Tiếng tụng kinh của Liễu Ngộ dừng lại, Hành Ngọc cũng theo đó mà tỉnh giấc.
Nàng mở mắt đúng lúc đến mức khiến Liễu Ngộ không khỏi nhìn nàng thêm mấy lần.
Hành Ngọc nhìn thẳng vào mắt chàng, vẻ mặt vô tội: “Bầu không khí vừa rồi rất thích hợp để ngủ. Ta chỉ là thuận theo bản tâm mà thôi.”
Thật ra, tu sĩ Trúc Cơ kỳ không cần phải cố ý ngủ. Phần lớn đều tiết kiệm thời gian nghỉ ngơi để đả tọa tu luyện.
Hành Ngọc đến nơi này đã mấy tháng. Thân là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, nàng chưa từng cố tình tích cốc, cũng chưa bao giờ ép bản thân giảm bớt thời gian ngủ nghỉ.
“Chúng ta ra ngoài trước đi.” Liễu Ngộ nói, “Mãn Tuyết Nhi cô nương hiện tại thân thể suy yếu, cần phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Tà ma chi khí đã dung nhập vào cốt nhục Mãn Tuyết Nhi. Khi loại bỏ tà khí, bản thân nàng cũng phải gánh chịu không ít thống khổ.
Giờ đây chú trừ tà vừa niệm xong, sắc mặt nàng trắng bệch, nằm trên giường mệt mỏi rã rời, đến cả sức ngồi dậy nói lời cảm tạ với Liễu Ngộ cũng không còn.
Trước khi rời khỏi sương phòng, Hành Ngọc chợt dừng bước, quay lại giúp Mãn Tuyết Nhi mở cửa sổ vốn đang khép chặt.
Từng vệt nắng ấm nối nhau tràn vào, gió thổi vào phòng mang theo mùi đàn hương nhàn nhạt.
Từ vị trí của Mãn Tuyết Nhi nhìn ra, vừa hay có thể thấy những cây bạch quả ngoài cửa sổ đang xanh tốt rợp trời.
Mở cửa sổ xong, Hành Ngọc mới bước ra ngoài.
Ra đến nơi, nàng phát hiện Liễu Ngộ và Liễu Niệm đang lặng lẽ đứng chờ trước cửa sương phòng.
Trong sân có một chiếc bàn đá. Hành Ngọc đi tới, ngồi xuống bên bàn.
Liễu Ngộ và Liễu Niệm cũng theo đó ngồi xuống.
Hành Ngọc từ nhẫn trữ vật lấy ra mấy gói mứt hoa quả và quả hạch, ném hết lên mặt bàn.
Liễu Ngộ không động đậy.
Liễu Niệm liếc nhìn sư huynh một cái, cũng cúi đầu im lặng.
Hành Ngọc trực tiếp ném gói quả hạch vào lòng Liễu Niệm: “Đừng để ý sư huynh của đệ, nào, thử xem hạt này ăn có ngon không.”
Liễu Niệm mím môi, luống cuống nhận lấy, cậu mở gói, lấy ra một hạt thông, cúi đầu cẩn thận bóc vỏ.
Hạt thông đã được rang mang theo vị ngọt tự nhiên thoang thoảng.
Ăn được hai hạt, khóe môi cậu bất giác cong lên, lúm đồng tiền thấp thoáng hiện ra.
Liễu Ngộ đột nhiên lên tiếng: “Lạc chủ vốn đã định rời đi, lại quay lại mở cửa sổ. Hành động ấy hẳn là có thâm ý?”
Hành Ngọc cúi đầu bóc hạt thông.
Nghe chàng hỏi, nàng không chú ý lực tay, trực tiếp bóp nát phần nhân.
Phủi đi vụn trên người, nàng nói: “Nếu con người thường xuyên ở trong không gian kín bức, tâm lý rất dễ sinh vấn đề. Hiện tại Mãn Tuyết Nhi nên được hóng gió, phơi nắng nhiều hơn.”
Nói xong, trong lòng Hành Ngọc cũng dâng lên vài phần nghi hoặc. Vô Định Tông rốt cuộc đã dưỡng ra Phật tử như thế nào vậy?
