Mấy ngày nay trời mưa tầm tã không dứt, không khí lạnh lẽo thấu xương.
Đứa trẻ ăn xin kia thân thể vốn đã suy nhược, nay lại nhiễm phong hàn nặng, tình trạng rất nghiêm trọng, nhất định phải uống thuốc giải cảm để ra mồ hôi, đuổi cái lạnh đi mới được.
Nơi chùa Thanh Vân phát cháo cách góc đường này không xa. Liễu Niệm vừa phụng mệnh sư huynh, vội vàng chạy về lấy thuốc.
Khi bưng thuốc quay lại, chuẩn bị đưa cho Liễu Ngộ, cậu liền nhìn thấy Hành Ngọc đứng cách đó không xa, trong tay xách theo một món đồ chơi làm bằng đường.
Liễu Niệm đặt bát thuốc vào tay Liễu Ngộ, đồng thời ghé sát bên chàng, hạ giọng nói thầm mấy câu.
Liễu Ngộ lúc ấy đang nhẹ nhàng đỡ lưng đứa trẻ ăn xin, chậm rãi đút cháo cho nó. Nghe xong liền ngẩng đầu, nhìn về phía Hành Ngọc, khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Chào hỏi xong, chàng lại cúi đầu, tiếp tục kiên nhẫn đút cháo cho đứa trẻ.
Liễu Niệm đặt thuốc xuống, rồi rời đi trước một bước.
Khi đi ngang qua Hành Ngọc, cậu chắp tay trước ngực, nghiêm túc nói: “Lạc chủ, lại gặp mặt rồi.”
Hành Ngọc hỏi: “Có cần ta hỗ trợ gì không?”
Liễu Niệm lắc đầu.
Hành Ngọc đưa món đồ chơi làm bằng đường trong tay về phía cậu: “Ăn không?”
Liễu Niệm lại lắc đầu.
Hành Ngọc nói: “Bây giờ tâm tình đệ không tốt. Ăn chút đồ ngọt có lẽ sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều đấy.”
Trên mặt Liễu Niệm lộ ra vài phần do dự.
Thấy vậy, Hành Ngọc trực tiếp nhét món đồ chơi làm bằng đường vào tay cậu.
Đồ chơi được nặn thành hình một đứa bé phúc hậu, trông vừa ngây ngô vừa đáng yêu, màu sắc tươi sáng. Chỉ cần nhìn thôi cũng biết chắc là rất ngọt.
Liễu Niệm nhận lấy, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt lan khắp khoang miệng, khóe môi cậu không tự chủ được mà cong lên, nở ra một nụ cười nhàn nhạt.
Hành Ngọc dựa lưng vào tường, không biết từ đâu nhặt được một cọng cỏ đuôi chó, lúc này đang ngậm trong miệng.
Khi nàng nói chuyện, cọng cỏ ấy theo nhịp mà khẽ đong đưa lên xuống.
“Thân là đệ tử Phật môn, thương xót nỗi khổ của chúng sinh là điều nên làm. Nhưng đệ còn nhỏ như vậy, cái khổ của thế đạo này, không phải chỉ dựa vào sức một người là có thể gánh vác hết.”
“Đợi đến khi đệ đứng ở vị trí cao hơn, khi đó hãy nghĩ đến việc mang theo những trách nhiệm và gánh nặng ấy.”
“Còn hiện tại, làm được những việc trong khả năng của mình, đệ nên cảm thấy vui vẻ và tự hào mới đúng.”
Ánh mắt Liễu Niệm vô thức bị nhánh cỏ đuôi chó kia thu hút, dõi theo từng cái lay nhẹ lên xuống.
Cậu dùng tay còn lại dụi dụi mắt, có chút ngượng ngùng nói: “Lạc chủ nhìn ra vì sao ta không vui sao?”
Chuyện này còn cần đoán ư.
Hành Ngọc nhìn về phía đứa trẻ ốm yếu kia, lại nhìn về nơi cách đó không xa, những thân ảnh gầy gò tiều tụy, những ông lão khổ sở, rồi nhìn sang thai phụ đang mang bụng lớn đi cầu y hỏi thuốc, trên gương mặt chẳng có lấy nửa phần vui mừng…
Mà đây cũng chỉ là một góc nhỏ của thị trấn này mà thôi.
