Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 4
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 4

Tác giả: Dư Hà Thích

3285 từ · 15 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 4

“Từ đó, chàng trở thành tâm ma ăn sâu trong lòng nàng, còn nàng lại thành kiếp nạn trong cuộc đời chàng.”

Kiếp trước, Lạc Sương Mai là Vương nữ của nước Ô Tư, được tôn là mỹ nhân đẹp nhất Tây Vực.

Năm ấy, trong lễ tắm Phật, nghe nói nàng xuất hiện trong thịnh hội, hóa trang thành Nữ Tôn Giả Càn Thát Bà. Bao người vượt ngàn dặm tới Ô Tư, vòng quanh vương thành hết lượt này đến lượt khác chỉ mong được nhìn nàng từ xa, ngắm dung nhan tuyệt sắc ấy một lần.

Nhan sắc nàng lộng lẫy, khiến muôn phương nghiêng ngả.

Ban đầu, nàng bị tân vương Lạc Tu Mĩ cưỡng ép, bắt nàng dùng sắc đẹp đi dụ dỗ Phật tử, khiến chàng phải phá giới. Nàng bị mê hoặc bởi quyền quý giàu sang, coi nhẹ mọi thứ mà thuận theo, chẳng ngờ lại vấp ngã ngay ở chỗ vị Phật tử này.

Trong những lần gặp gỡ ít ỏi, Phật tử ấy luôn đoan chính ngay thẳng, không vướng bụi trần, bình thản nhắm mắt mà dẫn dắt muôn tăng chúng. Một thân áo cà sa trắng trong như mây tuyết, lọt vào mắt nàng giống như một vị thần, khiến nàng không dám đến gần.

Nhưng vị “thần” vô tình vô dục ấy, trong mắt chỉ có muôn dân vạn vật, riêng mình nàng thì không. Từ đầu đến cuối chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần.

Những người khác, chỉ cần nàng hơi ngoắc tay thì đã tự nguyện đến gần; nhưng với Phật tử ấy, dù nàng dùng đủ mọi cách, cố ý lấy lòng như thế nào đi nữa chàng vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt, xem nàng như hoa trong gương, trăng dưới nước.

Nàng đã bao giờ chịu uất ức như thế đâu? Nàng sinh ra đã mang dung nhan mà ai cũng ao ước, từ nhỏ được phụ vương cưng chiều hết mực, vì thế nên nàng cũng kiêu ngạo, ương bướng, không thèm đặt ai vào mắt.

Trong nước Ô Tư, từ vương công đến quý tộc, hễ là nam tử đều phải chiều nàng theo ý nàng, mặc cho nàng đùa bỡn.

Nhưng dù dưới váy có bao kẻ si mê nàng, nàng cũng chưa từng động lòng với bất kỳ ai.

Vậy mà nàng lại nảy sinh tâm niệm với một người ngàn vạn lần không nên động vào, trong lòng nàng đã nảy sinh ý niệm ấy không biết bao nhiêu lần. Nàng nghĩ, nếu như vị Phật tử cao cao tại thượng, không vương bụi trần kia cũng phải quỳ dưới váy nàng, thì không biết cảnh tượng ấy sẽ huy hoàng đến nhường nào?

Thế gian thường tiếc hận hổ chết vì tấm da quý, nhưng lại say mê khi ngắm nhìn một viên ngọc đẹp bị hủy diệt trong độc dược.

Càng là thứ không thể chiếm được, nàng lại càng muốn nắm chặt trong tay. Nàng thề phải kéo vị “thần” kia xuống khỏi bậc thánh, giữ chàng làm của riêng mình.

Từ đó, chàng trở thành tâm ma ăn sâu trong lòng nàng, còn nàng lại thành kiếp nạn trong cuộc đời chàng.

Gió đêm thổi qua, sóng trên mặt hồ gợn nhẹ, khuấy động lòng người.

Chuyện cũ lùi dần như nước trôi. Trên người nàng, lớp y phục mỏng thấm mồ hôi, gặp gió đêm thổi qua lạnh buốt như kim châm, khiến da thịt run lên từng đợt.

Vừa rồi chàng vẫn đứng bên bờ đối diện. Giữa hai bên chẳng có gì che khuất; từ núi giả trên bờ này, mọi động tĩnh của nàng đều rơi trọn vào mắt chàng.

Nàng dụ dỗ Lưu Khởi Chương, lại ra tay tàn nhẫn giết chết hắn. Tất cả những việc ấy… chàng đều nhìn thấy phải không?

