“Nàng chỉ đứng cách chàng vài bước, chăm chú nhìn thẳng vào chàng. Đôi mắt đẹp rực rỡ kia rõ ràng chất chứa ý cười, nhưng trong thoáng chốc những giọt nước mắt trong đó lại như muốn trào ra ngoài.”
Một vầng trăng tròn đang men lên khỏi đầu cành. Vài dải lá hồ dương mảnh mai run rẩy trong làn gió yếu ớt, lay động không ngừng.
Khi Lạc Sương Mai trở về tẩm điện, toàn thân nàng như nhão ra, vừa đặt chân vào đã mềm nhũn xuống.
Thân thể cứng đờ, nàng để mặc đám tỳ nữ do Lạc Tu Mĩ phái tới khoác lên mình bộ váy yên chi sắc*, tỉ mỉ chỉnh lại từng nếp lụa, viền tơ vàng uốn cong mềm mại.
(*) Yên chi sắc: Màu hồng đỏ, kiểu hồng của phấn son ấy.
Tầng này chồng lên tầng khác, những lớp váy bao trọn dáng người mảnh dẻ, như tơ kén quấn chặt, nhốt nàng sâu trong lớp vỏ bọc kín mít.
Y phục đã hoàn tất, Sương Mai được đỡ đến trước gương để trang điểm. Mái tóc dài đen mượt bị chia thành hai lọn, vấn thành song hoàn, rồi cắm lên ba bốn cây trâm vàng khảm hồng bảo thạch, đỏ thẫm như đầu mũi tên còn dính máu, xuyên qua từng búi tóc trên đỉnh đầu nàng.
Trước gương đồng, dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn của Sương Mai dường như bị rút mất linh hồn, không hề còn chút sức sống nào.
Nghĩ đến lời khen của Lạc Tu Mĩ khi nãy, dưới bụng nàng liền dậy lên một trận buồn nôn ghê tởm. Nàng đưa tay sờ lên cây trâm đang buông xuống bên thái dương, khi đầu ngón tay chạm vào đó, nàng cảm nhận được tay mình lúc này còn lạnh lẽo hơn cả cây trâm ấy vài phần.
Nàng nhẹ nhàng tháo nó xuống, để đầu trâm chậm rãi trượt dọc theo gò má, từng tấc từng tấc trượt xuống.
Thân trâm vàng ròng tinh xảo khảm ngọc thạch quý báu của Điền quốc, châu quang bảo khí lấp lánh. Dù sao nàng cũng mang thân phận Vương nữ Ô Tư. Dẫu triều đại đổi thay, nhưng những gì khoác lên người nàng vẫn là thứ tinh xảo bậc nhất, và tất cả cũng chỉ để nuôi dưỡng cho cái thân xác đẹp đẽ nhưng vô dụng này của nàng mà thôi.
Hồng trang diễm lệ… kỳ thực đều là những lưỡi dao sắc bén để giết người.
Lòng bàn tay mềm chạm vào mũi trâm, nàng nhận ra chỗ đầu nhọn đã được mài bóng, sắc bén đến đáng sợ. Chỉ cần khẽ lia vài đường, gương mặt trong gương kia sẽ hoàn toàn biến đổi.
Một ý niệm chợt loé lên trong đầu nàng.
Nếu không có gương mặt câu dẫn này, liệu bọn họ có còn dồn ép nàng đến vậy hay không?
Nếu nàng tự hủy dung nhan, lại giả ngu, giả dại, bọn họ sẽ thôi lợi dụng cái vỏ bọc không phải do nàng lựa chọn này chăng?
Tay nàng khựng lại nơi xương gò má. Đầu trâm lạnh lẽo đặt trên làn da non mềm, lạnh buốt thấm đến tận đáy lòng.
Sương Mai khép mắt lại. Nhưng đúng lúc ấy, một thanh âm như sấm sét vang lên trong tai nàng, xuyên thấu tâm can:
“Nữ thí chủ không phải yêu nữ. Không cần biến mình thành con rối cho người khác nữa.”
Lạc Sương Mai chậm rãi buông cây trâm xuống.
Đúng vậy, lỗi đâu phải ở nàng, sao nàng phải tự tổn thương chính mình?
Nỗi đau bị xẻo từng tấc thịt ấy, cớ gì bắt nàng phải gánh chịu?
Trời cao đã cho nàng cơ hội đổi lấy một cuộc đời mới, há lại bắt nàng phải cúi đầu chịu đựng, sống dở chết dở thêm một kiếp, xấu xí, ngu dại, lê lết hơi tàn cho đủ trọn một đời? Như thế chẳng bằng năm xưa cứ chết quách đi giữa nền tuyết lạnh ấy cho xong.
