Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 23
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 23

Tác giả: Dư Hà Thích

2940 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 23

[“Ta đã không còn niệm nổi kinh văn nữa rồi.”]

Bức màn lụa la thấp thoáng buông lơi, bốn bề tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hoa rụng xào xạc.

Ánh mắt Lạc Tương dời xuống, nhìn vào đôi bàn tay trắng ngần quen thuộc kia. Mười ngón thon dài, vốn dĩ là thứ câu hồn đoạt phách. Chính đôi tay này ngày thường vẫn vì chàng cầm hoa, cầm đuốc; từng vì chàng nắn nón chép từng dòng kinh Phật đêm thâu; và cũng chính nó đã dắt tay chàng băng qua biển lửa tìm đường thoát chạy.

Giờ đây, đôi tay ấy lại nhu nhược không nơi nương tựa, tựa như kẻ sắp đuối nước, đang liều chết bấu víu lấy chàng để cầu sinh.

Chàng chậm rãi cúi người, lần đầu tiên chủ động nâng lấy bàn tay nàng, định rút vạt áo mình ra khỏi sự ràng buộc. Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, một luồng nhiệt nóng rực bỗng từ đầu ngón tay chàng lan tỏa khắp tâm can.

Lạc Tương nâng ngọn nến lên, tiến về phía mép giường. Ánh nến mờ ảo xuyên qua lớp màn lụa mỏng manh, phơi bày toàn bộ dáng vẻ của thiếu nữ trước mắt chàng. Mái tóc đen nhánh không chút ràng buộc đổ xuống bờ vai, xiêm y nửa rời nửa mặc, lồng ngực phập phồng không ngừng thở dốc. Nàng thu mình vào góc giường, trông như một con thú nhỏ đang bị thương.

Chàng nhắm mắt lại, ngồi nghiêng bên mép sập. Dư quang nơi khóe mắt thoáng thấy thân thể nàng run rẩy, chàng ngỡ nàng bị lạnh, liền kéo chăn gấm định giúp nàng che đi lớp quần áo đơn bạc. Nào ngờ chưa kịp chạm vào chăn, vạt áo chàng đang xõa trên giường lại bị nàng túm chặt.

Lạc Tương ngước nhìn, thấy nàng dường như đang dần tỉnh lại, hàng mi đẫm hơi nước run rẩy không thôi. Chàng vô thức khựng lại. Trong lúc còn đang do dự, bên tai bỗng vang lên một tiếng rên rỉ nhỏ:

“Shhhh…”

Lúc này chàng mới chú ý thấy, mái tóc đen như mực của nàng đã rũ rượi khắp mặt sập. Những sợi tóc bị mồ hôi thấm ướt dính chặt vào trán nàng, có một lọn không biết từ lúc nào đã quấn lấy ngón tay chàng mà chàng chẳng hề hay biết.

Chàng cúi đầu, định gỡ lọn tóc đang vướng víu ra. Nàng dường như bị kéo đau, đôi môi đỏ tươi gắt gao cắn chặt. Chẳng biết vì sao, trong đầu chàng bỗng hiện lên câu tục ngữ “đoạn phát điềm xấu” (tóc đứt là điềm gở), động tác của chàng bất giác chậm lại.

Thiếu nữ vẫn nhắm nghiền đôi mắt như đang gặp ác mộng. Gương mặt nhỏ nhắn bị cơn nóng hun đúc đến ửng hồng, hơi thở nóng rực từng đợt phả vào mặt chàng, miệng lẩm bẩm như đang nói mê:

“Nóng quá… Khát quá…”

Lạc Tương ngẩn người, vươn cánh tay dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên vầng trán đẫm mồ hôi của nàng. Nóng quá mức! Ngón tay chàng rụt lại theo bản năng, rồi lại nhẹ nhàng ép xuống thử lại lần nữa. Không phải ảo giác, nàng thực sự đang lên cơn sốt dữ dội.

“Thí chủ phát sốt rồi. Ta đi tìm người tới.” Chàng dứt khoát đưa ra quyết định.

