“Bùn đục vẫn có thể sinh hoa sen.”
Phật điện trang nghiêm, lặng lẽ không tiếng động. Gió khẽ lùa, kéo theo phướn kinh lay động.
Sương Mai ngẩng đầu. Ánh mắt nàng men theo dải phướn kinh rủ xuống, cuối cùng dừng lại trên gương mặt lạnh lẽo kia.
Trong tầm nhìn, dáng người cao thẳng của Lạc Tương đổ bóng xuống, đôi mắt trầm tĩnh, im lặng mà nhìn nàng.
Chàng trước nay đều như thế. Dù muốn đỡ nàng, cũng không bao giờ trực tiếp đưa tay, nhất định phải mượn một vật gì đó để giữ một khoảng cách giữa hai người.
Kiếp trước, nàng từng cực kỳ căm ghét và thù hận ánh mắt thương hại ấy của chàng.
Sự thương xót đó, chẳng khác nào một tấm gương sáng, soi rõ bộ dạng chật vật, nhục nhã, bất hạnh của nàng.
Vì vậy vào đêm cuối cùng, nàng đã lợi dụng chính sự thương xót ấy, tàn nhẫn lừa chàng một lần. Mạnh mẽ kéo một vị thần minh từ trên thần đàn xuống, cùng nàng sa đọa, trầm luân trong dục vọng.
Nhưng cũng vì lần làm việc ác đó, suốt quãng đời còn lại, mỗi lần nhớ đến ánh mắt chàng, nàng đều cảm thấy như bị thiên đao vạn quả.
Kiếp này, đã có bài học của kiếp trước, nàng càng hiểu rõ tính tình chàng. Vì thế, nàng vẫn muốn từng bước lợi dụng chàng.
Ban đầu dùng ngôi vị Ô Tư Vương để thử, thấy chàng không thuận theo, nàng lại dùng thương tích của mình, tỏ vẻ yếu đuối mà níu kéo. Từng bước đều do nàng bày sẵn, đây là một cái bẫy hoàn hảo làm chàng thương xót, làm chàng mềm lòng, khiến chàng cam tâm tình nguyện cứu nàng.
Nhưng mà đau đớn là thật, tình cảm cũng là thật. Còn mục đích thì không đơn thuần như vậy.
Năm phần tính kế, năm phần chân tình, hỗn độn mà chân thực đến nhói lòng.
Nàng vốn là như vậy, nghiệt tâm ác liệt, không từ thủ đoạn.
Ánh mắt Sương Mai rũ xuống, dừng ở đôi tay đang nâng dải phướn kinh trước mặt nàng. Những khớp tay rõ ràng, trên đó là một lớp chai mỏng, đây là dấu vết của việc ngày đêm lần tràng hạt, tụng kinh không ngừng.
Nàng chợt nhớ đến đêm qua, vì nàng giết người mà chàng còn tụng kinh tiêu nghiệp chướng cho nàng.
Trong lòng dâng lên sự chua chát, nàng hất phướn kinh trong tay chàng ra, mím chặt môi:
“Ta không cần huynh thương hại.”
“Bùn đục vẫn có thể sinh hoa sen.”
Giọng chàng vang lên, trong trẻo mà hiền hòa.
Dải phướn kinh lại được đưa đến trước mặt nàng. Ngón tay thon dài của chàng dừng bên viền thêu bên cạnh kinh cờ.
Bên dưới là sóng bùn cuồn cuộn, phía trên mặt nước, một đóa sen thanh tịnh vươn cao, cánh hoa như ngọc, sáng trong, phớt hồng như mang theo mùi hương dịu dàng.
Chàng nhìn nàng, khẽ nói:
“Sen, tuy sinh ra trong nước đục nhưng vẫn thanh tịnh, không có chỗ nào dính bẩn. Giống như người, dù ở giữa bùn lầy, vẫn có thể tự mình nở hoa, vô cấu vô trần*.”
(*) Vô cấu vô trần: Không vướng bụi trần.
Sương Mai sững lại.
Hoa sen là bảo hoa tối cao ở Phật quốc. Trang nghiêm, thanh khiết, hương thơm trường tồn; không cành không dây, không vướng mắc, không trở ngại, không nhiễm trần ai. Rễ sen không mục, năm sau lại sinh trưởng, tượng trưng cho linh hồn người đã chết là sự bất diệt, không ngừng vãng sinh trong biển luân hồi, hướng đến bến bờ bên kia.