Liễu Ngộ được tôn là ánh sáng Phật môn. Nàng chưa từng nghi ngờ thực lực hay Phật pháp của chàng, nhưng đối với đủ loại khổ ách nhân gian, chàng dường như luôn thiếu đi một phần đồng cảm sâu sắc.
Nghĩ đến đây, Hành Ngọc chợt hiểu vì sao Thủy Kính lại chọn nàng để hoàn thành nhiệm vụ công lược Phật tử.
Muốn lay động vị Phật tử này, mị thuật hay song tu đều vô dụng. Tâm tính chàng cứng cỏi, căn bản không bị dắt mũi, bởi vậy Vũ Mị và Mộ Hoan mới bị loại thẳng tay.
Hành Ngọc đưa phần hạt thông đã bóc xong tới trước mặt Liễu Ngộ: “Ăn không?”
Liễu Ngộ không từ chối: “Đa tạ Lạc chủ.”
Nhưng sau khi nhận, chàng vẫn không ăn.
Chàng đặt phần nhân hạt thông lên một chiếc khăn tay sạch, rồi đứng dậy, đi tới dưới cây bạch quả trong viện.
Quan sát một lúc, Liễu Ngộ tìm được một cành cây đã rơi xuống đất.
Chàng kết ấn, gió cuốn mấy chục chiếc lá bạch quả vừa rụng trên mặt đất bay lên, lơ lửng trước mặt chàng.
Liễu Ngộ đưa cành cây ra, những chiếc lá ấy ngoan ngoãn rơi xuống, bám kín cành.
Thoạt nhìn, tựa như một nhánh bạch quả vừa mới được bẻ từ trên cây xuống.
Hành Ngọc chống cằm, lười nhác quan sát.
Nàng thấy vị Phật tử ấy bước vào sương phòng của Mãn Tuyết Nhi, lấy một bình ngọc từ nhẫn trữ vật ra làm bình hoa, cắm nhánh bạch quả vào trong.
Bình ngọc được đặt yên bên cửa sổ. Gió nhẹ thổi qua, lá bạch quả khẽ rung, tỏa ra một vẻ dịu dàng thấm lòng.
Khi Liễu Ngộ trở ra, Hành Ngọc hỏi: “Vì sao không trực tiếp bẻ cành trên cây, hay hái vài đóa hoa?”
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ đáp, “Chúng vốn đang yên ổn sinh trưởng tại chỗ của mình. Nếu vì mùa mà tàn úa, đó là điều không thể tránh. Nhưng nếu bần tăng chủ động bẻ gãy, thì lại là việc có thể tránh được.”
“Bần tăng tặng bạch quả cho Mãn Tuyết Nhi cô nương là xuất phát từ thiện ý, nhưng không muốn dùng cách tổn hại sinh linh khác để hoàn thành thiện ý ấy.”
Hành Ngọc giơ tay vén lọn tóc mai.
Cách làm này… cũng có thể coi là dịu dàng.
Chỉ là sự dịu dàng này, trong mắt nàng hơi kỳ lạ mà thôi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hành Ngọc trở về tiểu viện của mình.
Nàng đẩy cửa bước vào phòng, trực tiếp khoanh chân ngồi trên đệm hương bồ, lấy ngọc bài ra khỏi nhẫn trữ vật.
Thời gian qua, nàng luôn thử đột phá Trúc Cơ đỉnh phong, nhưng trong cơ thể tựa như bị đặt một tầng cấm chế. Mà cấm chế này, chỉ có thể dùng giá trị khuynh mộ để hóa giải.
Dùng giá trị khuynh mộ để thăng cấp, vốn trái với đạo lý đạo pháp tự nhiên.
Nhưng lời chỉ điểm ban sáng của Liễu Ngộ vẫn vang bên tai.
“Cần phải hiểu rõ một điều, nếu thí chủ dùng giá trị khuynh mộ để thăng cấp, mọi tai hại đều sẽ bộc lộ trong tương lai.”
“Nhưng nếu không dùng, thí chủ sẽ mãi bị kẹt ở hiện tại. Vậy thì… vốn dĩ không có lựa chọn.”
Lần này, Hành Ngọc không còn do dự.
Nàng điên cuồng rót linh lực vào ngọc bài, đồng thời mặc niệm Khẩu quyết, thúc giục trận pháp trên đó.
