[Và việc đầu tiên nàng phải làm sau khi trọng sinh, là giết chết một người.]
Tây Vực, Ô Tư quốc.
Hoàng hôn phủ xuống, ánh chiều tà loang khắp bầu trời quang đãng, bao trùm lên vùng đất mênh mang kéo dài của vương đình Ô Tư.
Tường thành uốn lượn vài chục dặm, bốn hướng là những ngọn tháp trắng vươn thẳng lên tận trời, vây quanh vô số cung điện mái vòm chồng lớp giữa trung tâm. Dãy Minh Hoàng uy nghi, gạch vàng núi kim bao năm lịch sử, trên tường nạm dày những hoa văn xanh lam tinh xảo.
Một vệt nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa chạm hoa, chiếu vào tẩm cung tĩnh lặng. Trời về chiều, cung nga các nơi đồng loạt thắp lên những chiếc đèn lưu li sáng như sao.
Bóng đuốc lay động, hương tiêu sa theo gió đêm khẽ phẩy. Dưới rèm, hầu nữ Bì Nguyệt lòng đầy thấp thỏm, vừa ra lệnh thị tỳ kéo màn, vừa cho lui hết người bên ngoài.
Nàng khẽ bước lên, vén lớp trướng mỏng. Bên trong, vị Vương nữ đã hôn mê nhiều ngày đang nhíu chặt đôi mày thanh tú; vành mắt ửng hồng vì lệ, chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt đã thấm ướt, khiến từng lọn tóc mây đen nhánh dính chặt vào vầng trán nhợt nhạt.
Bì Nguyệt thở dài một tiếng, rồi cúi đầu khẽ bẩm:
“Điện hạ, Phật tử đã vào cung. Vương thượng triệu Điện hạ đến yết kiến…”
Lạc Sương Mai mở bừng mắt.
Nàng theo bản năng đưa tay ôm lấy ngực.
Cảm giác như bị xé nát tim gan vẫn còn vẹn nguyên, nhưng nơi từng bị mũi tên xuyên thấu lại hoàn toàn không một vết thương nào. Dường như tất cả những gì nàng trải qua khi ấy chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng mà thôi.
Ánh nến phản chiếu lên thân nàng như ánh ngọc vỡ vụn, soi rõ từng giọt mồ hôi lạnh li ti trên trán.
Bì Nguyệt càng nhìn càng lo, run rẩy hỏi nhỏ:
“Điện hạ… có phải vừa bị bóng đè không? Vương thượng bên kia đang…”
Sương Mai đặt tay xuống cạnh giường, năm ngón bấu chặt lấy góc chăn mỏng. Lụa mềm bị nàng nắm đến nhăn nhúm.
Niềm vui sống sót sau kiếp nạn còn chưa kịp nhen lên đã bị một gáo nước lạnh như băng tạt thẳng vào đầu.
Đây là vương đình Ô Tư của ba năm trước. Thời điểm nàng sống lại không quá sớm, nhưng cũng chẳng phải quá muộn.
Biến cố trong vương đình Ô Tư đã bắt đầu mở màn.
Phụ vương nàng đột nhiên băng hà trong một đêm. Ngay lập tức, thúc phụ mang quân tiến vào vương thành, nhanh chóng thâu tóm quyền lực, tự xưng vương đoạt vị.
Phụ vương nàng chết một cách kỳ lạ, những quần thần bị thủ đoạn tàn nhẫn của thúc phụ chèn ép, đành cam chịu nhận lão làm tân vương Ô Tư. Các vị vương tử người thì phản bội, kẻ trốn chạy; kẻ chết, kẻ bị diệt, không ai còn có thể xoay chuyển cục diện.
Chỉ có Cửu vương tử Lạc Tương ngày đi ngàn dặm, một mình quay lại Ô Tư.
Chàng vốn là Phật tử Tây Vực, dưới trướng tăng chúng mà lại thống lĩnh đến trăm vạn binh; chư vương Tây Vực đều phải kiêng dè; trong cảnh nội Ô Tư lại là người một lời hiệu triệu, vạn người đáp ứng. Thúc phụ vì thế mà kinh hoảng không thôi, sợ ngai vàng vừa đoạt được sẽ lại đổi chủ. Lão lấy danh nghĩa chiêu thỉnh Phật đạo, dụ Lạc Tương vào vương đình, rồi giam lỏng chàng trong cung.
