Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 19
SKSLTGCPT

[SKTSTGCPT] – Chương 19

Tác giả: Dư Hà Thích

3446 từ · 16 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKTSTGCPT] – Chương 19

“Phụ vương ta đã khuất, Tam ca ta thế cô lực mỏng. Ta còn ở vương đình Ô Tư một ngày, liền phải chịu người khác kiềm chế một ngày. Ta chẳng có binh quyền trong tay, ai sẽ đến che chở cho ta?”

Lạc Sương Mai thay bộ y phục, bước ra và đi vào trong đình.

Trâu Vân vừa giúp Lạc Kiêu giải độc, lại trị thương. Trên gương mặt hắn hiện rõ vẻ xót xa, thấp giọng báo với nàng rằng toàn thân Lạc Kiêu bị trúng tên, dính đao, chẳng có chỗ nào còn nguyên vẹn.

Dù là người từng trải trăm trận như Trâu Vân nhìn vào cũng phải rùng mình.

Sương Mai lặng lẽ lắng nghe, đưa mắt nhìn Lạc Kiêu đang hôn mê, rồi khom người xuống gần bên hắn. Tà váy nàng quét nhẹ trên nền đất, từng điểm vàng kim nơi gấu váy như ánh lưu quang rơi xuống.

Trong lòng nàng hiểu rõ, để phá vòng mai phục Lạc Tu Mĩ bày ra, hắn đã liều lĩnh xông vào, cứu nàng bằng một phen chín chết một sống. Trên người khoác một bộ dạ hành đen nhánh chẳng qua là để che giấu vết thương nặng nề dưới lớp áo ấy.

Mới chỉ một khắc trước, trước mặt nàng hắn vẫn còn là rồng cuộn hổ chồm, hoàn toàn không thấy nửa phần yếu ớt.

Hắn giấu giếm quá giỏi, chỉ vì sợ nàng lo lắng.

Sương Mai cẩn thận lau sạch máu trên tay Lạc Kiêu, lơ đãng chạm đến những vệt vết chai thô ráp nơi đầu ngón tay hắn.

Đôi bàn tay này đã dạy nàng cưỡi ngựa bắn cung, vì nàng mà rong ruổi ngàn dặm. Dù là kiếp trước hay kiếp này, hắn đều muốn che chở nàng như chẳng biết mệt mỏi.

Nàng thu ánh mắt lại, bình tĩnh nhìn sang Trâu Vân:

“Trâu tướng quân, ta có chuyện muốn nhờ. Ngài có chịu đáp ứng hay không?”

“Chuyện này…” Trâu Vân đã đoán ra vài phần, giọng khàn xuống, “Thần xuất thân thấp kém, năm xưa Điện hạ từng có ơn tri ngộ với thần. Thần nguyện vì Điện hạ mà máu chảy đầu rơi.”

“Hay cho một câu máu chảy đầu rơi.” Sương Mai đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào hắn, “Việc này không phải chuyện nhỏ. Ta muốn nói rõ trước với ngài, để sau này ngài khỏi phải hối hận.”

Nàng ngẩng đầu, cất giọng rõ ràng:

“Tân vương đã ra lệnh, Tam vương tử Lạc Kiêu bị cho là trốn chạy. Bắt về quy án, thưởng trăm lượng vàng; lấy được thủ cấp, thưởng nghìn vàng. Ngài biết chuyện này chứ?”

Trâu Vân gật đầu: “Thần biết.”

“Trong vương đình có không ít tai mắt đang theo dõi tung tích Tam ca ta. Nếu sau khi ngài cứu huynh ấy lại bị người phát giác, chẳng những mất hết công danh hôm nay, ngay cả phụ mẫu cũng bị liên lụy, hoặc thân rơi cảnh lưu vong suốt đời. Ngài có biết không?”

“Thần biết.”

“Nếu đã biết cả, sao vẫn đáp ứng?” Nàng hơi nghiêng mắt nhìn hắn.