Chú ý tới ánh mắt nàng, Liễu Niệm đưa tay gãi gãi đầu.
“Kỳ thực vẫn là do ta tu hành chưa tới nơi tới chốn. Trên người Liễu Ngộ sư huynh gánh vác chính là Phật môn…”
Nói đến đây, Liễu Niệm chợt nhận ra mình đã nói điều không nên nói, vội ho khan hai tiếng để ngừng lại, trên mặt lộ rõ vẻ hối hận.
Gánh vác Phật môn ư?
Hành Ngọc khẽ nheo mắt.
Đúng lúc này, có một tiểu sa di khác chạy tới tìm Liễu Niệm. Cậu quay sang Hành Ngọc nói: “Lạc chủ, ta còn có việc, xin cáo từ trước.”
Nói xong liền vội vã chạy về phía tiểu sa di kia.
Hành Ngọc đứng tại chỗ một lát. Thấy Liễu Ngộ dường như đã cho đứa trẻ kia uống thuốc xong, nàng liền nhấc bước đi tới bên chàng.
Vừa nãy nàng đứng dưới gốc quế, nơi đầu mũi ngửi được toàn là hương quế thanh nhã, trong tầm mắt cũng chỉ có sắc hoa thuần khiết.
Giờ đây chỉ đi lên phía trước chừng mười mấy bước, cảm giác đã hoàn toàn khác hẳn. Góc đường này không chỉ có một người ăn xin, hoàn cảnh bừa bộn, mùi vị hỗn tạp trộn lẫn vào nhau, mang theo cảm giác khó chịu khó nói.
Nhưng rất nhanh, Hành Ngọc đã ngửi thấy một mùi đàn hương nhàn nhạt, có tác dụng an thần tĩnh tâm.
Đó là mùi hương trên người Liễu Ngộ, mùi hương của người quanh năm ở chùa, hầu hạ trước Phật, thấm dần vào y phục.
“Sao Lạc chủ lại qua đây?” Liễu Ngộ nhìn nàng hỏi.
Hành Ngọc lắc đầu, không nói gì, chỉ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn chàng.
Chàng lấy từ nhẫn trữ vật ra một tấm chăn mỏng, đắp lên người đứa trẻ. Đợi đến khi sắc mặt đứa trẻ hồng hào hơn đôi chút chàng mới chậm rãi đứng dậy dẫn Hành Ngọc rời khỏi góc đường bẩn thỉu ấy.
Rời khỏi con hẻm nhỏ, ánh sáng lập tức trở nên rộng rãi, thoáng đãng hơn. Hành Ngọc nhìn thấy trên vạt áo chàng in mấy dấu tay đen sì, trên tay cũng dính không ít bụi bẩn.
Liễu Ngộ đương nhiên cũng nhận ra điều đó, liền kết ấn, thi triển Tịnh Trần Quyết*, làm sạch thân mình.
(*) Tịnh Trần Quyết: Chú tẩy bụi
Đợi khi y phục sạch sẽ trở lại, chàng mới nhìn Hành Ngọc hỏi: “Không biết tiếp theo Lạc chủ có dự định gì không?”
Hành Ngọc lắc đầu, nói rằng mình không có.
Liễu Ngộ nói: “Bần tăng muốn mua một ít bánh kẹo để sẵn trong nhẫn, nhưng lại không rành mấy thứ này. Nên muốn mời Lạc chủ đi cùng, giúp bần tăng chọn lựa một chút.”
Hành Ngọc nhướng mày, mua bánh kẹo sao?
“Được.”
Hai người sánh vai bước đi, vòng qua hai con hẻm nhỏ thì tới con phố lớn nhất của Hoa Thành.
Hôm nay đúng ngày họp chợ mỗi tuần, trên phố vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều hàng rong bày bán đủ loại đồ ăn và đồ lặt vặt.
Hành Ngọc biết đại khái vị trí sạp buôn, liền đi thẳng về phía trước.
Liễu Ngộ lặng lẽ đi bên cạnh. Khi đi ngang qua một sạp hàng, chàng dừng bước, suy nghĩ một lát rồi nói: “Lạc chủ chờ một chút.”
Hành Ngọc dừng lại, nghiêng đầu nhìn chàng, trong mắt mang theo ý hỏi.
