“Trong bóng tối, nửa gương mặt trắng ngần của thiếu nữ hiện lên mơ hồ, đôi khuyên tai khẽ rung động, mái tóc đen dày mang theo mùi hương nhàn nhạt thoảng qua khiến tim chàng đập loạn.”
Bóng đêm dần đặc lại.
Trong Phật điện, Lạc Sương Mai híp mắt, lạnh lùng liếc nhìn đám thị vệ đang vây quanh nàng. Tất cả đều là tai mắt do Lạc Tu Mĩ phái tới giám sát nàng.
“Còn không mau cút đi?” Nàng nhẹ nhàng cất lời, giọng điệu vẫn không mất vẻ kiều mị, mềm mại.
Dẫu sao nàng cũng là Vương nữ cao quý, đám thị vệ hiểu rõ nàng được Vương thượng ưu ái, hôm nay bọn họ đến đây cũng chỉ là phụng mệnh giám sát. Nghĩ tới nghĩ lui, mấy người liếc nhau một cái rồi lần lượt lui ra.
Người vừa đi, cửa điện lập tức đóng lại, cả gian điện chìm trong bóng tối u ám.
Sương Mai nhếch môi cười đắc ý, nụ cười pha lẫn chút khinh miệt, nhưng chưa kịp vui bao lâu thì từ sau rèm châu vang lên một câu:
“Nữ thí chủ, vì sao lại giết người?”
Nàng sững lại, lập tức nhớ đến cảnh bên hồ cạnh núi giả khi nãy, hành động của nàng đã bị chàng nhìn thấy tận mắt. Giờ muốn chối cũng không được, nhất thời hơi mất tinh thần.
Thì ra việc chàng để những mỹ cơ khác lui ra, chỉ cho mình nàng được bước vào Phật điện, chính là vì chuyện này.
Thấy chàng khẽ lắc đầu, xoay người đi sâu vào trong điện, Sương Mai vừa hoảng vừa tức.
Từ trước đến nay ở vương đình Ô Tư, nàng luôn ương ngạnh thành thói, tính tình cao ngạo, làm việc chuyên quyền độc đoán, mạng người trong mắt nàng chẳng khác gì cỏ rác.
Người ở Tây Vực từng truyền tai nhau rằng, chỉ cần có kẻ nhìn nàng nhiều hơn một cái, nàng sẽ mỉm cười với hắn, rồi ngay sau đó ra lệnh trói gô người nọ, dùng tuấn mã kéo lê suốt mười dặm. Cuối cùng áo bào nát vụn, thân người đầy máu, thoi thóp chưa kịp cứu đã chết ngay tại chỗ.
Không biết những chuyện khiến người ta kinh hãi ấy có truyền đến tai chàng hay chưa, nhưng kiếp này nàng không muốn để chàng nghĩ rằng nàng là kẻ thích giết chóc như vậy nữa.
Sương Mai vén rèm châu, bước nhanh đuổi theo, vừa đi vừa mở miệng giải thích:
“Tương ca ca, người đó… hắn thật sự đáng chết mà.”
Nàng không muốn để chàng hiểu lầm mình tàn sát bừa bãi nên đã không nhịn được mà đem tội trạng của hắn kể cho chàng nghe, còn việc Lạc Tu Mĩ sai nàng đến quyến rũ chàng, nàng đã âm thầm lược bỏ đi.
Cuối cùng, nàng còn oán hận nói một câu:
“Bọn chúng giỏi nhất là ăn nói bẩn thỉu, làm tổn hại đến danh dự ca ca. Dù chết trăm lần cũng không đủ để tạ tội với ca ca đâu.”
Lạc Tương khẽ mở mắt, ánh mắt hờ hững, hỏi ngược lại nàng:
“Bịt miệng dân còn khó hơn chặn sông lũ. Miệng đời lời ra tiếng vào, thí chủ bịt hết được sao?”