Thiếu niên ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực:

“Tam vương tử điện hạ trung can nghĩa đảm, anh hùng cái thế, tuyệt đối không phải hạng người bỏ trốn. Hơn nữa, thần tự tin một điều rằng sẽ không để ai phát hiện tung tích.”

Sương Mai khẽ mỉm cười.

Tam ca nàng từng thống lĩnh Vương Quân Ô Tư, thanh danh chấn động Tây Vực, dĩ nhiên là người có khí độ hơn người. Quả nhiên Trâu Vân là người Lý Diệu trọng dụng, không chỉ mộ cường tiến thủ, mà còn nhạy bén chính trị, phân rõ thị phi, lại mang chí hướng lớn.

“Trâu Vân, nghe cho rõ.” Nàng bước quanh trước mặt hắn, nói từng chữ, “Khi tiền điện bốc cháy, ngài không đến cứu ta, tức là đã thiếu ta một mạng. Hôm nay ta giao Tam ca cho ngài, ngài hãy đưa huynh ấy ra khỏi thành, chăm sóc chu toàn. Coi như trả lại mạng ấy cho ta. Ngài có nguyện lòng hay không?”

Trâu Vân khẽ cắn má. Nàng không biết rằng đêm ấy thật ra hắn đã liều mình trái lệnh cứu nàng khỏi biển lửa.

Nhưng lúc này, hắn lại thầm cảm thấy may mắn vì nàng chưa hay biết.

Không chút do dự, hắn đáp:

“Thần, nguyện ý.”

“Tốt.” Sương Mai khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bóng đêm dần buông, tiếng đỗ quyên kêu ai oán trong rừng.

Nàng co ngón tay, siết chặt thành quyền.

Trong lòng biết Phật tử đang gặp nguy, nàng không thể trì hoãn thêm nữa. Vừa đứng dậy định bước ra ngoài, bỗng cảm thấy thân mình bị kéo căng.

Sương Mai ngoái đầu nhìn lại, thấy một vạt váy của mình bị chuôi đao trong tay Trâu Vân câu lấy.

Từ trước đến nay, dù có gần nàng đến mấy, hắn cũng chưa từng chạm vào y phục của nàng, càng chưa bao giờ có hành động vô lễ như vậy. Mà dù hôm nay có vẻ thất lễ, hắn cũng chỉ dùng chuôi đao mà ngăn lại, tuyệt đối không để tay chạm vào tà váy nàng.

Dưới ánh sáng leo lét của mấy ngọn đèn cung đình, chiếu vào đôi mắt thâm trầm của thiếu niên, trong đó tựa hồ có ánh sao đang lay động. Sương Mai nghe thấy âm sắc trầm ổn của hắn:

“Điện hạ từng nói với thần rằng không muốn bị giam cầm trong cung, lấy âm nhạc, điệu múa hầu người. Nay vết thương trên đùi Điện hạ còn chưa lành, vì cớ gì lại bước ra hiến vũ?”

Giọng hắn lạnh lùng mà cứng rắn, lại pha chút kiêu ngạo kín đáo thoáng qua như ánh kiếm, loại kiêu ngạo mà với thân phận hiện tại của hắn, người khác thật khó lòng nhận ra.

Kiếp trước, vị thiếu niên này chính là tướng quân oai trấn thiên hạ, khí phách nghiêm nghị, lúc này mầm mống ấy đã bắt đầu lộ rõ.

Sương Mai bật cười nhẹ, hỏi lại:

“Ngài cho rằng chỉ vì chân ta bị thương, liền có thể không cần nhảy múa, không cần cho người ta thưởng nhạc sao?”

Nàng khẽ thở dài, bước ngang qua trước mặt hắn. Tà váy như nước chảy, nhẹ nhàng lướt qua tay kiếm của hắn.

