Bìa [SKXTYNTQCLPT] – Chương 10
SKXTYNTQCLPT

[SKXTYNTQCLPT] – Chương 10

Tác giả: Đại Bạch Nha Nha Nha

2316 từ · 11 phút đọc

Sau Khi Xuyên Thành Yêu Nữ, Ta Quyết Công Lược Phật Tử: [SKXTYNTQCLPT] – Chương 10

Linh đường vốn dĩ nên yên tĩnh lúc này lại tràn ngập tiếng mắng nhiếc chửi rủa của người nhà họ Lý.

“Mãn Tuyết Nhi, ngươi điên rồi sao!”

“Con tiện nhân không có lương tâm này, Lý gia chúng ta đối xử với ngươi không tệ, vậy mà ngươi lại nhẫn tâm giết chết Gia Nhi!”

“Ngay từ đầu ta đã bảo Gia Nhi đừng có cưới ngươi, kết quả nó lại bị ngươi mê hoặc đến mất hết tâm trí, thật là gia môn bất hạnh mà…”

Mãn Tuyết Nhi quỳ trước quan tài, nhắm chặt mắt, hoàn toàn để ngoài tai những lời lăng mạ đó.

Trong suốt một năm gả vào đây, gần như ngày nào nàng cũng phải chịu đựng những lời nói bạo tàn như vậy, đến nay đã sớm quen rồi.

Hành Ngọc chắp tay trước ngực, định niệm Bế Nhĩ Quyết* để giúp Mãn Tuyết Nhi cách ly khỏi những âm thanh chói tai kia. Nhưng pháp quyết mới niệm được một nửa, nàng đột ngột dừng lại.

(*) Bế Nhĩ Quyết: Chú ngăn chặn âm thanh

Nàng đưa tay phải quơ quơ trước mặt Liễu Ngộ: “Liễu Ngộ sư huynh, huynh niệm Bế Nhĩ Quyết cho Mãn Tuyết Nhi đi.”

Liễu Ngộ làm theo. Sau khi kết ấn xong, chàng phất tay phải, một luồng linh lực bao phủ lấy Mãn Tuyết Nhi.

Bên tai đột nhiên trở nên tĩnh lặng khiến Mãn Tuyết Nhi đang ngẩn ngơ bỗng bừng tỉnh.

Nàng đưa tay sờ sờ hai bên tai, rồi quay đầu nhìn những người nhà họ Lý vẫn đang không ngừng mắng nhiếc, đột nhiên nàng đã hiểu ra điều gì đó.

Nàng khẽ nở một nụ cười nhạt với Hành Ngọc và Liễu Ngộ.

Nhìn thấy nụ cười ấy, Liễu Ngộ cất tiếng hỏi: “Lạc chủ bảo bần tăng niệm Bế Nhĩ Quyết là vì không muốn nàng ấy nghe thấy những lời sỉ vả đó sao?”

“Lời ác độc làm tổn thương người ta. Chúng ta không ngăn được miệng người đời, nhưng có thể chọn cách không nghe. Không nghe thấy thì sẽ không bận lòng.”

Hành Ngọc dừng một chút rồi bổ sung: “Ta biết dù huynh có nghe thấy cũng chẳng màng lấy, nhưng huynh và họ không giống nhau. Họ chỉ là phàm nhân, không có một trái tim mạnh mẽ và bất khuất như huynh đâu.”

Liễu Ngộ im lặng.

Kẻ bị tà khí khống chế sẽ dần mất đi nhân tính, trở thành một cái xác không hồn.

Với người bị chấp niệm quấn thân như Mãn Tuyết Nhi, vốn dĩ chỉ có Phật pháp mới có thể thanh tẩy tâm hồn nàng, nhưng vị Lạc chủ này lại dùng một phương thức hoàn toàn khác để giúp nàng nhìn thấu chấp niệm.

Bọn họ hiện đang ở trong lãnh thổ của Long Uyên quốc. Mãn Tuyết Nhi giết người, đương nhiên phải chịu sự phán xét của luật pháp của Long Uyên.

Liễu Niệm đã chạy đi báo quan, chẳng bao lâu sau, cậu dẫn mấy vị quan sai đến Lý phủ.

