Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 17
SKSLTGCPT

[SKTSTGCPT] – Chương 17

Tác giả: Dư Hà Thích

2967 từ · 13 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKTSTGCPT] – Chương 17

“Hai vị hãn tướng sát phạt quyết đoán, một người trốn trên sập, một người đứng trước sập, lúc này không hẹn mà cùng quay mặt đi chỗ khác, nín thở, chân tay luống cuống.”

Mặt trời lặn nóng đến độ khiến kim loại cũng như chảy ra, mây mù vần vũ quấn lấy nhau.

Lạc Sương Mai một mạch chạy như bay về cung của mình.

Tìm mãi không thấy nàng, Bì Nguyệt lúc ấy đang nằm bệt trên tấm thảm nỉ, vừa khóc vừa run. Thấy nàng thở dốc lao vào, sắc mặt Bì Nguyệt thoáng ngơ ngác. Nàng ta bò dậy, khụt khịt mũi, nói:

“Điện hạ đi đâu vậy? Làm nô tỳ sợ muốn chết.”

Sương Mai vội vàng chuẩn bị cho Vương yến tối nay, nàng bước nhanh đến trước gương bắt đầu trang điểm. Qua gương đồng, nàng thấy Bì Nguyệt nước mắt lưng tròng, cả người run rẩy, trong lòng sinh nghi, quay đầu hỏi:

“Ngươi khóc cái gì?”

“Điện hạ trở về là tốt rồi…” Bì Nguyệt cúi thấp đầu.

Sương Mai càng thêm khó hiểu. Ánh mắt nàng chợt dừng lại, chợt thoáng thấy dưới cằm Bì Nguyệt có một vệt máu. Sau đó nàng hỏi thế nào nàng ta cũng không chịu nói, chỉ ấp úng, run rẩy chỉ về phía sâu trong tẩm cung.

Trời dần tối, đèn đuốc trong cung đồng loạt sáng lên nhưng vẫn không xua được màn đêm nặng nề.

Lòng Sương Mai khẽ động. Nàng tiện tay cầm một cây trâm, nắm chặt, rồi chậm rãi bước vào trong. Chưa đi được mấy bước, sau bình phong vân mẫu bỗng lao ra một bóng đen, lướt thẳng đến trước mặt nàng.

Trong khoảnh khắc, nàng vung trâm đâm tới, nhưng cổ tay đã bị đối phương khống chế chặt chẽ.

Người đó dường như biết nàng sẽ ra chiêu thế nào, một tay dễ dàng gạt vũ khí khỏi tay nàng, dùng cánh tay còn lại kéo nàng vào lòng, bàn tay kia lập tức che miệng nàng.

Sau gáy nàng phả tới hơi nóng quen thuộc, giọng nói áp sát bên tai:

“Là ta.”

Nghe tiếng, Sương Mai giật mình ngoảnh lại.

Sau lưng nàng là một người mặc dạ hành, tay trái mang huyền bào, giáp ngực còn chưa tháo, trên áo vẫn loang lổ vệt máu.

Dưới ánh đèn trong cung, bóng đổ chồng lên nhau. Nam nhân sống mũi cao, mắt sâu, ngũ quan rõ ràng như tạc, dung mạo tuấn lãng nổi bật giữa ánh sáng. Đôi mắt màu hổ phách nhìn nàng, ý cười lộ rõ:

“Lộ Nhi, thân thủ kém đi rồi. Mấy thứ ta dạy muội đều quên sạch sao?”

Khi hắn cử động, vài sợi tóc từ miếng ngọc mã não hai bên thái dương rơi xuống, hơi rối nhưng toát ra vẻ phóng túng khó kiềm.

Nàng sững lại một lúc mới thốt lên:

“Tam ca!”

Hai tay nàng bất giác nắm lấy tay hắn, ngẩng đầu nhìn lên.

Người trước mắt thân hình cao lớn, vai lưng rộng và rắn chắc, đã hoàn toàn là một nam tử trưởng thành, nhưng dáng vẻ vẫn mang nét của thiếu niên ngày trước. Dù sao hắn cũng là vị vương tử danh chấn Ô Tư Vương Quân, nhiều năm chinh chiến, khí thế sát phạt còn chưa tan.

