Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 7
SKSLTGCPT

[SKTSTGCPT] – Chương 7

Tác giả: Dư Hà Thích

3570 từ · 16 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKTSTGCPT] – Chương 7

“Ta với nàng chỉ là duyên phận tạm thời, rồi cũng sẽ đến ngày mỗi người một ngả, không hẹn gặp lại.”

Đám thị vệ canh gác trước Phật điện là tinh binh do tân vương Lạc Tu Mĩ cố tình lựa chọn, trách nhiệm hàng đầu chính là bảo vệ Phật tử.

Nói là trông coi, nhưng thực chất chính là giam lỏng, nhằm đề phòng chàng trốn đi hoặc bí mật liên lạc với tăng chúng ngoài thành.

Ngày thường, bọn thị vệ canh giữ bốn phía Phật điện chặt như tường đồng vách sắt, ra vào đều có trọng binh giám sát.

Vốn dĩ với đám binh giáp bình thường như bọn họ, cả đời ở trong cung, vốn chưa từng có cơ hội gặp Vương nữ.

Vậy mà tối nay Vương nữ lại giá lâm. Vừa nhìn thấy đã như khắc sâu vào tâm khảm, đẹp đến mức khiến người ta nhớ mãi không ngủ được.

Ai nấy đều ngầm hiểu Vương nữ đến đây để làm gì. Nghĩ đến một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy lại làm tiện nghi cho một hòa thượng, trong lòng họ vừa thương tiếc, lại vừa ngứa ngáy khó chịu.

Bởi thế, đám thị vệ canh cửa đều cố ý đi ngang qua trước điện nhiều hơn vài vòng, chỉ thiếu nước dán tai lên khe cửa để nghe động tĩnh bên trong.

Lúc này, vừa nghe trong điện vang lên một tiếng động mạnh, mấy kẻ đã ôm tâm tư mờ ám lập tức nhìn nhau một cái, không cần nghĩ nhiều mà lao tới phá cửa xông vào.

Trong điện tối tăm không ánh sáng, ánh nến đã tắt hết, chỉ còn ánh trăng yếu ớt, ánh sáng trong trẻo rơi rụng, chiếu rọi khắp nơi.

Họ nghe bên trong thiền thất có tiếng động, trong lòng như bắt được bí mật kinh người, vội vã đuổi theo.

Thiền thất không lớn, bố trí đơn sơ, chỉ có một tấm màn trướng che quanh chiếc đệm thiền.

Dưới tầng tầng màn sa rủ xuống, trong ánh sáng mờ ảo ấy, dường như có hai bóng người đang quấn lấy nhau.

Tên thị vệ đi đầu nuốt khan một ngụm, vừa định đưa đao chọc vào màn lụa để xem cho rõ ràng, nhưng ngay khi lưỡi đao vừa luồn qua khe hở, cả cánh tay hắn liền bị một bàn tay mạnh mẽ chộp lấy.

“Ầm!” một tiếng, thanh đao bị rút khỏi vỏ, hàn quang lóe lên rồi lập tức bị ấn mạnh trở lại vỏ.

Người thị vệ ôm lấy vỏ đao, bị dọa tới mức phải lùi lại mấy bước. Cùng lúc đó, bên trong vang lên tiếng thở dốc trầm thấp của một nam nhân.

Hắn còn định bước lên để xem xét một lần nữa, nhưng lại bị một tiếng quát lạnh lẽo cản chân:

“Các ngươi thật to gan…” Giọng Vương nữ từ trong màn vọng ra.

Mọi người nghe tiếng quát liền quỳ rạp xuống đất, nhưng không một ai chịu cúi đầu. Tất cả vẫn ngẩng cao đầu lên, lặng lẽ dán mắt về phía màn trướng, cố gắng nghe rõ động tĩnh bên trong.

Màn lụa mềm khẽ lay động. Từ bên trong, một bóng dáng mảnh khảnh lờ mờ hiện ra, chậm rãi đứng lên, bước tới gần phía ngoài trướng, che khuất nam nhân phía sau.

Là Vương nữ!

