“Giữa nàng và chàng, chỉ có vài lần chạm mặt, ít ỏi đến không đáng kể, nhưng mỗi lần đều như một đốm lửa nhỏ, búng tay liền bùng lên, thiêu cháy vùng ký ức hoang vu nàng chôn giấu bao lâu.”
Đêm khuya, người dần thưa thớt, mọi thứ cũng rơi vào tĩnh lặng.
Trong vương đình Ô Tư, yến tiệc vừa mở. Một đoàn sứ thần Đại Lương thân mặc thanh bào thêu vân văn nối đuôi bước vào, tiếng ca múa uống rượu vui vầy mơ hồ truyền đến từ nơi xa.
Sương Mai đứng sâu trong cung thất, trước mắt là mặt hồ phẳng lặng tĩnh mịch. Nàng khoác trên mình bộ sưởng y sắc huyền, mũ trùm che kín, lặng lẽ ẩn mình vào bóng đêm để dõi mắt về phía đài cao lộng lẫy, nơi đang rộn rã khúc ca vũ thăng bình.
Từ khi thúc phụ xưng vương đến nay, thường xuyên ở vương đình mở tiệc khoản đãi sứ thần Đại Lương.
Kiếp trước nàng chưa từng nhận ra, thì ra vào thời điểm này, thúc phụ cùng Đại Lương đã sớm qua lại mật thiết đến vậy. Nghĩ tới kết cục kiếp trước, toàn thân nàng liền lạnh buốt, mồ hôi lạnh thấm dọc sống lưng.
Kể từ khi Đại Lương dùng uy phong quân sự trấn áp Bắc Hung, mở toang hành lang Hà Tây – yết hầu* của Tây Vực, danh thần họ Trương năm đó từng nói: ‘Đến Ô Tư, tức là đã đến Tây Vực.’ Từ ấy, Đại Lương liên tục phái sứ thần lôi kéo đồng minh, phong mẫu thân nàng – một quý nữ tông thất – làm Thừa Nghĩa Công chúa gả cho Ô Tư vương, chính là phụ vương nàng.
(*) Yết hầu ở đây không phải vị trí trong cơ thể. Mình dùng từ này để thay thế cho từ “cửa ngõ”. Cốt để nhấn mạnh tầm quan trọng của chiến lược hành lang Hà Tây ạ.
Phụ vương từng dao động giữa Bắc Hung và Đại Lương, không muốn đắc tội bất kỳ bên nào.
Sau khi thúc phụ đoạt vị, lại cưới mẫu thân nàng, dâng quốc thư cầu hòa cùng Đại Lương, từ đó được Đại Lương nâng đỡ. Người Lương dĩ nhiên phải giữ chặt vị thân Lương Ô Tư vương này để mưu đồ Tây Vực, rồi lại mưu tính cả thiên hạ.
Sứ thần hướng về thúc phụ, muốn Phật tử phá giới sa đọa để bảo toàn vương vị của lão. Những chuyện này, vốn cũng chẳng có gì đáng trách.
Nhưng bọn họ không nên kéo nàng vào vũng nước đục ấy.
Nếu không phải vì mục đích đó… những kẻ này, nàng tuyệt đối sẽ không để cho bọn chúng phải chết.
Ven hồ vang lên vài tiếng bước chân vụn vặt. Sương Mai xoay người, nhìn người vừa đến, khẽ hỏi:
“Đã tìm được chưa?”
Bì Nguyệt là nô tỳ tâm phúc cùng nàng lớn lên từ thuở nhỏ. Dù có hơi kinh ngạc khi thấy hôm nay nàng khác xa ngày trước, nàng ta vẫn nhỏ giọng bẩm báo:
“Quả thực đúng như Điện hạ đã nói, hôm nay có một vị sứ thần họ Lưu tên Khởi Chương lần đầu đặt chân vào vương đình. Giờ đang ở ngoài cửa cung quỳ bái thiếp để vào dự yến, còn chưa an tọa.”
Kiếp trước, tại chính buổi cung yến này, thúc phụ triệu đến mấy chục mỹ cơ mời rượu. Phật tử không chịu phá giới tửu sắc, thúc phụ tức giận vô cùng, nhưng vì kiêng dè thân phận của chàng nên không tiện cưỡng ép trước mặt quần thần.
Phật tử muốn phá giới, ắt phải khiến chàng tâm cam tình nguyện mới dụng được; bằng không chỉ khiến quần thần sôi trào bất mãn, phẫn nộ mà thôi.