Giá trị khuynh mộ trên ngọc bài bắt đầu tụt xuống với tốc độ chóng mặt.
1450…
1400…
1350…
Cùng lúc đó, bức bình chướng ngăn cách giữa Trúc Cơ hậu kỳ và Trúc Cơ đỉnh phong cũng dần dần tan rã trong quá trình ấy.
Cửa sổ đã đóng kín, trong phòng không một luồng gió lọt vào, vậy mà mái tóc rối sau lưng Hành Ngọc chẳng biết vì cớ gì lại khẽ khàng lay động.
Những lọn tóc nơi chót đuôi ánh lên một lớp ánh vàng nhàn nhạt như dòng sáng chảy xuôi.
Qua hồi lâu, Hành Ngọc mới chậm rãi mở mắt.
Giá trị khuynh mộ trên ngọc bài chỉ còn lại ba trăm, nàng tiện tay cất kỹ miếng ngọc.
Rời khỏi đệm hương bồ, Hành Ngọc đứng dậy, đồng thời rút trường kiếm khỏi vỏ, bước nhanh ra viện, bắt đầu múa kiếm.
Kiếm thế sắc bén, sát khí dày đặc.
Từ linh lực vờn quanh thân kiếm mà xét, có thể thấy rõ ràng nàng đã từ Trúc Cơ hậu kỳ đột phá, tiến thẳng lên Trúc Cơ đỉnh phong.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Mãn Tuyết Nhi rốt cuộc chỉ là phàm nhân, tà ma chi khí trong cơ thể tuy nồng đậm, song cũng không phải thứ khó trục xuất.
Với tu vi của Liễu Ngộ, chỉ cần trì tụng trục ma chú ba ngày cũng đủ để xua tan hoàn toàn.
Bên phía Hành Ngọc vì đột phá cảnh giới nên chậm trễ ít lâu. Khi nàng quay lại chùa Thanh Vân, tà ma chi khí trong người Mãn Tuyết Nhi đã bị khai trừ sạch sẽ.
Quan sai nhận được thông báo, liền tới chùa Thanh Vân, chuẩn bị áp giải Mãn Tuyết Nhi đi.
Trước khi bị áp giải, Mãn Tuyết Nhi bước đến trước mặt Hành Ngọc, cúi người thật sâu hành lễ:
“Ân đức trong quãng thời gian này, Tuyết Nhi không có gì báo đáp. Những ngày còn lại trong ngục giam, ta nguyện ngày ngày cầu phúc cho tiên tử, mong tiên tử đại đạo viên mãn, thọ cùng trời đất.”
Sau khi cúi lạy xong, nàng chậm rãi ngẩng đầu, trên gương mặt mang theo nụ cười chân thành xen lẫn ngượng ngùng.
Tiếp đó, Mãn Tuyết Nhi lại quay sang Liễu Ngộ, cúi mình thi lễ một lần nữa:
“Cũng xin chúc đại sư Phật đạo thành công. Trong thời gian qua, thật sự đã làm phiền đại sư nhiều rồi.”
Nói lời cảm tạ xong xuôi, Mãn Tuyết Nhi mới theo quan sai rời đi.
Trước khi bước ra khỏi chùa Thanh Vân, nàng không kìm được ngoái đầu nhìn về cuối con đường lát sỏi, dường như chỉ cần nhìn như thế là có thể thấy được Hành Ngọc và Liễu Ngộ đang đứng nơi đó.
Khi ra đến ngoài chùa, Mãn Tuyết Nhi phát hiện bên ngoài đã tụ tập rất đông người xem náo nhiệt.
Ban đầu nàng cũng không để tâm, nhưng khi ánh mắt lướt qua đám đông, nàng chợt nhận ra Triệu Phàm cùng Triệu bá bá cũng có mặt.
Triệu Phàm đỡ cha mình, lặng lẽ đứng nơi góc đường nhìn theo nàng.
Rồi hắn giơ tay vẫy vẫy, tựa như đang nói lời từ biệt.
Sau đó, Mãn Tuyết Nhi lại nhìn thấy cha mẹ mình được ca ca và tẩu tẩu dìu đỡ, đến tiễn nàng một đoạn đường.
