Sắc trời dần tối lại, hoạt động phát cháo và y phục tại chùa Thanh Vân cũng đi đến hồi kết.
Hành Ngọc cùng Liễu Ngộ cáo từ nhau, giẫm lên khoảng sân nhuộm màu hoàng hôn, trở về tiểu viện của riêng mình.
Giữa sân đặt một chiếc bàn đá dáng dấp cổ xưa. Hành Ngọc bước tới ngồi xuống, khẽ xoay cổ tay, lấy ra một khối ngọc bài.
Từ khi đột phá từ Trúc Cơ hậu kỳ lên đến Trúc Cơ đỉnh phong, nàng đã tiêu hao hơn một nghìn điểm khuynh mộ.
Muốn từ Trúc Cơ đỉnh phong tiến thêm một bước, bước vào Kết Đan kỳ, chí ít nàng phải chuẩn bị đủ một vạn điểm khuynh mộ.
…Thế nhưng hiện tại, nàng chỉ có vỏn vẹn ba trăm.
Xét về linh thạch cùng các loại thiên tài địa bảo dự trữ, nhờ phúc đức của vị sư phụ kia ban cho, nàng giàu có đến mức vượt xa phần lớn tu sĩ Kết Đan kỳ.
Nhưng riêng về khoản giá trị khuynh mộ, một thiếu chủ như nàng e rằng còn thê thảm hơn cả đệ tử ngoại môn của Hợp Hoan Tông.
Quả thực là hai thái cực hoàn toàn trái ngược!
“Trong bút ký của Hợp Hoan Tông có ghi, phàm là đệ tử Hợp Hoan Tông, khi thu được sự ái mộ của người khác, đều sẽ nhận được giá trị khuynh mộ.”
“Muốn tích lũy giá trị khuynh mộ, tính đến hiện tại, dường như chỉ có con đường công lược là có thể đi.”
Ngón tay Hành Ngọc chậm rãi siết lại, nắm chặt khối ngọc bài trong tay.
Mấy ngày nay, vì chuyện của Mãn Tuyết Nhi, nàng và Liễu Ngộ tiếp xúc với nhau không ít.
Vị Phật tử của Vô Định Tông ấy thanh khiết thoát trần, là ánh sáng của Phật môn. Tư chất xuất chúng, áp đảo vô số thiên tài cùng thế hệ.
Chàng được xem là người có khả năng cao nhất trong lịch sử Phật môn, có thể chạm tới cực hạn của Phật đạo.
Chưa kể đến những điều ấy, từ tính tình, dung mạo cho đến vóc dáng…
Đều vừa vặn trúng ngay kiểu người nàng thích.
Hơn nữa, Liễu Ngộ lại đang cần vượt qua tình kiếp.
Nếu nàng công lược chàng để hoàn thành nhiệm vụ nội môn, đồng thời thu về giá trị khuynh mộ để phục vụ tu luyện, xét cho cùng cũng chỉ là mỗi bên lấy thứ mình cần, đôi bên cùng có lợi.
Vậy thì nàng có nên dốc lòng hoàn thành nhiệm vụ nội môn hay không?
Nếu một mực đặt nhiệm vụ nội môn lên hàng đầu, liệu có xung đột với con đường tiêu dao, tự tại mà nàng theo đuổi bấy lâu nay không?
Những ngày tiếp theo, Hành Ngọc đều ở yên trong tiểu viện tu luyện, củng cố cảnh giới Trúc Cơ đỉnh phong của mình.
Khí hậu Hoa Thành thay đổi thất thường. Mặt trời rực rỡ được mấy ngày, giờ lại chuyển sang mưa thu lất phất, tí tách không ngừng.
Sau khi thuận lợi củng cố tu vi và xuất quan, ở nhà mãi cũng chán, lại thêm thèm món vịt muối bán trong tửu lâu, Hành Ngọc liền cầm ô ra ngoài.
Lên đến tầng hai tửu lâu, nàng chọn một bàn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống, phất tay gọi tiểu nhị, gọi một bàn đầy ắp món ăn.