Kiếp trước, lần cuối nàng gặp Ô Tư sứ thần đến triều, Lý Diệu lại không cho nàng gặp Tam ca. Nàng chỉ có thể hối lộ nội thị, đứng xa xa nhìn một bóng lưng của hắn.

Trong ký ức, vị đại tướng tung hoành sa mạc ấy thân mang thương tật, bước đi khập khiễng, xếp cuối đoàn sứ thần, ngay cả cưỡi ngựa cũng phải có người đỡ.

Kiếp này, Tam ca trước mắt vẫn hăng hái như xưa. Chỉ là vì đường xa vất vả, gương mặt gầy đi không ít, xương quai hàm càng rõ rệt.

Hốc mắt nàng chua xót, nước mắt rơi xuống.

Lạc Kiêu cúi nhìn muội muội đang khóc, đưa tay xoa vệt máu trên tay nàng, rồi kéo nàng vào lòng, giọng trầm ổn:

“Muội sắp xuất giá rồi, sao còn trẻ con như vậy chứ?”

Cằm hắn lún phún râu xanh, vẻ lười nhác bất cần, nhưng lời nói lại nhẹ như gió thoảng, không giống người vừa từ giữa hiểm cảnh thoát chết trở về.

Sương Mai ôm chặt hắn, ngực hắn vẫn rộng và vững như trong ký ức. Nàng chớp mắt, nước mắt rơi xuống lông mi, nhỏ giọng hỏi:

“Tam ca lại trêu muội rồi. Huynh đến đây bằng cách nào?”

“Ta sốt ruột đợi mãi chẳng thấy muội nên trà trộn vào đoàn sứ thần, liều vào thành tìm muội.” Lạc Kiêu gỡ râu giả, tiện tay dựa lên vách tường.

Không biết hắn đã lén lút trà trộn vào đoàn nào mà mạo hiểm tiến vào cung để tìm nàng.

Sương Mai nhỏ giọng:

“Tam ca, trong vương đình rất nguy hiểm, bọn họ đang lục soát tìm huynh đấy.”

“Không ai cản nổi ta. Ta đến đón muội đi. Thị nữ của muội nói không thấy muội, khiến ta sốt ruột đến mức… hừ…” Lạc Kiêu che cánh tay.

Nàng nhìn xuống, cánh tay trái hắn rách một đường lớn, còn rỉ máu, máu đã nhuộm đen cả áo. Nàng hoảng hốt:

“Tam ca, huynh bị thương?”

“Không đáng ngại.” Lạc Kiêu hừ nhẹ, “Có một tên cấm quân rất lợi hại, đuổi theo ta suốt đường. Đừng nói nữa, mau ra khỏi cung thôi.”

Đi ngang qua Bì Nguyệt, Lạc Kiêu liếc một cái, rút chủy thủ, định diệt khẩu. Sương Mai vội kéo tay hắn:

“Tam ca, đừng giết nàng. Nàng vô tội.” Bì Nguyệt lớn lên cùng nàng từ nhỏ, cũng coi như tình như tỷ muội trong nhà.

Lạc Kiêu lắc lư con dao nhọn trong tay, như có như không đưa lên đỉnh đầu nàng ta, uy hiếp nói:

“Dám tiết lộ nửa chữ…”

Bì Nguyệt xanh mặt, run đến mức không dám khóc, chỉ có thể thút thít, run rẩy ở đó.

Nhìn xa về phía vương điện náo động, lòng Sương Mai dâng lên nỗi thấp thỏm, niềm vui gặp lại Tam ca dần bị đè nén. Nàng chậm bước, đá nhẹ viên sỏi, hỏi:

“Ra khỏi thành rồi, Tam ca định đưa muội đi đâu? Muội có thể theo Tam ca đến Bắc Hung, cùng đi khắp chân trời không?”

Lạc Kiêu khựng lại.

Thiếu nữ cúi đầu không chịu đi tiếp, trên mặt dần ửng hồng, đôi má phản chiếu ánh đèn dầu lấp loáng, làm tôn lên làn da tuyết trắng, kiều mà không mị, thật sự động lòng người.

Nàng không còn là đứa bé năm nào quấn lấy hắn đòi cõng, đòi thả diều.