Chùa Thanh Vân là ngôi chùa duy nhất ở thị trấn này, Liễu Ngộ và Liễu Niệm hiện đang tá túc tại đó.

Vì tà khí trên người Mãn Tuyết Nhi vẫn chưa được thanh tẩy hoàn toàn, nên sau khi ghi chép sự việc, quan sai để nàng tạm thời ở lại chùa Thanh Vân, đợi sau khi Liễu Ngộ thanh tẩy xong mới đưa nàng vào đại lao.

Vụ án mạng tạm thời khép lại, ba người Hành Ngọc cũng rời khỏi Lý phủ.

Sân viện nơi nàng ở cùng hướng với chùa Thanh Vân, Hành Ngọc cầm ô đi phía trước, Liễu Ngộ và Liễu Niệm lặng lẽ theo sau, không ai nói lời nào.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Thấy rừng cây bạch quả quen thuộc ở phía xa, Hành Ngọc dừng bước: “Ta xin cáo từ trước.”

“Lạc chủ dừng bước.” Liễu Ngộ lên tiếng, “Ván cược hôm nay bần tăng đã thua, Lạc chủ muốn bần tăng làm chuyện gì?”

“Chuyện gì cũng được sao?” Hành Ngọc tỏ vẻ hứng thú.

“Trong khả năng cho phép, và không vi phạm Phật đạo.”

Hành Ngọc bĩu môi: “Đặc biệt nhấn mạnh không vi phạm Phật đạo, Liễu Ngộ sư huynh sợ ta nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu khiếm nhã gì sao?”

“Chỉ là bần tăng muốn chừa cho mình một đường lui, cũng để tránh làm khó Lạc chủ.”

Hành Ngọc suy nghĩ một lát: “Liễu Ngộ sư huynh đã từng vào bếp chưa?”

Vị Phật tử này cho nàng cảm giác chàng am tường Phật pháp sâu sắc, nhưng với những chuyện vụn vặt của nhân thế thì lại như một tờ giấy trắng.

Câu trả lời của Liễu Ngộ không nằm ngoài dự đoán: “Chưa từng.”

“Vậy thì Liễu Ngộ sư huynh…” Hành Ngọc chớp mắt, cố ý làm khó chàng, “Hãy vì ta mà rửa tay nấu canh một lần đi.”

Nói xong, nàng ném hai viên kẹo cho chàng.

Liễu Ngộ theo bản năng đưa tay đón lấy. Hành Ngọc dứt khoát xoay người rời đi, tà áo lướt qua trong không trung tạo thành một đường cong sắc sảo.

Nhìn theo bóng lưng Hành Ngọc, Liễu Niệm gãi đầu: “Sư huynh, yêu cầu của yêu nữ này chẳng phải quá vô lễ sao?”

Liễu Ngộ cúi đầu nhìn hai viên kẹo trong lòng bàn tay.

Chà nó bóc một viên cho vào miệng, viên còn lại đưa cho Liễu Niệm: “Không sao, nàng ấy không có ác ý chút nào.”

“Dù không có ác ý thì cũng không che giấu được sự vô lễ.” Liễu Niệm hậm hực nói.

Cậu lớn lên trong thanh quy giới luật, vốn không quen nhìn những hành động tùy tâm sở dục như vậy. Huống hồ yêu nữ này còn có ý định công lược sư huynh của cậu!

Liễu Ngộ khẽ lắc đầu, không giải thích gì thêm.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hành Ngọc lại một lần nữa thất bại trong việc đột phá lên Trúc Cơ đỉnh phong.

Nàng chậm rãi mở mắt, thấy bên ngoài trời đã sáng rõ liền vươn vai bước xuống giường.

Nhớ lại lời hứa tặng Mãn Tuyết Nhi cuốn du ký, nàng vội sửa soạn đi tới chùa Thanh Vân.

Chùa Thanh Vân nhang khói nghi ngút. Những ngày mưa dân chúng rảnh rỗi thường dẫn con cái lên chùa thắp hương bái Phật.

Vì thế, trước cổng chùa hình thành một khu chợ nhỏ khá náo nhiệt.

Thấy có người bán hồ lô đường, Hành Ngọc mỉm cười bước tới: “Cho ta bốn xâu.”

Nàng đưa cho ông lão bán hàng một viên linh thạch hạ phẩm: “Không cần thối lại đâu.”