Nàng chỉ cảm thấy ánh mắt nhạt nhòa kia đang đâm thẳng vào lòng ngực mình.

Kiếp trước, trước mặt chàng, nàng bày đủ yêu thuật mê người, dùng hết tâm cơ dụ chàng phá giới, cuối cùng hại người cũng hại luôn chính mình.

Nàng vẫn nhớ rất rõ đêm cuối cùng ấy, chàng Phật tử trẻ tuổi đưa tay về phía nàng, nhìn nàng mà nói:

“Biển dục vô biên, quay đầu là bờ. Hôm nay ta lấy thân độ em, em có nguyện ngày tháng sau này sẽ đi theo ta tu hành không?”

Ngay khi ấy, từ đáy lòng đến thân thể đều dâng lên một luồng khoái ý như sóng triều ập tới. Giữa mê loạn, nàng lại gạt chàng, miệng liên tục đáp ứng rằng sẽ tu thân dưỡng tính, sẽ làm người tốt.

Về sau nàng từng có một lần thật sự muốn hối cải. Chỉ tiếc là, cuối cùng nàng lại bị bắt vào hoàng cung Đại Lương, trở thành Xu phi.

Không nơi nương tựa, thân phận bấp bênh như chiếc lá trôi. Để sống sót trong chốn thâm cung, nàng buộc phải dùng thủ đoạn, lấy sắc hầu người, hết lần này tới lần khác kết thêm nghiệp chướng sát sinh.

Chỉ đến khi đêm khuya ập đến, khi thềm ngọc trong cung lạnh buốt như băng, nàng lại cầm đuốc đứng trước song cửa, ngẩng đầu nhìn bốn bức tường cao, lòng không ngừng nhớ về đêm lãng mạn triền miên đến chết ấy, nhớ về người đã từng lấy thân độ hóa nàng.

Nàng luôn thầm cảm tạ rằng may thay chàng không ở trong cung, chàng sẽ không phải nhìn thấy dáng vẻ nàng một tay vấy máu, một tay làm ra vẻ quyến rũ câu dẫn người khác vì mục đích riêng của mình như thế này.

Cho đến khi nàng chịu tội chết ở Lôi Âm tự, nàng đã quỳ trước thần Phật, cầu xin trên cao thương xót cho kiếp sau được gặp lại chàng một lần nữa.

Lại chẳng ngờ, đêm đầu tiên sau khi sống lại, nàng quả thật đã được gặp chàng như sở nguyện, nhưng trớ trêu thay, ông trời lại để chàng thấy nàng trong bộ dạng tàn nhẫn nhất, lạnh lùng nhất.

Ngọn lửa trên lá thư bùng lên, bén tới tay nàng; hơi nóng từ đầu ngón tay lan thẳng vào ngực.

Sương Mai bị hơi nóng ấy kéo về thực tại. Nàng vội ném mảnh giấy đã cháy dở đi. Theo ngọn lửa tàn dần, ánh sáng yếu ớt lụi xuống, bóng đêm lại chìm nặng.

Bóng người kia xoay lưng rời đi như chưa từng tồn tại.

Tựa một vệt sáng giao nhau trong đêm sâu, sao trời vừa kịp soi lên bầu trời tối đặc thì ngay khoảnh khắc sau đã tan biến không dấu vết.

Sương Mai nhanh chân muốn đuổi theo, nhưng vừa chạy vài bước, vết thương nơi mắt cá chân lại bị kéo rách ra khiến nàng đau nhói. Nàng biết mình đuổi không kịp, chỉ thấy bóng người kia thoáng qua hành lang dài rồi biến mất ngay sau một góc quặt.

Trong hành lang, ba vị sứ thần từ yến tiệc trở về, vừa đi vừa thì thầm:

“Cửu vương tử ấy sáng trong như trăng, quả thật chẳng khác tiên nhân hạ phàm. Nếu Ô Tư mà có được Cửu vương tử trấn giữ…”

“Còn Cửu vương tử gì nữa, người ta đã là Phật tử rồi.”

“Rơi vào tay tân vương chẳng biết rồi sẽ ra sao. Trong yến tiệc, Phật tử nhất quyết không chịu phá giới, không tiếc lấy mạng mình chống lại tân vương, thật đáng thương mà.”

“Nghe nói, Vương thượng đã dùng loại dược kia ở Phật điện, vừa rồi lại đưa thêm mấy mỹ cơ qua… Aiz, việc Phật tử phá giới, e chỉ là chuyện sớm tối mà thôi.”