Cũng chính lúc ấy, Lưu Khởi Chương dâng lời:
“Phật tử ngày trước từng luyến mộ Vương nữ điện hạ. Vương nữ sắc nghệ song toàn, có thể giúp ích cho Vương thượng rất nhiều trong chuyện này.”
Phật tử Lạc Tương là con thứ chín của Ô Tư vương, xuất gia tu Phật từ nhỏ, chàng và nàng bất quá chỉ hữu duyên gặp mặt vài lần, vốn không hề có giao tình gì.
Kẻ này chỉ ba hoa chích chòe muốn mượn miệng lưỡi để lập công, lại hại nàng kiếp trước vì một câu nói hồ đồ ấy mà phải để tấm thân này chịu khổ, nửa đời còn lại đều sống trong cực hình.
Kiếp này, hắn còn chưa kịp tiếp cận thúc phụ, nàng nhất định phải tiên hạ thủ vi cường.
Nàng mơ hồ nhớ rõ dáng vẻ nam tử gầy gò ấy, hắn thường ngồi ở hàng trước cùng Ô Tư đại tướng, nửa người ẩn sau rèm mành, lặng lẽ nhìn nàng nhảy múa.
Ánh mắt hắn nhìn nàng bình thản, nhưng nơi đáy mắt lại ẩn hiện một luồng u quang khó đoán. Loại ánh mắt ấy kiếp trước nàng đã thấy quá nhiều; là vẻ si mê của những nam nhân chỉ dám đứng xa dòm ngó, tuyệt nhiên không một ai dám gan góc bước tới mạo phạm nàng.
Sương Mai khẽ mỉm cười, nét cười không chạm đáy mắt, gương mặt vẫn lạnh lẽo. Nàng rút từ tay áo ra một phong hoa tiên, dùng đầu ngón tay búng nhẹ mấy cái.
“Đi, tìm người chặn hắn lại rồi đưa cái này cho hắn.” Sương Mai khẽ vuốt mái tóc rơi xuống trước trán, khóe môi hơi cong lên: “Nói với hắn rằng ta muốn gặp hắn.”
Bì Nguyệt cả kinh. Thấy trên hoa tiên kia điểm điểm phù dung, trông hệt thư tình thiếu nữ thường gửi gắm tâm ý của mình, nàng ấp úng hỏi:
“Điện hạ… tìm người này là để…?”
“Không vì điều gì khác.” Sương Mai hơi nhướng mi, bật cười lạnh: “Chỉ bởi vì hắn đáng chết thôi.”
Gió nhẹ thổi qua, hắt lên mặt hồ từng sợi khói sóng. Bên hồ, Sương Mai thản nhiên xoay xoay chiếc nhẫn mã não vương trên ngón trỏ, mặt không chút dao động.
Mọi người đều cho rằng Lạc Sương Mai nàng chỉ dựa vào một thân sắc kiều diễm. Đẹp thì đẹp thật, nhưng bất quá cũng chỉ là một nhành hoa thỏ ty tầm thường, một loài dây leo sống gửi đời mình vào quyền lực của kẻ khác.
(*) Hoa thỏ ty: Là hạt của dây tơ hồng, còn được gọi là thỏ ty tử.
Nhưng bọn họ lại không biết, thỏ ty tử thực chất chính là loài dây leo đoạt mệnh. Những sợi tơ ấy nhìn thì yếu mềm, nhưng kỳ thực lại ẩn chứa sát khí, chỉ trong gang tấc cũng đủ sức bóp nghẹt và quật ngã cả cây đại thụ che trời.
Sống lại một đời, nàng vẫn đóng vai đóa thỏ ty phải nương nhờ kẻ khác. Nhưng nàng cũng muốn trở thành loài dây leo đoạt mệnh kia, muốn tự tay nắm giữ vận mệnh của chính mình, và muốn là kẻ dám bóp nghẹt sự sống của bất cứ ai đáng phải đền tội.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lưu Khởi Chương là người quận Đôn Hoàng Đại Lương. Phụ thân hắn tuy chỉ là một chức quan nhỏ, nhưng vì vâng mệnh theo Thừa Nghĩa Công chúa hòa thân đến Ô Tư, nên hắn cũng vì đó mà theo cùng, sau lại được đề bạt làm Trưởng sử.