“…Tiên tử dùng bữa một mình sao?” Tiểu nhị vừa ghi chép vừa không nhịn được chần chừ.
Chừng này món, đủ cho bốn nam nhân trưởng thành ăn no.
Hành Ngọc: “…”
Nàng chỉ muốn nếm thử hương vị từng món mà thôi.
Đang định mở miệng giải thích, Hành Ngọc bỗng nhận ra điều gì đó, nàng cúi đầu nhìn xuống con phố phía dưới. Cuối tầm mắt, một bóng người áo xanh quen thuộc đang cầm ô, chậm rãi bước đi trong mưa.
“Liễu Ngộ sư huynh, lên lầu cùng ăn bữa trưa đi.” Nàng truyền âm cho chàng.
Liễu Ngộ đang cầm ô đi trong mưa chợt dừng bước.
“Sư huynh?” Liễu Niệm không kịp phản ứng, suýt nữa va vào lưng chàng.
Liễu Ngộ quay sang nhìn Liễu Niệm: “Đói không?”
“Có hơi đói ạ.” Liễu Niệm gật đầu.
Liễu Ngộ khẽ gật đầu theo, tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh rẽ vào một tửu lâu.
Liễu Niệm vội vàng sải bước theo sau.
Ban đầu, Liễu Niệm còn tưởng sư huynh sợ cậu bị đói nên mới ghé vào ăn. Đến khi lên tầng hai, nhìn thấy bóng người quen thuộc đang ngồi bên cửa sổ, cậu mới hiểu vì sao sư huynh lại đột nhiên đổi hướng.
Đến bên bàn, Liễu Ngộ ngồi xuống đối diện Hành Ngọc.
Tiểu nhị là tín đồ Phật môn, thấy vậy liền ân cần tiến lên, rót trà cho cả Liễu Ngộ và Liễu Niệm.
Hơi nước trà bốc lên mờ ảo. Từ góc nhìn của Hành Ngọc, sương trà như che phủ đôi mày ánh mắt của Liễu Ngộ, khiến toàn thân chàng toát ra một vẻ ôn hòa khó lòng diễn tả.
“Hai người ra ngoài có việc gì sao?” Hành Ngọc tùy ý tìm cớ bắt đầu câu chuyện.
Liễu Niệm liếc nhìn sư huynh một cái, rồi thành thật đáp: “Vừa rồi sư huynh đi trị thương chân cho cha của Triệu Phàm.”
Cha của Triệu Phàm?
Chính là ông lão hôm đó, dù chân bị thương vẫn lết tới mở cửa giúp bọn họ sao?
Thảo nào lúc nãy nàng thấy Liễu Niệm xách theo một hòm thuốc.
Hành Ngọc không ngờ đã qua nhiều ngày như vậy mà Liễu Ngộ vẫn còn nhớ đến chuyện này.
Đầu ngón tay nàng khẽ gõ nhịp trên mặt bàn.
Nếu nàng đưa tay giúp đỡ một người, nhất định là vì trong lòng sinh ra thương xót.
Nhưng Liễu Ngộ ra tay, chưa hẳn là vì thương hại, rất có thể chỉ vì giáo lý Phật môn. Con đường tu hành của chàng nói cho chàng biết, việc này nên làm.
Việc nên làm, thì chàng đi làm.
Chỉ đơn giản như vậy, không hẳn xuất phát từ bản tâm cá nhân.
Đồ ăn rất nhanh được bưng lên.
Liếc mắt nhìn qua, tất cả đều là món chay.
Trước khi mời Liễu Ngộ lên ăn, Hành Ngọc vốn gọi vịt muối, thịt thăn chua ngọt cùng mấy món chiêu bài của tửu lâu.
Nhưng ai bảo nàng lại mời hòa thượng dùng bữa cơ chứ…
Cuối cùng đành cắn răng đổi thực đơn ngay tại chỗ.
Khi món ăn đã bày đủ, Hành Ngọc cầm đũa gắp một ít giá đỗ.