Không hiểu sao, nhìn nàng lúc này, lòng Lạc Kiêu lại cuộn lên nỗi u buồn chưa từng có.

“Sương Mai, Tam ca không thể đưa muội đến Bắc Hung.”

Tam ca luôn gọi nàng bằng tên thân mật là Lộ Nhi, rất ít khi nghiêm túc gọi nàng một tiếng “Sương Mai”.

Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía Tam ca đang dừng bước không tiến lên.

Lạc Kiêu không nhìn nàng mà nhìn xa về dải trời cuối chân mây:

“Phụ vương lúc sinh thời đã định sẵn một mối hôn sự cho muội. Đợi gả muội xong, ta mới có thể một mình về Bắc Hung.”

Nàng là công chúa Đại Lương, Thiền Vu không dung nàng; dẫn nàng theo chỉ thêm hiểm nguy. Chỉ khi hắn đứng vững ở Bắc Hung mới có thể quay lại bảo vệ nàng.

Sương Mai chết lặng. Nàng quay người bỏ đi, phất tay áo:

“Hôn sự gì? Muội không lấy chồng!”

Kiếp trước chưa từng nghe phụ vương định hôn sự cho nàng. Vì sao kiếp này lại khác?

“Ngốc quá.” Lạc Kiêu bật cười, đuổi theo kéo nàng lại, khẽ vuốt tóc mai đang tung bay rơi trên mặt nàng: “Nữ nhi lớn rồi sao có thể không gả?”

Sương Mai tức giận, không biết phải giải thích với hắn thế nào. Trong khoảnh khắc hai người giằng co, nàng đột nhiên bị Lạc Kiêu bước nhanh hơn một bước, đột ngột đẩy về phía bên kia:

“Cẩn thận!”

Trong tích tắc, một mũi tên nhọn lướt qua giữa hai người.

Sương Mai lảo đảo một bước, quay lại nhìn, chỉ thấy vai Lạc Kiêu bị lưỡi dao sắc bén đâm trúng, áo vải rách toạc, để lộ cánh tay săn chắc.

“Tam ca!”

“Chỉ xước da thôi.” Lạc Kiêu khuỵu gối nửa quỳ trên mặt đất, che lại vết thương đang rỉ máu ở vai phải. Quả là đại tướng chinh chiến nhiều năm, khuôn mặt hắn trấn tĩnh, nói: “Là tên cấm quân kia đuổi tới.”

Xa xa truyền đến tiếng binh khí, dường như đang tiến về cung điện của nàng.

Nhưng nàng tuyệt đối không thể để người của Lạc Tu Mĩ phát hiện hành tung của Tam ca.

Sương Mai đỡ hắn vào tẩm cung, vừa đóng cửa, bên ngoài đã có tiếng quát hỏi Bì Nguyệt:

“Có thấy thích khách mặc hắc y không?”

Bì Nguyệt run đến bật khóc mà không nói được. Người kia lại quát:

“Lục soát cho ta!”

Sương Mai nghe thấy tiếng, một ý nghĩ trong đầu nàng cũng chợt lóe lên. Nàng đẩy Lạc Kiêu bị thương lên sập, muốn dùng màn trướng và mấy chiếc chăn gấm che hắn lại. Nhưng thân hình hắn quá cao lớn, che đầu thì lại lộ chân ra.

Lạc Kiêu lún sâu vào chăn nệm mềm mại, một mùi hương thiếu nữ dịu nhẹ xông thẳng vào mũi hắn. Mặt hắn trầm xuống, cảm thấy không ổn, vừa định ngồi dậy, binh giáp bên ngoài đã phá cửa xông vào.

Thiếu nữ nhỏ bé chắn trước mặt hắn, quát:

“Đây là tẩm điện của ta, các ngươi dám tự tiện xông vào?”

Mấy chục tên binh giáp vây quanh cách nàng vài bước, ngo ngoe rục rịch. Phía sau chợt vang lên một tiếng:

“Tránh ra!”

Trâu Vân trong ngân giáp bước ra, chắp tay:

“Khiến Điện hạ bị kinh hãi rồi.”

Sương Mai đoán là hắn. Dưới trời này, người có thể làm Tam ca nàng bị thương thật sự không nhiều.