Hắn vừa bước vào vương đình Ô Tư liền bị sự tráng lệ huy hoàng của đại quốc Tây Vực này làm cho kinh diễm.
Hắn không khỏi nghĩ, chẳng biết nơi ngàn dặm ngoài thành Trường An kia có thể so được với nơi đây hay không? Trong lòng hắn nhen nhóm những tính toán nhỏ, nếu chuyến đi này suôn sẻ, lại chờ đợi thêm vài năm, dựa vào bản lĩnh đục nước béo cò của mình, sau khi thu phục Tây Vực có thể trở về Trường An ắt sẽ được trọng thưởng, vinh quang không kể xiết.
Đến khi nhận được thư do chính tay Vương nữ viết, hắn thực sự kinh hãi đến suýt bật nhảy lên, tay run run lật đi lật lại xem mấy lượt, tim đập như muốn xông khỏi lồng ngực.
Trong đầu hắn bất giác hiện lên dáng người đong đưa của Vương nữ mấy ngày trước.
Quả thật không hổ danh là Vương nữ chấn động Tây Vực. Hắn từng lui tới Tần lâu Sở quán ở quận Đôn Hoàng, giữa bao hoa khôi cũng chưa từng thấy ai có được sắc đẹp đến như vậy. Rõ ràng dung mạo nàng thanh lệ, vậy mà dáng vẻ lại mê hoặc lòng người. Hắn vừa nhìn đã si mê, cả người cũng theo đó mà khô nóng, bứt rứt.
Đêm đen nặng nề, tiểu đạo hẻo lánh, đèn cung đình tối mờ chẳng soi rõ được gì.
Trong yến tiệc hắn đã uống mấy chén, giờ bước chân cũng lảo đảo, ánh mắt mê mang, suýt chút nữa là đâm vào núi giả trước mặt.
Lờ mờ giữa màn đêm, phảng phất có vạt váy đỏ ẩn hiện trong lùm đá xanh tươi.
Hắn còn chưa kịp nhìn rõ thì đã có đôi tay từ sau núi giả vươn ra, kéo mạnh hắn vào trong.
“Lưu lang…” Một tiếng gọi ngượng ngùng mang theo ý mời gọi lướt qua tai. Một đôi bàn tay trắng nõn trơn mịn cướp lấy bức thư hắn đang nắm chặt.
Bên trong núi giả quá tối, hắn không thể nhìn rõ người, chỉ có thể thấy một mảng tuyết trắng đầy đặn trước mắt, nhưng dù vậy cũng đủ khiến hơi men trong bụng hắn tức khắc bốc lên.
“Lưu lang, ngươi đã nói gì với Vương thượng vậy?” Giọng nói mềm mại kia cất lên hỏi.
Hắn bị men rượu làm cho ý loạn tình mê, mơ mơ màng màng, cố nuốt một ngụm nước bọt rồi mới khàn giọng đáp:
“Hôm nay chỉ cùng đồng liêu uống rượu, còn chưa kịp nói lời gì với Vương thượng thì đã vội vàng đến gặp Điện hạ rồi…”
Bên kia dường như có người nhẹ nhàng thở ra một hơi, trước mắt là cặp ngực trắng như tuyết phập phồng lên xuống của nàng. Hắn đang định cúi đầu xuống muốn thưởng thức hương xuân đạm hồng thoang thoảng kia thì bỗng cảm thấy sau gáy bị đè mạnh.
Giây phút chìm vào làn nước buốt giá, trước mắt hắn phảng phất hiện về một Trường An kim bích huy hoàng, nơi những mái ngói lưu ly từng rực sáng giữa giấc mộng vàng son thuở ấy.
Ngay sau đó “bùm” một tiếng, hắn hôn mê rơi thẳng xuống hồ sâu. Bọt nước bắn tung lên, bao phủ thân hình đang chìm dần của hắn. Hắn giãy giụa vài cái, nhưng dòng nước vô tận đã cướp đi hơi thở của hắn mất rồi.
Sóng biếc gợn lên, từng vòng từng vòng phản chiếu hai bóng người mảnh khảnh trên bờ đang lạnh lùng nhìn nam nhân chìm dần xuống đáy hồ.
Hồ này sâu thẳm, hắn lại không biết bơi, dĩ nhiên thần tiên cũng không cứu nổi cái mạng đó.