Sau đó, thúc phụ lại muốn nàng dùng sắc để mê hoặc chàng, khiến chàng phá sắc giới, sụp đổ đạo tâm, đánh mất lòng dân và tín chúng.
Mà sắc vốn dĩ là lưỡi đao đặt ngay trên đỉnh đầu. Còn Lạc Sương Mai nàng, chính là thanh mỹ nhân đao ấy.
Bi kịch đời trước của nàng chính từ âm mưu bẩn thỉu này mà bắt đầu.
Sương Mai bỗng bật dậy, vung tay hất màn lụa rơi thẳng xuống giường. Nàng thậm chí chẳng buồn xỏ giày cho chỉnh tề, chỉ lao thẳng ra ngoài, bước chân đạp lên nền gạch men lạnh buốt.
Đi chưa được bao xa, nàng loạng choạng, chỉ cảm giác đôi chân nặng tựa đeo đá, rồi liền ngã sấp lên thảm nỉ dệt bằng lông.
Bì Nguyệt vội vàng chạy tới đỡ lấy nàng, nói:
“Điện hạ, cẩn thận… chân của ngài…”
Nàng nói đến đây thì nghẹn lại, ánh mắt khẽ rơi xuống mắt cá chân bị băng bó, rồi đến đôi giày thêu nhỏ xíu kiểu túc kim liên mà nàng vừa giúp Sương Mai mang vào.
Đau nhức từ xương chân dội lên tận tim, ký ức rối loạn ập đến dữ dội.
Ô Tư nổi tiếng thiên hạ bởi vũ nhạc, mà trong đó, vũ khúc của Vương nữ càng khiến người đời say mê. Diễm lệ mà không tục tằng, vô cùng xa hoa. Pha trộn phong tình rực rỡ của Tây Vực với vẻ hoa mỹ trang nghiêm của Trung Nguyên, đẹp đến mức có một vị quân chủ tiểu quốc từng buông lời lộng ngôn rằng nguyện dùng nửa giang sơn để đổi lấy một điệu múa của nàng.
Khi ấy nàng khoác bộ vũ y đỏ rực như lửa, tương truyền sắc váy ấy được nhuộm từ máu tươi. Mỗi lần nàng cất bước, gót sen tựa như đang đạp lên biển máu mà xoay chuyển nhẹ nhàng, một vẻ đẹp tuyệt mỹ đến mức tàn khốc.
Năm ấy, nàng trẻ tuổi ngông cuồng, phong hoa đang độ rực rỡ nhất, chẳng hề hay biết chiếc váy đẹp đến nghẹt thở kia một ngày nào đó sẽ hóa thành tấm áo tang, dẫn nàng bước vào địa ngục gấm vóc của chính mình.
Từ khi thúc phụ dẫn binh tiến cung, đoạt được vương vị, lão liền đắm chìm trong hoang dâm vô độ, đêm đêm tiệc tùng sênh ca. Một ngày, có tướng sĩ dưới trướng uống say, cả gan thỉnh cầu lão khai ân, muốn nàng múa giúp vui giữa yến tiệc:
“Nghe nói Vương nữ điện hạ là tuyệt sắc Tây Vực, dáng múa khuynh thành khuynh quốc. Vương thượng, thuộc hạ có thể may mắn được thưởng thức chăng?”
Nàng là Vương nữ, không phải kỹ nữ. Sao có thể tùy tiện đem ra cho người ta mua vui như vậy được?
Nhưng từ sau khi phụ vương đột ngột qua đời, thúc phụ theo đó lên nắm quyền, mẫu thân vì hổ thẹn chuyện tái giá mà đóng cửa không ra ngoài; các huynh trưởng đều rơi vào trong tay lão chịu tra tấn, vậy thì nàng còn có đường nào để phản kháng đây?
Thế nên, nàng bị thúc phụ triệu vào điện, đêm này đến đêm khác nhảy múa. Mỗi lần đều bị ép phải chịu đựng những ánh mắt trần trụi, bỉ ổi kia quét lên thân thể mình, nàng chỉ thấy từng tấc da thịt đều bị vấy bẩn. Thậm chí có kẻ ngay giữa triều đình còn kéo một vũ cơ dâm nhạc khác ra so sánh với nàng.
Vũ cơ nọ mặc bộ lụa mỏng giống hệt nàng.