Thứ có màu trắng như tuyết ấy… chính là…

Trong khoảnh khắc, hô hấp của từng người ở đó trở nên dồn dập, khi bản thân còn đang đứng đực ra thì trên đỉnh đầu đã vang lên vài tiếng nói khẽ:

“Ta và Phật tử đang thanh tu, sao các ngươi dám xông vào đây quấy rầy? Nếu vương thượng truy tội, các ngươi có gánh nổi không? Còn không mau lui xuống!”

Hai tên thị vệ hoảng hốt lui ra ngoài, trong lòng mỗi người đều rối như tơ vò. Ai nấy âm thầm tưởng tượng ra cảnh tượng mê người sau tấm màn trướng ấy, tà hỏa trong lòng bốc lên ngùn ngụt, chỉ thấy đêm nay dài dằng dặc, khó mà chịu đựng nổi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng sớm hôm sau, Sương Mai chạy đến chỗ Lạc Tu Mĩ khóc lóc kể khổ, nói rằng vốn dĩ mọi chuyện sắp thành nhưng đến phút cuối lại bị người ta phá rối, bầu không khí cũng mất sạch, hết cả đêm vẫn chẳng làm gì được.

Lạc Tu Mĩ lập tức gọi đám thị vệ đến hỏi cho rõ ràng. Mấy người đó không biết ý đồ của nàng, liền đem những gì trông thấy nghe được thuật lại y hệt, chứng minh lời Sương Mai nói không hề bịa đặt. Lạc Tu Mĩ nghe vậy liền nổi trận lôi đình, hạ lệnh đánh mạnh mấy tên thị vệ. Đám nhìn trộm bất thành ấy chưa chịu được mấy trượng đã chết sạch.

Trong lòng Sương Mai vô cùng hả hê, nàng còn ra lệnh cho người xử lý thi thể, móc mắt bọn chúng đi.

Ai bảo bọn chúng dám nhìn thứ không nên nhìn kia chứ.

Nàng một mặt khóc lóc, ra vẻ tủi thân, nói mình bị đám thị vệ ức hiếp. Lạc Tu Mĩ thấy nàng tỏ vẻ dựa dẫm vào mình thì sự cảnh giác cũng giảm đi một nửa, liền cho thu hồi một nửa số thị vệ ở Phật điện.

Nhờ vậy, hành động của nàng đã bớt bị kìm kẹp lại, nàng cũng bắt đầu tiến gần thêm một bước với kế hoạch của mình.

Sương Mai đi một vòng khắp cung, đến khi quay lại Phật điện, vừa đến hậu điện liền nghe từng tiếng roi quất dồn dập.

Nghe âm thanh kia, tim nàng chợt nhảy dựng. Nàng bước nhanh vài bước, vòng qua một hành lang dài, liền bị một tiểu sa di chặn đường lại.

Tiểu sa di kia chỉ cao đến vai nàng, rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, vậy mà lại trừng mắt lớn tiếng chỉ vào mặt nàng:

“Đều tại ngươi! Ngươi không phải người tốt!”

Sương Mai biết rõ bản thân chưa bao giờ là người tốt, nhưng bị mắng thẳng mặt thế này thì vẫn là lần đầu. Nàng chẳng những không giận, còn cố ý cúi xuống, xoa xoa đầu bóng loáng của hắn, cười hỏi:

“Vậy ngươi là ai?”

Tiểu sa di kinh hãi, bật lùi một bước, luống cuống chụp lên đầu như muốn phủi sạch thứ gì dơ bẩn vừa chạm vào mình. Đôi mắt nhỏ đầy hoảng sợ, lắp bắp nói:

“Ngươi… ngươi quyến… quyến rũ sư huynh, hại… hại sư huynh của ta bị phạt.”

“Nguyên Nhân, không được vô lễ.”

Giọng nói trong trẻo vang lên từ hành lang phía sau. Nguyên Nhân hung hăng liếc nàng một cái rồi bước đến đỡ Lạc Tương đang chậm rãi đi tới.

Sương Mai thấy chàng bước đi không vững, trên người chỉ mặc một chiếc áo đơn xanh sẫm, chỗ hổ khẩu còn ẩn hiện những vệt máu loang lổ.