Nhưng làm sao nàng có thể thoát khỏi vũng bùn sâu như vương đình Ô Tư đây?
Sương Mai chợt nhớ lại những lời đe dọa xen lẫn dụ dỗ của Lạc Tu Mĩ ban nãy, nhất là câu cuối cùng nàng nghe được trước khi rời đi, câu nói ấy xuyên thẳng vào tim nàng:
“Tam ca mà ngươi yêu thương nhất đã chạy sang Bắc Hung rồi. Sẽ không có ai đến cứu ngươi đâu. Ngươi mau dập tắt sự mong đợi ấy đi, hãy ngoan ngoãn mà nghe lời của ta…”
Tam ca nàng tên Lạc Kiêu, là Tam vương tử của Ô Tư, là con của phụ vương với phu nhân người Bắc Hung, lại được Thiền Vu Bắc Hung vô cùng yêu mến. Lạc Tu Mĩ kiêng kị thế lực mẫu tộc đứng sau lưng Lạc Kiêu, không dám tự mình ra tay nên đành mượn dao giết người, bày trăm phương nghìn kế để trừ cho bằng được mối họa ngầm này.
Năm ấy khi dẹp loạn bộ lạc phản nghịch, Lạc Tu Mĩ cố tình sai Tam ca thâm nhập hậu địch, cắt đường ứng viện, hòng nhốt hắn chết trong vòng vây quân địch. Nhưng Tam ca nàng trí dũng hơn người, chém giết mở đường mà chạy ra khỏi trùng vây, nhân cơ hội trốn sang Bắc Hung, cầu Thiền Vu che chở. Về sau, hắn còn được phong làm Bắc Hung Hữu Hiền Vương.
Lạc Tu Mĩ cho rằng một khi Tam ca đã liều chết thoát đến Bắc Hung, băng tuyết Thiên Sơn, hoang mạc Mạc Bắc đều chắn giữa, hắn sẽ không dám quay về Ô Tư chịu khổ, càng không vì nàng mà mạo hiểm đến tính mạng mình. Nhưng rốt cuộc lão đã xem nhẹ tình thân giữa Tam ca và nàng.
Dù không cùng mẹ sinh ra nhưng Lạc Kiêu và nàng từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình huynh muội gắn bó như máu thịt.
Là vị hãn tướng lẫm liệt, chống trời chống đất của Ô Tư Vương Quân, nhưng lại chịu ngồi xổm xuống trước mặt muội muội mình, kiên nhẫn không hề phiền hà, từ tấm bé dạy nàng cưỡi ngựa, bắn cung, còn tặng nàng bảo mã hãn huyết mà nàng yêu nhất.
Kiếp trước, Lạc Tu Mĩ cùng mẫu thân và cả quần thần Ô Tư đều ép nàng gả sang Đại Lương. Chỉ có Tam ca Lạc Kiêu, khi nghe tin nàng phải xuất giá liền bất chấp nguy cơ bị Lạc Tu Mĩ truy bắt, liều mạng từ Bắc Hung chạy ngày đêm về Ô Tư, trèo tường vào tẩm cung giữa đêm khuya chỉ để cứu nàng khỏi vương đình.
Nếu trên đời có một người vĩnh viễn sẽ không bỏ nàng, không buông nàng lại phía sau, người đó chỉ có thể là Tam ca nàng.
Nàng nhất định phải cùng Lạc Tu Mĩ ngoài mặt hòa hoãn, trong tối tìm cơ hội thoát khỏi vương đình Ô Tư, trốn đến chỗ Tam ca nương nhờ.
Sương Mai bất giác siết chặt cây trâm vàng trong tay. Một kế hoạch lấy nguy làm cơ chợt hiện ra trong đầu nàng.
Lạc Tu Mĩ muốn lợi dụng nàng để hãm hại Phật tử. Vậy thì cớ sao Phật tử lại không thể trở thành người để nàng lợi dụng kia chứ?
Tây Vực chư quốc xưa nay kính Phật. Lạc Tương là bậc chí tôn của Phật môn, địa vị còn cao hơn cả quân vương, chỉ một thân chàng đã khiến trăm vạn binh tướng kính phục. Chỉ cần chàng không vì nàng mà phá giới thì thân phận Phật tử ấy vẫn cao vời vợi, bất khả xâm phạm.
Giờ đây nàng bị ép phải tiếp cận Phật tử, chi bằng nhân cơ hội ấy cầu lấy sự che chở của chàng. Với khả năng của Phật tử, chỉ cần chàng chịu ra tay, nàng hoàn toàn có thể thoát khỏi cung thất, vượt vương đình để tìm đến Tam ca.