“Ca ca, vô dụng thôi.” Nàng đột nhiên mở bừng mắt, giọng nói nhỏ bé run rẩy theo từng nhịp thở. Nàng khẽ lắc đầu, nói: “Sẽ không có ai tới đâu. Cả tòa Phật điện này đã bị phong tỏa rồi…”

“Thí chủ bệnh rồi, nhất định phải tìm ngự y tới xem.” Thấy ý thức nàng không tỉnh táo, Lạc Tương định đứng dậy rời khỏi giường La Hán.

Thực tế, ý thức của Lạc Sương Mai chưa lúc nào tỉnh táo hơn lúc này. Lúc ở núi giả, nàng đã cố hết sức nhẫn nhịn để chàng không phát hiện ra điều gì bất thường. Thế nhưng khi bị đám nữ quan tẩm vào nước nóng để tắm gội, dòng máu trong người nàng lại lần nữa sôi trào, dược tính của bí tửu vẫn chưa đào thải hết đang từng tấc từng tấc xâm lấn thân thể và ý chí nàng.

Thật quá dày vò. Dẫu kiếp trước đã từng nếm trải, nhưng kiếp này đối mặt lần nữa, vẫn là cảm giác khó lòng chế ngự.

Lồng ngực nàng như có vạn con bướm đang phá kén chực bay, gặm nhấm thân hình nôn nóng mà vô lực của nàng. Tựa như có ngọn lửa đang thiêu đốt, lại như đang chìm nghỉm giữa đại dương mênh mông, mỗi nhịp thở ra đều là một nỗi thống khổ.

Kể từ khi uống chén bí tửu ấy, trong đầu nàng đã hiện ra vô số cách giải quyết. Sau khi trọng sinh, nàng luôn cân nhắc thiệt hơn, trù tính tương lai, nghĩ rằng nếu buộc phải giải rượu, nàng nên lợi dụng đêm đầu tiên của kiếp này thế nào cho thỏa đáng để tránh khỏi kết cục thê lương như kiếp trước.

Vô số gương mặt nam nhân lướt qua, vô số khả năng của tương lai trải ra trước mắt nàng. Nhưng cuối cùng, ánh mắt nàng vẫn dừng lại ở đôi đồng tử quen thuộc này. Chỉ có chàng mới là người khiến nàng không màng được mất, cam tâm tình nguyện hiến dâng.

Người nàng khát khao nhất, chỉ có chàng. Lần này, nàng muốn đánh cược một ván.

Sương Mai cúi đầu, tay chống lên gối, thấp giọng nói:

“Tương ca ca, thực ra ta vẫn luôn giấu huynh một chuyện.”

Lạc Tương dừng bước, chậm rãi ngẩng đầu.

“Ta không muốn lừa huynh. Từ trước đến nay, ta tiếp cận huynh chỉ vì Lạc Tu Mĩ muốn lợi dụng ta để khiến huynh phá giới.”

Lạc Tương thầm cười khổ trong lòng. Từ khi chàng một mình vào vương đình, thời điểm nàng xuất hiện bên cạnh chàng luôn trùng hợp đến lạ kỳ, sao chàng có thể không biết ý đồ của nàng? Đêm nay, khi nàng xuất hiện ở thiền thất với dáng vẻ này, khoảnh khắc nhìn thấy nàng, chàng đã hiểu rõ vài phần.

Thiếu nữ dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn chàng, chân thành nói:

“Đêm nay kế hoạch của Lạc Tu Mĩ lại thất bại, lão ta đã thẹn quá hóa giận rồi. Ca ca, huynh nhất định phải mau chóng rời khỏi vương đình…”

Lạc Tương đứng bất động, rủ mắt hỏi:

“Hôm nay thí chủ vốn nên theo sự sắp xếp của ta mà rời khỏi vương đình, tại sao lại quay trở lại?”

