ấy, đối phương cũng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, ánh mắt hai người giao nhau trong thoáng chốc.

Hành Ngọc thu hồi tầm mắt, bước vào chào hỏi Hoa Thành Thành chủ.

Vị Thành chủ này tuy có tu vi Trúc Cơ trung kỳ nhưng trước mặt Hành Ngọc không hề ra vẻ bề trên, ông đứng dậy niềm nở đón tiếp: “Đạo hữu mời ngồi.”

Ông chỉ tay về chiếc ghế ngay cạnh Liễu Ngộ.

“Đa tạ.” Hành Ngọc đi tới ngồi xuống.

Đại sảnh được bố trí theo kiểu hai ghế dùng chung một bàn trà nhỏ. Liễu Ngộ ngồi bên phải, còn Hành Ngọc ngồi bên trái.

Trên bàn đặt một ấm trà và vài chiếc chén úp ngược.

Hành Ngọc đang lúc khát nước, nàng lật một chiếc chén sạch lên rồi đẩy về phía Liễu Ngộ.

Liễu Ngộ vẫn đang chăm chú lật xem hồ sơ vụ án, nhận ra động tác của nàng, chàng khẽ nghiêng đầu liếc nhìn một cái.

Hành Ngọc hơi hất cằm, ánh mắt đầu tiên dừng trên người chàng, sau đó rũ xuống nhìn chằm chằm vào chiếc chén không, rồi lại liếc về phía ấm trà đang tỏa khói nghi ngút.

Ám chỉ rõ mồn một như thế còn gì.

Liễu Ngộ: “…”

Chàng vẫn ngồi im không nhúc nhích.

Hành Ngọc cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn, chẳng nói chẳng rằng.

Sự giằng co im lặng giữa hai người khiến trụ trì chùa Thanh Vân ngồi đối diện cũng phải chú ý.

Hành Ngọc đợi một lúc lâu, vì quá khát nên định bụng sẽ tự mình rót trà cho xong.

Thế nhưng, ngay khi đầu ngón tay hơi lạnh của nàng vừa chạm vào quai ấm, Liễu Ngộ đã nhanh hơn một bước, chàng cầm lấy ấm trà nhấc lên.

Dòng nước trà trong vắt rót vào chén, chẳng mấy chốc đã đầy vơi.

Liễu Ngộ đặt ấm trà xuống, nhẹ nhàng đẩy chén nước về phía nàng, bình thản dặn dò một câu: “Trà mới pha, còn hơi nóng đấy.”

Trong lúc không ai chú ý, Hành Ngọc khẽ nháy mắt phải với chàng một cái đầy tinh nghịch.

Liễu Ngộ dời mắt đi, tiếp tục lật xem hồ sơ.

Hành Ngọc nâng chén trà, kiên nhẫn thổi cho nguội bớt rồi mới uống cạn.

Đặt chén xuống, nàng vừa định tiếp tục ám chỉ, thì vị Phật tu vốn im lặng đọc kinh đã chủ động nhấc ấm trà, rót đầy chén cho nàng.

Ngay khi chàng vừa đặt ấm xuống, Hành Ngọc bất ngờ lên tiếng: “Có lẽ ta đã tìm thấy kẻ sát hại con trai Triệu Thành chủ rồi.”

Lời vừa dứt, mọi ánh mắt trong đại sảnh đều đồng loạt đổ dồn về phía nàng.