Sương Mai đứng sững tại chỗ, gương mặt ngơ ngác, không hiểu thấu ý chàng. Thấy nàng không đáp, Lạc Tương khẽ vẫy tay áo, lại hỏi:
“Hôm nay là một người, mai sau có thể là trăm người. Thí chủ định giết hết tất cả để đứt tuyệt hậu hoạn ư?”
Bị chàng hỏi dồn, môi nàng khẽ hé nhưng chẳng biết phải nói gì.
Đúng vậy, nàng giết một Lưu Khởi Chương, nhưng sau đó vẫn sẽ có người khác thừa cơ dùng nàng làm kế để lấy lòng Lạc Tu Mĩ. Chỉ cần nàng vẫn còn tồn tại, thị phi và tai họa ắt cũng sẽ kéo theo.
Vỏ bọc xinh đẹp này chính là nghiệp chướng nàng phải mang.
Những chuyện dối trá hư ảo, chỉ cần kẻ có lòng tham, có lợi lộc xen vào, liền có thể bị thổi phồng, ba hoa chích chòe, lấy giả thay chân.
Nhưng hễ nàng nhớ đến kiếp trước, oán hận lại cuồn cuộn dâng lên không sao kìm nổi. Lưu Khởi Chương vốn đã từng hại nàng, cái chết của hắn căn bản chẳng đáng tiếc, nàng cũng không tính là giết nhầm. Dù có tự tay kết liễu hắn thì cũng chẳng đủ xoa dịu nỗi hận trong lòng nàng.
Tâm tư tàn độc đến mức ấy, đương nhiên nàng sẽ không để lộ ra trước mặt Lạc Tương. Chỉ nhẹ giọng chống chế, nói:
“Giết thì cũng giết rồi. Chẳng lẽ ca ca còn muốn ta lấy mạng đền mạng sao?”
Vừa dứt lời, nàng ngẩng đầu liền thấy chàng đã xoay người đi vào nội điện, quỳ xuống tấm đệm hương bồ trước bàn thờ Phật, bắt đầu mặc niệm những kinh văn nàng nghe mà không hiểu.
Nàng cũng đứng dậy đi theo, ngồi xếp bằng trên một tấm đệm hương bồ khác cách chàng không xa. Nàng nâng khuỷu tay chống cằm, vừa cười vừa hỏi:
“Ca ca, hôm nay huynh tụng kinh gì vậy?”
“Niết Bàn và Độ Vong.” Chàng đáp.
Khóe môi Sương Mai hơi cong, không nén nổi ý cười.
Chắc chắn chàng nghĩ rằng nàng không hiểu Phật lý, không đọc được kinh văn đây mà. Kỳ thật hai bộ kinh này nàng đều biết, đây đều là kinh tụng để siêu độ người chết, dẫn người vãng sinh, cũng là kinh dùng để trấn quỷ khí, hóa giải oán niệm.
Tuy Lạc Tương ngoài miệng thì tỏ vẻ nghiêm khắc trách nàng tạo nghiệp sát sanh, nhưng lại âm thầm tụng kinh siêu độ cho kẻ mà nàng vừa giết chết.
Kiếp này trở về, những chi tiết trước kia nàng chưa từng để tâm, nay bỗng trở nên vi diệu lạ thường.
“Tương ca ca.” Nàng vẫn gọi chàng là ca ca như thưở trước.
Lạc Tương nhàn nhạt đáp:
“Ta không phải huynh trưởng của thí chủ. Thí chủ không được gọi ta như vậy.”
Sương Mai khựng lại.
Phật tử vốn chẳng vướng bận những danh xưng hư vô, danh hiệu vương tử nói bỏ liền bỏ, vốn chưa từng tranh luận với Lạc Tu Mĩ chuyện thế tục. Nhưng ngay lúc này nàng lại thấy tiếc nuối. Sợi dây liên hệ cuối cùng giữa nàng và chàng lại vì một câu như thế mà đứt phăng.