Một loạt tiếng tiếc than thoáng qua khiến Sương Mai kinh hồn thất sắc.

Phật tử mới vào cung một ngày, Lạc Tu Mĩ đã không kìm được muốn ra tay rồi sao. Kiếp này, khi không còn Lưu Khởi Chương giở thói nịnh hót hại người, chẳng lẽ Lạc Tu Mĩ vẫn sẽ tìm đến nàng?

“Điện hạ…” Tiếng kêu của Bì Nguyệt vọng đến.

Sương Mai quay lại, thấy Bì Nguyệt vội vã chạy đến, gương mặt đầy lo âu, vừa thấy nàng liền hạ giọng nói:

“Điện hạ sao còn ở chỗ này, làm nô tỳ tìm ngài mãi… Vương thượng, Vương thượng triệu ngài đến tẩm cung, muốn ngài qua đó……”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đại điện vương cung Ô Tư lấy vàng ròng thếp lên tường, dưới ánh nến sáng khắp điện, từng mảng hiện ra như vảy vàng lấp loáng, rực rỡ chói lòa.

Tận sâu trong đại điện có một gian tiểu điện mái vòm, nơi đây vốn là thư phòng của phụ vương. Khi còn nhỏ, Sương Mai thường được phụ vương ôm ngồi trên gối, nhìn ông tiếp kiến sứ thần, xử lý quốc sự.

Sương Mai từng bước đi vào hậu điện, chỉ cảm thấy kiếp này sống lại, mọi cảnh vật trước mắt như tường vàng vẽ bích họa, gạch men lam văn hoa súng đều chưa từng phai sắc, vẫn y như dáng vẻ năm nàng còn thơ bé.

Chỉ khác ở chỗ, người năm đó nay đã đổi thay.

Thị vệ giữ cửa thấy nàng đến, hơi khom mình chào, song ánh mắt lại liếc nàng một lượt từ trên xuống, chẳng chút kiêng dè mà đánh giá.

Nàng mặc váy lụa màu biếc, cổ áo cao thêu hương hoa khiến đường gáy trắng như tuyết mơ hồ ẩn hiện. Dù đã cố ý ăn mặc thuần tịnh hơn rất nhiều nhưng vẫn khó che được vẻ xuân sắc tự nhiên của nàng.

Người nọ nhìn đến ngây dại, nuốt nước bọt, nói:

“Vương nữ điện hạ đứng chờ một lát, đợi nô tài vào bẩm báo với tân vương.”

Ngày phụ vương còn tại vị, nàng muốn đi đâu, ai dám ngăn cản nàng; nàng ăn mặc thế nào, ai dám nhìn lộ liễu như vậy? Nhưng nay, thân dưới mái hiên người, nàng chỉ đành cúi đầu, giọng nhẹ như gió.

Thấy nàng ngoan ngoãn thuận theo, thị vệ mỉm cười lấy lòng, dẫn nàng đi vào trong.

Hắn đưa nàng xuyên qua mấy lớp bình phong ngọc chạm vân văn, bước vào trong điện.

“Người kia dầu muối không ăn! Bọn tăng chúng bên ngoài mà phát giác, nhất định sẽ nổi giận công phá vương thành! Đến lúc ấy thì làm sao?!” Từ trong điện vọng ra tiếng giận dữ của Lạc Tu Mĩ, từng lời như sấm, bàn án bị lão đấm mạnh liên hồi.

Mỗi lần bàn rung lên, những tiểu thị quan đứng cúi đầu phía trước toàn thân đều run rẩy.

Sương Mai giấu tay trong ống tay áo, ngón tay vô thức siết chặt, nhéo đến mấy tấc vải cũng nhăn lại. Nàng dùng móng tay ấn vào lòng bàn tay, cố sức trấn định bản thân mình.

Nàng chậm rãi bước lên, quỳ xuống trước tân vương Ô Tư, hành đại lễ dập đầu:

“Nhi thần bái kiến phụ vương.”

Mỗi chữ thốt ra như đè nặng lên lồng ngực nàng, sắc buốt như dao. Nàng cúi thấp đầu, đặt trán lên mu bàn tay, dùng toàn lực đè hơi thở run rẩy xuống, không dám ngẩng lên.