Trong lòng nàng có chút hổ thẹn, nhưng phần nhiều là khó hiểu.

Tối hôm qua rõ ràng chỉ là kế quyền nghi, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.

Tuy nàng có nới lỏng y phục, nhưng Lạc Tương từ đầu đến cuối vẫn nhắm mắt, ngồi trong lòng nàng mà tâm không hề loạn. Cả đời này, nàng nào còn dám khinh nhờn Phật tử nữa. Đợi đám người kia đi rồi, nàng lập tức chỉnh y phục, lui xuống ngay cơ mầ.

Suốt cả đêm sau đó, Lạc Tương phát bệnh, ngất đi trong thiền thất. Còn nàng thì một mình ngồi ở điện trước, quỳ trên đệm hương bồ cả đêm. Khi đứng lên, eo đau lưng mỏi, vậy mà vẫn phải chạy vội đến gặp thúc phụ để cáo trạng, ép lão ta giảm đi một nửa số thị vệ.

Sao chàng lại cố tình đẩy mình vào cảnh hiểm như vậy chứ?

Sương Mai ngẩng đầu, thấy ánh mắt của Lạc Tương lạnh như sương tuyết. Ánh mắt ấy không dừng lại trên người nàng dù chỉ một chút, chàng phất tay áo, xoay người bỏ đi.

Nàng định đuổi theo, nhưng đã bị thị vệ và một võ tăng chặn lại.

“Sư huynh hôm nay muốn bế quan dịch kinh, mời thí chủ trở về. Sư huynh sẽ không gặp thí chủ đâu.” Nguyên Nhân khoanh tay trước ngực, liếc nàng một cái đầy đắc ý. Đang định bước ngang qua thì bị nàng giữ chặt tay áo lại.

“Ngươi… ngươi đừng có chạm vào ta!” Nguyên Nhân hoảng hốt kêu lên, giật mạnh tay áo muốn chạy thoát.

Sương Mai chẳng hề khách khí, kéo hắn lại gần, khom người, ghé sát tai hắn thì thầm:

“Tiểu hòa thượng, ngươi nhớ cho kỹ. Hương nến trong điện có vấn đề, không được thắp lửa. Ta sẽ cho người đưa vào mấy cây nến bình thường sau.”

“Ngươi… sao ngươi lại có lòng… tốt như vậy?…” Nguyên Nhân vừa hoài nghi vừa sợ sệt.

Sương Mai nhướng mày, cố ý bắt chước giọng lắp bắp của hắn:

“Ngươi, ngươi rồi sẽ biết ta… tốt đến mức nào.”

Kiếp này, nàng cầu sự che chở của Lạc Tương. Thì ít nhất trước mặt chàng, nàng phải tỏ ra mình là người tốt chứ.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Nguyên Nhân trở lại Phật điện tăm tối, ngồi quỳ bên cạnh Lạc Tương.

Lạc Tương cầm quyển kinh, mắt nhìn thẳng.

“Nàng rốt cuộc cũng đi rồi.” Nguyên Nhân nhỏ giọng nói một câu, nhẹ nhàng thở ra một hơi, trông có vẻ như đang suy tư gì đó.

Tuy không lớn lên ở Ô Tư, nhưng hắn nghe nói Vương nữ Ô Tư là đệ nhất mỹ nhân Tây Vực. Đêm qua được nhìn thấy nàng tận mắt, từng đường nét đều xinh đẹp, quyến rũ, dáng người mềm mại, phong tình vạn chủng khiến những thần nữ trong tranh mà hắn từng thấy cũng trở nên mờ nhạt.

Nghĩ tới đây, mặt Nguyên Nhân nóng bừng, vội cúi đầu lẩm nhẩm vài câu kinh, tay chân luống cuống mở hộp thuốc, định bôi thuốc cho Lạc Tương sau khi chàng vừa chịu hình.