Như vậy, Phật tử vẫn không vì nàng mà phá giới, còn nàng có thể mượn tay chàng để thoát khỏi vũng lầy, tránh khỏi bi kịch kiếp trước mà hai người từng phải gánh chịu.
Nghĩ xong, trong lòng Sương Mai dần thư thái hơn. Nàng đứng lên trước gương đồng, vuốt phẳng nếp áo, dáng người thẳng tắp, rồi bước ra khỏi tẩm điện, đi về phía những ngọn đèn dầu huy hoàng nơi xa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong phật điện của vương đình Ô Tư, hàng trăm ngọn đèn cùng thắp sáng, rực rỡ như ban ngày, ánh lửa xuyên qua lớp cửa giấy mỏng, chiếu rọi ra màn đêm đen đặc bên ngoài.
Ngoài điện, đao kiếm sáng lóe, cung nỏ kéo căng.
Hai đội thị vệ mặc áo giáp từ từ tiến đến gần, vây kín các tăng nhân đang canh cửa.
“Đêm đã khuya thế này, Phật tử không gặp ai cả!” Tiểu tăng – người khi nãy vừa xua đuổi mấy ả cơ thiếp có ý đồ xấu – thấy khí thế bên phía thị vệ càng lúc càng áp chế, liền nổi giận quát.
Thị vệ cầm đầu cười lạnh:
“Đó không phải chuyện của ngươi. Vương nữ điện hạ của Ô Tư chúng ta muốn vào bàn luận kinh với Phật tử. Mau tránh ra!”
Mấy vị võ tăng hiểu quá rõ người tới đây muốn gì. Ai lại đi luận kinh vào giờ này cơ chứ?
Nghĩ đến tâm tư độc ác của Ô Tư vương, bọn họ càng thêm cảnh giác. Không một ai chịu lùi nửa bước, tất cả đều đứng chắn ngay trước cửa điện, rút đao hướng về phía thị vệ.
“Các ngươi muốn vào thì phải bước qua xác của ta!” Nguyên Nhân nhắm mắt, hét lớn, quyết tâm liều chết cũng không nhường.
Khi hai bên sắp sửa động thủ, trong điện bỗng vang lên một giọng nam vô cùng bình thản, xuyên qua mọi tiếng ồn và tiếng vũ khí va chạm:
“Cho nàng vào đây.”
Nguyên Nhân giật nảy, mở choàng mắt kinh ngạc đến sững sờ, mấy vị tăng nhân cũng nhìn nhau đến thất thần.
Phật tử… vậy mà lại cho phép Vương nữ vào Phật điện lúc đêm khuya thế này.
Ý nghĩa của chuyện này là gì, không cần nói cũng hiểu.
“Sư huynh!” Giọng Nguyên Nhân vừa bi thương vừa bất lực.
“Các ngươi lui xuống.” Giọng người bên trong vẫn bình thản như mặt nước không gợn sóng, lặp lại lời nói một lần nữa.
Nguyên Nhân chỉ còn cách cắn răng nghe lệnh, hoàn toàn không tình nguyện mà mở cửa điện cho Lạc Sương Mai đang khoác trên mình bộ váy lụa đen óng kia. Hắn còn không quên cho nàng một cái lườm đầy oán giận.
Sương Mai coi như không thấy ánh mắt ấy, nàng nâng nhẹ tà váy, bước qua bậc cửa, đi thẳng vào trong điện.
Ngẩng mặt nhìn lên, nàng thấy Phật Đà Thế Tôn đang an tọa ngay ngắn giữa bàn thờ, hai bên là hai pho tượng Hiếp Hầu Bồ Tát, xung quanh là vô số tượng Kim Cương Hộ Pháp lớn nhỏ chằng chịt khắp gian điện. Trên hai vách kim bích, những đường phù điêu sâu cạn không đồng nhất, vô cùng sống động.
Sắc đỏ thẫm và lam xanh của những dải phướn kinh* luân phiên treo dưới xà điện, gió nhẹ lướt qua, thổi từng dải phướn lay động, rực rỡ, ánh sáng chao nghiêng như sóng nước.
(*) Phướn kinh: Kinh cờ
Tầng tầng cửa điện che kín, kim quang di chuyển theo từng ngọn nến, trong khoảnh khắc gom lại thành một mảng sáng rực.
Giữa khoảng bóng tối nhòe nhoẹt, Sương Mai từng bước một đi đến bên rèm châu, đôi tay vô thức siết chặt lấy hai vạt áo, lớp sa mỏng theo đó nhăn lại trong lòng bàn tay nàng.
Sau rèm châu, có một bóng người đang đứng, lặng lẽ nhìn nàng.
Sương Mai khựng lại, quên cả hít thở; bước chân vô thức chậm đi, rồi dừng hẳn trước rèm ngọc.