Với một viên linh thạch này, nàng có thể mua sạch cả xe hồ lô đường của ông lão.

Ông lão ríu rít cảm ơn không ngớt.

Hành Ngọc dùng linh lực bao bọc ba xâu hồ lô đường để mưa không làm ướt, bản thân nàng thì ngậm một xâu, vừa đi vừa ăn.

Vào đến cổng chùa, nàng nhờ một tiểu sa di dẫn đường tìm Liễu Ngộ: “Ta có hẹn với Liễu Ngộ sư huynh.”

Tiểu sa di không chút nghi ngờ, dẫn nàng vào sâu trong khu sương phòng.

Liễu Niệm đang đứng ngoài chờ sư huynh niệm chú đuổi ma cho Mãn Tuyết Nhi, thấy Hành Ngọc thì trợn tròn mắt: “Sao thí chủ lại tới đây?”

Hành Ngọc đưa cho cậu một xâu hồ lô đường: “Ta tới xem chút thôi.”

“Đa tạ Lạc chủ, không cần đâu.” Liễu Niệm từ chối.

“Thật sự không ăn sao? Đợi lát nữa bọn ta ai cũng có, chỉ mình đệ không có thì cô đơn lắm đấy.” Hành Ngọc dụ dỗ.

Liễu Niệm im lặng một lúc rồi cũng rụt rè đưa tay ra nhận.

Khi Liễu Ngộ niệm xong chú bước ra, chàng thấy sư đệ mình và Hành Ngọc đang đứng dựa tường, mỗi người cầm một nắm hạt hướng dương cắn tí tách.

Liễu Ngộ: “…”

“Liễu Ngộ sư huynh ra rồi.”

Hành Ngọc tiến tới, đưa cho chàng một xâu hồ lô đường và một nắm hạt hướng dương.

Trong nhẫn trữ vật của nàng, ngoài bảo vật ra thì toàn là đồ ăn vặt nàng gom góp được trên đường từ Hợp Hoan Tông tới đây.

Hành Ngọc bước vào phòng tìm Mãn Tuyết Nhi. Bên ngoài, Liễu Ngộ nhìn Liễu Niệm, ôn hòa hỏi: “Thích ăn không?”

Liễu Niệm hơi ngượng ngùng gật đầu.

Là người tu hành, cậu rất ít khi được ăn những thứ này, mà ở tuổi của cậu, đồ ăn vặt luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ.

Liễu Ngộ nếm thử một viên hồ lô đường và một hạt hướng dương xem như đã nhận tâm ý của Lạc chủ.

Phần còn lại chàng đưa hết cho sư đệ: “Ăn đi.”

Đôi mắt Liễu Niệm hơi sáng lên: “Cảm ơn sư huynh. Ăn xong mấy thứ này đệ sẽ chán ngay, sau này vẫn sẽ chuyên tâm khổ tu, không tham ăn nữa.”

Liễu Ngộ đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cậu.

Trong sương phòng, Hành Ngọc đưa xâu hồ lô đường cuối cùng cho Mãn Tuyết Nhi.

Đợi nàng ăn xong, Hành Ngọc mới lấy cuốn du ký ra.

Cuốn sách hơi cũ, Mãn Tuyết Nhi trịnh trọng nhận lấy, vuốt ve bìa sách: “Đa tạ tiên tử.”

“Ta chỉ thực hiện lời hứa thôi.”

Hành Ngọc trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Mạo muội hỏi một câu, cô nương có phiền nếu kể lại chuyện của mình cho chúng ta nghe không?”

Mãn Tuyết Nhi e thẹn: “Ta sợ tiên tử không đủ kiên nhẫn để nghe.”

Thực lòng nàng rất muốn kể.

Nàng nghĩ, nếu gặp vị tiên tử này sớm hơn, có lẽ nàng đã không phạm sai lầm lớn như vậy.

Nhưng dù sao, được gặp nàng trước khi tâm trí hoàn toàn bị tà khí nuốt chửng cũng là một sự may mắn.

“Ta chủ yếu muốn cho Liễu Ngộ nghe thôi.”