Liễu Ngộ chỉ về phía trước, nơi cách đó vài bước có một quầy bán đồ chơi bằng đường: “Chúng ta qua đó xem thử đi.”
Trước quầy bày sẵn rất nhiều món đồ chơi bằng đường đã làm xong, đủ mọi hình dáng khác nhau.
Chủ quán là một ông lão có đôi tay vô cùng khéo léo. Chỉ cần ông ta vung tay vài lần, một món đồ chơi bằng đường tinh xảo đã nhanh chóng thành hình.
Nhận ra có người đứng trước quầy, ông lão ngẩng đầu nhìn qua, rồi hơi sững lại khi thấy khách đến là một vị hòa thượng cùng một nữ nhân mặc đạo bào.
Ông lão ngẩn người hỏi: “Đại sư, không biết hai vị muốn mua thứ gì?”
Liễu Ngộ chắp tay trước ngực: “A Di Đà Phật.” Rồi quay sang nhìn Hành Ngọc: “Hôm trước bần tăng có mượn của Lạc chủ một nắm kẹo, hôm nay muốn đổi lại cho Lạc chủ một món đồ chơi bằng đường.”
Ban đầu chàng định ghé sạp buôn mua kẹo trả nàng, nhưng lúc nãy, khi đang đút cháo cho đứa trẻ ăn xin, chàng để ý thấy Hành Ngọc đem đồ chơi bằng đường đưa cho Liễu Niệm.
Mà vừa hay lúc này lại đi ngang qua quầy bán đồ chơi bằng đường ấy.
Hành Ngọc mím môi cười khẽ, rồi nói với ông lão: “Ông ơi, ông có thể làm giúp ta hai món đồ chơi bằng đường được không? Làm theo dáng của ta và vị đại sư này đi.”
Có khách đến mua, ông lão dĩ nhiên không từ chối.
Ông chăm chú nhìn kỹ gương mặt Liễu Ngộ và Hành Ngọc, đôi tay thoăn thoắt làm việc. Chưa đến mười lăm phút, hai món đồ chơi bằng đường đã hoàn thành.
Ông lão đưa cả hai món cho Hành Ngọc.
Hành Ngọc cầm món được làm theo dáng Liễu Ngộ, nhìn một lúc, cảm thấy tuy rất giống, nhưng vẫn thiếu thiếu gì đó.
Nghĩ ngợi một lát, nàng nhướng mày, lấy từ trong nhẫn ra một hũ mứt dâu, dùng mứt chấm lên giữa trán món đồ chơi bằng đường một chấm đỏ.
“Xong rồi.”
Nàng đưa món đồ chơi bằng đường ấy cho Liễu Ngộ.
Liễu Ngộ nhìn món đồ trong tay.
Ban đầu chỉ giống chừng tám phần, nhưng sau khi có thêm chấm đỏ kia, trông gần như giống hệt.
Chàng cúi đầu, đưa tay nhận lấy, hỏi giá xong thì lấy tiền đồng trả cho ông lão.
“Chúng ta đi tiếp thôi.” Chàng nói với Hành Ngọc.
Hành Ngọc cầm món đồ chơi bằng đường đi được vài bước, phát hiện Liễu Ngộ vẫn đang nhìn chằm chằm món trong tay mình.
Nàng cười hỏi: “Liễu Ngộ sư huynh nhìn thấy đồ chơi bằng đường giống hệt mình như vậy nên không nỡ ăn sao?”
Liễu Ngộ đáp: “Đúng là có phần như vậy. Hơn nữa cũng có chút cảm thán, tay nghề dân gian thật sự rất khéo, làm ra lại giống đến vậy.”
Hành Ngọc dừng bước, trực tiếp đưa tay rút món đồ chơi bằng đường khỏi tay chàng, rồi nhét món của mình vào tay hắn.
Nàng chớp mắt, cười đầy tinh quái: “Để giúp huynh vượt qua rào cản tâm lý, ta không ngại đổi với huynh đâu.”
“Vị Phật tử của Vô Định Tông, huynh nhớ đừng có lãng phí đồ ăn đấy.”
Trước ánh mắt của Liễu Ngộ, Hành Ngọc cắn một miếng thật to, cắn mất nửa cái đầu của món đồ chơi bằng đường hình hòa thượng.