Nàng đã từng vì không muốn làm trò vui cho kẻ khác mà không tiếc bẻ gãy gân cốt của mình. Nàng cũng đã hứa với chàng, sau này sẽ không múa cho bất kỳ ai xem nữa. Vậy tại sao đêm nay lại dấn thân vào buổi yến tiệc đen tối này, lao vào núi đao biển lửa làm gì?

Chàng càng nghĩ càng không thông, tại sao nàng thà mang tiếng xấu, cũng nhất định phải thay chàng uống chén rượu kia, dùng cách thức ấy để ngăn chàng phá giới?

Chàng từ nhỏ khổ tu Phật đạo, nghiên cứu kinh pháp, hùng biện khắp Tây Vực. Thế nhưng đời này chưa bao giờ có giây phút nào giống như hôm nay, vô số nghi vấn nảy sinh vì nàng cứ đan xen quấn quýt, như ngàn vạn nút thắt chẳng thể tháo gỡ, nhìn mãi không thông thấu.

Bởi vậy, chàng nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Mà Sương Mai cũng chỉ chờ chàng hỏi câu này.

“Hôm nay tại dạ yến ta đã mạo phạm nhiều, xin ca ca chớ trách. Ta không muốn huynh phá giới, nên mới tự chủ trương uống chén rượu kia thay huynh.” Giọng nàng nhỏ dần như tiếng muỗi kêu, “Bởi vì trong rượu đó… có Thiên Trúc bí dược, sẽ khiến người ta… khiến người ta…”

Nàng vùi đầu thấp hơn, mím môi không nói thêm một chữ nào nữa.

“Bọn họ cứ ngỡ đêm nay ca ca đã uống chén rượu đó, nên mới đưa ta tới đây, mục đích là muốn ta dụ dỗ huynh…”

Nàng đang từ dáng vẻ rệu rã bỗng cuộn mình lại, lặng lẽ lùi về phía góc trong cùng của giường La Hán, tấm lưng gầy cố sức tựa sát vào tường để kéo giãn khoảng cách với chàng:

“Ca ca, huynh đừng qua đây, huynh mau đi đi…”

Hồi lâu sau, phía bên kia bức màn vang lên một tiếng thở dài. Bóng dáng cao lớn của nam nhân hắt lên màn lụa, dường như chàng đang quay người lại, giọng nói nhạt nhẽo:

“Thí chủ vừa nói bọn họ đã phong tỏa phật điện, vậy ta còn có thể đi đâu được?”

Nghe vậy, Sương Mai nức nở:

“Ca ca, ta khó chịu quá, hay là huynh tụng kinh cho ta nghe đi. Nghe thấy tiếng tụng kinh của huynh, ta sẽ thấy dễ chịu hơn…”

Lời nói nhẹ nhàng như tơ liễu vương vấn. Lạc Tương gật đầu, theo thói quen định lần tìm chuỗi hạt, nhưng tay lại chạm vào khoảng không. Chuỗi hạt lưu ly không còn nữa. Ánh mắt lướt qua những ngón tay trống rỗng, trong đầu chàng không tự chủ được mà hiện lên khung cảnh kiều diễm nơi núi giả. Sự khó chịu của nàng, sự thất thố của nàng, sự mất kiểm soát của nàng, chàng đều thu hết vào tầm mắt, nhìn rõ mười mươi.

Nỗi khổ nàng gánh chịu đêm nay, hóa ra tất cả đều vì chàng mà ra.

“Ca ca, sao huynh không niệm kinh?” Nàng lại cất tiếng hỏi, giọng điệu mang theo vài phần nũng nịu xen lẫn nóng lòng.

Lạc Tương đứng im lìm, lắc đầu nói:

“Ta đã không còn niệm nổi kinh văn nữa rồi.”

Chàng rủ mắt, những ngón tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức trắng bệch khớp xương:

“Nếu không phải thí chủ ra tay tương trợ, hôm nay ta đã phá giới rượu rồi.”

Lạc Tương ngửa đầu nhắm mắt, cuối cùng thanh giọng nghiêm nghị hỏi:

“Xin hỏi nữ thí chủ, dược tính này… liệu có cách nào giải được không?”