Đến lần khiêu vũ cuối cùng, nàng xoay người theo điệu nhạc, cố ý uốn éo mê hoặc ánh nhìn, rồi ngay trước mặt mọi người, mạnh mẽ bẻ gãy gân cốt trên đùi. Cả điện nhất thời mất hứng, nàng theo đó liền được người khác kéo xuống.
Nàng dưỡng thương mấy chục ngày, cũng đau đớn mấy chục ngày. Lúc bó lại xương, nhiều lần nàng đau đến ngất lịm đi. May thay từ đó về sau nàng không còn bị gọi ra khiêu vũ cầu vui nữa.
Nhưng dù không còn múa, thì phía trước vẫn còn một vực sâu đen tối hơn chờ nàng rơi xuống.
“Điện hạ, Vương thượng hẳn là sắp phái người tới mời… ” Bì Nguyệt thấp giọng, lo lắng nhìn ra ngoài điện, nóng ruột muốn thay y phục cho nàng.
Sương Mai nghiến chặt răng, từng bước tập tễnh đi đến bên chiếc án gỗ nam. Nàng dùng một tay lật mạnh, cả án đổ nghiêng, kim ngọc sứ dụng đặt bên trên lăn xuống nền gạch, vỡ nát tung tóe.
Thị nữ ngoài cửa hoảng hốt chạy vào, vừa thấy cảnh tượng liền vội quỳ xuống thu dọn.
Sương Mai lạnh lùng đảo mắt qua, nhẹ nhàng phất tay nói:
“Truyền lời ra ngoài, chân ta còn chưa lành. Hôm nay không dự tiệc.”
Đám cung nhân lập tức lui xuống, ánh mắt rủ xuống thoáng lộ vẻ thương xót khi nhìn thấy dáng người mảnh mai của nàng, đôi chân ngọc trắng trẻo vẫn còn những mảng thâm tím chưa tan.
Không ai biết rằng Vương nữ hiện giờ đã không còn là Vương nữ của trước kia nữa. Vẫn thân thể yếu mềm ấy, nhưng bên trong là một linh hồn vừa từ cõi chết vực dậy.
Và việc đầu tiên nàng phải làm sau khi sống lại, là giết chết một người.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong vương cung, tân vương Ô Tư Lạc Tu Mĩ đang mở yến tiệc linh đình, chiêu đãi quần thần. Giữa muôn khách khanh đại thần, người được coi là tôn quý nhất đêm nay chính là Phật tử Tây Vực, cũng là Cửu vương tử Ô Tư từng mất tích nhiều năm – Lạc Tương.
Từ khi Lạc Tu Mĩ đăng cơ, vô số tiểu quốc vùng phụ cận thi nhau phái sứ giả sang triều kiến, mang theo kỳ trân dị bảo, mỹ nhân Hồ tộc, dâng lễ không ngừng, chỉ mong có thể nịnh bợ được vị tân vương của đại quốc Tây Vực.
Cho đến ngày Phật tử đột nhiên trở về vương đình Ô Tư.
Hôm ấy, cửa cung mở rộng, tiếng chuông cung môn vang lên nghiêm nghị. Trong muôn vạn hào quang, Phật tử khoác áo cà sa trắng muốt, thêu kim văn sáng lấp lánh, dẫn theo hơn trăm tăng chúng từ từ bước vào. Tơ bông lay động theo gió, lưu quang trong tay áo như tràn sang cả bầu trời.
Chàng phất tay đứng lại, phong tư xuất chúng tựa mặt trời vừa ló rạng, khí thế hào hùng như giang triều mới khởi, rực rỡ như ngọn linh đăng soi chiếu khắp cõi chư thiên.
Tất cả mọi người đều hướng về chàng mà chắp tay hành lễ. Trong đám đông thậm chí còn có tín đồ cảm động đến rơi lệ, nghẹn ngào nức nở.
Phật tử vừa đặt chân vào cung, không khí vương đình liền nổi lên biến động vô hình. Những đại thần từng một lòng nghe lệnh Lạc Tu Mĩ, nay đã bắt đầu dao động, bởi Lạc Tương là Vương tử duy nhất còn sống, cũng là người thừa kế chính thống của Ô Tư.
Từ bé chàng đã vào Phật môn, tu hành đến viên mãn, nay sắp được chính thức thụ phong làm Phật tử, thống lĩnh toàn bộ Phật môn Tây Vực. Bá tánh Ô Tư cùng chư vương đều tôn chàng như thần.