Hắn cẩn thận vén lớp tăng bào dính máu của Lạc Tương lên, nhìn thấy phần lưng đầy vết thương, máu thịt dính bết vào nhau, sắc mặt không khỏi tái đi. Nghĩ đến việc sư huynh chịu trượng hình là vì chuyện của yêu nữ kia, lòng hắn lại càng thấp thỏm.

Do dự thật lâu, hắn mới hỏi:

“Chẳng lẽ… sư huynh đã phá giới rồi sao?”

Lạc Tương khẽ lắc đầu.

Nguyên Nhân lập tức hối hận vì đã nói ra câu đó. Sư huynh trước nay giữ giới cực nghiêm; nếu thật sự phá giới, sao có thể chỉ bị phạt nhẹ như vậy? Hắn thở dài:

“Sư huynh đã không phá giới… vậy hà tất phải chịu khổ thế này?”

Rồi hắn nổi giận, nói tiếp:

“Tất cả đều do Vương nữ kia! Trong cung này chẳng có người nào tốt. Đêm qua lại đúng lúc trăng tròn, ả nhất định cố ý tắt hết ánh đèn, khiến sư huynh phát bệnh, rồi thừa cơ tiếp cận sư huynh. Tâm tư đúng là thâm độc…”

Lạc Tương vẫn nhìn dòng chữ trong kinh, đáp:

“Là do bệnh cũ của ta tái phát. Nàng không biết, cũng không phải cố ý.”

Bàn tay đang lật trang kinh của chàng bỗng khựng lại, hồi lâu vẫn không lật sang tờ tiếp theo.

Bởi vì chàng lại nhớ đến đêm qua.

Thiếu nữ khẽ mỉm cười, nàng vẫn xinh đẹp như thuở ban đầu. Mỗi lần nhìn về phía chàng, ánh mắt nàng lại mềm như nước, dường như ẩn chứa vô vàn tâm tư. Thế nhưng khi nhìn thấy chàng phát bệnh, sắc thái ấy lập tức biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi đang bắt đầu dâng tràn.

Dù chàng đã cố sức khắc chế, nhưng vẫn để lộ ra dấu hiệu khác thường, gần như không thể khống chế bản thân mình…

Bọn thị vệ tràn vào Phật điện đều có chung một ý đồ xấu. Để che giấu dáng vẻ lúc phát bệnh của chàng, trong tình thế nguy cấp, nàng liền ôm lấy chàng nằm trên giường.

Khi ấy, thân thể chàng cứng đờ, tinh thần hoảng loạn, vốn định dứt khoát tránh né sự thân mật ấy. Nhưng khoảnh khắc nàng chạm vào chàng, sự đau đớn toàn thân chàng như được nới lỏng, da thịt trở nên tê dại mà sinh ra một tia thoải mái khó nói thành lời.

Làn da mềm mại của thiếu nữ cộng với mùi hương nồng ấm phảng phất trên hơi thở, đối với chàng những thứ này đều quá đỗi là xa lạ, nhưng bên trong lại mang theo một sự quen thuộc mơ hồ. Tựa như một liều thuốc hay, vô thanh vô tức xua tan ám chướng đè nặng chàng suốt bao năm qua.

Trong khoảnh khắc ấy, chàng lại muốn nhiều hơn.

Chỉ một ý niệm bộc phát rồi tan biến ấy thôi, dù là vô thức cũng đủ khiến chàng hôm nay chịu trượng hình nặng như thế này.

Ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi vào. Quyển kinh trong tay chàng không biết từ lúc nào đã bị gió lật qua lật lại, phát ra âm thanh “sào sạt” liên hồi.

Lạc Tương thu lại suy nghĩ, khẽ cau mày, chắp tay trước ngực, lại nâng quyển kinh bị gió làm loạn trang kia lên.

Nguyên Nhân ấp úng, lén liếc chàng, thấp giọng nói:

“Sư tôn từng nói, mấy năm nay sư huynh có một đại kiếp nạn. Nếu trước năm hai mươi bốn tuổi không phá giới, sẽ có thể thụ giới, trở thành Phật tử chân chính. Khi ấy, sư huynh là người trẻ tuổi nhất của toàn Tây Vực được thụ giới đó!”