Một người tay nhuốm đầy máu, trong bụng toàn là gian kế như nàng lại có thể được chàng ví như đoá sen thánh khiết nhất của Phật quốc sao?
Sương Mai khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên. Như đang chế giễu chàng, mà cũng như đang tự giễu mình.
Thật đúng là một vị Phật tử có đôi mắt trong veo, không nhiễm bụi trần.
“Phật tử cao cao tại thượng, chẳng vương bụi trần, sao biết được nỗi khổ nơi đáy bùn được?” Nàng lãnh đạm đáp, “Ta chỉ là phàm phu tục tử. Dù có nghe chính Đế Thính Phật Đà truyền pháp âm cũng đâu thay đổi được gì. Phật tử không cần hao tâm vì ta.”
Sương Mai xoay người, vịn bàn thờ Phật định tự đứng dậy. Nhưng ngồi bệt quá lâu khiến chân tay nàng tê dại, mềm nhũn. Vừa gượng lên đã choáng, thân hình lảo đảo đổ về phía trước.
Một đôi tay mạnh mẽ đỡ lấy nàng, nâng nàng dậy rồi lập tức thu về. Tăng bào trắng ngà lướt qua người nàng như dòng nước trôi, giọng nam nhân thanh tịnh mà kiên định vang bên tai:
“Ta cũng có vũng lầy của ta.”
“Nỗi đau thấu xương, nỗi khổ như lửa thiêu đốt, ta đều hiểu.”
Sương Mai ngẩng đầu lên, vô cùng ngạc nhiên. Không ngờ câu trào phúng vừa rồi nàng thuận miệng nói ra lại nhận được lời hồi đáp của chàng.
“Như đêm qua thí chủ đã thấy. Ta mắc chứng bệnh kín, mỗi đêm trăng tròn đều sẽ phát tác. Khi phát bệnh, cả người như bị lửa thiêu, vô cùng cực khổ, vô cùng khó chịu, lại còn tổn hại đến việc tu hành. Tháng nào cũng sẽ như thế…”
“Sư huynh!” Nguyên Nhân sững sờ hồi lâu, bỗng kinh hô, cắt ngang lời chàng.
Việc này hệ trọng đến cả đời của sư huynh, sao có thể tùy tiện nói với một yêu nữ tâm địa khó dò như nàng? Nếu để người có ý xấu lan truyền ra ngoài, nhược điểm này chắc chắn khiến sư huynh trở thành đối tượng công kích của thế gian, danh dự đổ sụp, khó mà gượng dậy.
Nguyên Nhân quýnh đến mức giậm chân, chỉ hận không thể bịt miệng chàng lại.
“Không sao.” Lạc Tương điềm tĩnh đáp, tiếp tục nói, “Nàng đã nhìn thấy. So với để nàng tùy ý phỏng đoán, chi bằng ta tự nói rõ sự thật thì hơn.”
“Căn bệnh này chính là vũng lầy của ta, là kiếp nạn định sẵn trong đời ta.”
“Ta cũng là phàm nhân giống như thí chủ. Chỉ có khổ tu tinh tấn, cắt bỏ tà niệm, mới có thể chứng bồ đề, giống như sen mọc trong bùn, tự trừ uế, tự sinh thanh tịnh.”
Giọng chàng không gợn sóng, sâu lắng như dòng nước tĩnh lặng, nhưng lại như cơn sóng lớn chấn động trong lòng Sương Mai.
Một Phật tử thánh khiết hoàn mỹ như chàng, vậy mà cũng có nơi tối tăm không thể thoát, cũng từng chịu dày vò khôn cùng. Bí mật có thể làm rung chuyển cả Phật môn, liên lụy danh dự chàng, vậy mà chàng lại thành khẩn nói hết với nàng, không hề giữ lại một chút gì.
Tất cả cũng chỉ để an ủi và khích lệ nàng.
Nhưng dù sự chân thành ấy lay động lòng người đến đâu, Sương Mai cũng chưa từng quên mục đích của buổi nói chuyện này.
Hơi ấm nơi thân chàng vẫn còn gần đây, hương gỗ đàn hương nhàn nhạt quanh quẩn trước mũi nàng, không chịu tan đi.