Nàng ăn được hai miếng, mới phát hiện Liễu Ngộ vẫn đang lần tràng hạt trong tay, từ đầu đến cuối chưa hề động đũa.
“Những món này không hợp khẩu vị của huynh sao?”
“A Di Đà Phật, bần tăng đã quen dùng cơm canh thanh đạm từ lâu. Những món chay này rất hợp khẩu vị của bần tăng, chỉ là e rằng… không hợp với khẩu vị của Lạc chủ lắm.”
Nghe chàng nói xong, Hành Ngọc khẽ bật cười.
Lần nữa gắp giá đỗ đưa vào miệng, nàng chợt thấy món này ăn vào còn ngon hơn lúc nãy.
“Nếu huynh còn không ăn, ta sẽ tự tay gắp cho huynh đấy.”
Động tác lần tràng hạt của Liễu Ngộ khựng lại, chàng duỗi tay cầm lấy đôi đũa.
Hành Ngọc xé một miếng màn thầu, chấm đẫm nãi tương rồi cắn một miếng, nuốt xuống mới thong thả hỏi: “Liễu Ngộ sư huynh, món bánh bồ đề kia huynh học được đến đâu rồi?”
Liễu Niệm lặng lẽ liếc nhìn sư huynh mình một cái.
Mấy ngày nay, sư huynh bận rộn giảng giải Phật pháp cho các hòa thượng trong chùa Thanh Vân, dường như chưa từng rảnh tay học làm bánh bồ đề.
Liễu Ngộ đặt đôi đũa xuống, thần sắc bình thản: “Vẫn đang học.”
Nghe qua, cứ như đang nói rằng bản thân vẫn chưa học xong, còn chưa làm ra được.
Liễu Niệm bị sặc cơm, vội quay mặt sang một bên ho sù sụ mấy tiếng, rốt cuộc sư huynh là cố ý nói vậy hay hoàn toàn vô tình thế?
Hành Ngọc nhướng mày: “Thật sự là đang học sao? Vậy sư đệ của huynh ho cái gì vậy?”
Nàng đâu có dễ bị qua mặt như thế.
Liễu Ngộ liếc Liễu Niệm một cái: “Liễu Niệm, sau này ăn uống chậm lại, đừng hấp tấp kẻo sặc biết chưa.”
Cũng coi như gián tiếp trả lời câu hỏi vừa rồi của Hành Ngọc: Liễu Niệm ho là vì ăn quá vội.
Hành Ngọc: “…”
Nàng giơ màn thầu lên, chấm một đống lớn nãi tương rồi đưa thẳng vào miệng, dùng sức cắn một miếng to.
Ăn xong chiếc màn thầu trong tay, Hành Ngọc vừa định với lấy cái mới thì…
Dưới phố bỗng vang lên một tiếng kêu kinh hãi: “Ngươi nói cái gì? Triệu đại nhân đã chết rồi ư?”
“Triệu đại nhân… chẳng lẽ là người kia sao?”
“Không chỉ chết, nghe nói trên người Triệu đại nhân còn dính đầy sương đen! Ông ấy giống hệt Lý Gia, đều chết dưới tay tà ma!”
“Lại là tà ma ư? Người Triệu phủ đã đến chùa Thanh Vân báo cho trụ trì chưa?”
Hành Ngọc và Liễu Ngộ nhìn nhau, nàng đứng dậy bước đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn con phố phía dưới đang rơi vào hỗn loạn.
Liễu Ngộ tiến đến bên nàng, tay phải đặt lên bậu cửa: “Bữa cơm hôm nay e rằng không ăn tiếp được rồi. Bần tăng cần cùng sư đệ phải đi điều tra tình hình.”
Chỉ cần liên quan đến tà ma, Vô Định Tông tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Ta đi cùng các người.” Hành Ngọc nói: “Ta cũng tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Nàng vừa mới củng cố xong cảnh giới Trúc Cơ đỉnh phong, trong thời gian ngắn sẽ không bế quan. Chi bằng đi cùng Liễu Ngộ, vừa tiếp tục tiếp xúc với vị Phật tử của Vô Định Tông này, vừa coi như tìm chút chuyện làm cho khỏi nhàn rỗi.