Vương vị vì thế mà lung lay, khiến Lạc Tu Mĩ vừa kinh hãi vừa phẫn nộ nhưng lại không dám manh động.
Tuy Phật tử chỉ mang theo hơn mười tăng lữ vào cung, nhưng ngoài thành có trăm vạn tín đồ của chàng, cùng vô số quân vương Tây Vực tin Phật sẵn sàng vì chàng mà bỏ mình xuất binh tương trợ.
Không thể đối đầu thì chỉ có thể dùng thủ đoạn để hãm hại.
Lạc Tu Mĩ nghiến răng, nâng chén bạch ngọc, dốc một hơi cạn sạch, ánh mắt sắc lạnh quét về phía trong điện.
Đêm nay mỹ cơ hầu rượu đều được tuyển chọn kỹ càng, áo sam mỏng nửa khép nửa mở, thân hình lả lướt, da thịt lộ liễu, cùng khách khứa trong bữa tiệc liếc mắt đưa tình. Dưới điện, vài tướng quân đã sớm không kiềm chế nổi, uống vài chén liền ôm chầm lấy mỹ cơ, tiếng cười dâm loạn cùng tiếng rên rỉ lả lướt vang lên không dứt.
Chỉ có một góc trước điện là yên tĩnh dị thường.
Nơi ấy, một vòng tăng bào đỏ rực đang vây quanh một người khoác áo cà sa trắng muốt, viền áo kết kim văn tinh xảo, dung mạo tĩnh lặng khiến người ta không dám nhìn lâu.
Chàng ngồi tĩnh tại, dung mạo đoan hòa, khí chất sạch trong như nhành lan nơi đình gấm, như khối ngọc tạc giữa tuyết rơi. Dường như mọi thanh sắc phàm tục trong điện đều cách chàng cả một dặm dài sơn hà; thấy mà như không thấy, nghe mà tựa chẳng nghe.
Lúc này, ba nàng mỹ cơ bưng rượu nho thơm ngọt, thướt tha tiến về phía nhóm tăng lữ.
Tiểu tăng ngồi phía trước liền đứng dậy, rũ mắt thi lễ một cái, nghiêm giọng nói:
“Tăng nhân không thể uống rượu. Thí chủ xin hãy quay về.”
Mỹ cơ được dẫn dắt từ trước liền vòng qua hắn, đi thẳng đến trước mặt Phật tử. Mỗi bước đi đều uyển chuyển, tà váy lay động, xiêm y như muốn trượt xuống, dung nhan đẹp đến rực rỡ.
Hai vị võ tăng đứng cạnh Phật tử lập tức bật dậy, rút giới đao ra, trừng mắt cảnh cáo.
Mỹ cơ sợ đến hoa dung thất sắc, nhưng vì lệnh đã nhận, vẫn cố lấy can đảm nâng chén rượu lên, run rẩy đưa về phía Phật tử.
Ngay khoảnh khắc giới đao sắp chém xuống, một giọng nói lạnh mà trong như tiếng ngọc khẽ vang:
“Không được vô lễ.”
Hai võ tăng lập tức thu đao, cung kính lùi về chỗ cũ. Mỹ cơ dù có mệnh trong người, lúc này cũng sợ sệt nhìn nhau, mặt đỏ tai hồng, không dám tiến thêm nửa bước.
Lạc Tu Mĩ đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào Phật tử, lớn giọng quát:
“Bổn vương mời ngươi uống rượu, cớ sao cao tăng lại không uống?”
Ánh mắt Phật tử tĩnh lặng, thản nhiên đáp:
“Phàm là người tu Phật đạo đều không được uống rượu, càng không gần nữ sắc. Xin Vương thứ lỗi cho.”
Lạc Tu Mĩ cau mày, bật cười lạnh, một tay rút bội đao bên hông. Lão bước xuống vương tọa, tiện tay đoạt lấy ly rượu từ tay mỹ cơ, giọng lạnh như băng:
“Nếu hôm nay ngươi không uống, ta sẽ giết hết các nàng.”
Phật tử đứng dậy, tay áo rộng rủ xuống, giọng nhạt mà sắc bén:
“Không nghĩ tới tân Vương Ô Tư lại dùng trò bắt ép thiếu nữ yếu đuối để uy hiếp.”
Lạc Tu Mĩ hừ lạnh:
“Hừ, nếu hôm nay các nàng vì ngươi mà phải chết, thì ngươi đã phạm tội sát giới.”