Nàng không thể kìm được lòng mình, trái tim lúc này cũng đập mạnh, vọt thẳng lên cổ họng.
Đêm đó ở bờ hồ, bóng tối mịt mùng khiến nàng chẳng thể nhìn rõ, chỉ mơ hồ thấy được bóng dáng chàng. Còn giờ đây, dưới hàng trăm ánh đèn, gương mặt kia rốt cuộc cũng hiện rõ trong mắt nàng.
Qua lớp rèm ngọc loang lổ, chỉ thấy dáng người cao lớn mảnh khảnh, đường nét như được đẽo gọt tinh tế. Dưới hàng mày rậm bình hòa là một đôi mắt dịu dàng như nước, những nơi chàng nhìn qua đều bừng lên vạn tia sáng.
Lặng lẽ mà uy nghiêm như gió sớm như sương đêm, lại ngầm chứa thế lôi đình vạn quân.
Một người phong hoa tuyệt thế như vậy, kiếp trước lại vì nàng mà bị liên lụy, sau này cũng chẳng biết đã trôi dạt đến nơi nào?
Nàng đã từng dò hỏi tung tích của chàng, đến lúc chết cũng muốn gặp lại chàng.
Có người nói chàng du hành khắp Tây Vực, không chết trong bão cát Hãn Hải thì cũng viên tịch trong hang tàng kinh nào đó. Cũng có người bảo chàng đã hoàn tục, cưới vợ sinh con, sống một đời phàm tục như bao người tầm thường ngoài kia.
Giữa muôn ngàn lời đồn hư ảo ấy, có một tiểu tăng năm đó ở bên hầu cận chàng hằng ngày, sau khi Phật tử phá giới liền hóa cuồng loạn. Người điên đó từng nói: Phật tử đã rời Trung Nguyên, tiến về Đại Lương, cả đời hoằng pháp ở Trường An.
Trong lòng Sương Mai bỗng dậy lên nghìn lớp sóng cuộn, dâng trào nghẹn lại tận cổ họng.
Ngay phía sau, lưỡi đao sắc lạnh của đám thị vệ khẽ chạm vào hông nàng, thúc ép nàng phải bước tiếp.
Đều là người Lạc Tu Mĩ phái đến giám thị nàng; ngày thường, chỉ cần dám chạm vào nàng nửa phần, đã sớm bị nàng chém đứt ngón tay rồi.
Nhưng hôm nay, đứng trước mặt Phật tử, nàng lại không thể manh động.
Sương Mai xoay lưng với bọn thị vệ, buông dải lưng, để áo khoác trượt xuống phủ quanh mắt cá chân. Tầng áo trong đỏ thẫm như thấm máu khiến dáng người nàng càng thêm diễm lệ rực rỡ.
Từng chiếc nút áo bị nàng tháo ra từng viên một, lớp sa mỏng lả lướt trượt xuống, vướng ở khuỷu tay, để lộ bờ vai trắng trẻo như tuyết mới rơi.
Đỏ và trắng, hai màu sắc đối lập vô cùng. Đám thị vệ nhìn đến khô cả cổ họng, môi răng va chạm vào nhau.
“Ta phụng mệnh vương thượng đến luận kinh với Phật tử. Các ngươi còn dám cả gan đứng đây mà dòm ngó?” Lạc Sương Mai nửa thân áo buông lơi, xoay người lại, nhướng đôi mày thanh tú về phía đám thị vệ. Giọng nói ngọt ngào quyến rũ lại mang thêm vài phần lạnh lẽo.
Bên kia rèm châu, Lạc Tương nghe tiếng động, khẽ ngẩng đầu. Trong lòng chàng bỗng dâng lên một cảm giác khác thường.
Nàng chỉ đứng cách chàng vài bước, chăm chú nhìn thẳng vào chàng. Đôi mắt đẹp rực rỡ kia rõ ràng chất chứa ý cười, nhưng trong thoáng chốc những giọt nước mắt trong đó lại như muốn trào ra ngoài.
Thấy nàng vẫn tiếp tục cởi áo, chàng hơi cau mày, rồi khẽ nhắm mắt lại.
Ngay khoảnh khắc mi mắt nàng khép lại, y phục cũng theo đó buông lơi. Giữa sắc trắng ngần tựa tuyết phủ, một nốt chu sa nơi bờ vai nàng hiện lên rực rỡ, chiếm trọn tâm trí chàng.
Nốt ruồi ấy có hai cánh nhỏ nhắn, tựa như đóa tịnh đế liên đang e ấp nở.
Tựa như đã từng quen biết. Tựa như bóng hình suốt bao năm qua thường lẩn khuất trong giấc mộng của chàng.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 5](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)