Được Mãn Tuyết Nhi gật đầu đồng ý, Hành Ngọc đứng dậy đi ra ngoài sương phòng, thò nửa người ra, nhìn Liễu Ngộ cùng Liễu Niệm đang cắn hạt dưa: “Vào đi.”

Mãn Tuyết Nhi ăn xong xâu kẹo hồ lô, lúc này mới chậm rãi kể lại câu chuyện của mình.

Khi hôn sự với Lý Gia được định đoạt, nàng đã nén nỗi đau để gả đi, định bụng làm một người vợ hiền.

Những ngày đầu vừa vào Lý phủ, Lý lão phu nhân, hai người chị dâu cùng em gái nhà họ Lý thường xuyên gây khó dễ cho nàng, lời lẽ mỉa mai không dứt. Tính nàng vốn trầm lặng, chỉ biết âm thầm chịu đựng. Có một lần không nhịn được, nàng đem nỗi khổ trong lòng nói với phu quân mình, nhưng đổi lại chỉ là vẻ mặt mất kiên nhẫn của hắn.

Từ đó về sau, nàng không còn oán than với phu quân nửa lời.

Trở về nhà mẹ đẻ, cha mẹ cũng chỉ thúc giục nàng cố lấy lòng nhà chồng, dùng đồ đạc bên Lý phủ trợ giúp nhà mình.

Những điều đó nàng còn nhẫn nhịn được, bởi nàng vốn là người quen nhẫn nhịn.

Mãi đến bốn tháng sau khi thành hôn, Lý Gia thi cử thất bại.

Hắn tâm tình u uất, uống rượu say mèm. Mãn Tuyết Nhi đỡ hắn thay y phục, nào ngờ nỗi buồn trong lòng hắn không được giải tỏa, liền mượn men say mà giáng cho nàng một bạt tai.

Sau khi tỉnh rượu, Lý Gia liên tục xin lỗi. Mãn Tuyết Nhi khóc cạn nước mắt, nhưng dù là nhà mẹ đẻ hay nhà chồng, cũng không một ai đứng về phía nàng. Cuối cùng, nàng cắn răng tha thứ cho hắn.

Nhưng từ đó về sau, Lý Gia càng lúc càng quá đáng, chỉ cần có điều không vừa ý liền đẩy ngã, xô đẩy nàng.

“Một tháng trước, hắn ra tay đẩy ta ngã xuống đất, bụng ta đập mạnh vào bàn. Khi ấy ta còn không biết mình đã mang thai hơn một tháng, đứa bé… cứ thế mất đi.”

Nhắc lại chuyện đau đớn ấy, Mãn Tuyết Nhi vẫn bình thản.

Là sự bình thản của một người đã hoàn toàn tê liệt.

Đứa bé mất rồi.

Không ai trách cứ phu quân nàng. Tất cả đều trách nàng không biết giữ gìn cốt nhục.

Khoảng thời gian đó, nàng gần như không ngủ được. Chỉ cần nhắm mắt, bên tai liền văng vẳng tiếng khóc yếu ớt của trẻ thơ.

Từ lúc ấy, ý niệm phản kháng dần dần nảy sinh.

Chấp niệm bám rễ tận xương, tà ma chi khí nhân cơ hội ăn mòn tâm trí nàng.

Dựa vào tà khí ấy, một nữ nhân tay trói gà không chặt như nàng, lại có thể giết chết phu quân có tu vi Luyện Khí tầng ba.

“Chỉ có vậy thôi.” Mãn Tuyết Nhi nói xong, mệt mỏi khép mắt.

“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ khẽ niệm một câu Phật hiệu.

Chúng sinh đều khổ.

Đây chính là nỗi khổ mà Mãn Tuyết Nhi thí chủ đã gánh chịu sao?

Liễu Ngộ nhìn sang Hành Ngọc, truyền âm hỏi: “Lạc chủ còn dư kẹo không?”

“Hả?” Hành Ngọc sững người, rồi như đoán ra ý chàng.

Nàng đưa cho chà nó một nắm kẹo mới.

Liễu Ngộ đứng dậy, hai tay nâng kẹo, đưa tới trước mặt Mãn Tuyết Nhi: “Ăn chút đi.”

Mãn Tuyết Nhi sững sờ: “… Đa tạ đại sư.”

PASS CHƯƠNG SAU: DaiBachNhaNhaNha