Sương Mai im lặng không đáp. Cuối cùng nàng cũng đợi được đến giây phút này, đợi chính miệng chàng phải hỏi câu đó. Nhưng nàng không vội trả lời, mà chỉ xuyên qua lớp màn lụa nhìn bóng dáng cao lớn đĩnh bạt của nam nhân đang ẩn hiện phía sau.

Trước mắt nàng, quang ảnh chao đảo. Bóng dáng thâm trầm của Lạc Tương đổ xuống gương mặt ửng hồng của nàng, những ngón tay thon dài của chàng khẽ cử động. Hóa ra là chàng dời một chiếc án nhỏ sang bên cạnh, khẽ khều lại tim nến đang lụi tắt.

Ngọn lửa bừng sáng lên một chút rồi nhanh chóng yếu đi. Dưới ánh lửa le lói, những ngón tay chàng như tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ, càng thêm vẻ trắng nõn thánh khiết, không thể khinh nhờn. Sương Mai nhìn ngắm hồi lâu, chỉ thấy mồ hôi đầm đìa trên trán, lớp áo mỏng ôm sát vào người, hơi thở mỗi lúc một dồn dập hơn.

Nàng khẽ động làn môi, vì cổ họng khô khốc nên phải ho nhẹ một tiếng, rồi mới hướng về phía nam nhân mà hỏi:

“Tương ca ca, ta nghe đám tăng nhân ở yến tiệc nói rằng, chỉ cần huynh bất động niệm, tâm chẳng màng đến niềm vui trần thế, thì đó chẳng tính là phạm giới. Lời ấy… có đúng không?”

Nàng hỏi một câu mà chính mình đã tường tận đáp án. Mỗi lời nàng thốt ra từ nãy đến giờ đều là những cạm bẫy được giăng ra tỉ mỉ, hướng về chàng để chờ đợi một cái gật đầu xác nhận. Chỉ cần Phật tử không bị coi là phá giới, chàng vẫn sẽ là quân cờ hữu dụng nhất trong tay nàng. Một đêm tham hoan đổi lấy đại cục, có gì là không thể? Suy cho cùng, trên đời này vốn chẳng có mối quan hệ nào bền chặt và mật thiết hơn dục niệm xác thịt.

“Phải.” Lạc Tương gật đầu đáp lời.

Ánh lưu quang đêm khuya tan tác, chẳng rõ đã qua bao nhiêu canh giờ, bốn bề vẫn tĩnh lặng như tờ. Lạc Tương hơi nghiêng mình nhìn về phía sau lớp màn che mông lung. Trong trướng, thiếu nữ đã chậm rãi đứng dậy, tà váy tựa cánh hoa bừng nở bên mép sập, từ trong lớp lụa trắng thuần lộ ra đôi bàn chân trần trắng mịn tựa ngọc mỡ cừu.

Chàng theo bản năng dời mắt đi chỗ khác.

Qua dư quang, nàng chân trần tiến lại sát bên chàng, bàn tay ngọc không nhanh không chậm vươn ra, tìm kiếm bàn tay chàng đang giấu kín trong ống tay áo. Chàng còn đang chần chừ, lại nghe tiếng nàng thủ thỉ bên tai:

“Ca ca, Lạc Tu Mĩ mưu đồ bất chính, hại huynh lại hại cả ta. Ta có một kế, kính mong ca ca phối hợp.”

Lạc Tương hỏi: “Kế gì?”

Nàng khẽ cười một tiếng, không đáp. Chàng khó hiểu, nhưng vẫn để mặc nàng dắt tay, cùng ngồi xuống bên mép sập. Ngọn đèn dầu như đom đóm le lói, lay động bất định. Đêm xuân phù dung trướng ấm, đẩy lùi hơi lạnh buốt giá ngoài cửa sổ.