Nàng mỉm cười, kéo nhẹ màn trướng, nhìn hắn:

“Là Trâu tướng quân à. Lâu rồi không gặp.”

Từ trận hỏa hoạn hôm ấy, Trâu Vân như cố tình tránh nàng, ít khi xuất hiện trong cung.

Nói là gần đây sứ thần các nước Tây Vực cùng tăng chúng liên tiếp đến triều, Vương đình trong ngoài cấm quân phải phòng bị, hắn không thể không đến.

Nhưng nguyên nhân thực sự là gi, trong lòng nàng biết rõ.

“Thần đáng tội. Trong cung có thích khách, ở ngoài cung Điện hạ phát hiện có vết máu của thích khách. Xin Điện hạ cho phép thần vào trong điều tra, để đảm bảo an nguy của Điện hạ.” Hắn không dám nhìn nàng, chỉ cúi thấp đầu.

“Ồ? Thích khách à? Ta thì không thấy.” Sương Mai chậm rãi đứng dậy, hất mái tóc đen như gỗ mun về phía sau lưng, đi đến bên cạnh hắn. Cổ tay áo cố ý vô tình lướt qua cánh tay đang rũ bên người của hắn, rồi quay lưng đi, ngồi trở lại trên sập, thản nhiên nói: “Ta muốn nghỉ ngơi, ngài còn muốn vào tra sao?”

Mọi người liếc nhìn sắc trời vừa mới lặn, đứng bất động, im lặng không nói.

Trâu Vân cúi đầu, trong mắt chỉ có chuôi đao đang rung động bên hông, chóp mũi lại ngửi thấy một mùi hương thanh nhã, nhẹ nhàng quấn quýt, thấm vào lòng người.

Khuê phòng của Vương nữ, sao hắn dám nhìn trộm? Hắn chỉ từng nhìn từ xa ở bên ngoài, chưa bao giờ đến gần như thế này.

“Trâu tướng quân, ngài bảo những người khác lui xuống trước đi.” Giọng nói du dương của nàng lướt qua, cách một tầng màn lụa mỏng, như tăng thêm một tia mông lung, “Ta chỉ cho phép ngài vào tra thôi.”

Ngón tay nàng khẽ cong, như mời gọi hắn vào trướng.

Trâu Vân cứng đờ cả người, như bị ma xui quỷ khiến thấp giọng ra lệnh:

“Toàn bộ lui ra.”

Binh giáp như được đại xá, nhanh chóng rút lui, còn chu đáo đóng cửa điện lại cho hai người.

Trâu Vân tiến lên một bước, đứng cách chiếc sập vài bước chân, bàn tay vừa bị nàng lướt qua còn tê dại, nhịp đập nơi hổ khẩu đập liên hồi.

Hắn vừa định mở miệng nói gì đó, lại thấy trước mắt thoáng qua một mảng màu trắng tuyết.

“Trâu tướng quân, muốn tra như thế nào?”

Thiếu nữ trước mắt hắn chậm rãi cởi bỏ chiếc áo ngoài màu thạch lựu, chỉ còn lại chiếc áo lót màu trắng tinh. Khuôn mặt kiều diễm e ấp ngượng ngùng, dáng người yểu điệu như ẩn như hiện.

Hai vị hãn tướng sát phạt quyết đoán, một người trốn trên sập, một người đứng trước sập, lúc này không hẹn mà cùng quay mặt đi chỗ khác, nín thở, chân tay luống cuống.

Không ổn. Thật sự rất không ổn! Hai người đồng thời thầm thì trong lòng.

“Điện hạ đã không thấy thích khách ở đây, thần, thần xin cáo lui…” Khuôn mặt Trâu Vân đỏ bừng, giống như lửa đốt.

Lúc hắn xoay người rời đi, chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng rên rỉ.

“Ai đó?” Trâu Vân lập tức quay lại, rút đao.

Mũi đao xuyên qua lớp màn che dày, chĩa thẳng vào bên trong trướng.

Chăn mỏng rơi xuống, từ giữa lăn ra một nam nhân to lớn thô kệch mặc y phục đen.

Sắc mặt cũng đỏ tía, giọng nói thô khàn, giống hệt hắn lúc này.