Ngửi được hơi thở quen thuộc đó… Dù mấy ngày qua nàng dặn lòng mình phải cố kìm nén lại, nhưng đến lúc này cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, sống mũi cay xè, nước mắt cũng tuôn rơi:
“Tương ca ca, ta không làm hoa sen được. Vũng lầy của vương đình Ô Tư quá sâu. Ai cũng khi dễ ta, khi dễ ta không có phụ vương, khi dễ mẫu thân ta vô dụng, khi dễ Tam ca không ở bên cạnh ta…”
Lạc Tương lặng lẽ nghe nàng nói, không lên tiếng.
Rõ ràng nàng là tiểu thư vàng ngọc, là châu báu, là viên minh châu sáng rực của vương đình Ô Tư. Vậy mà chỉ trong một sớm, phải đối mặt với cảnh cửa nát nhà tan, còn biến thành một thiếu nữ thương tàn.
Đợi nàng đứng vững, chàng lập tức buông tay. Chàng không quen chạm vào nàng. Cái hơi thở vừa xa lạ vừa quen thuộc ấy khiến lòng chàng vô cớ xao động.
Nhưng nàng lại níu chặt tay áo chàng. Chỉ chốc lát, chàng đã cảm giác nơi khuỷu tay mình thấm đầy nước.
Thiếu nữ kiêu căng ngang ngược ban nãy, giờ ở trong lòng chàng lại khóc như mưa, như chiếc lá rơi không nơi nương tựa, tàn úa trong gió rồi lại rơi vào vòng tay chàng.
Lạc Tương lúng túng, nhẹ thở dài, dùng giọng rất khẽ, gần như không nghe thấy:
“Đừng khóc.”
Nhưng ai ngờ, chàng vừa nói xong, nàng lại càng khóc lớn hơn. Nước mắt nóng hổi túa ra từng giọt, xuyên thấm tăng bào, ngấm vào da thịt chàng.
Lạc Tương nâng tay, định vỗ nhẹ đôi vai đang run lên bần bật của nàng, nhưng ngón tay vừa đưa ra đã khựng lại, rồi rụt về.
Chàng chỉ nghiêm túc nói một câu:
“Phụ vương của thí chủ với ta có ân dưỡng dục. Hôm nay huynh trưởng của thí chủ không có ở đây, ta tạm thay huynh trưởng, bảo hộ thí chủ chu toàn, đưa thí chủ ra khỏi thành, để thí chủ có thể gặp Tam ca của mình.”
Sương Mai lau nước mắt, đôi mắt mờ lệ nhìn chàng, nghẹn ngào hỏi:
“Tương ca ca, vậy là huynh đồng ý rồi sao?”
Lạc Tương quay lưng, ngồi xuống bên án, đáp:
“Việc gấp trước mắt. Ta sẽ nhờ tăng chúng ngoài thành giúp thí chủ tìm Tam ca, hộ tống thí chủ rời khỏi vương đình Ô Tư.”
Sương Mai cúi đầu. Chỉ cần tạm thời mượn sức Phật tử, thoát khỏi vương đình Ô Tư là có thể tìm đường sống. Những tính toán còn lại, sau này nàng sẽ chậm rãi xoay sở.
Lạc Tương lấy ra một tờ giấy vàng nhỏ, viết vài chữ, rồi đem bản đồ bố cục vương đình nàng đưa, gấp lại bỏ vào phong thư. Chàng quay lại nói:
“Đây là thư tay ta viết, có dấu ấn của ta. Hôm nay tăng nhân dưới tòa sẽ vào vương đình làm pháp sự siêu độ cho phụ vương của thí chủ, ta phải ở trong Phật điện, không được ra ngoài. Xin thí chủ hãy đem thư này giao cho họ giúp ta.”
Sương Mai đưa tay nhận lấy, vừa định rút bức thư về nhưng chàng vẫn không chịu buông tay.
Nàng sững lại, ngẩng đầu lên liền chạm vào ánh mắt lạnh lẽo, tĩnh lặng như một mặt hồ sâu, không gợn sóng của chàng.
Chàng chậm rãi nói từng chữ:
“Kế này rất nguy hiểm. Nếu lỡ có điều gì bất trắc, thí chủ chỉ cần bảo toàn chính mình. Nhớ cho kỹ.”