“Phụ vương ta đã khuất, Tam ca ta thế cô lực mỏng. Ta còn ở vương đình Ô Tư một ngày, liền phải chịu người khác kiềm chế một ngày. Ta chẳng có binh quyền trong tay, ai sẽ đến che chở cho ta?” Dứt lời, nàng hơi nghiêng đầu, ánh mắt như gió lạnh quét qua hắn, “Chỉ bằng mình ngài thôi ư?”

Trâu Vân siết chặt chuôi đao, lưỡi đao khẽ rung lên một tiếng ong ong.

Hắn không muốn thấy nàng khoác vũ y, bị người ta nhìn ngắm như một món vật thưởng ngoạn. Hắn tưởng rằng mình có thể khuyên nàng.

Nhưng lời nàng vừa nói đã khiến hắn nghẹn lại. Trong đầu hắn như biển động sông gầm, bao ảo tưởng trong nháy mắt bị cuốn sạch.

Đúng vậy. Hắn chỉ là một thủ lĩnh cấm quân nhỏ nhoi dưới trướng Lạc Tu Mĩ. Lấy gì để che chở nàng cả đời? Nàng đã mất cha mẹ, nhan sắc nàng lại vang khắp Tây Vực, trong thời loạn, một nữ tử tuyệt sắc như nàng chỉ trở thành bảo vật để các nam nhân tranh đoạt.

Vậy thì, ai có thể che chở nàng?

Trong đầu hắn vụt lóe lên một đáp án hoang đường đến mức khó tin, khó để hắn có thể tưởng tượng được.

Một khi đã nghĩ thông suốt, mọi hành vi vô cớ của nàng đêm Phật điện bị cháy đỏ hôm ấy, giờ phút này đều có lời giải thích.

Hơi thở của Trâu Vân dần ổn định, tiếng hắn trầm xuống:

“Hôm nay Điện hạ khoác vũ y dự tiệc là để giải vây cho Phật tử sao.”

Sương Mai không khỏi nghiêng mắt nhìn. Thiếu niên này quả thật nhạy bén, nàng chỉ hé một khe cửa, hắn liền có thể tự mình bước thẳng vào.

Nàng nhìn gương mặt hắn lúc sáng lúc tối, nhưng đôi mắt kia lại sáng rực như lửa, không lời nào giấu được.

Ngày thường, ánh mắt hắn luôn cố tránh né nàng. Nhưng tối nay, hắn nhìn nàng không dời, nhìn nàng khoác vũ phục, nhìn nàng như muốn khắc ghi bóng hình nàng vào tận cùng đáy mắt.

Tựa như chỉ cần nàng rời đi nửa bước, hắn cũng không thể để nàng đi được.

Thấy nàng im lặng, Trâu Vân tiến lên một bước, ánh mắt trầm lại, giọng nói càng thấp hơn:

“Điện hạ nuôi hổ lột da như vậy, nào có lợi ích gì?”

Muốn từ tay Lạc Tu Mĩ cứu Phật tử ra, chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.

Sương Mai khẽ kéo tà áo, lớp lụa mỏng vì động tác nhẹ mà trượt khỏi chuôi đao, thả xuống dịu dàng.

Giọng nàng rất nhạt, nhưng vẻ mặt lại kiên định lạ lùng:

“Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con.”

Phật tử đang ở giữa miệng hổ, nếu nàng không thể đi vào cùng chàng, sao có thể tiếp cận mà cứu chàng được? Ở vương đình Ô Tư, vận mệnh của nàng với Phật tử đã buộc chặt cùng nhau. Nàng là một dây tơ hồng mong manh, chỉ còn cách ra sức quấn lấy thân cây thô bạo kia của chàng mới có thể giữ được hơi thở, tìm đường sống sót.

Trâu Vân không nói nữa, lặng lẽ lùi sang một bên nhường đường. Hai người vừa lướt qua nhau, hắn bỗng gọi nàng.

Nàng quay lại. Thiếu niên đã khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, nhưng trong mắt vẫn còn cảm xúc mãnh liệt chưa kịp tan.

“Thần có một câu cuối cùng muốn hỏi.” Hắn nhìn nàng, chậm rãi nói. “Vì sao Điện hạ luôn gọi thần là ‘Tướng quân’?”