Nếu là kiếp trước, nàng còn lâu mới để ý đến chàng. Nhưng kiếp này trở lại, nàng lại càng muốn níu lấy chút quan hệ với chàng, miễn cưỡng kéo gần khoảng cách với chàng thêm một chút cũng tốt.
Nàng ngẩng đầu, cong môi nói:
“Ta nhớ trong kinh Phật có câu: Kiến nữ nhân, trưởng giả như mẫu, đồng lứa như tỷ, thiếu niên như muội, ấu giả như nữ*. Tương ca ca, y theo lời Thế Tôn nói, huynh xem ta như muội muội, chứ đâu phải nữ sắc. Vậy ta với huynh vẫn là huynh muội, có gì mà không được chứ?”
(*) Kiến nữ nhân, trưởng giả như mẫu, đồng lứa như tỷ, thiếu niên như muội, ấu giả như nữ: Nguyên tắc đạo đức này được cho là xuất phát từ một lời dạy trong các câu chuyện Bản Sinh, nhằm răn dạy các Tỳ-kheo (tu sĩ Phật giáo) và cư sĩ về cách tránh xa tà dâm và giữ giới thanh tịnh khi tiếp xúc với người khác phái.
Lời dạy này thường được diễn giải là một nguyên tắc cơ bản cho người tu học Phật pháp:
“Thấy phụ nữ lớn tuổi, hãy coi như Mẹ. Thấy phụ nữ cùng lứa, hãy coi như Chị. Thấy phụ nữ ít tuổi, hãy coi như Em. Thấy trẻ nhỏ, hãy coi như Con gái.”
Lạc Tương mím môi, không nói tiếng nào, biểu cảm cũng không đổi. Chàng khép mắt, miệng lại tiếp tục tụng kinh.
Sương Mai nhìn gương mặt chàng trong ánh nến chập chờn, thấy môi chàng khẽ động theo từng câu kinh, trong lòng bỗng xẹt qua một tia linh quang, vành tai cũng dần nóng hết cả lên.
Kiếp trước, khi nàng và chàng bị nhốt chung một phòng, chàng cũng cứ tụng mãi không dừng khiến nàng phiền đến phát điên. Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy tiếng kinh bên tai như tiếng muỗi kêu vo ve, lại có lúc như tiếng chuông vàng ngân mãi không dứt.
Hôm đó, Lạc Tu Mĩ lại ép nàng, còn Lạc Tương thì nhất quyết không chịu theo quy củ, chỉ đứng đó thấp giọng tụng kinh.
Trong phút nôn nóng bực bội, nàng che tai, không ngừng thúc giục:
“Đừng niệm nữa, đừng niệm nữa…”
Nói xong, nàng dứt khoát cúi người, dùng đầu lưỡi tách đôi môi đang khép chặt ấy, niêm phong cái miệng chứa đầy rẫy kinh Phật của chàng.
Sự mềm mại của nàng chạm phải sự căng cứng lạnh lẽo của chàng; nhiệt liệt đối đầu với sự lãnh đạm, cứ thế lặp đi lặp lại, xoay vòng, quấn chặt vào nhau.
Lần đầu ấy, tuy vụng về và gượng gạo, nhưng lại khiến nàng sinh ra một cảm giác hoàn toàn khác lạ.
Còn chàng vẫn không chút dao động, môi răng cứng như đá, lạnh như sắt. Trong lòng nàng lập tức nổi ba phần phẫn nộ, ba phần bi ai, lại thêm ba phần không cam lòng, cuối cùng nàng nghiến răng, nàng bất chấp lý lẽ cắn rách đôi môi chưa từng biết đến dư vị sắc dục của chàng.
Khi nàng buông ra, nhìn thấy bờ môi chàng nhuộm thành màu đỏ sẫm, còn đôi tay khẽ run lên, nàng bỗng thấy sảng khoái vô cùng. Nàng liếm nhẹ đầu lưỡi, đem mấy giọt máu còn đọng lại nơi khóe môi chàng nuốt hết vào trong miệng.