“Sư huynh, huynh tuyệt đối không thể gặp nàng nữa. Đêm trăng tròn ngày hôm qua đã quá nguy hiểm rồi, lỡ như… đệ sợ…” Nguyên Nhân cúi đầu, giọng càng nhỏ đi.

Hắn không dám nói thẳng nỗi lo Phật tử sẽ phá giới, nhưng hắn biết, căn bệnh của sư huynh tuyệt đối không hề đơn giản.

Đó không phải là căn bệnh trên da thịt, mà là một cổ tà niệm, là một loại tâm ma. Dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vô phương chữa trị; mỗi đêm trăng tròn đều sẽ phát tác, cực kỳ bất lợi cho việc giữ tâm thanh tịnh tu Phật.

Mặc cho ý chí của Phật tử luôn kiên định, căn bệnh này vẫn thường xuyên khó có thể chế ngự được. Khi phát tác, thậm chí chàng có thể mất đi ý thức. Nếu lúc ấy lại cộng thêm sự xuất hiện của yêu nữ kia, hắn thật sự lo nàng sẽ cố ý lợi dụng điểm này mà làm hại sư huynh.

Nghĩ đến đó, Nguyên Nhân lo sợ mà không dám tưởng tượng thêm.

“Đừng nói bậy.” Lạc Tương mím môi, nhẹ giọng quở trách.

Chàng hơi ngẩng đầu, nhìn ra ngoài điện, hoa nở rực rỡ, cánh rơi lả tả, rồi khẽ nói:

“Ta với nàng chỉ là duyên phận tạm thời, rồi cũng sẽ đến ngày mỗi người một ngả, không hẹn gặp lại.”

Pháo hoa nhân gian, hồng trần muôn trượng, từ lâu đã không còn thuộc về chàng, đời đời kiếp kiếp đều cách biệt.

“Theo đệ, sư huynh nên rời vương đình này càng sớm càng tốt thì hơn.” Nguyên Nhân vẫn chưa hết lo, tiếp tục nói: “Tân vương Ô Tư đối với chúng ta vốn không có thiện ý. Triệu chúng ta vào cung chỉ là một cái bẫy rập. Vậy tại sao trước đó sư huynh còn nhất quyết muốn vào cung?”

Lạc Tương phủ tay lên quyển kinh, lật sang trang kế tiếp. Gương mặt nhạt nhẽo, lạnh lùng không cảm xúc, chàng nói:

“Cái chết của phụ vương có quá nhiều điểm đáng ngờ. Việc hậu sự cũng rối ren. Mặc dù vương đình này là đầm rồng hang hổ, ta vẫn phải bước vào một lần.”

Nguyên Nhân do dự một lúc rồi hỏi:

“Sư huynh… huynh vẫn còn chấp niệm chuyện thân thế của mình sao?”

Lạc Tương buông quyển kinh xuống, thấp giọng nói:

“Mặc dù hy vọng này rất mỏng manh, nhưng ta vẫn muốn thử một lần.”

“Nhưng sư huynh, hiện tại ngay cả Phật điện này chúng ta cũng ra không được. Tên Ô Tư vương kia mặt người dạ thú, từng bước ép bức, căn bản không định thả chúng ta ra ngoài. Cả ngày chỉ sai người mang rượu với nữ nhân đến…” Nguyên Nhân tức giận nói, “Giờ lại còn ngang nhiên đòi chúng ta phải dịch xong mấy quyển kinh này mới bằng lòng cho rời vương đình. Sư huynh, không bằng lập tức triệu tập sư huynh đệ ngoài thành đến cứu chúng ta đi.”

Lạc Tương hỏi:

“Đệ đã gửi được thư tín ra ngoài chưa?”

Nguyên Nhân lập tức ỉu xìu, thấp giọng đáp:

“Một phong cũng chưa mang ra được… Ở đây đến chim cũng chẳng bay ra nổi, chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.”

Lạc Tương dường như đã sớm liệu trước, bình thản nói:

“Đã đến thì cứ an tâm ở lại thôi. Chúng ta dịch kinh trước, xem rốt cuộc hắn đang muốn gì.”