Tiếng nhạc trong điện dần tắt lịm. Đám người đang uống rượu cũng buông ly, đồng loạt hít một hơi lạnh.
Trong lòng mọi người đều than thở, một màn này đúng là tử cục. Phật tử hôm nay không phá rượu giới thì cũng phải phá sát giới.
Đại điện rơi vào một mảnh tĩnh lặng nặng nề. Chỉ còn tiếng gió khẽ lay rèm mành, xen lẫn tiếng khóc nức nở kinh hoàng của mỹ cơ.
Vẻ mặt Lạc Tương vẫn không biến đổi, bước lên tiếp lấy ly rượu từ tay mỹ cơ, thong thả đi ra giữa điện. Chàng bỗng nhiên nói:
“Chén rượu này là ảo giác.”
Lạc Tương khẽ nâng tay áo, nghiêng nhẹ cổ tay, chậm rãi đổ chén rượu xuống đất.
Một luồng gió thổi qua, vệt rượu loang trên nền đá rất nhanh đã bốc hơi tan hết, chỉ còn sót lại mùi hương nhạt dần, mơ hồ như có như không.
“Chén rượu này là ảo giác.” Năm ngón tay Phật tử siết chặt, chiếc ly sứ trắng bị bóp vụn trong lòng bàn tay. Mảnh vỡ lập tức cắt rách da thịt, máu tươi trào ra như suối.
Lạc Tương mặt không đổi sắc, buông mảnh sứ đang thấm máu ấy xuống đất, nhấc chân bước qua. “Rắc” một tiếng, vụn sứ bị nghiền nát thành bột mịn, theo gió bay đi, thoáng chốc đã không còn dấu vết.
“Ngươi!” Lạc Tu Mĩ còn chưa kịp thốt hết lời, đã thấy Phật tử đứng ngay trước mặt, tay không mà bắt lấy lưỡi đao sắc bén của lão.
Khắp điện người người thất sắc. Máu từ lòng bàn tay Phật tử chảy thành dòng, nhuộm chiếc cà sa trắng như ngọc thành từng đóa liên hoa đỏ thắm.
Lạc Tương không lùi, không tránh, cũng không hề run sợ. Như thể sự đau đớn không thể chạm tới chàng. Cánh tay siết chặt, chàng giật lấy đao khỏi tay Lạc Tu Mĩ rồi buông xuống.
“Keng.” Lưỡi đao rơi xuống đất, máu loang uốn lượn như vẽ.
“Lưỡi đao sắc bén và cả thân thể này cũng đều là ảo giác.”
“Phàm sở hữu tướng, giai thị hư tướng*. Những gì Vương thượng nhìn thấy và sở cầu, chẳng qua đều là ảo giác. Hà tất chấp mê bất ngộ như vậy?”
(*) Câu này ở chương 1 mình đã có giải thích qua rồi ạ
Giọng chàng không hỉ không nộ, nhưng khi vang lên giữa đại điện lại như tiếng sấm, chấn động mọi người. Những lời thì thầm cũng lập tức im bặt.
Đệ nhất biện kinh chi tài Tây Vực, hôm nay thuận tay lấy “Không tướng” trong Phật pháp phá tan bẫy rập nhị trùng của Lạc Tu Mĩ, nhẹ nhàng như gạt đi một hạt bụi.
Nhưng Lạc Tu Mĩ vẫn chưa cam lòng, còn muốn rút đao xông tới.
“Vương thượng đã mời ta vào cung luận Phật nghị kinh, thì đây chính là Phật đạo. Hay là… Vương thượng không cần Đế Thính* nữa?”
(*) Đế thính: nghe lời Phật dạy
Ánh mắt của Lạc Tương lạnh lẽo lướt qua, một tia tàn khốc thoáng hiện lên. Cái nhìn ấy như lưỡi dao mỏng rời vỏ, sắc bén đến mức khiến người ta thấy khó thở.
Lạc Tu Mĩ bị chàng liếc qua một cái liền run sợ. Nhìn lưỡi đao đẫm máu dưới đất, lại nhìn gương mặt bình tĩnh vô song kia, lão cắn chặt răng, không dám bước thêm.
Ai mà không biết việc lão thỉnh Phật tử vào cung bàn đạo vốn chỉ là cái cớ, mưu đồ thực sự của lão là muốn hãm hại chàng. Nay lại bị Phật tử dùng chính đạo mà hóa đạo, một câu chém thẳng vào tâm can, không thể biện minh.