Sau án thư, Lạc Tu Mĩ giữa vòng vây của quần thần liền xoay người lại. Trông thấy nữ tử quỳ sát mặt đất, eo mềm mại gần như dán hẳn xuống nền đá, hành lễ vô cùng cung kính. Lão cong khóe môi thật cao, khó giấu vẻ đắc ý, tâm tình lập tức thoải mái không ít, phất tay nói:

“Sương Mai à, cần gì phải hành đại lễ như thế? Tới đây, lại gần đây.”

Sương Mai đứng dậy, chỉ tiến lên vài bước, không đến gần đám người phía trước. Nàng cúi đầu, chỉ cảm thấy trong điện có vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, trần trụi đánh giá bóng dáng đơn độc của nàng.

Nàng không khỏi nhớ đến kiếp trước. Khi Lý Diệu cùng nàng và các triều thần thưởng lãm trân bảo của chư quốc tiến cống, ánh mắt mọi người cũng giống hệt lúc này. Lý Diệu sủng ái nàng, thường để nàng tự tay chọn vật mình thích.

Khi ấy, lòng nàng tràn đầy vui mừng cảm tạ, lại chẳng ngờ, nàng và đống cống phẩm quý hiếm kia cũng chẳng khác biệt gì.

“Quả thực là tuyệt sắc giai nhân.”

Giữa đám sứ thần có người buột miệng than một tiếng, rồi lập tức im bặt.

Trong lòng mỗi người đều cảm khái, tuyệt sắc giai nhân thì sao chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn giống như miếng thịt bị người người ta mang ra mổ xẻ sao.

Sứ thần đứng gần Lạc Tu Mĩ nhất thấy bầu không khí có phần gượng gạo, liền chắp tay về phía tân vương, hành lễ nói:

“Chúc mừng tân vương có được một nữ tử như thế.”

“Vương nữ điện hạ thiên tư quốc sắc, khó trách ngay cả Phật tử cũng động phàm tâm.”

Sương Mai đột nhiên ngẩng đầu.

Rõ ràng Lưu Khởi Chương đã chết từ sớm, nàng cũng chưa kịp nói với bất kỳ ai, vậy người này làm sao biết được?

Vị sứ thần vừa mở miệng kia, cũng là người Đại Lương.

Lần đó nàng ra tay quá gấp, lại sợ để lộ sơ hở nên chưa kịp hỏi Lưu Khởi Chương rốt cuộc tin đồn kia từ đâu mà đến. Đến lúc này nàng mới hiểu, người tính khuyên tân vương đem nàng dâng cho Phật tử, tuyệt đối không chỉ có một mình Lưu Khởi Chương.

Sau lưng bọn họ rốt cuộc là ai muốn nàng phải chết đây?

Sương Mai cúi đầu xuống, trong lòng bỗng lạnh buốt, chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc ấy mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả sống lưng.

Trong tầm mắt thấp thoáng, một đôi ủng vàng thêu văn sư tử từng bước một tiến về phía nàng. Nàng không tự chủ được lùi lại vài bước.

Lạc Tu Mĩ vốn định phủi chiếc lá vương trên người nàng, bàn tay đưa ra còn chưa chạm tới thì đã dừng lại giữa không trung, rồi bất ngờ phất tay. Chúng thần lập tức hiểu ý, đồng loạt lui xuống.

Người đi rồi, đại điện lại chìm vào tĩnh lặng. Sương Mai còn chưa kịp thở ra một hơi thì tay đã đột ngột bị người nắm lấy.

Nàng không dám tránh, chỉ cắn chặt môi.

“Sương Mai, ngươi sợ cái gì?” Cảm nhận được bàn tay nàng run rẩy, Lạc Tu Mĩ không kiên nhẫn mà buông lỏng, nói tiếp: “Ta là thúc phụ của ngươi, hiện giờ cũng là phụ vương của ngươi. Sương Mai à, ta từng hết mực yêu mẫu thân ngươi. Chỉ cần ta còn ở trên vương vị một ngày, sẽ không một ai dám động đến mẫu thân ngươi hay lấy bất cứ thứ gì của hai người dù chỉ một sợi tóc.”

Lại là lời nói đó. Kiếp trước cũng chính là câu này. Thế nhưng khi lão đem nàng dâng cho Phật tử, rồi lại dâng cho Lý Diệu, nàng chưa từng thấy lão có một chút nương tay nào.

“Nhưng mà… hiện tại có kẻ muốn đoạt vương vị của ta. Vậy ta phải làm sao đây?”

Sương Mai cúi thấp đầu hơn nữa, thấp giọng nói:

“Sương Mai chỉ là một nữ tử yếu ớt, chẳng có tài cán gì để san sẻ quốc sự với phụ vương.”