Mùi tanh chát xen chút ngọt nhẹ, dư vị ấy cứ kéo dài mãi không dứt.
Hoa tường vi mỹ lệ sinh ra gai nhọn, vừa nhuốm màu môi người, vừa làm tim người đau nhói.
Khi đó, mặt nàng lộ vẻ khinh thường, nhướng mày liếc nhìn chỗ áo cà sa hơi cộm lên dưới lớp y phục trắng của chàng, cười đến ngông cuồng, đưa tay chọc vào ngực chàng:
“Pháp sư, nếu ngài không có tạp niệm, thì cần gì phải tụng kinh để giữ cho tâm thanh tịnh?”
Nàng khi ấy chính là một người tà ác như vậy, vô liêm sỉ như vậy, hư hỏng đến khó chấp nhận như vậy. Chắc có lẽ, vào ngày hôm ấy, lúc chàng chịu buông thả mà sa vào cơ thể nàng, chỉ sợ rằng bản thân chàng cũng hối hận đến thấu xương.
Lúc này, nghe chàng lẩm nhẩm niệm kinh trong bóng tối, Sương Mai lại cảm nhận được một niềm vui nho nhỏ như tìm được thứ mình đã mất bấy lâu nay. Nàng cảm thấy kinh văn chàng niệm mang theo một luồng sức mạnh an ổn, khiến trái tim đầy oán khí của nàng sau khi sống lại, bỗng lắng xuống không ít.
Trong điện, từng ngọn nến cháy sáng, ánh lửa dao động chiếu lên khuôn mặt thanh tịnh không tì vết của vị Phật tử. Một làn hương lạ thoang thoảng len vào tim phổi, làm cổ họng Sương Mai hơi khô khốc. Bỗng nhiên nàng chợt nhớ ra điều gì đó.
Lạc Tu Mĩ từng nói lão đã dùng dược trong Phật điện. Nàng chưa ăn gì, mà thân thể lại nóng dần lên, vậy loại dược này nhất định đã được giấu trong lọ hương đang được đốt cháy.
Nàng lập tức đứng phắt dậy, mạnh tay giật xuống một mảng lớn phướn kinh, ném lên dãy nến trước tượng Phật.
Lửa phụt tắt.
Toàn bộ Phật điện lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh.
Vừa rồi nàng mới sực nghĩ tới, nến trong điện Lạc Tương không phải loại nến thường, mà là loại hương nến đặc chế của Tây Vực, trong đó chứa hương liệu xạ hương nồng nặc, có tác dụng kích tình, khiến con người dễ nảy sinh tà niệm.
Kiếp trước, dù ý chí Lạc Tương mạnh đến mức nào đi nữa thì chàng cũng phải cực lực khắc chế, khiến bản thân vô cùng đau đớn. Kiếp này, nàng không muốn chàng lại phải chịu khổ thêm lần nào nữa.
Ngoài cửa, ánh trăng chiếu vào. Một vầng trăng tròn đã treo giữa trời.
Trong điện, đỉnh điện quý giá, mái chồng mái, xà nhà chạm khắc tinh xảo. Dưới ánh trăng, không gian lạnh lẽo một màu xanh trắng như thể đang ngâm trong nước, mờ mờ ảo ảo.
Đôi mắt vẫn chưa kịp thích ứng với bóng tối, nàng không thể nhìn rõ gì cả. Sương Mai nương theo bàn thờ Phật dài thườn thượt, chậm rãi quay lại, vừa đi vừa nhẹ giọng gọi:
“Tương ca ca…”
Nàng có hơi sợ bóng tối.
Kiếp trước, những đêm cuối cùng bị giam trong cung chờ lăng trì, nàng lo lắng đến phát sợ, không có đèn là không sao ngủ được.
Nhưng dù nàng có gọi thêm mấy câu vẫn không nghe được bất kỳ tiếng đáp lại nào của Lạc Tương.