Rời khỏi tửu lâu, tùy tiện kéo một người bán hàng hỏi thăm, bọn họ liền biết được người gặp chuyện là ai.
Thành chủ tiền nhiệm đã lui về nghỉ dưỡng tại gia – Triệu Hoằng Hóa.
Vị Thành chủ này có tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
Tu vi ấy, đặt trước mặt Hành Ngọc và Liễu Ngộ thì chẳng đáng nhắc tới, nhưng ở một tòa thành nhỏ hẻo lánh như thế này, Trúc Cơ trung kỳ một khi tồn tại thì đã có thể tung hoành ngang dọc.
Thế mà giờ đây…
Lại bị tà ma sát hại thảm khốc ngay trong phủ.
“Chúng ta đến Triệu phủ xem tình hình hiện tại thế nào đã.” Liễu Ngộ lên tiếng.
Khi sắp đến Triệu phủ, Hành Ngọc bỗng dừng bước.
Nàng quay sang Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, huynh cùng sư đệ vào Triệu phủ kiểm tra thi thể đi. Ta đi tìm người hỏi thăm về Triệu Hoằng Hóa.”
Nàng không hề hứng thú với chuyện xem thi thể.
Hơn nữa, chia ra hành động như vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn.
Liễu Ngộ gật đầu, cùng Liễu Niệm đi về phía Triệu phủ đang treo đầy cờ trắng.
Hành Ngọc nhìn quanh một lượt, xoay người bước vào Lâm Lang Các phía sau.
Trong Lâm Lang Các, chưởng quầy dáng người tròn trịa đang đứng sau quầy, tay bấm bàn tính, tính toán sổ sách mấy ngày gần đây.
Nghe tiếng rèm châu bị vén lên, ông ngẩng đầu nhìn, thấy người bước vào là một cô nương trẻ tuổi mặc đạo bào, bên hông đeo trường kiếm.
Khí chất cô nương ấy thanh nhã xuất trần, vừa nhìn đã biết không phải người thường.
Chưởng quầy cười nói: “Tiên tử ghé tiểu điếm, không biết có nhu cầu gì?”
Lâm Lang Các chỉ bán những món trang sức thông thường. Với con mắt từng trải của mình, chưởng quầy không cho rằng tiệm nhỏ này có thứ gì lọt được vào mắt vị tiên tử trước mặt.
Nghe vậy, Hành Ngọc bước tới trước quầy, tùy tay chỉ một chiếc ngọc trụy hình giọt nước: “Ta muốn xem thử ngọc trụy này.”
Chưởng quầy tuy có chút nghi hoặc, vẫn cẩn thận lấy ngọc trụy ra, đưa tới trước mặt nàng.
Chất ngọc chỉ ở mức bình thường, nhưng kiểu dáng lại tinh xảo.
Hành Ngọc cầm trong tay ngắm nghía một lát, rồi đi thẳng vào vấn đề: “Chưởng quầy, nghe nói gần đây xung quanh có xảy ra án mạng?”
Chưởng quầy là người tinh ý, vừa nghe đã hiểu nàng muốn hỏi chuyện của vị Triệu Thành chủ kia.
Ông ân cần mời Hành Ngọc đến ngồi bên bàn, đích thân dâng lên một chén trà: “Đúng là có chuyện đó. Khoảng hai canh giờ trước, ta nghe thấy trong Triệu phủ vang lên tiếng khóc lóc. Nói thật, ta cảm thấy Triệu thành chủ chết thực sự rất oan uổng.”
Oan uổng?
Đuôi mày Hành Ngọc khẽ nhếch lên, nhưng không vội đánh giá lời của chưởng quầy.
Nàng xoay nhẹ chén trà trong tay: “Trong mắt ông, Triệu Thành chủ là người như thế nào?”
“Tính tình ôn hòa, thương dân như con.”
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 14](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)