Chàng thấy nàng rướn người, đứng trước mặt chàng, khẽ ngẩng đầu vén bức màn che. Mồ hôi lúc nãy khiến lớp áo mỏng dính chặt vào da thịt, bao trọn lấy thân hình lả lướt, phập phồng như dãy núi trùng điệp. Nàng vươn tay lấy móc bạc, buông toàn bộ lớp màn lụa tầng tầng lớp lớp xuống, tựa như một bức tường ngăn cách, vây lấy hai người đang ngồi đối diện vào một cõi riêng tư.

Ngay sau đó, nàng thổi tắt ngọn nến bên cạnh. Cả hai cùng chìm vào bóng tối mịt mù. Dường như nàng vẫn cảm thấy chưa đủ tối, bèn cởi dải lụa tuyết trắng trên vai, gấp lại làm mấy lớp rồi nhẹ nhàng thắt một nút lỏng, che kín đôi mắt chàng.

“Tương ca ca, lần này xin huynh đừng mở mắt, cũng đừng nhìn ta… được không?”

Chàng gật đầu đồng ý. Vốn dĩ trong bóng tối cũng chẳng thể nhìn rõ, chỉ bắt gặp được vài bóng đen mờ ảo. Thế nhưng khi thị giác bị che lấp, các giác quan khác lại trở nên nhạy bén lạ thường. Chàng ngưng thần nghe thấy những tiếng động nhỏ vụn bên cạnh, tựa như tiếng y phục lụa là từng lớp trượt dài xuống đất.

Giữa hư ảo, một luồng sáng trắng lóa tựa trăng treo đầu cành, lạnh lẽo như sương thu xuyên qua lớp lụa mỏng trên mặt chàng, đâm thẳng vào đáy mắt u tối.

Lại một quãng lặng thinh. Chàng cảm nhận được bóng dáng mảnh mai trước mắt đang lay động. Nàng quay đầu lại, dường như đang chăm chú quan sát thần sắc của chàng. Giọng nói nàng mang theo sự nhu tình chưa từng thấy, thậm chí còn vương chút ý cười:

“Hôm nay là do ta trúng bí dược, tâm trí mê loạn không thể tự kiềm chế. Chuyện đêm nay là do ta cưỡng ép Phật tử, là ta một mực tình nguyện, chẳng can hệ gì đến huynh. Nếu thần Phật có giáng tội, xin hãy để mình ta gánh chịu.”

Từ lúc quen biết nàng đến nay, Lạc Tương vốn biết nàng luôn kiêu kỳ phóng túng, cười nói giận mắng tùy tâm. Nhưng lúc này, chỉ qua lời nói, chàng cũng cảm nhận được sự trịnh trọng trong thần thái của nàng. Chàng khẽ hé môi định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Hơi nóng từ hơi thở của nàng đã tiến lại rất gần.

Nàng bắt lấy bàn tay phải đang đặt trên đầu gối của chàng. Bàn tay ấy quanh năm dùng để vê chuỗi hạt, tụng kinh và sao chép kinh Phật. Ngón trỏ và ngón giữa thon dài, lòng bàn tay phủ một lớp chai dày, khớp xương thanh mảnh nhưng rõ rệt, đầu ngón tay đầy đặn.

Đôi tay trắng nõn của thiếu nữ cuộn lại, mười ngón giao triền, nhẹ nhàng vuốt ve. Tay nàng nhỏ bé vô ngần, chỉ có thể nắm gọn lấy hai ngón tay của chàng, tựa như một đóa hoa trà đang khẽ khàng khép cánh bao bọc lấy một nhành cây cứng cỏi.

“Tay của Tương ca ca thật đẹp…” Chỉ là một câu cảm thán, nhưng chàng nghe ra được sự run rẩy trong thanh âm của nàng, cùng với tiếng nức nở đang cố kìm nén. Nàng dẫn dắt tay chàng như một người chỉ đường. Lớp chai thô ráp dần chạm vào một tấc da thịt vô cùng non mềm.

“Đêm nay, ca ca chính là giải dược của ta…”

Tầm mắt Lạc Tương mờ mịt, đến khi kịp phản ứng thì ngọn lửa nơi đầu ngón tay đã bùng lên, thiêu đốt đến tận tâm can.