Trong điện im phăng phắc. Chỉ còn tiếng gió rét ngoài cửa, nghe như tiếng quỷ đêm khóc than. Sương Mai dựng cả tóc gáy, mồ hôi lạnh ướt hết lưng, run rẩy tiếp tục tiến lên phía trước.
Nàng hơi ngẩng đầu, nương theo ánh trăng yếu ớt mới có thể nhìn thấy hai bên sau điện có vô số tượng Phật lớn nhỏ không đều.
Nhưng không phải vẻ hiền hòa của Phật Đà Thế Tôn, mà là từng pho Phục Ma Kim Cang đang trừng mắt giận dữ, tay cầm binh khí sắc bén, tựa như đồng loạt chỉ về một chỗ trên xà nhà.
Lúc này, ngay cả tiếng gió rít rít cũng bỗng dưng biến mất.
Trong khoảnh khắc, tất cả đều lặng như tờ.
Sau lưng xà nhà…
Một bóng người cao gầy, thon dài, đang đứng yên ở bên cạnh.
“Tương ca ca?”
Sương Mai vội chạy đến bên chàng, đến khi khoảng cách được rút ngắn hơn nàng mới nhận ra có điều gì đó hơi khác thường.
Tay trái chàng chống lên xà nhà, từng đường gân xanh nổi lên dưới lớp da, như những con rắn nhỏ bò dọc cánh tay. Lực đạo quá lớn đến mức từng ngón tay của chàng đều run lên.
Giống như chàng đang ra sức nhẫn nhịn một thứ gì đó vậy.
Bóng sáng trên vách tường do hàng ngàn hoa văn chạm khắc phản chiếu lên, lúc sáng lúc tối, chiếu nghiêng lên làn da trắng như ngọc của chàng, tạo thành những hoa văn dữ tợn như hung thú.
Khuôn mặt vốn anh tuấn, cương nghị của chàng trong thoáng chốc bỗng trở nên dữ tợn khác thường. Từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu từ thái dương trắng bệch lăn xuống, khiến hàng chân mày đen tuyền của chàng càng lộ vẻ âm trầm.
Giữa hai tròng mắt giăng đầy tơ máu, đỏ rực như lửa than, tựa như màu sắc của địa ngục.
Chàng bây giờ hoàn toàn khác với chàng khi nãy, giống như đã biến thành một con người khác vậy.
Sương Mai căng cứng người, còn chưa kịp thốt lên câu nào, thân thể Lạc Tương như mất hết sức lực, đột ngột sụp xuống, cằm nặng nề đặt lên vai nàng, cả người đổ ập vào lưng nàng.
Thân thể chàng nóng rực như lửa, mạnh mẽ bao lấy nàng từ phía sau.
Nàng loạng choạng một bước, lưng đập vào tường đá lạnh. Nàng cố đỡ chàng, vỗ nhẹ lên lưng chàng, chỉ cảm thấy toàn thân chàng căng cứng như thép, run rẩy không ngừng.
Nàng đoán tám phần là do dược lực trong hương nến của Lạc Tu Mĩ, nhưng lại không dám mở miệng nói rõ. Nàng còn có chuyện cần nhờ chàng, tuyệt đối không thể để chàng biết ý đồ bất kham của mình.
Nhưng hương nến đã tắt hơn nửa khắc, dù có trúng chút mị dược cũng phải giảm rồi, cớ sao chàng vẫn như vậy?
Nghi ngờ trong lòng nàng càng lúc càng lớn, nàng khẽ hỏi:
“Tương ca ca, huynh… có phải huynh đang khó chịu không?”
Chờ hồi lâu không thấy chàng đáp lời. Bên tai chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, khàn đặc.
Vì thế, nàng dùng hết sức lực đỡ chàng ngồi xuống tấm đệm hương bồ trước bàn thờ Phật.
Thấy chàng nóng đến mức dọa người, nàng kéo nhẹ tay áo, định lau đi mồ hôi trên mặt chàng.