Rõ ràng hắn chỉ là một thị vệ trưởng, cách vị trí trong lòng hắn khát cầu mà chẳng dám nói ra rất xa.

Sương Mai sững lại rồi bật cười.

Bởi vì ngươi chính là đại tướng quân, nàng thầm nghĩ. Không chỉ Ô Tư mà cả Tây Vực tương lai đều sẽ quỳ phục dưới chân ngươi.

Nàng nháy mắt, miệng lại nói:

“Bởi vì ta mơ thấy một ngày kia, ngài sẽ trở thành đại tướng quân.”

Trâu Vân bàng hoàng, lặng nhìn bóng nàng khuất dần. Đêm nay trong lòng hắn lại một phen dậy sóng.

Lại là một câu “một ngày kia”.

Nhưng… hắn thật sự có thể bước vào giấc mộng của nàng sao?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vương yến Ô Tư đã mấy năm không mở. Lạc Tu Mĩ vừa lên ngôi, để thể hiện sự uy nghiêm, liền bài trí yến hội vô cùng xa xỉ.

Mấy trăm ngọn đèn kim liên sáng rực, ánh nến hắt lên tường vàng, chiếu các bích họa kim sơn, mãn đường huy hoàng, rực rỡ như ban ngày. Chén rượu, đũa ăn đều làm bằng bạch ngọc, viền vàng sáng loáng. Chỗ ngồi phủ lông chồn mới săn, trong lớp lông mềm còn dệt tơ vàng óng ánh.

Trong yến tiệc, đàn sáo cùng ca vũ nối tiếp không ngừng.

Những vũ cơ yểu điệu lướt qua giữa đại điện, mời rượu, tấu nhạc, khiến các sứ thần từ xa đến đều cười nói hoan hỉ, vui quên trời đất.

Từ khi khai yến đến giờ, vô số ánh mắt dù cố ý hay vô tình đều hướng về hàng ghế dưới vương tọa.

Nơi ấy, Phật tử Lạc Tương đang được chúng tăng vây quanh. Chàng không uống rượu, chỉ nhắm mắt tĩnh tọa hồi lâu.

Có vị sứ thần uống say loạng choạng đến trước mặt kính rượu:

“Phật tử, rượu ngon món quý, sao không cùng uống một ly?”

“Tửu sắc là đại giới của Phật môn.” Chàng chắp tay đáp, nhẹ nhàng từ chối.

Nghe vậy, trên tòa vài tên phiên tăng* Tây Vực chớp lấy thời cơ đứng dậy, người cầm đầu mặc áo cà sa màu nâu sậm, râu quai nón rậm rạp, hướng về Phật tử nói:

(*) Phiên tăng: Tăng nhân người nước ngoài

“Nghe nói Phật tử bảy tuổi đã học Phật, mười tuổi có thể ngày tụng ngàn kệ, tài hùng biện nổi tiếng Tây Vực. Hôm nay chúng ta đến đây, chính là muốn cùng ngươi tranh luận một phen.”

“Nếu như ngươi thua, ngươi lập tức phải uống hết rượu trong ly này.”

Cả điện ồ lên, các sứ thần châu đầu ghé tai, nghị luận sôi nổi.

Đệ tử Phật môn uống rượu, chính là phá giới. Đám phiên tăng này rõ ràng không có ý tốt, muốn khiêu chiến Phật tử là để khiến chàng phá giới.

Giữa tiếng ồn ào, Lạc Tương từ chỗ ngồi chậm rãi đứng dậy, chắp tay trước ngực, khẽ khom người, thân hình như ngọc thụ, phong thái hơn người, khí độ đoan nghiêm, khiến người ta không thể nhìn thẳng.

Chàng biết trận chiến này tránh cũng không thể tránh, bèn điềm đạm đáp lời:

“Nguyện nghe kỹ càng.”