Đợi đến ngày cái xác này nổi lên, cùng lắm cũng chỉ bị phán là uống rượu say, va vào núi giả rồi trượt chân ngã xuống hồ mà chết thôi.
Chuyện sứ thần Đại Lương chết ở Tây Vực vốn vô số kể, chẳng ai để tâm đến sống chết của một Trưởng sử nho nhỏ như hắn cả.
“Hắn không làm tỷ bị thương chứ?” Sương Mai nhìn Hồ cơ Thu Diệp bên cạnh.
Thu Diệp thay nàng mặc y sam, cố ý giả thành bộ dáng của nàng để dụ dỗ Lưu Khởi Chương trong núi giả. Vũ cơ, nhạc cơ trong vương đình vốn đều là Hồ cơ của Tiên Nhạc Các trong thành, phần lớn là cô nhi không cha không mẹ do binh đao loạn lạc ở Tây Vực chia lìa, từ đó phải bán nghệ bán thân mà sống, vô cùng đáng thương. Kiếp trước, khi Sương Mai sống trong cung, nàng không có được bao nhiêu bằng hữu, vì thế nàng thường cải trang cùng các nàng ấy uống rượu mua vui. Các nàng đều là nữ tử thật tình, sống với nhau cũng thoải mái hơn nhiều.
Thu Diệp chỉnh lại y phục, phun một ngụm nước bọt xuống dưới hồ:
“Hắn chạm được vào ta mới là lạ. Đồ hạ tiện, dám vọng tưởng tới Vương nữ.”
“Bây giờ trước tiên tỷ cứ rời khỏi thành tránh đi một thời gian đã. Chưa được một tháng thì đừng trở lại. Đây ít bạc, tỷ cầm lấy mà mua rượu, ăn uống.” Sương Mai đưa nàng một túi gấm đựng tiền.
Thu Diệp đem bức thư vừa đoạt được nhét vào tay nàng, cười nói:
“Ân tình của muội ta luôn ghi nhớ. Sau này có việc như vậy cứ đến tìm ta giúp.” Nàng nhận lấy tiền, không hề tỏ vẻ khách khí; đôi mắt cong như trăng non, khẽ vỗ tay rồi rời đi.
Sương Mai nâng một chiếc đèn lưu ly bên cạnh, cuộn bức thư lại, châm lửa đốt dưới ánh đèn.
Nàng lặng lẽ nhìn ngọn lửa tùy ý bốc cháy, từng mảnh từng mảnh nuốt trọn cánh phù dung nhạt sắc trên hoa tiên.
Trong lòng nàng, một luồng khoái cảm không tên lặng lẽ dâng lên, vừa xa lạ lại vừa khiến con người ta mê đắm.
Ngón tay ngọc khẽ xoay tờ giấy, run run châm lửa vào mép thư, đốm lửa bắn tung, sáng đến mức như muốn thiêu cháy mắt.
Nàng nhắm mắt, rồi mở ra, hàng mi khẽ run, tim cũng đập mạnh.
Trong tay nàng chỉ còn một sợi giấy mỏng phát sáng trong ngọn lửa, chiếu rõ bờ hồ phía bên kia, nơi đó có một người đang đứng nhìn nàng.
Thời gian như ngừng lại trong thoáng chốc; chỉ có ống tay áo của người đó là phất nhẹ theo từng gợn sóng.
Một ánh mắt bí ẩn mà sâu xa cách một hồ nước xuân đang vọng lại phía nàng.
Chỉ là một bóng đen mờ, mặt mũi mơ hồ không rõ, vậy mà đôi mắt kia như thấm vào nhân tâm. Lạnh lẽo như tuyết trong núi sâu, nhưng khi nhìn nàng lại như tan chảy, rọi thẳng lên người nàng, nóng đến bỏng rát.
Khoảnh khắc ấy, dẫu chưa thấy rõ dung nhan, nhưng nàng đã hoàn toàn chắc chắn một điều.
Chính là chàng.
Ánh mắt như thế, kiếp trước nàng chỉ gặp ở một người. Trải qua một trận sinh tử, làm sao có thể quên được.
Sương Mai như nhìn thấy bóng của dáng kiếp trước thấp thoáng trên mặt hồ.
Giữa biển người, chúng sinh kính ngưỡng dõi theo chàng từ vạn dặm; giữa biển lửa, chàng lại chỉ đăm đắm nhìn nàng chẳng rời mắt. Để rồi khi cất bước, chàng lặng lẽ ngoái đầu, để lại một nỗi ẩn nhẫn vạn lời chôn giấu vào thinh không.