Trong lúc hai người nhìn nhau, lúc này Trâu Vân mới nhận ra mặt tên thích khách, hắn mở to mắt, nói:

“Tam, Tam Vương tử Điện hạ?…”

Lời còn chưa dứt, Lạc Kiêu đã xoay người nhào tới. Tư thế tấn công này nhanh như chớp, hắn rút dao găm đâm thẳng vào mặt Trâu Vân.

Trâu Vân bị đánh bất ngờ, suýt chút nữa không chống đỡ được, chỉ cảm thấy mũi dao vẫn còn rỉ máu kia nhằm thẳng vào hai mắt mình, từng tấc từng tấc tới gần.

Lạc Kiêu muốn móc mắt hắn đúng không.

“Tam ca!” Sương Mai đang sững sờ một bên, chợt hoàn hồn, vội vàng tách hai người đang giằng co trên thảm nỉ ra.

“Muội, mặc quần áo vào cho ta!” Lạc Kiêu lạnh mặt, hung tợn liếc Sương Mai một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi, tiếp tục dùng dao găm nhắm vào Trâu Vân.

Sương Mai mặc lại áo ngoài, đẩy Trâu Vân đang bị Lạc Kiêu chế ngự nhưng không dám đánh trả ra bên ngoài, khó khăn lắm mới khuyên được hai người.

Lạc Kiêu tức sùi bọt mép, vừa giận vừa gấp, nói:

“Muội là nữ tử, cái thân thể này của muội, trong trướng này chỉ có thể dành cho phu quân muội nhìn mà thôi…” Hắn không thể nói tiếp được nữa, giận đến sôi máu, tay nắm chặt lại đấm một cú xuống đất.

“Nhưng Tam ca vừa rồi không phải cũng ở trong trướng của muội sao…” Sương Mai bĩu môi, lầm bầm.

“Ta cũng không được, bất cứ ai cũng không được! Sự trong sạch của con gái nhà lành muội còn muốn không?” Đường hàm được khắc như dao của Lạc Kiêu nghẹn đến đỏ bừng. Hắn chợt nghĩ đến điều gì đó, nhíu mày rậm, nói: “Có nam nhân nào khác từng làm muội như vậy, như vậy…”

Sương Mai nhịn không được nhớ đến việc mấy hôm trước, khi Lạc Tương phát bệnh, nàng cũng từng giấu chàng như vậy. 

Ngày hôm sau, Lạc Tương tỉnh táo lại, tự chịu hình phạt nặng nề, toàn thân đầy máu, rồi sau đó, chàng nhìn nàng muốn nói lại thôi. Sau đó còn đuổi nàng ra khỏi Phật điện.

Chàng có phải cũng vì trong sạch của nàng không?

Sương Mai vô tình câu lấy sợi tóc bằng ngón tay, bĩu môi giậm chân một cái:

“Hừ, chàng ấy không làm như thế.”

“Hắn là ai?” Lạc Kiêu kinh hãi, sự cảnh giác dâng lên, đột nhiên đứng dậy túm lấy nàng hỏi, “Là cái tên Phật tử kia đúng không? Ta biết ngay hắn không có ý tốt gì rồi mà!”

Trong thời gian Lạc Kiêu trốn chạy, điều mà hắn không yên tâm nhất là về muội muội bảo bối này, sợ nàng bị Tân vương tra tấn ở Vương đình. Hôm nay vừa vào cung, liền dò hỏi tình hình gần đây của nàng, nhưng nghe được toàn là những tin đồn nhảm nhí, đều là những lời khó nghe về Vương nữ và Phật tử. Trong cơn giận dữ, hắn đã giết mấy tên cung nhân khua môi múa mép nên mới bị người ta phát hiện hành tung.

“Lộ Nhi, tên hòa thượng kia rốt cuộc đã làm gì muội?”

Thấy Sương Mai sắc mặt ửng hồng lên, cúi đầu không đáp, như ngầm thừa nhận điều gì, Lạc Kiêu không khỏi giận dữ.

Hắn nhảy dựng lên, đột nhiên rút đao, lao ra ngoài điện, oán hận nói:

“Hắn làm ô nhục sự trong sạch của muội, hôm nay ta phải chém hắn thành từng khúc!”