Đợi nàng mơ hồ gật đầu, chàng mới thả lỏng bức thư, thấp giọng nói:
“Đi đi.”
Sương Mai cất bức thư, tiện tay xoay nhẹ một dúm tóc rơi bên thái dương, đầu ngón tay quấn lấy như đang mải nghĩ đến việc khác.
Chợt nàng chớp mắt, lại diễn chiêu cũ. Thân thể mềm nhũn, nửa dựa lên bàn thờ Phật, giọng run run:
“Tương ca ca, miệng vết thương trên chân ta lại nứt rồi, đêm xuống là đau không ngủ được. Vết thương chưa lành, ta phải được ca ca ở cạnh mỗi tối, nghe ca ca tụng kinh thì mới yên…”
Nàng còn phải cùng thúc phụ diễn trò để che mắt đám người trông chừng Phật tử, buộc phải bày cái cớ này cho hợp lý, để bọn họ nhìn thấy hai người hàng đêm ở chung, khỏi dấy lên nghi ngờ.
“Cái đó sao được!” Một bên, Nguyên Nhân vốn đang ngẩn người cũng giật bắn dậy, mặt trắng bệch vì kinh ngạc và giận dữ, hắn vội nói, “Sư huynh, tuyệt đối không thể!”
Lạc Tương chỉ hơi liếc nhìn, ý bảo hắn qua đây.
Tiểu sa di Nguyên Nhân cúi đầu đi tới, Lạc Tương khẽ thì thầm vài câu.
Chỉ chốc lát, Nguyên Nhân “lạch bạch” chạy lại chỗ nàng, chu môi, dìu nàng ra ngoài, vừa đi vừa bực bội lẩm bẩm:
“Sư huynh ta không phải thầy thuốc, ngươi theo huynh ấy thì cái vết thương này sao mà lành được.”
Sương Mai không đáp, chỉ thầm nghĩ: Ai cần ngươi lo.
Ra đến hành lang ngoài điện, thấy bốn phía vắng lặng, Nguyên Nhân liền nhét vào tay nàng một bình sứ:
“Nè, nhớ bôi thuốc trị trầy da.”
Nàng nhận lấy, thấy trên bình có khắc một đường liên văn đặc biệt rất tinh xảo. Tim nàng khẽ động, hỏi:
“Là sư huynh bảo ngươi đưa cho ta?”
Người xuất gia không được nói dối, tiểu sa di không nhận cũng không phủ nhận:
“Thuốc trị thương này là ta tự điều chế. Bên trong có dược liệu quý lắm đó, trầy da, bỏng rát gì cũng trị được.”
Sương Mai mở nắp, thoa thử lên cổ tay.
Quả có một mùi hương kỳ lạ, nồng mà không gắt, như xuyên thẳng vào chóp mũi.
“A, ngươi tốt bụng vậy sao?” Nàng cố ý dùng giọng điệu hắn hay nói để hỏi lại.
“Ta… ta…” Nguyên Nhân lấy ngón tay thô xoa mũi, đứng xoắn tay, ấp úng: “Ta tặng ngươi thuốc… thì ngươi phải hứa với ta một chuyện.”
Sương Mai liếc hắn, nói:
“Ta biết mà, ngươi chẳng bao giờ vô tư như vậy. Nói đi, chuyện gì?”
“Chuyện tối qua sư huynh phát bệnh, ngươi không được kể với bất kỳ ai.” Tiểu sa di giơ ngón tay chỉ trời rồi chỉ đất, thần bí nói, “Chuyện này, trời biết đất biết, ta biết ngươi biết.”
Sương Mai trầm ngâm rồi hỏi:
“Rốt cuộc là bệnh gì, nghe thật kỳ quái?”
“Sư tôn nói cái gì mà tâm ma ăn sâu, nhân duyên kiếp trước, kiếp này chịu kiếp… Ta cũng chẳng hiểu.” Nguyên Nhân lắc đầu, “Tóm lại, phải giữ kín. Nếu để ai biết, bọn họ sẽ coi sư huynh như quái vật. Như vậy thì không thể trở thành Phật tử được. Hai năm nữa là phải thụ phong rồi.”
Nàng nhớ đến đêm qua, ban ngày chàng trong trẻo như ánh trăng, vậy mà chỉ cần đèn tắt liền biến thành ác quỷ. Ai ngờ Phật tử lại có bệnh kín như vậy, khó trách chàng phải giấu.