Liễu Ngộ: “…”
Chàng chớp mắt, rồi cũng cắn một miếng, cắn trọn luôn cái đầu của món đồ chơi bằng đường trong tay.
Hành Ngọc: “…”
Rõ ràng là cố ý! Rõ – ràng – là – cố – ý!!!
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sạp buôn mà họ muốn tới là sạp lớn nhất trong thị trấn, bên trong có nhiều loại bánh kẹo hơn.
Những ngày họp chợ thế này, sạp buôn vô cùng đông đúc.
Hành Ngọc đã ăn xong đồ chơi bằng đường, nàng vứt que đi, phủi tay rồi bước vào tiệm.
Liễu Ngộ vẫn còn chậm rãi nhấm nháp món đồ chơi bằng đường.
Phật tu của Vô Định Tông đi theo con đường khổ tu, vốn không chú trọng mùi vị thức ăn, chỉ cần no bụng là được.
Liễu Ngộ rất ít khi ăn quà vặt, món đồ chơi bằng đường này cũng là lần đầu tiên chàng nếm thử.
Vào trong sạp, Hành Ngọc chọn mấy loại bánh. Sau khi hỏi chủ quán và biết có thể nếm thử, nàng bẻ nửa miếng bánh đưa tới trước mặt Liễu Ngộ.
“Huynh thử xem có thích không?”
Liễu Ngộ nhận lấy, đưa lên miệng cắn một miếng.
Bánh giòn xốp, mùi vị cũng khá ngon.
Chọn xong bánh và kẹo, Hành Ngọc lại đi lấy thêm mấy loại hạt.
Mỗi thứ đều mua không nhiều, nhưng đủ loại cộng lại thì số lượng cũng không ít.
Mua xong, hai người lại quay về chỗ chùa đang phát cháo và y phục.
Liễu Niệm đang sắc thuốc, thấy Liễu Ngộ trở về thì mỉm cười: “Sư huynh, huynh về rồi.”
Liễu Ngộ gật đầu: “Vất vả rồi.”
Nói xong, chàng lấy từ trong nhẫn ra một gói hạt thông đã chia sẵn, đưa cho Liễu Niệm: “Ăn chút đi.”
Liễu Niệm ngơ ngác nhận lấy.
Cậu mới chỉ xa sư huynh hơn một canh giờ mà thôi.
Trước đây sư huynh chưa bao giờ ăn quà vặt, vậy mà bây giờ trong nhẫn lại có cả hạt thông?!
“Đệ thấy chưa đủ sao?” Liễu Ngộ thấy cậu đứng ngẩn người, liền dịu giọng hỏi.
Không chờ Liễu Niệm trả lời, chàng lại lấy ra thêm một gói kẹo mềm giống kẹo bông: “Món này cũng khá ngon.”
Ở đây không có việc gì cần chàng giúp thêm, Liễu Ngộ bảo Liễu Niệm tiếp tục sắc thuốc, còn mình thì sang phụ phát y phục, tiện thể xem tình trạng đứa trẻ ăn xin đã đỡ hơn chưa.
“Lạc chủ, sư huynh của ta… sao ta thấy huynh ấy có gì đó khác khác.” Liễu Niệm nhìn về phía Hành Ngọc.
Hơn một canh giờ vừa rồi, Lạc chủ luôn ở cùng sư huynh cậu. Vì sao sư huynh lại thay đổi như vậy, Lạc chủ hẳn là biết rõ.
Hành Ngọc hỏi: “Đệ thấy sự thay đổi thế này là tốt hay xấu?”
Liễu Niệm cầm một viên kẹo mềm bỏ vào miệng.
Cậu nhai vài cái rồi nuốt xuống.
“… Có lẽ, là một sự thay đổi tốt.”
Cậu và Liễu Ngộ đều là đệ tử thân truyền của chưởng giáo Vô Định Tông, nhưng trong tông môn, quan hệ giữa cậu và vị sư huynh này cũng không quá thân thiết.
Trước kia, Liễu Niệm luôn cảm thấy Liễu Ngộ quá lạnh lùng, khó mà đến gần.
Nhưng bây giờ, sư huynh lại đặc biệt chuẩn bị quà vặt cho cậu.
Rõ ràng khí chất của sư huynh vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng Liễu Niệm lại cảm thấy, so với trước đây, sư huynh đã trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 13](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)