Thấy Phật tử không sợ hãi, thong dong ứng chiến, một đám phiên tăng đồng loạt đi vào giữa điện, trong đó một người chỉ vào đám vũ nữ diễm sắc đang đứng đó, nói:

“Ô Tư vốn dùng vũ nhạc để hiến tế, đó là nghi thức hiến cho thần linh. Vì sao Phật tử không mở mắt mà nhìn lấy một lần?”

“Sắc tức là không, không tức là sắc.” Chàng đáp.

Một phiên tăng tiếp theo ánh mắt sắc bén, chắp tay trước ngực, nói:

“Theo ta, lời này của Phật tử sai rồi. Phật quốc có diệu âm của điểu Già Lăng tần già* tiếng hót mỹ diệu như Thiên như Nhân cũng có ca vũ chi thần Khẩn Na La vì kĩ nhạc Thiên cung, biến ảo thành tán hoa phi thiên** cùng kĩ nhạc phi thiên, khuyên người phát Bồ Đề tâm. Như thế, sao có thể coi là không? Như lời ngươi nói, chẳng phải Phật quốc cũng là không tướng? Phật pháp chúng ta sở tu cũng là không tướng?”

(*) Điểu Già Lăng tần già: Chim thần có tiếng hót tuyệt diệu

(**) Tán hoa phi thiên: Thiên nữ rải hoa

🦋: Không trong Phật pháp không có nghĩa là không có gì cả, mà là không có tự tính, không độc lập, không cố định, không thường hằng. Ý chỉ mọi vật đều vô thường, vô ngã và duyên sinh. Mọi người đọc nhớ kỹ câu này nhé, ý của Lạc Tương bảo mọi vật là hư không, nhưng mấy tên phiến tăng này lại đánh tráo khái niệm của chàng.

Lạc Tương thần sắc bình tĩnh, đáp lại:

“Đây không phải Phật quốc, đâu ra tiên nhạc? Đây không phải Tịnh thổ, đâu ra phi thiên?”

Một câu phá vỡ chấp niệm, hóa giải toàn bộ ngụy luận.

Phiên tăng này không còn lời gì để nói, lặng lẽ thối lui. Lại có một phiên tăng khác, tay dài, dáng cao, không cam lòng nên hỏi tiếp:

“Đại Thừa Phật pháp Phật tử sở phụng, coi chư pháp đều là không. Có phải như vậy chăng?”

🦋 Ý câu trên là: Đại thừa coi rằng tất cả mọi hiện tượng đều chỉ là sự biểu hiện tạm thời của các duyên, không có thực thể cố định để bám víu.

Lạc Tương khẽ gật đầu, đáp:

“Không chỉ sắc tướng là không, thọ, tưởng, hành, thức, cũng phục như thế.”

Vị tăng này thấy chàng đã rơi vào bẫy rập, nhếch miệng cười, chỉ vào bầu rượu còn nguyên trên án của Lạc Tương, nói:

“Tất cả đều hư không, rượu này cũng là hư không, Phật tử uống rượu này thì đã sao?”

Lời vừa nói ra, các sứ thần xôn xao, dừng chén, như thể muốn xem một vở kịch hay. Chúng tăng cũng nghiêm mặt lại, âm thầm kêu khổ, vì Phật tử mà đổ mồ hôi.

Bởi người sáng suốt đều nhìn ra, đám phiên tăng này quả thực có chuẩn bị trước, cố ý đặt ra cái bẫy tiến thoái lưỡng nan này cho Phật tử.

Nếu như chàng cho rằng không sao, thì phải uống rượu này. Nếu không uống, tức phủ định lời mình nói ban nãy về “vạn pháp giai không”, xem như thua biện luận, cũng sẽ bị phạt uống rượu.

Trong điện tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Mọi người dừng chén đũa, ngẩng đầu duỗi dài cổ, chỉ chờ Phật tử đáp lại cái ván cờ tàn này.