Giữa nàng và chàng, chỉ có vài lần chạm mặt, ít ỏi đến không đáng kể, nhưng mỗi lần đều như một đốm lửa nhỏ, búng tay liền bùng lên, thiêu cháy vùng ký ức hoang vu nàng chôn giấu bao lâu.
Kiếp trước, thúc phụ giam cầm Phật tử trong cung, hàng chục người đè chặt thân thể chàng, đổ rượu huyết hươu vào cổ họng chàng, lại triệu tập hàng chục mỹ cơ, oanh oanh yến yến uốn éo tạo dáng dụ dỗ chàng.
Phật tử dáng như tạc ngọc, tĩnh tại tựa bàn thạch. Suốt mấy ngày ròng, chàng chỉ lặng lẽ lần tràng hạt, khép mi tụng niệm; dẫu sắc nước hương trời có vây quanh cũng chẳng thể khiến tâm cảnh chàng gợn chút sóng lòng.
Cuối cùng, các mỹ cơ dần tản đi, Lạc Sương Mai mặc nghê thường mỏng, cầm hoa mà múa, bước chân nhẹ nhàng, phủ phục trước người Phật tử, chống cằm nằm nghiêng, hơi thở nhẹ nhàng phả ra như cánh hoa lan:
“Pháp sư, các nàng không đẹp sao?”
“Phù dung mặt trắng, chẳng qua cũng chỉ là phấn hồng trên bộ xương khô.” Chàng đáp.
Ánh đèn dầu lay động nửa tỏ nửa mờ, u hương diễm lệ. Màn lụa mỏng mềm lay động từng hồi, mơ hồ phác họa ra hai bóng hình hoa lệ.
Trong trướng, Phật tử mồ hôi đầm đìa, môi thấm máu đỏ hồng, hơi thở nóng rực, miệng vẫn tụng kinh không ngừng.
Nàng lau mồ hôi cho chàng, từ trán, cần cổ đến trước ngực; chỉ cảm thấy toàn thân chàng như lửa, run rẩy không thôi, môi lưỡi mím chặt như muốn cắn nát.
“Pháp sư, ngài khó chịu như vậy… sao không chịu giải tỏa?” Nàng khẽ hỏi.
“Thân thể phàm thai đều là ảo giác. Thấy cũng là không; những gì cảm nhận cũng là hư. Mắt, tai, mũi, lưỡi, ý… đều như thế.” Chàng nói.
Cánh tay ngọc của nàng vòng lên cổ chàng, môi trên khẽ cắn môi dưới, giọng mềm như tơ:
“Pháp sư, ngài ái mộ ta, ta cũng ái mộ ngài, sao ngài lại không cùng ta hưởng thụ cực lạc?”
“Thí chủ yêu ta bởi điều gì?” Chàng hỏi.
“Ta yêu mắt ngài, yêu mũi ngài, yêu miệng ngài, yêu tai ngài, yêu thân thể ngài.” Đầu ngón tay nàng nhẹ chạm lên gương mặt chàng, từ mắt xuống cổ, từng chút vuốt ve đôi mí mắt đang nhắm chặt, hàng mi dài khẽ run như cánh quạt mềm, lướt trên gương mặt trắng ngọc như được điêu khắc của chàng.
Phật tử lắc đầu:
“Trong mắt có thể có nước mắt, trong mũi có thể có gỉ, trong miệng có thể có nước bọt, trong tai có thể có ráy tai, trong thân có thể có phân cùng nước tiểu, tất cả đều là chỗ ô uế không sạch sẽ.”
Nàng khựng lại trong giây lát, rồi khẽ cong khóe môi. Quần áo nàng từng lớp từng lớp buông xuống, sa mỏng chồng lên nhau như tuyết, chỉ một vòng tay cũng có thể ôm trọn..
Da như bạch ngọc không tì vết, nụ hoa hồng e ấp đỏ tươi, quả thật là tuyệt sắc thế gian.
Nàng cười khẽ:
“Pháp sư, nếu lòng ngài thật sự không chứa tạp niệm, vậy vì sao lại không dám mở mắt nhìn ta?”
Tác giả có lời muốn nói:
Những câu nói đối đáp về mắt, mũi, miệng, thân… xuất phát từ 《Kinh Nữ Ma Đăng》
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 3](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)