Như cảm nhận được ý định của nàng, Lạc Tương bất ngờ mở mắt, nghiêng đầu tránh đi, yết hầu trượt mạnh lên xuống, nuốt khan một tiếng, bờ môi đỏ nhạt mím chặt, giọng khàn đặc:
“Mau… rời khỏi đây!”
Sắc mặt chàng tái nhợt như tờ giấy. Vừa dứt lời, cả người chàng nghiêng xuống, va mạnh vào bàn thờ Phật.
“Ầm!”
Một tiếng nặng nề vang lên. Tượng Phật bằng đồng mạ vàng đổ ầm xuống đất, hương nến gãy ngang, bình tịnh thủy nghiêng đổ tung tóe, mảnh sứ vỡ bắn khắp nền.
Lạc Tương đổ xuống đệm hương bồ, run rẩy như con thú bị vây hãm.
Trong lòng Sương Mai đã dâng vài phần sợ hãi, nhưng nàng vẫn muốn tiến lên chăm sóc chàng. Đúng lúc ấy lại nghe chàng cắn chặt răng, gằn từng chữ:
“Đừng… lại đây.”
Ngay sau đó, cửa điện bị đẩy mạnh.
“Vương nữ điện hạ!”
“Phật tử!”
Mấy thị vệ đeo đao canh ngoài cửa, thấy ánh nến trong điện tắt ngấm, lại nghe động tĩnh lớn, liền “tốt bụng” xông vào xem xét.
Tiếng bước chân nhanh chóng áp sát phía sau tượng Phật. Lạc Tương cố gồng mình, thấp giọng khản đặc:
“Không thể… để bọn họ nhìn thấy…”
Sương Mai lập tức hiểu ra, nếu Lạc Tương thật sự mắc phải chứng bệnh nào không thể lộ ra, tuyệt đối không thể để người của Lạc Tu Mĩ nắm được nhược điểm của Phật tử.
Chỉ có một nơi mới khiến họ phải dè chừng.
“Tương ca ca, đi cùng ta…” Nàng không do dự, vòng tay qua cánh tay đang run bần bật của chàng, dìu chàng vào thiền thất phía sau.
Lạc Tương mơ màng trong tiếng thở nặng nề, cảm giác cơ thể như bị dìm trong nước đá, nhưng giữa các ngón tay lại truyền đến một luồng ấm áp xa lạ, mãnh liệt đến kinh tâm.
Chàng cố mở mi mắt nặng trĩu của mình, nhìn thấy nàng đang nắm lấy tay chàng, từng bước kéo chàng vào trong.
Trong bóng tối, nửa gương mặt trắng ngần của thiếu nữ hiện lên mơ hồ, đôi khuyên tai khẽ rung động, mái tóc đen dày mang theo mùi hương nhàn nhạt thoảng qua khiến tim chàng đập loạn.
Từ lúc trưởng thành đến nay, chưa từng có nữ tử nào gần gũi chàng như vậy. Chàng hoảng hốt muốn rút tay về, nhưng thân thể nặng nề vô lực, không sao động đậy được.
Trong thiền thất là giường La Hán dành cho tăng nhân nghỉ ngơi, trên giường phủ màn la nhẹ như sương.
Chiếc giường này, tấm màn này Sương Mai nhớ rõ đến mức như khắc vào xương tủy.
Kiếp trước cũng là ở nơi này.
Nàng thu lại suy nghĩ của mình, đỡ Lạc Tương ngồi lên sập. Còn chưa kịp nói gì, tiếng bước chân phía sau đang ráo riết đuổi theo.
Trong khoảnh khắc, nàng nhắm mắt lại, tháo dây đai lưng bên hông, cởi lớp sam bạc đã thấm ướt mồ hôi trên người, rồi ngồi xuống, dựa vào trong lòng ngực chàng.
Tác giả có lời muốn nói:
Câu “Kiến nữ nhân, trưởng giả như mẫu…” được trích xuất từ Kinh Sinh (Jātaka), quyển một.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 6](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)