Nhưng kiếp trước, Lạc Tương đâu có phát bệnh nghiêm trọng như thế. Cũng chẳng có chuyện phát bệnh vô cớ.
Kiếp này… đã thay đổi ở chỗ nào?
Sương Mai gật đầu xem như đồng ý.
Nguyên Nhân thấy vẻ thản nhiên ấy liền không yên tâm, mặt tròn non nớt cương quyết:
“Không được, ngươi phải thề.”
Sương Mai bật cười, nhưng vẫn chỉ tay lên trời, thề:
“Ta, Lạc Sương Mai, nguyện vì tiểu sư phụ Nguyên Nhân mà giữ trọn lời thề cả đời, vĩnh viễn không tiết lộ bí mật. Nếu trái lời, chết xuống Vô Gián địa ngục. Được chưa?”
Nguyên Nhân nghe xong mới mãn nguyện bỏ đi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi quay lại Phật điện, Nguyên Nhân thấy Lạc Tương vẫn ngồi ngay ngắn trước án dịch kinh Phật. Sóng lưng thẳng tắp, từng nét bút lông sói vững vàng lướt qua trang kinh, không nhanh không chậm.
Như thể chuyện buồn cười vừa rồi chỉ là nước chạm lá, không hề lưu lại dấu vết trong lòng chàng.
Nguyên Nhân lộ vẻ khó xử, thấp giọng than:
“Sư huynh, đệ biết huynh từ bi, nàng cũng đáng thương thật, nhưng đệ luôn cảm thấy nàng không phải người tốt lành gì. Huynh ở vương đình Ô Tư vốn đã cực kỳ nguy hiểm, sao còn phải vì nàng mà làm những chuyện thừa thãi này?”
Lần này khác với lần ở yến tiệc tối qua khi chàng cứu nữ vũ cơ khỏi tay Lạc Tu Mĩ, Lạc Tương không dùng những lời như “cứu người độ thế” để đáp.
Chàng chỉ lặng im.
Bởi trước Phật, không thể nói bừa. Hơn nữa, trong lòng chàng đang giấu một phần tư tâm.
Mỗi lần phát bệnh, bị cái bóng dâm mị quấn lấy thân, mọi thứ quanh chàng đều hỗn loạn. Trong khoảnh khắc triền miên điên đảo ấy, chàng không thể nhìn rõ gương mặt người kia, chỉ thấy duy nhất một nốt ruồi đỏ như cánh hoa sen, vô cùng rực rỡ trên vai người đó.
Hôm qua, lúc nàng được đưa vào Phật điện, khi nàng cởi áo, chàng vô tình thoáng thấy, hình như giống hệt với nốt ruồi đó.
Một dấu đỏ như ẩn như hiện trên người nàng.
Chỉ một cái liếc mắt, mặc dù chỉ xảy ra vài giây, nhưng giống như đã khắc thẳng vào đầu chàng.
Không lý do gì, nụ cười của nàng, dáng vẻ của nàng, lại chồng khớp lên ảo ảnh năm xưa trong cơn bệnh của chàng như vậy được.
Chàng mang theo một tia hy vọng viển vông rằng từ nàng, có lẽ chàng sẽ tìm được căn nguyên bệnh kín của mình.
Dù điều đó cũng đồng nghĩa với việc nàng có thể chính là người trong lời tiên đoán, kiếp nạn mà đời này chàng phải vượt, là khảo nghiệm Phật Đà đặt xuống cho chàng.
Lạc Tương hơi rũ mắt. Ánh mắt đen kịt như đang chăm chú nhìn vào một vực thẳm không đáy.
Nốt ruồi đỏ ấy ở vị trí rất kín. Là Phật tử, chàng không thể tùy tiện nhìn, càng không được tùy tiện động lòng.
Nhưng chàng cần phải xác nhận.
Tác giả có lời muốn nói:
[Vở kịch nhỏ]
Sương Mai: Không ngờ chàng là đồ… lưu manh, còn muốn nhìn chỗ kia của người ta? Chàng dám mở miệng nói lại lần nữa xem!
Cũng là Sương Mai sau đó: Ừm… chàng hôn em thêm cái nữa đi.
![Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 9](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)