Huống hồ, quần thần đều đang nhìn. Nếu lão lại ép bức Phật tử đến mức phải tự làm bản thân mình bị thương để giữ giới, chuyện này mà truyền ra ngoài, chỉ trong ngày mai thôi, sợ rằng thiên quân vạn mã sẽ đạp phá cửa thành Ô Tư đến tìm lão mất.
Lão nhất định phải giữ lại mạng của Phật tử, để chính chàng tự tay mình phá giới mới đúng như ý lão muốn.
Cuộc âm mưu thâm độc cứ thế tiêu tan trong vô hình. Vài tiểu tăng xót xa đến đỏ hoe mắt, vội vã vây quanh Phật tử, dùng dải sa trắng cẩn trọng bao bọc lấy vết thương cho chàng. Đám mỹ cơ cảm động đến rơi lệ, tất thảy đều quỳ rạp xuống đất, dập đầu không ngớt.
Phật tử Lạc Tương cũng mượn cớ thay y phục, rời khỏi buổi yến mục nát ấy.
Trăng đã ngả về tây. Ngoài điện là một hành lang dài treo đầy đèn Thủy Tinh Cung bát giác. Ánh sáng đèn lay động nhè nhẹ. Lạc Tương cùng tiểu tăng đi theo xuyên qua hành lang, đến một hồ nước vắng người.
“Sư huynh, vì sao phải tự làm mình bị thương như vậy?” Tiểu tăng lo lắng bất an, thỉnh thoảng lại nhìn sang vết thương trên tay chàng.
“Mạng người rất đáng quý,” Lạc Tương điềm đạm đáp, “Với ta chỉ là mất vài giọt máu; với các nàng, lại là mấy mạng người.”
Nếu chàng uống, tức là phá giới. Nếu chàng không uống, sẽ có những người vô tội phải chết vì chàng.
Giữa hai điều ấy, cách hóa giải duy nhất chính là tự làm mình bị thương.
Tiểu tăng thở dài trong lòng, gật đầu như đã hiểu.
Tân vương Ô Tư rõ ràng ôm lòng ác ý với Phật tử, lấy tính mạng con người bức ép. Mà Phật tử vốn thương xót chúng sinh, thà lấy thân nuôi hổ cũng không thể thấy chết mà không cứu.
Tiểu tăng lo lắng hỏi:
“Nơi này đầy rẫy hiểm nguy, khi nào chúng ta mới trở về được?”
Lạc Tương cụp mắt:
“Tiên vương đã qua đời, đây là cơ hội hiếm có. Ta phải vào vương điện lấy lại đồ của mình.”
Tiểu tăng nói nhỏ:
“Sư huynh vẫn muốn điều tra thân thế của mình sao? Nhưng thủ vệ vương điện nghiêm ngặt như thế, làm sao vào nổi?”
“Ta tự có cách.”
Tiểu tăng im lặng. Ngửa mặt nhìn trời, thấy trăng tròn treo cao liền giật mình, lại nhìn sắc mặt Lạc Tương, hắn kéo nhẹ tay áo chàng, lo lắng nói khẽ:
“Tối nay trăng tròn… chúng ta nên trở về sớm, kẻo…”
Thần sắc tiểu tăng hoảng hốt, muốn nói lại thôi. Lạc Tương không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Hai người một trước một sau, men theo bờ hồ trở về phía Phật điện đã được an trí.
Sóng nước lăn tăn, gió lạnh thổi tan mùi tửu sắc còn vương lại từ yến hội, khiến đầu óc bỗng chốc trở nên thanh tỉnh.
Chưa đi được bao xa, bỗng từ sau mấy ngọn núi giả bên kia hồ vọng đến thở dốc yêu kiều của đôi nam nữ nào đó:
“Lưu lang… ngươi chậm lại… ưm…”
“Điện hạ, thần thương nhớ Vương nữ đã lâu… hôm nay dù có chết dưới gốc hoa này, thần cũng cam lòng.”
Tiểu tăng nghe xong liền sững người, phất tay áo giận dữ:
“Đã sớm nghe Vương nữ Ô Tư xa hoa dâm loạn, ban ngày còn chẳng kiêng dè, thế mà…”
Hắn còn đang định đổi đường khác thì bỗng phát hiện Phật tử phía trước đã dừng bước từ lúc nào.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 2](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)