Trên Vương tọa, khóe môi Lạc Tu Mĩ không ngừng nhéch lên. Ván cờ lão bày ra đã chờ từ rất lâu, bây giờ sắp được xem Phật tử mất mặt trước mọi người rồi. Dưới ý bảo của Lạc Tu Mĩ, thị nữ hầu rượu đã tiến đến rót đầy một chén rượu trước án của Phật tử.

Tên đã trên dây. Đúng lúc ấy, từ sau hàng tăng chúng lao ra một tăng nhân lớn tuổi, giật lấy chén rượu trên án Phật tử, ngửa đầu uống cạn một hơi rồi ném mạnh xuống đất. Rượu văng tung tóe trên mặt và cổ, ông lau qua, đôi mắt đỏ hoe, phẫn uất nói:

“Ta thay sư phụ uống rượu phá giới! Các ngươi từng kẻ một đều không có ý tốt, đừng cưỡng bức ngài nữa!”

Ông hướng về Phật tử quỳ xuống đất, nói:

“Sư phụ, ta đã phá giới. Theo giới luật, ta phải bị trục xuất khỏi môn phái, không thể ở lại Phật môn. Trước hết xin tạ ơn sư phụ dưỡng dạy bao năm qua.”

Vừa dứt lời liền dập đầu ba cái. Sau đó ông lảo đảo lùi lại vài bước, thừa lúc người chưa kịp phản ứng, liền rút đao bên hông một thị vệ đứng đó, ngửa cổ tự vẫn. Máu bắn tung tóe.

Hai vị võ tăng vội vàng tiến lên chế trụ ông, đoạt lấy thanh đao vừa dính máu. Các sa di có mặt thấy cảnh thảm trạng đó, đều khóc lóc thảm thiết. Lạc Tương lắc lắc đầu, than nhẹ một tiếng. Chàng tiến lên bắt mạch cho người bị thương, rồi nhìn với mấy vị sư bên cạnh nói:

“Vẫn còn có thể cứu chữa, mau đỡ xuống dưới trị thương.”

Trong yến hội, mấy vị sứ thần trung lập đều thở dài cảm thán. Ai cũng biết tối nay Phật tử rơi vào Hồng Môn Yến, chẳng khác nào dê vào miệng cọp.

Lạc Tu Mĩ thấy việc gần thành lại bị phá, thế cuộc hỗn loạn ngoài ý muốn, lão giận đến đập mạnh lên đùi, đứng ngồi không yên, hung hăng ra hiệu cho bọn phiên tăng.

Các phiên tăng ngây người một lát, tên râu quai nón cầm đầu cười gian một tiếng, vẫn muốn dây dưa. Hắn chỉ vào Lạc Tương, dõng dạc nói:

“Phật tử, đồ nhi của ngươi đã thay ngươi nhận thua, bây giờ ngươi nhận hay không nhận?”

Được hắn dẫn dắt, vài sứ thần đã được Lạc Tu Mĩ mượn sức lập tức hùa theo:

“Đúng vậy, Phật tử đã thua, nên tự phạt ba chén rượu!”

“Chẳng lẽ, Phật tử muốn chống chế, không chịu nhận sao?”

Tiếng xì xào, châm chọc nổi lên tứ phía.

Ngay lúc tình thế khó xử đến cực điểm, từ cửa điện chợt vang lên một giọng nói trong trẻo:

“Một đám người các ngươi ỷ đông hiếp yếu thì tính là anh hùng hảo hán gì chứ?”

Lời nói ấy chứa ý mỉa mai rõ ràng, không hề kiêng nể.

Mọi người đồng loạt quay lại. Một thiếu nữ chậm rãi bước vào điện, khoác trên người váy trắng dệt kim điểm lông vũ, dưới ánh sáng lộng lẫy như hòa làm một với vách tường dát vàng, động lòng người đến mức khiến cả đại điện như sáng hơn mấy phần.

Thanh âm của nàng như chuông bạc, vừa cười duyên vừa nói:

“Chỉ một mình ta thôi, cũng đủ để khiến Phật tử phá giới rồi.”