Sau một đêm mưa xuân, ngoài điện, gốc hoa thụ tân vừa đâm chồi. Tán lá mọc thêm không ít, những mầm xanh biếc nhọn đầu thò ra trước ô cửa sổ cao khắc hoa văn của Phật điện.

Một làn hương xa lạ, nhè nhẹ theo gió lùa vào trong điện.

Bỗng một giọng nữ trong trẻo vang lên:

“Tương ca ca, ta hiểu Hán văn. Ta có thể giúp huynh dịch kinh.”

Hai người nghe tiếng đều ngẩng đầu lên.

Cửa điện không đóng kín, qua khe hở thò vào một cái đầu nhỏ.

Mặt phù dung, mắt đào hoa. Mái tóc đen như lụa, bộ y phục đỏ rực như lửa, đôi mắt sáng lấp lánh như mang cả pháo hoa nhân gian, hồng trần vạn trượng.

“Là ngươi! Ngươi chui vào đây bằng cách nào?!” Nguyên Nhân hoảng hốt kêu lên, “Đây là nơi thanh tu của Phật môn, mau đi ra ngoài, nhanh!”

Sương Mai khập khiễng bước vào. Nàng không nói gì, cúi đầu, cố ý vén làn váy lên, để lộ một đoạn mắt cá chân.

Lạc Tương lập tức quay mặt sang hướng khác, nhưng khóe mắt vẫn thoáng thấy một mảng da trắng mịn trên đó cùng vết thương đỏ rực.

Nơi ấy bị rách thành một đường, đang rỉ máu ra.

Chân Sương Mai do việc lần trước nên đã yếu sẵn, lúc thấy Lạc Tương vòng ra sau điện, nàng lại trèo tường, men theo cửa sổ sau Phật điện chui vào. Không ngờ bị mảnh ngói vỡ cứa trúng, để lại một vết thương trên cẳng chân, máu thấm ra, còn để dấu hằn rõ rệt.

Nàng mím môi, che lấy vết thương, hạ giọng, mặt dày lại mang theo chút kiều khí:

“Tương ca ca, người xuất gia lấy từ bi làm trọng, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Chân ta bị thương, đau đến chẳng đi nổi. Không bằng để ta nghỉ tạm trong điện của huynh, tiện thể giúp huynh dịch kinh, đợi hết đau rồi ta đi, có được không?”

Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn chàng, hai má hơi ửng hồng, ánh mắt óng ánh như cảnh xuân. Khi nói chuyện, hàng mi dài khẽ chớp, ngoan ngoãn mà lại lẩn khuất chút giảo hoạt khó nhận ra.

Tựa như một con thú nhỏ len lén xâm nhập, thật cẩn thận giấu đi móng vuốt sắc bén, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ đêm qua.

“Làm càn.” Lạc Tương nhíu mày, liếc sang Nguyên Nhân.

Tiểu sa di tâm không tình không nguyện, đưa lọ thuốc trị thương chưa kịp cất đi đến trước mặt nàng, vừa đưa vừa lẩm bẩm:

“Bôi xong thuốc thì đi ngay đi. Ngươi thì biết dịch kinh cái gì chứ.”

Sương Mai đặt lọ thuốc sang một bên, rồi nghiêng người lại gần, khẽ mỉm cười:

“Tương ca ca, ta không phải đến để dịch kinh.”

Nàng cố ý như vô tình khẽ phất qua ống tay áo buông xuống của chàng, nhỏ giọng thầm thì:

“Ca ca, điểm yếu của huynh bây giờ đang nằm trong tay của ta.”

Tác giả có lời muốn nói:

Bệnh kín của Phật tử có liên quan đến kiếp trước, từ từ sẽ được bật mí.

[Vở kịch nhỏ]

Sương Mai hôm trước: Tức chết ta rồi! Ta tuy có hơi thích… thân thể huynh ấy (không phải!), nhưng kiếp này ta đâu dám khinh nhờn Phật tử nữa? Nguyên Nhân ngươi đừng có mà vu oan cho người tốt!

Phật tử hôm sau: Ta độ cho em… cũng muốn kết duyên cùng em.