Lạc Tu Mĩ thong thả đi qua lại bên cạnh nàng. Sương Mai chỉ cảm thấy ánh mắt lão như lưỡi của loài rắn độc đang trườn qua khắp cơ thể mình.

“Đại ca ngươi làm phản, bị ta tru sát; Tam ca ngươi sống chết chưa rõ. Ta vốn tưởng từ đây có thể ung dung ngồi vững trên vương vị, nào ngờ ngươi lại còn một vị Cửu ca.” Lão cười lạnh, mắt ánh lên vẻ âm trầm, “Hắn là Phật tử, ta không động được. Nhưng mà…”

“Ngươi thì có thể.”

Lão nhướng mày, ý cười lạnh lẽo như lưỡi dao: “Bên ngoài đều nói, Phật tử từng có ý với ngươi.”

“Không phải.” Sương Mai ngẩng đầu. Tin đồn này hoàn toàn vô căn cứ, kiếp trước chàng còn tránh nàng như tránh rắn độc kia mà. Nàng hít một hơi thật sâu, lắc đầu: “Ngài ấy chỉ xem ta như muội muội thôi.”

“Ta không hỏi hắn. Ta hỏi ngươi. Hay là ngươi không muốn?” Lạc Tu Mĩ nhíu mày, bàn tay đưa lên gạt vài sợi tóc mai rơi xuống, đầu ngón tay khẽ kéo, lực tuy không lớn nhưng đủ khiến da đầu nàng đau buốt, khóe miệng khẽ giật.

Sương Mai nghĩ đến kiếp trước lão từng dựa vào Đại Lương để giữ vững địa vị, thậm chí còn khom lưng nịnh bợ tân đế Lý Diệu. Nàng ép mình bình tĩnh, nói:

“Ở Đại Lương, huynh muội kết thân là loạn luân nghịch lễ, thiên hạ khó dung. Phụ vương muốn giao hảo với Trung Nguyên, lẽ nào lại định ngó lơ lễ giáo dân tâm? Nếu Hoàng đế Đại Lương biết ngài dám coi thường tam cương ngũ thường, liệu Người có còn để ngài yên vị? Chỉ cần một tờ sớ buộc tội ‘bất kính luân thường’, ngài lấy gì để chống đỡ trăm miệng một lời của thiên hạ đây?”

Lạc Tu Mĩ chẳng những không chột dạ, mà còn bật cười lạnh: “Nhưng Sương Mai, hắn vốn không phải ca ca ngươi.”

Nụ cười của lão ta càng lúc càng tàn nhẫn: “Ta đã điều tra. Hắn không phải con ruột đại ca ta. Hắn chỉ là một cô nhi mang về từ Đại Lương. Trong yến hội hôm nay, ta đã tước bỏ tước vị vương tử của hắn. Từ giờ hắn chỉ là thường dân, không còn là Cửu ca của ngươi nữa.”

Sương Mai khụy xuống mặt đất, toàn thân lạnh ngắt.

Nàng không ngờ Lạc Tu Mĩ lại ra tay nhanh đến vậy. Đến cả chút thời gian trì hoãn nàng muốn tìm cũng không kịp nữa rồi.

Thân phận vương tử đối với Lạc Tu Mĩ mà nói vẫn luôn là mối uy hiếp của lão. Chỉ cần Lạc Tương còn là vương tử, ắt sẽ có người hướng về chàng, cho dù Phật tử vốn không hề mảy may đến ngôi vị này.

Lạc Tu Mĩ đã ngồi lên vương vị, tất phải cắt bỏ danh phận vương tử của Lạc Tương, sau đó hủy hoại luôn cả thân phận Phật tử của chàng thì mới an tâm ngủ yên.

Ý cười trên khóe môi lão từ từ mở rộng, thấm đẫm ác ý: “Sương Mai à, hắn không phải ca ca ngươi. Và chỉ có ngươi mới khiến hắn không còn là Phật tử.”

Sương Mai lùi mấy bước, nàng rất muốn chạy, nhưng có thể chạy đi đâu đây?

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng nói tàn nhẫn, vô sỉ đến tận cùng:

“Nam nữ hoan ái vốn là chuyện thường tình. Vương nữ tuyệt sắc như ngươi, thêm chút dược lực. Dù là Phật tử đi nữa, e rằng cũng khó mà giữ mình.”

Lão cúi xuống, giọng kéo dài:

“Tối nay, vương nữ không muốn cùng Phật tử trải qua một đêm xuân sao?”