Mãn Tuyết Nhi hít sâu một hơi, khẽ rũ mắt xuống.
Khóe môi nàng không nhịn được mà cong lên một chút.
Khi chùa Thanh Vân dần trở lại yên tĩnh, Hành Ngọc nhìn thấy trong hư không có từng tia ánh vàng nhàn nhạt rơi xuống.
Một phần bao phủ lấy nàng, một phần phủ lên người Liễu Ngộ.
Ngay cả Liễu Niệm cũng được chia cho một chút.
“Đây chính là hào quang công đức sao?” Hành Ngọc hỏi.
Người đời làm việc thiện, sẽ tích lũy được công đức.
Công đức tích tụ đủ nhiều, có thể giúp người ấy tránh được không ít kiếp nạn.
Xét theo nghĩa này, hào quang công đức kỳ thực cũng là một dạng khí vận. Phật môn lại càng có những công pháp đặc thù, có thể mượn công đức để tu hành, cuối cùng đi trên con đường lấy công đức mà chứng thánh.
Hành Ngọc thậm chí còn giơ tay, thử chạm vào hào quang bao quanh thân mình.
Dĩ nhiên, nàng chẳng chạm được vào thứ gì cả.
“Đúng vậy.” Liễu Ngộ đáp.
Hành Ngọc hỏi tiếp: “Làm sao mới có thể xem xét hào quang công đức trên người của người khác?”
Nàng biết rõ, vấn đề này Liễu Ngộ nhất định trả lời được.
Liễu Ngộ khảy nhẹ tràng hạt trong tay, niệm ra một đoạn chú ngữ.
“Sau khi niệm xong chú, đem linh khí gia trì lên đôi mắt, liền có thể nhìn thấy hào quang công đức.” Nhưng chàng cũng nhắc nhở, “Người không thuộc Phật môn, nếu nhiều lần dò xét hào quang công đức sẽ gây tổn hại cho thân thể.”
Hành Ngọc gật đầu, chỉ ghi nhớ chú ngữ, không hề có ý định xem xét hào quang công đức trên người Liễu Ngộ.
Thấy nàng đã hiểu rõ, Liễu Ngộ nói:
“Nếu đã như vậy, tiếp theo Lạc chủ cứ tùy ý. Bần tăng sẽ cùng chư tăng trong chùa ra ngoài phát cháo, phát y phục.”
Trong thành nhỏ này vốn chẳng thiếu bóng dáng của những kẻ khất thực, lại thêm lưu dân quanh vùng, bởi vậy cứ cách một khoảng thời gian, chùa Thanh Vân lại tổ chức phát cháo, phát y phục cho người nghèo.
Hành Ngọc không hứng thú với những việc này, chỉ xua tay với Liễu Ngộ rồi rời khỏi chùa.
Thế nhưng sau khi ra ngoài, nàng cũng không vội về nhà, mà thong thả dạo quanh trấn nhỏ.
Trời dần sẫm tối, Hành Ngọc xách theo mấy món đồ chơi làm bằng đường quay về nhà.
Khi đi ngang qua một góc phố, ánh mắt nàng chợt bắt gặp một thân ảnh quen thuộc.
Nàng dừng bước, đứng yên tại chỗ.
Ở góc phố ấy, một đứa trẻ ăn xin ốm yếu nằm co quắp trên mặt đất chừng năm sáu tuổi, thân hình gầy trơ xương.
Đứa trẻ nằm lặng lẽ, một tay nắm chặt vạt áo của Liễu Ngộ.
Bàn tay lấm lem bùn đất, vết bẩn in hằn khắp vạt áo.
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ khẽ niệm một tiếng Phật hiệu.
Trong tay chàng bưng một bát cháo trắng. Lúc này, chàng nhẹ nhàng khuấy cháo, đưa tay đút cho đứa trẻ đã đói đến kiệt sức.
Thấy đứa trẻ ăn khó nhọc, Liễu Ngộ đỡ lưng nó lên, để nó nuốt cháo dễ dàng hơn.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hành Ngọc bỗng cảm thấy vị Phật tử này tuy không hiểu thấu vì sao thế gian khổ đau, nhưng chàng quả thực không thẹn với danh xưng Phật tử Vô Định Tông.
![Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 12](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)